
Tình trạng: Sắp ra mắt
Thể loại: Nữ cường
Ta ở kinh thành bán hoành thánh, đã bán hơn hai mươi năm có lẻ. Thế tử Thành Vương thúc ngựa chạy điên cuồng trên đường phố, vó ngựa giẫm đổ sạp hoành thánh của ta, còn tiện tay quất ta một roi. Thái độ hắn ngông cuồng: "Chỉ là một tên tiện dân mà thôi, dù bản thế tử không đền bù thì ngươi có thể làm gì ta?" Ngày hôm sau, ta đến phủ Kinh Triệu gõ trống kêu oan. Lục bộ Thượng thư đích thân tới, Tả Hữu Ngự Sử đến dự thính. Ninh Chiêu Hầu túm cổ thế tử dắt vào triều: "Ta đã bắt được tên tiểu tử này rồi!" Hoàng đế ngồi trên ghế rồng, lạnh lùng phán: "Đánh cho tiểu tử này đến cha hắn cũng không nhận ra nổi mau."

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Chữa lành
Hầu phủ có vị tiểu Hầu gia, tính tình ngỗ ngược, sớm nắng chiều mưa. Hắn cực kỳ căm ghét những tỳ nữ xinh đẹp bò lên giường của mình. Nào ngờ số mệnh trớ trêu, ta, một nha hoàn phụ bếp, lại vô tình lạc bước lên giường của hắn. Ban đầu, hắn lạnh lùng nhìn ta: “Thưởng cho ngươi làm nha hoàn thông phòng, còn lại đừng mong nghĩ đến gì khác.” Nhưng sau đó, hắn lại cười cợt với gương mặt vô sỉ: “Ngươi chạy cái gì? Ta đối xử với ngươi chưa tốt sao?” “Cho ngươi làm chủ mẫu, ngươi bằng lòng chứ?” “Không bằng lòng ư? Ngươi nghĩ ta đây không dám sao?” “Thôi vậy, nam tử hán không tranh chấp với nữ nhi.” “Vậy... bổn Hầu gia làm thông phòng của ngươi được chưa?”

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Cung đấu
Thái tử đăng cơ hôm ấy, ta bắt gặp chàng cùng ái nữ của tội thần Thẩm Kiều quấn quýt bên nhau trên giường. Chàng giấu nàng ra sau lưng: “Ta và Kiều Kiều quen biết từ thuở nhỏ, không nỡ để nàng rơi vào kiếp quan kỹ. Nàng là Hoàng hậu, nên rộng lượng bao dung mới xứng dannh.” Ta chẳng nói nửa lời, lặng lẽ quay người bỏ đi. Về sau, phụ thân ta giúp Phí Hành giữ vững ngai vàng, song hắn lại buộc tội người mưu phản. Ngày ấy, m/á/u chảy thành sông khắp phủ Thừa tướng, còn ta thì bị loạn côn đánh c/h/ế/t trong hậu cung. Thẩm Kiều giẫm lên mặt ta: “Lâm Tiêu Tiêu, phụ thân ngươi tố giác phụ thân ta mưu phản, đây chính là báo ứng dành cho các ngươi!” Hai tháng sau, thanh mai trúc mã của ta là Mộ Cẩn An khởi binh tạo phản, huyết tẩy hoàng cung. Ngũ Hoàng tử bước trên m/á/u của Phí Hành và Thẩm Kiều mà lên ngôi. Thế nhưng Mộ Cẩn An lại t/ự v/ẫ/n bên mộ ta. Chàng nói: “Tiêu Tiêu, đừng sợ, ta đến bầu bạn cùng nàng.” Đến khi mở mắt, ta đã trở về ngày sinh nhật mười tám tuổi. Hoàng đế đang mỉm cười hỏi ta: “Tiêu nhi, con muốn một phu quân như thế nào?”

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Nữ cường
Ngày ta được phong làm Hoàng quý phi, Hoàng hậu sai người mang đến một bộ y phục cũ của Tiên Hoàng hậu, bắt ta phải khoác lên người. Vốn dĩ luôn cưng chiều ta hết mực, Hoàng đế vậy mà đột nhiên nổi điên, không những muốn phế bỏ ta, còn muốn giáng tội phụ thân cùng huynh trưởng của ta. Sau khi biết rõ chân tướng, ta không nói hai lời, trực tiếp tát hắn một bạt tai! "Tiên Hoàng hậu của ngươi thì có liên quan gì đến ta? Là Hoàng hậu nương nương sai Thượng Y Cục đưa đến, ai mà biết đó là đồ của ai?" "Quần áo của người đã khuất, ban cho ta cũng không cần, thật xúi quẩy!" "Ngươi... Ngươi dám đánh trẫm???" Hoàng đế giận dữ, lập tức hạ chỉ tống ta vào lãnh cung, nói rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ gặp lại. Nhưng hắn lại không biết, ngay đêm đó, ta đã viết một phong thư gửi đến phụ thân và huynh trưởng ở biên cương: "Đã đến lúc tạo phản rồi!" Sau này, ta và hoàng đệ của hắn kết thành phu thê. Ngày đại hôn, hắn – người từng là Hoàng đế, nay trở thành một gã thái giám theo ta làm của hồi môn, co ro nơi góc giường khóc suốt cả đêm.

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Cổ đại
Ta là đại tiểu thư của phủ Lăng Dương Bá. Kiếp trước, đích mẫu vì thương yêu nữ nhi ruột thịt của mình, đã đổi hôn sự của ta và đích muội. Bà đem ta gả vào nhà họ Từ, gia tộc đã suy tàn, còn vì đích muội mà mở đường, đưa nàng vào cung. Nhưng bà không ngờ rằng, hoàng đế vốn không gần nữ sắc, trong cung không lập hậu, quý phi nắm quyền. Chỉ trong một thời gian ngắn, đích muội đã đắc tội với quý phi, bị cấm túc ba tháng. Chưa đầy ba tháng, đích muội đã u uất mà qua đời, hương tan ngọc nát. Trong khi đó, Từ lang liên tiếp đỗ đạt, ba kỳ thi đều đứng đầu, được thánh thượng hết lời khen ngợi. Ngài còn khen phụ thân và ta, cho rằng chúng ta cao thượng, trọng tín nghĩa, không màng giàu nghèo. Trong chốc lát, ta trở thành hình mẫu cho các quý nữ kinh thành, phong quang vô hạn. Đích mẫu thấy vậy hối hận không nguôi, khi đích muội qua đời, bà đã khóc lóc thảm thiết, thân thể ngày càng yếu đi, chưa đầy một năm thì cũng theo con mà rời cõi trần. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày mà phu nhân của nhà họ Từ, Ngô Thị, đến phủ để thăm hỏi. Sau khi đích mẫu khách khí tiễn người đi, bà lại cùng phụ thân âm thầm bàn bạc, muốn để đích muội thay ta thực hiện hôn ước. Ta chỉ thấy nực cười. Kiếp trước, đích mẫu ra đi sớm, chỉ kịp nhìn thấy vinh quang của nhà họ Từ. Làm sao bà biết được rằng, gả đích muội vào Từ gia, thực ra là hại nàng?

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Trọng sinh
Ngày nhà họ Tô bị tịch thu gia sản, phụ thân khoác lên người ta bộ y phục hoa lệ, đẩy ta ra trước mặt quan binh: "Nàng chính là Tô gia đại tiểu thư, Tô Nguyệt Oanh." Ai ai cũng nói, phụ thân là một kẻ trung thành. Lần gặp lại, phụ thân đã trở thành Thần Vũ Đại tướng quân được tân đế trọng dụng nhất. Còn Tô Nguyệt Oanh lại là hoàng hậu, cùng tân đế sống bên nhau trọn đời. Còn ta, chỉ là một kỹ nữ nơi thanh lâu, mặc người dẫm đạp. Mẫu thân vì muốn chuộc thân cho ta, đã lê tấm thân bệnh tật tới cầu xin phụ thân, nhưng lại bị người gác cổng đánh chếc ngay tại cửa. Ta cầu xin Tô Nguyệt Oanh giúp chôn cất mẫu thân, không ngờ nàng ta nói: "Thanh lâu không thiếu những kẻ giữ gìn lòng trong sạch. Nếu ngươi biết giữ mình, ta còn có thể giúp, nhưng ngươi tự nguyện hạ tiện, ta sẽ không giúp loại người như vậy." Đêm ấy, ta bị người ta chặt đứt tứ chi, ném xuống sông. Mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày Tô gia bị tịch thu gia sản. Kiếp này, để xem Tô Nguyệt Oanh sẽ giữ "lòng trong sạch" trong thanh lâu ra sao. (…)

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Huyền huyễn
Những người được chọn làm tân nương của Sơn Thần đều không thể sống sót. Khi đến lượt tỷ tỷ ruột của ta được chọn, phụ mẫu đã ép buộc ta thay thế nàng. Thế nhưng, sau này ta bình an vô sự trở về, Sơn Thần còn nở nụ cười đứng bên cạnh ta thì nàng lại sinh lòng ghen ghét. Nàng đánh ngất ta, giấu ta đi và khoác lên người bộ y phục giống hệt ta. Chẳng ngờ lần này Sơn Thần lại thay đổi, không còn vẻ hòa nhã như thường ngày. Ngài lạnh lùng bóp chặt cổ nàng, đôi mắt tối tăm đáng sợ: "Đồ giả mạo!" Lúc ấy, nàng mới kinh hoàng nhận ra rằng, Sơn Thần này vốn là một tà thần đáng sợ.

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Vả mặt
Thương Chước Ngôn vì ngã ngựa nên đã mất trí nhớ. Chàng quên mất rằng ta là vị hôn thê của chàng. Ta mang theo những cuốn sổ tay viết đầy tên mình, muốn thử đánh thức ký ức của chàng. Nhưng lại nhìn thấy bạch nguyệt quang của chàng, Lục Thời Nghi đang tựa vào lòng chàng. "Chước Ngôn, xin lỗi.” "Ngươi vì ta mà giả vờ mất trí để lừa gạt Thẩm cô nương, ta thật sự rất sợ nàng ấy sẽ trách ngươi." Nàng òa khóc, dáng vẻ mong manh khiến người khác đau lòng. Mà khi nhắc đến ta, ánh mắt Thương Chước Ngôn tràn đầy u tối. "Ai bảo nàng làm loạn đến như vậy?" "Yên tâm, đợi ta cùng ngươi cầu y trở về, ta sẽ giải thích rõ ràng với nàng." Thì ra, chàng không hề mất trí. Nhưng chàng không biết rằng, ta không muốn chờ chàng giải thích nữa. Ngày thứ hai sau khi chàng và Lục Thời Nghi rời đi, ta liền tìm được một đoàn thương nhân đi đến Lộc Thành. "Muốn thuê hộ vệ không? Ta không cần trả công, chỉ cần bao ăn là được."

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Chữa lành
- "Sau khi hòa ly với phu quân, ta trở lại Tây Nhai tiếp tục bán hoành thánh. Ngày thứ nhất, có một đứa trẻ ăn mày đói khát, không nơi nương tựa, ta nhặt về, chăm sóc nuôi dưỡng tử tế. Ngày thứ mười, trước cửa có một tiểu nhi nữ, gương mặt lạnh đến tím tái, ta lại nhặt về, nuôi thêm một đứa nữa. Tháng đầu tiên, trước quầy xuất hiện một thiếu gia nhỏ, toàn thân toát lên khí chất phi phàm, lễ độ nho nhã. Ta suy nghĩ, làm sao để lừa ngươi về nuôi đây. Không ngờ, một công tử tuấn tú như từ trên trời rơi xuống, sắc mặt hắn âm trầm, gằn giọng nói: "Người này không thể nuôi." Ta ngượng ngùng nói: "Ta nấu ăn rất ngon, có thể nuôi cả ngươi không..."

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Hiện đại
Trên bữa tiệc sinh nhật lần thứ 28 của Lục Đình Thâm, có kẻ tặng anh ta một người phụ nữ ngay trước mặt tôi. Tôi không còn giữ dáng vẻ dịu dàng thường ngày nữa, khua tay ném vỡ ly rượu, làm náo loạn cả bữa tiệc. Sau đó tôi một mình thu dọn hành lý, rời khỏi nhà họ Lục. Tất cả mọi người đều nói, một người không có chỗ dựa như tôi sẽ chẳng thể kiên cường quá ba ngày, cuối cùng cũng sẽ lặng lẽ quay về. Lục Đình Thâm cũng chẳng mấy bận tâm: “Một đứa trẻ mồ côi, rời khỏi nhà họ Lục thì cô ta còn có thể đi đâu?” Nhưng hết ba ngày rồi lại ba ngày trôi qua, đến mức có người còn nghi ngờ rằng tôi đã chết ở bên ngoài. Lúc này Lục Đình Thâm mới lần đầu tiên gọi điện cho tôi. Chỉ là số điện thoại ấy đã không còn tồn tại. Sau đó nữa, tại một triển lãm tranh của họa sĩ danh tiếng, một bức tranh vẽ góc nghiêng gương mặt ai đó khiến Lục Đình Thâm thất thần. Anh ta sẵn sàng bỏ ra một số tiền khổng lồ để mua lại bức tranh. Tống Văn Cảnh mỉm cười áy náy: “Đây là bức tranh tôi hài lòng nhất khi vẽ tặng vợ mình. Xin lỗi, không thể nhượng lại.”

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Chữa lành
Năm ta tám tuổi, phụ thân từ bên ngoài dẫn về một cô bé gầy gò. Ông nói đây là nha hoàn ông tìm cho ta, bảo ta phải đối xử tốt với nàng. Ta xem nàng như tỷ muội thân thiết, ăn cùng, ngủ cùng, thậm chí ngay cả khi xem những bức họa cổ phong “cấm trẻ em”, cũng không quên rủ nàng cùng xem. Nhìn đôi tai nàng đỏ lên từng chút một, ta chân thành nói: “Không cần ngại ngùng, cái này chỉ là để chúng ta vui vẻ thôi mà.” Sau này, nha hoàn bỗng biến thành Thái tử. Dù ta có cầu xin tha thứ, người vẫn chẳng buông tha, còn tiếp tục nói: “Tỷ tỷ, đêm dài lắm, để ta tiếp tục làm tỷ vui vẻ nhé?” Ta: “…”

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Trọng sinh
Ta là Thái tử phi, nhưng Thái tử không yêu ta. Ta sinh con khó, hắn nói muốn giữ con bỏ mẹ. Ta còn chưa mãn tang, hắn đã rước biểu tỷ của ta vào phủ. Bọn họ ân ái mặn nồng, sinh con đẻ cái, cuộc sống tràn đầy hạnh phúc. Còn hài tử của ta, lại chịu đủ tủi nhục, sống không bằng c/h/ế/t. Ta hóa thành một luồng u hồn, ẩn mình nơi góc tối, trơ mắt nhìn con không cơm no áo ấm. Nhìn con bị người ta đạp ngã xuống đất, cưỡi như ngựa. Nhìn con chỉ vì một xiên kẹo hồ lô mà học cách sủa như chó… Ta đã là cô hồn dã quỷ, trên đời bao đắng cay nhơ bẩn đều có thể nhẫn nhịn. Chỉ duy có một điều ta không thể trơ mắt nhìn, chính là máu thịt rơi xuống từ thân thể ta, lại bị chà đạp đến không còn hình người. Vì vậy, ta trùng sinh rồi.