1.
Tôi đã xuyên không. Trớ trêu thay, tôi lại nhập vào thân xác con chim hoàng yến tội nghiệp bị Thời Kỳ Niên nhặt về sau khi gia đình tan cửa nát nhà.
Ban đầu, anh ta lạnh lùng bảo: "Cô giúp tôi ngăn cản các cuộc liên hôn trong gia tộc, tôi đảm bảo cho cô cả đời cơm no áo ấm."
Nhưng con chim hoàng yến nguyên bản đã "ngỏm" từ lâu do bị đối thủ của Thời Kỳ Niên hạ độc. Tôi hoang mang hỏi hệ thống: "Vậy giờ tôi phải làm gì?"
Tiếng rè rè của hệ thống vang lên ngắt quãng, nghe chẳng khác nào hàng mã mua ngoài vỉa hè. Đúng là đồ rẻ tiền thì không bao giờ tốt được mà.
【Cô là nữ phụ độc ác, nhiệm vụ tự nhiên là phải bắt nạt nữ chính, khiêu khích nam chính, ngang ngược vô lý, ác việc gì cũng làm. Cô phải trở thành hòn đá mài d.a.o và kẻ phá đám trong tình yêu của họ, giúp Thời Kỳ Niên nhận được sự hỗ trợ từ Nghiêm gia, leo lên vị trí gia chủ Thời gia, đạt đến đỉnh cao nhân sinh.】
tôi mếu máo, suýt thì bật khóc thành tiếng:
"Cứ ngang ngược vô lý, ác việc gì cũng làm thế này, tôi có bị treo lên đ.á.n.h không hả?"
Đúng lúc đó, tiếng bước chân truyền đến. Tôi uể oải ngẩng đầu lên nhìn.
"Trời ơi, đẹp trai quá!"
Hệ thống im lặng một giây rồi ra lệnh:
【Thu lại cái bản mặt mê trai đó đi, ngay lập tức tiến lên tát hắn một cái đi.】
Tôi trợn tròn mắt, không tin nổi vào tai mình:
"Tôi? Mi bảo tôi á? Đi tát cái anh chàng đẹp trai cao mét chín, mặt lạnh như tiền này một vả? Tôi xứng chắc?"
【......】
Hệ thống trong lòng cũng sầu não không kém, sao cái con bé Tang Vân này lại nhát gan thế không biết!
【Đúng thế, chỉ khi hắn ghét bỏ cô, hắn mới có tâm trí mà tiếp nhận nữ chính. Sau này việc cô cần làm còn nhiều lắm, nếu chịu không nổi thì bây giờ tôi hủy liên kết, cho cô đi 'đầu thai' luôn nhé?】
【......】
Tôi không muốn c.h.ế.t! Tôi còn chưa kịp tận hưởng cuộc sống của giới thượng lưu, chưa được tiêu tiền như rác mà!
Không còn cách nào khác, tôi mếu máo bò xuống khỏi giường bệnh, lết đôi dép trên sàn đi đến trước mặt Thời Kỳ Niên, c.ắ.n răng vung tay tát một cái.
Hệ thống lại gào lên đau đớn:
【Trời đất ơi! Bảo cô tát hắn, chứ không phải bảo cô vuốt ve hắn!】
Dưới ánh mắt đầy nghi hoặc của Thời Kỳ Niên, tôi nhắm nghiền mắt, lấy đà nhảy cẫng lên, tung một cú tát "chát" rõ đau vào mặt anh ta.
Ting! Một đoạn cốt truyện nhỏ đã hoàn thành.
Ngay giây tiếp theo, tôi "bịch" một cái quỳ rạp xuống đất, vẫn không dám mở mắt ra:
"Tôi sai rồi! Tôi chỉ là... muốn giúp anh đập muỗi thôi!"
Mà công nhận, da của Thời Kỳ Niên đẹp thật đấy, vừa mềm vừa mịn, phần cằm cũng chẳng hề lởm chởm râu tí nào.
Hệ thống tức quá hóa thẹn, bỏ chạy mất dạng. Nó là hệ thống nên không sợ c.h.ế.t, chứ tôi thì sợ lắm chứ! Tôi chỉ là kẻ ăn bám, Thời Kỳ Niên mà muốn tôi "bay màu" thì dễ như trở bàn tay!
Thế nhưng, trận lôi đình hay cái tát trả đũa mà tôi dự tính đều không xảy đến. Thời Kỳ Niên bỗng bế bổng tôi lên, đặt lại xuống giường bệnh, còn ân cần đắp chăn cho tôi nữa.
Anh ta rũ mắt, giọng nói nhẹ tênh: "Đã hả giận chưa? Nếu chưa thì cô cứ đ.á.n.h tiếp đi."
"Để cô một mình ở khách sạn là lỗi của tôi, cô có quyền nổi giận."
Chẳng hiểu đầu óc lúc đó nghĩ gì, tôi buột miệng hỏi luôn: "Da anh đẹp thật đấy, anh dùng mỹ phẩm hãng nào thế?"
Thời Kỳ Niên: "..."
Trợ lý: "..."
Thời Kỳ Niên rời đi, lúc đi vành tai anh ta đỏ rực lên. Tôi hối lỗi cúi đầu. Quả nhiên, lúc nhảy lên tát không khống chế được lực tay, đ.á.n.h đến mức tai anh ta đỏ lựng lên rồi. Nhưng anh ta cao quá, tôi chẳng lẽ lại đứng lên giường mà đ.á.n.h? Như vậy thì nhục nhã người ta quá còn gì.
Ra khỏi phòng bệnh, anh trợ lý ngập ngừng lên tiếng:
"Sếp ơi, thời tiết này đào đâu ra muỗi ạ? Vả lại, phòng bệnh của cô Tang làm sao có muỗi được?"
Thời Kỳ Niên im lặng suy nghĩ một hồi rồi đáp:
"Cậu nói đúng. Cô ấy đột nhiên trở nên đáng yêu thật, sao trước đây tôi không nhận ra nhỉ?"
Trợ lý: "..."
Chẳng bao lâu sau, nhân viên của một cửa hàng thương hiệu cao cấp gõ cửa phòng bệnh. Cô ấy khom lưng, vẻ mặt đầy nịnh nọt, toát lên sự vất vả của người làm công ăn lương:
"Cô là cô Tang phải không ạ? Thời tổng bảo tôi mang một bộ mỹ phẩm đến cho cô."
Nhìn cả một xe đẩy đầy ắp mỹ phẩm, tôi trợn mắt hỏi lại: "Đây mà là 'một bộ' á?"
Cô nhân viên phối hợp gật đầu:
"Thời tổng nói cô Tang rất có gu riêng, nên bảo tôi mang hết các dòng đến để cô chọn ạ."
Tôi ôm c.h.ặ.t đống mỹ phẩm không buông, chân thành cảm thán: "Chị ơi, chị khéo ăn khéo nói thật đấy. Anh ta bảo tôi kén chọn mà qua miệng chị nghe lại hay ho thế này, chị chắc chắn sẽ lên chức cửa hàng trưởng sớm thôi!"
Cô nhân viên bỗng dưng rưng rưng nước mắt: "Đây là lần đầu tiên có người công nhận tôi đấy. Tôi đi làm toàn bị mắng thôi! Tôi mới tốt nghiệp một tháng, ngày nào cũng bị mắng!"
Thế là, tôi rút khăn giấy ra, ngồi nghe cô ấy kể khổ về chuyện đi làm suốt cả buổi chiều. Lúc ra về, tâm trạng cô ấy có vẻ tốt hơn hẳn, đỏ mặt hỏi: "Cô Tang, tôi có thể ôm cô một cái không?"
Tôi dang rộng vòng tay, trao cho cô ấy một cái ôm thật ấm áp.
Vừa xoay người lại, tôi đã thấy Thời Kỳ Niên đang đứng ở cửa, tay xách hộp cơm, sắc mặt xanh mét như tàu lá chuối.