Vài ngày sau, nhân lúc có cơ hội, ta mang theo phương thuốc ra ngoài, hỏi đại phu đó là thuốc gì.
Đại phu rất ngạc nhiên:
“Đây là phương thuốc tránh thai dành cho nam nhân.”
“Tránh thai…”
Ta lập tức đứng không vững.
Ninh Yếm… sao có thể làm ra chuyện như vậy?
Ta thất thần về phủ, giữa đường gặp Ninh Trầm.
“Tẩu tẩu, sao vậy? Sắc mặt của tẩu…”
Ta chậm rãi đứng lại, giơ tay lên..
“Chát!”
“Đê tiện!”
Ninh Trầm ôm má, ánh mắt đầy tủi thân nhìn ta.
“Ta làm sai chuyện gì?”
Đúng lúc bị Ninh phu nhân nhìn thấy, tức đến suýt ngất.
“Trời ơi, mắt ngươi mù rồi sao? Đây không phải phu quân của ngươi! Là tiểu thúc đấy! Tiểu thúc mà ngươi cũng thích đánh liền đánh là thế nào?”
Ta mặc kệ tất cả, quay về phòng mình.
Nhất thời cũng chẳng có ai đến làm phiền.
Ta nghĩ, chắc Ninh Trầm đã giữ chân mẫu thân hắn.
Nhưng ta không cảm kích.
Trong đầu ta lúc này chỉ toàn là Ninh Yếm, chàng ấy sao có thể đối xử với ta như vậy? Là vì muốn cứu đệ đệ mình sao?
Còn nữa, rốt cuộc từ khi nào chàng ấy biết chuyện giữa ta và Ninh Trầm trước đây?
Vì sao chàng ấy làm vậy?
Dựa vào cái gì mà chàng ấy dám làm vậy?
Nhìn sắc trời, Ninh Yếm sắp quay về. Ta chậm rãi mở cửa, sai người gọi Ninh Trầm đến.
“Tẩu tẩu.”
Hắn đến rất nhanh.
“Lúc nãy không nên đánh ngươi. Ta bôi thuốc cho ngươi, kẻo sau này để lại vết xấu.”
Ninh Trầm sững người, để mặc ta kéo hắn vào nội thất.
Ta tiến sát lại gần hắn: “Không có thuốc… ta thổi cho ngươi vậy.”
Ninh Trầm nhìn ta: “Được.”
Nhân cơ hội, ta đẩy hắn ngã xuống. Khi hắn giãy giụa muốn đứng dậy, ta lại ấn mạnh xuống.
“Ngươi giả vờ cái gì?” ta bóp ch ặ t cằm hắn:
“Trước đó chẳng phải cũng rất hưởng thụ sao?”
Ninh Trầm cứng đờ: “Nàng biết rồi?”
Ta buông hắn ra, đầu ngón tay trượt xuống theo đó, luồn vào cổ áo hắn.
“Thật ra ta đã sớm nhận ra rồi… ta và ngươi hình như hợp nhau hơn, ngươi thấy sao?”
Ninh Trầm không dám tin: “Thật sao?”
Ta vỗ nhẹ mặt hắn, khẽ nhếch mày:
“Lần này không cần phải dè dặt nữa, ngươi phải thể hiện cho tốt.”
Dường như Ninh Trầm đã động tình, kéo ta vào lòng, kề sát bên tai.
“Ta sẽ hầu hạ nàng thật tốt.”
Tim ta hơi nóng lên.
Trong màn trướng, nhiệt độ dần tăng.
Đúng lúc Ninh Yếm trở về, bắt gặp cảnh này.
Tay đang vén màn của chàng ấy dừng lại giữa không trung, sắc mặt lập tức trắng bệch, môi run lên.
“Giữa ban ngày ban mặt mà ngươi dám đến dụ dỗ nàng? Đồ vô sỉ, tiện nhân!”
Ninh Trầm bị chàng ấy kéo xuống giường đánh, nhưng vẫn không nói ra do ta chủ động.
Khi ta khoác áo bước ra, chỉ thấy Ninh Yếm cầm khay trà, định ném về phía Ninh Trầm.
“Dừng tay.”
Một câu nói nhẹ nhàng của ta khiến cả hai đều khựng lại.
Ta chậm rãi bước đến, dừng trước mặt Ninh Yếm.
Hắn rơi nước mắt, nhìn ta chằm chằm.
“A Dư… tại sao?”
Ta giơ cao tay…
“Chát!”
Cái tát vang dội, mạnh đến mức Ninh Yếm suýt không đứng vững.
Chàng ấy như không thể tin nổi, chậm rãi quay đầu nhìn ta.
“Vì hắn… nàng đánh ta?”
Ta hít sâu một hơi, túm ch ặ t cổ áo chàng ấy, nghiến răng:
“Chàng coi ta là cái gì? Dám đem nam nhân khác đưa lên giường ta?”
Ninh Yếm sững sờ.
Một lúc lâu sau mới lắp bắp:
“A Dư… không phải… không phải như nàng nghĩ…”
Ta không để ý đến chàng ấy, quay người rời đi.
Ninh Yếm đuổi theo, ôm ch ặ t lấy ta.
“A Dư, ta sai rồi… ta chỉ là nghe hắn nói, người nàng muốn gả từ đầu không phải là ta… ta sợ hắn nói ra sự thật, sợ nàng sẽ rời bỏ ta, sợ mẫu thân ép nàng cứu hắn!”
Ninh Yếm khóc đến mất kiểm soát.
“A Dư… ta biết sai rồi… ta cũng rất đau lòng…”
Ta đẩy mạnh hắn ra.
“Nhưng chàng cũng không thể làm như vậy!”
Ta lấy ra hòa ly thư, đặt lên bàn.
“Ninh Yếm, hôn sự của chúng ta… dừng ở đây.”
Ninh Yếm cầm tờ giấy mỏng, thất thần nhìn ta.
“Nàng đã thề… sẽ không rời bỏ ta.”
Tim ta đau như vỡ ra.
“Không còn tính nữa.”
Cả người Ninh Yếm cứng đờ.
Ngay lúc ta định bước ra cửa, chàng ấy đột nhiên xé nát hòa ly thư.
“A Dư, nếu nàng hòa ly với ta… ta sẽ ôm Tuyên nhi cùng c h ết!”
Ta quay người lại, không thể tin nổi.
“Chẳng lẽ… lúc trước chàng muốn sinh con… chính là để uy hiếp ta?”
Ninh Yếm từ từ quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn ta, khóc đến mắt mũi đều đỏ lên.
“A Dư… ta chỉ là sợ… nàng sẽ không cần ta nữa.”
Tạm thời ta trở về nhà mẹ đẻ.
Mẫu thân hỏi ta đã xảy ra chuyện gì, nhưng ta không có mặt mũi nào nói rõ.
Mẫu thân liền định dẫn theo ca ca ta, đến Ninh gia đòi công bằng.
Nhưng còn chưa kịp ra cửa, người của Ninh gia đã đến.
Nghe nói… là Ninh Yếm đích thân tới, mang theo lễ trọng nhận lỗi.
Mẫu thân đến khuyên ta, phu thê một thời, có gì thì nên nói chuyện đàng hoàng.
“Ta thấy hiền tế cũng không tệ.”
Nói xong mẫu thân rời đi, Ninh Yếm liền bước vào.
Ta ngồi bên giường, vẫn còn giận.
“Tẩu tẩu?”
Người kia đột nhiên xuất hiện.
Ta giật mình, vội vàng bịt miệng hắn lại.
“Sao lại là ngươi?”