Chương 2

ôm tôi thật chặt, cảm thấy đời này còn có tôi là đủ.

Nhưng giờ đây, họ chỉ chậm rãi quay đầu lại với ánh mắt đầy ghê tởm.

Tôi cố nặn ra một nụ cười:
“Nhanh chóng đoạn tuyệt đi, từ nay, giữa chúng ta không còn quan hệ gì nữa.”

Hai người họ liếc nhau, không hề do dự.

Không có bút, cha Hạ c ắ n ngón tay, viết bằng m á u lên tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ.

“Từ hôm nay, mày không được phép mang họ Hạ nữa!”

“Chỉ khi không còn mày, Hạ gia mới thật sự trọn vẹn!”

Nói rồi, họ quay lưng rời đi, không ngoảnh đầu lại.

6

Tôi như một con tôm bị trói chặt, nằm im lìm trên bàn mổ chờ bị xẻ thịt.

Sở Uyên cầm cây kim dài ấy, không chút do dự đâm thẳng vào x ư ơn g sống của tôi.

Tôi cảm nhận rõ ràng đầu kim xuyên qua d a th ị t, qua từng lớp cơ bắp, cho đến khi chạm vào x ư ơng, cái lạnh sắc bén xuyên thấu tận tim gan.

Một cơn đau không thể diễn tả thành lời bùng lên, lan khắp toàn thân.

Tôi cắn chặt môi, không để mình bật ra một tiếng rên nào.

Tôi không muốn họ thấy tôi yếu đuối, càng không muốn con tôi nghe thấy tiếng mẹ nó đau đớn.

Tủy từng chút từng chút bị hút ra khỏi cơ thể, nhiệt độ cơ thể cũng dần tụt xuống như thể tôi đang bị ném vào hầm băng.

Sau một hồi lâu, Sở Uyên rút kim ra, trên mặt vẫn là nụ cười tự tin như mọi khi:

“Thấy chưa, tôi đã nói cô chắc chắn sẽ không sao.”

Tôi yếu ớt mỉm cười, không nói gì…

Vì tôi đã không còn sức để mở miệng nữa rồi.

Đột nhiên, một dòng chất lỏng nóng ấm trào ra từ hạ thân tôi.

Sở Uyên vui vẻ cất hộp đựng tủy rồi rời đi… thậm chí quên không tháo dây trói trên người tôi.

Cơn đau ở bụng mỗi lúc một dữ dội, nhiệt độ cơ thể lại càng tụt mạnh.

Cuối cùng, tôi hoàn toàn chìm vào bóng tối.

“Chúc mừng ký chủ, mục tiêu công lược đã thay đổi.”

“Trong vòng 12 tiếng, nếu khiến ba mục tiêu đạt điểm hối hận tối đa thì nhiệm vụ sẽ thành công.”

Tôi lặng lẽ trôi nổi phía trên xác mình, như một linh hồn đang nhìn xuống thân thể bất động.

Căn phòng phẫu thuật hỗn loạn, thế giới vốn trắng tinh giờ đã bị m á u tươi nhuộm đỏ.

Sở Uyên là người quay lại đầu tiên.

Khi nhìn thấy vũng m á u lan rộng dưới cơ thể tôi, sự ôn hòa trên mặt hắn dần biến thành kinh hoàng.

“Hạ Duyệt Ca, tỉnh lại cho tôi!”

Hắn vội vã ép tim, khẩn trương hồi sức:

“Không phải cô rất thích giành với Ngữ Tình sao?”

“Cô ấy sắp khỏi bệnh rồi, sao cô không giành nữa đi!”

Thấy tôi không có phản ứng, Sở Uyên luống cuống lấy đủ loại thuốc cấp cứu từ hộp y tế, tiêm loạn xạ vào cơ thể tôi.

"Hạ Duyệt Ca, em đừng ngủ nữa! Em mà ngủ, tất cả sẽ là của Hạ Ngữ Tình hết đó!"

Nhưng tôi đã c h ế t rồi.

Thuốc thang nào còn có tác dụng?

Hắn lại cầm lấy máy sốc điện, cơ thể tôi co giật dữ dội dưới từng lần điện giật.

Một lần… lại một lần…

Nhưng tiếc thay, mọi thứ đã quá muộn.

Không lâu sau, Thẩm Kính Châu tức giận xông vào:

"Ngữ Tình còn đang chờ anh đó, anh còn ở đây làm gì?"

"Tôi đã bảo có bác sĩ khác rồi mà, mau về xem cô ấy đi!"

Tay Sở Uyên vẫn không dừng lại, vẫn gào lên gọi tôi:

"Hạ Duyệt Ca! Mau tỉnh lại! Em muốn để con mình bị đưa cho người khác nuôi sao?"

Sự điên loạn của hắn khiến Thẩm Kính Châu cảm thấy có gì đó không ổn.

Anh quay người định gọi bác sĩ, thì phát hiện chân mình dẫm phải thứ gì đó nhớp nháp.

Cúi đầu nhìn xuống một vũng m á u khổng lồ đã loang khắp sàn.

Thẩm Kính Châu quay phắt lại, gầm lên với vệ sĩ đang đứng ở cửa:

"Bác sĩ đâu? Bác sĩ tôi sắp xếp đâu?"

"Tại sao chỉ có mỗi cô ấy trong này?"

Vệ sĩ còn chưa kịp trả lời, cha Hạ từ ngoài bước vào, vẻ mặt bực bội:

"Có phải Hạ Duyệt Ca lại giở trò giữ chân các cậu không?"

Thẩm Kính Châu không thèm quan tâm đến ông ta.

Anh nhìn thẳng vào vệ sĩ, giọng lạnh đến thấu x ươ ng:

"Tôi hỏi anh, bác sĩ đâu?!"

Mẹ Hạ thấy tình hình không ổn, nhỏ giọng giải thích:

"Kính Châu, đừng giận. Lấy tủy thôi mà, tiểu Uyên làm được. Tôi đã điều bác sĩ sang lo cho Ngữ Tình rồi."

"Con bé thể trạng yếu, cần được chăm sóc."

Nghe vậy, Thẩm Kính Châu lập tức quay phắt lại, mắt đỏ ngầu, trừng trừng nhìn mẹ Hạ:

"Là bà? Là bà điều bác sĩ đi chỗ khác?!"

Cha Hạ thấy vợ bị chất vấn, vội vàng bước tới chắn trước mặt bà, giận dữ:

"Thẩm Kính Châu! Cậu ăn nói kiểu gì vậy? Đó là mẹ vợ của cậu đấy!"

Rầm!

Một cú đá như trời giáng, Thẩm Kính Châu đá thẳng vào ngực cha Hạ:

"Hạ Duệ Ca không phải cũng là con gái của ông bà sao?!"

Cha Hạ ngã vật xuống đất, ôm ngực rên rỉ vì đau.

Đúng lúc đó, đội bác sĩ mà Thẩm Kính Châu sắp xếp cuối cùng cũng tới.

Vừa bước vào, họ vừa lẩm bẩm bực bội vốn là bác sĩ sản khoa, mà lại bị điều đi khám cho người bệnh khác, thật là lộn xộn.

Thẩm Kính Châu nhìn cha Hạ, giọng lạnh băng:
"Nghe thấy chưa? Anh ta là bác sĩ sản! Không chữa được bệnh cho Ngữ Tình!"

Mẹ Hạ đỡ chồng dậy, vẻ mặt đầy bất mãn:
"Thì sao? Càng nhiều người chăm Ngữ Tình, con bé càng yên tâm!"

"Hạ Duệ Ca có hệ thống rồi, làm sao mà c h ế t được? Tôi gọi bác sĩ đi thì đã sao?!"

Thẩm Kính Châu không buồn đáp lời bà ta.

Anh đẩy bác sĩ vào phòng mổ, thúc giục:

"Cứu người trước đã!"

Bác sĩ bước tới, kiểm tra sơ bộ tình trạng của tôi, rồi lắc đầu.

Ánh mắt ông nhìn xuống bụng tôi, nơi đứa bé đang nhô cao, liền vội vàng tiến hành mổ lấy con.

Nhưng… đứa trẻ đã ngạt thở từ lâu.

"Tổng giám đốc Thẩm, người… đã không còn nữa."

7

Lời của bác sĩ như một tiếng sét giữa trời quang, giáng thẳng vào đầu Thẩm Kính Châu.

Toàn thân anh cứng đờ, vẻ mặt không thể tin nổi.

"Không thể nào… Cô ấy có hệ thống mà! Sao lại c h ế t được?!"

Bất chợt, anh như nhớ ra điều gì, quay sang bác sĩ, giọng gấp gáp:

"Đứa bé! Đứa bé đâu? Mau cứu đứa bé!"

Bác sĩ nhìn sang đứa trẻ đã được mổ lấy ra, thở dài, chậm rãi nói:

"Đứa bé đã bị ngạt trong bụng mẹ quá lâu… cũng không qua khỏi."

Ông ngừng lại, rồi tiếc nuối bổ sung thêm:

"Nếu phát hiện sớm hơn, cả hai mẹ con đều đã có thể an toàn."

Thẩm Kính Châu như bị đánh gục thân thể lảo đảo, suýt nữa ngã quỵ.

Anh run rẩy bước vào phòng phẫu thuật, chân mềm nhũn như sắp khuỵu xuống.

Cuối cùng, Thẩm Kính Châu cũng nhìn thấy đứa trẻ tím tái toàn thân đang nằm im lìm ở đó.

Lửa giận bùng lên trong mắt anh, anh lao tới túm lấy cổ áo của Sở Uyên, gằn từng chữ:

"Không phải cậu nói sẽ không sao sao?"

"Không phải cậu nói hệ thống sẽ không để cô ấy c h ế t à?"

Một cú đấm nặng nề giáng thẳng vào mặt Sở Uyên, như dã thú xả giận.

Rồi là cú thứ hai, thứ ba…

Sở Uyên ngã nhào trong vũng m á u, một chiếc răng văng ra, nhưng hắn không hề phản kháng cũng chẳng tránh né.

Ánh mắt hắn chỉ chăm chăm nhìn vào thi thể của tôi, miệng thì lẩm bẩm:

"Không thể nào… chuyện này không thể xảy ra được…"

Đánh đến mệt, Thẩm Kính Châu gục xuống, quỳ rạp bên cạnh, muốn ôm lấy đứa trẻ…

Nhưng tay anh cứ run rẩy, cuối cùng không thể chạm vào nổi.

Anh chỉ có thể gục đầu bên gối tôi, bật khóc như một đứa trẻ mất phương hướng:

"Duyệt Ca… Duyệt Ca…"

Tôi lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt, chỉ thấy… nực cười đến tê dại.

“Hệ thống đang ghi nhận chỉ số hối hận của Thẩm Kính Châu và Sở Uyên.”

[Phát hiện chỉ số hối hận tiếp tục tăng cao.]

[Ký chủ sắp quay trở lại thế giới ban đầu.]

Giọng hệ thống lại vang lên, nhưng trái tim tôi đã không còn gợn sóng.

Thứ duy nhất tôi không cam lòng… là đứa con của mình.

Một sinh linh bé nhỏ, vô tội, vậy mà lại phải chịu đựng nỗi đau đớn tàn nhẫn này.

Tôi chỉ trách… mình đã không bảo vệ được con.

8

Bên ngoài, vợ chồng nhà họ Hạ đứng trước cửa phòng phẫu thuật đang đóng kín, nôn nóng sốt ruột.

"Sao lâu vậy chứ? Ngữ Tình còn đang chờ đấy! Từng này thời gian rồi!"

"Cái con tiện nhân Hạ Duyệt Ca đó chỉ giỏi giả bộ, mấy người đừng bị nó lừa!"

Lúc này, Hạ Ngữ Tình cũng gọi điện tới, giọng nghẹn ngào pha tiếng nức nở:

"Ba mẹ, chị còn ổn chứ?"

"Anh Kính Châu, tiểu Uyên, có phải chị không muốn hai người qua đây không?"

"Em biết chị ghét em, không muốn cứu em… Em không sợ c h ế t đâu, nhưng em không nỡ rời xa hai người…"

"Bác sĩ chuẩn bị tiêm rồi, hai người có thể tới bên em được không? Em thật sự sợ lắm…"

Tiếng khóc yếu ớt ấy như kéo Thẩm Kính Châu từ vực sâu đau khổ trở về hiện thực.

Gương mặt anh lạnh băng, ném mạnh Sở Uyên vào góc phòng, sau đó kéo vợ chồng họ Hạ vào phòng mổ, giọng như gào lên:

"Con gái các người c h ế t rồi!"

"Vậy mà vẫn còn nghi ngờ cô ấy đang diễn trò?"

Vợ chồng họ Hạ bị kéo vào lảo đảo, suýt ngã.

Mẹ Hạ liền lớn tiếng mắng chửi:

"c h ế t cái gì mà c h ế t? Đừng để nó lừa! Con tiện nhân đó chỉ biết giả đáng thương để khiến các người rời xa Ngữ Tình!"

Nhưng cha Hạ lại bị mùi m á u t a nh nồng trong phòng dọa cho sững người:

"Sao… sao lại… nhiều m á u như vậy?"

Mẹ Hạ cũng sững lại.

Bà cúi đầu nhìn xuống dưới chân là một biển m á u, gương mặt lập tức tái nhợt không còn giọt m á u.

Thẩm Kính Châu nhìn gương mặt không còn hơi thở của tôi, nước mắt lần nữa trào ra.

Anh quỳ xuống bên tôi, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi:

"Duyệt Ca… em đừng sợ… anh đưa em và con… về nhà…"

Cha Hạ run rẩy vươn tay định kiểm tra hơi thở tôi, nhưng vừa chạm vào da tôi đã giật mình rụt tay lại.

Chương 2
adsVuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!
(Một tab quảng cáo sẽ được mở ra)