
Tình trạng: Sắp ra mắt
Thể loại: Nữ cường
Ta ở kinh thành bán hoành thánh, đã bán hơn hai mươi năm có lẻ. Thế tử Thành Vương thúc ngựa chạy điên cuồng trên đường phố, vó ngựa giẫm đổ sạp hoành thánh của ta, còn tiện tay quất ta một roi. Thái độ hắn ngông cuồng: "Chỉ là một tên tiện dân mà thôi, dù bản thế tử không đền bù thì ngươi có thể làm gì ta?" Ngày hôm sau, ta đến phủ Kinh Triệu gõ trống kêu oan. Lục bộ Thượng thư đích thân tới, Tả Hữu Ngự Sử đến dự thính. Ninh Chiêu Hầu túm cổ thế tử dắt vào triều: "Ta đã bắt được tên tiểu tử này rồi!" Hoàng đế ngồi trên ghế rồng, lạnh lùng phán: "Đánh cho tiểu tử này đến cha hắn cũng không nhận ra nổi mau."

Tình trạng: Sắp ra mắt
Thể loại: Trọng sinh
Tôi được tái sinh vào thời điểm chú tôi bị trúng thuốc kích dục. Và ở kiếp này, tôi cũng không trở thành thuốc giải của chú ấy nữa, tôi đã gọi điện cho bạch nguyệt quang của chú ấy. Kiếp trước, tôi đã yêu chú của mình, cũng là người không có quan hệ huyết thống với tôi. Sau khi biết chú ấy bị trúng thuốc kích dục, tôi đã phớt lờ yêu cầu gọi điện cho bạch nguyệt quang, muốn cô ấy trở thành thuốc giải cho chú. Một tháng sau, tôi bất ngờ có thai. Chú ấy buộc phải cưới tôi, nhưng vào ngày cưới, khi đi du lịch nước ngoài để xả stress, bạch nguyệt quang của chú ấy đã gặp phải bọn cướp và bị sát hại. Trước khi chết, bạch nguyệt quang của đã gọi cho chú ấy 199 cuộc gọi cầu cứu. Nhưng chú ấy vì bận hoàn thành đám cưới mà không nghe bất kỳ cuộc gọi nào. Sau này chú ấy đã nhìn lại vào 199 cuộc gọi cầu cứu đó nhưng cũng không nói gì. Tuy nhiên lúc tôi sắp sinh, chú ấy đã nhốt tôi vào tầng hầm. Tôi cầu xin chú ấy hãy đưa tôi đến bệnh viện, nhưng chú chỉ cười nham hiểm và nhìn tôi chết dần chết mòn vì không thể sinh con. Trước khi chết, tôi chỉ nghe được chú ấy nói: "Nếu không phải vì cô có thai thì tôi đâu phải cưới cô, và tôi cũng không bỏ lỡ cuộc gọi cầu cứu của Thanh Thanh, là cô đáng chết..." Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại vào ngày chú tôi bị trúng thuốc kích dục.

Tình trạng: Sắp ra mắt
Thể loại: Huyền huyễn
Tôi là Bạch Vô Thường nơi địa phủ, một thiếu nữ loli với mái tóc buộc hai bên. Anh trai tôi là Hắc Vô Thường, một gã cơ bắp cuồn cuộn nóng tính. Chỉ tiêu KPI thu hồn của anh em chúng tôi, lúc nào cũng bị một gã bác sĩ cấp cứu phá hỏng. Hôm nay, anh tôi lại đang kéo co "giành người" với hắn. "Anh ơi, hắn trông đẹp trai quá, mình câu hồn hắn luôn được không?" Gân xanh trên trán anh trai tôi nổi lên cuồn cuộn: "Em gái! Chúng ta là đi câu hồn người, chứ không phải đi câu dẫn người!" Điều mà anh em tôi không hề hay biết chính là, vị bác sĩ kia thực ra... có thể nhìn thấy chúng tôi.

Tình trạng: Sắp ra mắt
Thể loại: Chữa lành
Ngày đầu tiên của con trai tại trường mẫu giáo. Khi các bạn khác còn đang thút thít, thì "ông con" đã kịp chọn cho mình một bờ vai vững chãi-một chú cảnh sát đang làm nhiệm vụ trước cổng trường. Thằng bé ôm chặt lấy chân người ta, khóc thảm thiết : "Cứu mạng! Chú ơi cứu con! Con k đi học mẫu giáo đâu!" Tôi đứng cạnh định cho nó một trận.Nhưng, ngay khi nhìn rõ gương mặt của vị cảnh sát kia, tôi chân tay cứng đờ như hóa đá. Trời đất ơi... Đây là gã người yêu cũ tệ bạc của tôi đó sao?

Tình trạng: Sắp ra mắt
Thể loại: Hiện đại
Lần đầu tiên tôi gặp Bùi Chấp, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đã giặt đến bạc màu, tay cầm tờ đơn xin trợ cấp cho sinh viên nghèo. Thế nhưng, khuôn mặt ấy lại đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở. Vậy là tôi quyết định đóng giả làm một cô sinh viên nghèo vượt khó để tiếp cận Bùi Chấp. Tôi kéo anh đi ăn bát bánh cuốn năm tệ ở một sạp hàng rong giữa cơn gió đông lạnh giá, anh thì đạp chiếc xe điện cũ chở tôi đi hóng gió quanh hồ Vị Danh ở Đại học Bắc Kinh.