1
Ngày phát hiện có thai, tôi đến câu lạc bộ mà Lục Trạch hay lui tới.
Đang định đẩy cửa vào.
Tôi nghe bên trong đang bàn xem dùng nhãn hiệu b.a.o c.a.o s.u nào thì thoải mái hơn.
Có người trêu: “Hỏi anh Lục đi, anh ấy có bạn gái mà, chắc chắn có kinh nghiệm nhất rồi.”
Không lâu sau, tôi nghe Lục Trạch hờ hững lên tiếng: “b.a.o c.a.o s.u? Chưa từng dùng.”
Lục Trạch châm điếu thuốc, giọng nói quấn trong làn khói:
“Không sao, mỗi lần xong, cô ấy tự biết uống thuốc.”
Xung quanh lập tức ồ lên: “Hỏng rồi, mày chơi trúng con ngoan rồi.”
Lục Trạch cười cười, giọng lười biếng:
“Ngoan chỗ nào, trên dưới hai cái miệng đều bị tao chơi qua rồi, trên người cô ấy có mấy nốt ruồi tao cũng rõ như lòng bàn tay.”
Có người không nhịn được hỏi: “Anh Lục, lỡ Hạ Mạt thật sự bị anh làm cho có thai thì anh tính sao?”
Lục Trạch ngừng lại một chút, rồi chậm rãi nói: “Thật sự có thai thì kết hôn thôi.
“Mạt Mạt rất hiểu chuyện, ở với tao cũng coi như hợp nhau, nếu cưới cô ấy, cũng không phải không thể chấp nhận.”
Có người trêu anh: “Nếu tôi không nhớ nhầm thì trước đây bạn gái của cậu đổi như thay áo, một tuần một người, cậu phong lưu thế mà thật sự nỡ tìm người ổn định à?”
Lục Trạch không để tâm, khẽ nhếch môi: “Chẳng phải vẫn chưa mang thai sao? “Tao không muốn nghĩ xa thế.
“Thật sự chơi chán rồi, cùng lắm lúc đó tìm một lý do đàng hoàng mà chia tay, cô ấy sẽ nghe lời thôi.
“Hơn nữa, cô ấy là kiểu tính cách làm hài lòng người khác, mỗi lần chia tay, cô ấy căn bản không trách tao, mà lập tức tự kiểm điểm xem có phải do mình không tốt, rồi ôm tao xin lỗi.
“Lần trước tao nổi hứng muốn thử trong xe, cô ấy không đồng ý, tao chỉ hù nhẹ một câu không đồng ý thì chia tay, cô ấy liền đồng ý.”
Người xung quanh tặc lưỡi: “Trời, dễ lừa vậy.”
Lục Trạch cụp mắt, giọng mềm xuống một chút: “Chính vì quá dễ lừa nên mới không muốn để cô ấy bị người khác lừa đi.
“May mà cô ấy gặp tao, chứ gặp phải kẻ xấu, với cái tật hay khóc của cô ấy, khóc đến khản cả giọng mất.”
“Ở bên tao còn có thể trông chừng thêm, cũng yên tâm hơn.”
Có người cười: “Hóa ra anh Lục đang làm từ thiện à.”
“Nhưng cậu đúng là phải trông chặt đấy, với gương mặt của Hạ Mạt, ai mà chẳng muốn chơi.”
“Không chỉ mặt thuần khiết, dáng người cũng trước lồi sau cong, mông như quả đào mật, chín tới rồi.”
“Nếu là bạn gái tôi, vui c.h.ế.t mất.”
Lục Trạch lạnh nhạt liếc hắn một cái: “ Mày à, đừng mơ.”
Không lâu sau, như nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt anh dịu đi một chút:
“Nhưng cô ấy đúng là thuần thật, làm bao nhiêu lần cũng khóc như lần đầu.
“Nói thật, bảo tao tách khỏi cô ấy, tao cũng khá không nỡ.”
Trong phòng bao, mọi người trêu chọc anh – kẻ phong lưu – nay hóa thành si tình rồi.
Đúng lúc đó, có người ném ra một câu hỏi:
“Nói thật anh Lục, nếu Hạ Mạt thật sự mang thai, anh thật sự vì cô ấy mà thu tâm à?”
“Nhắc mới nhớ, ban đầu anh ở bên cô ấy chẳng phải để chọc tức bạch nguyệt quang Giang Tuyết Mạn của anh sao?”
“Giang Tuyết Mạn hình như gần đây chia tay rồi, lại còn làm việc trong công ty anh, cơ hội của anh chẳng phải tới rồi à?”
Lần này, Lục Trạch nhìn chằm chằm xuống đất.
Đầu ngón tay đỏ rực lúc sáng lúc tắt.
Rất lâu không lên tiếng.
2
Tôi nhìn hai vạch trên que thử thai.
Thật ra, tôi không đến để nói với anh chuyện mình có thai.
Chỉ là bạn anh gọi điện nói anh say rồi, bảo tôi đến đón về.
Thật ra, nhìn thấy Lục Trạch thất thần vì Giang Tuyết Mạn, tôi ngược lại thở phào nhẹ nhõm.
Trên thực tế, từ lúc mang đứa bé này, tôi đã nghĩ cách chia tay với anh rồi.
Ban đầu Lục Trạch ở bên tôi, đúng là vì Giang Tuyết Mạn.
Trên đời có một kiểu người.
Chưa từng nếm khổ, chưa từng chịu đả kích, lời nói luôn toát ra một vẻ “sao không ăn thịt băm” ngây thơ đến buồn cười.
Giang Tuyết Mạn chính là kiểu người đó.
Cô ta là bạn cùng phòng của tôi.
Mỗi sáng, cô ta đều đứng trước gương, nắm tay lại, ngọt ngào tự cổ vũ:
“Chào buổi sáng nhé Giang Tuyết Mạn, cậu là mặt trời nhỏ ấm áp nhất, hôm nay cũng phải cố lên đó!”
Khi Lục Trạch theo đuổi Giang Tuyết Mạn, trận thế ấy cả trường không ai không biết.
Hoa hồng, hàng xa xỉ, ném lên người cô ta như không cần tiền.
Cô ta thuận miệng nói thích một thương hiệu túi nào đó, ngày hôm sau, chiếc túi ấy đã nằm trước cửa ký túc xá, giá tiền đủ bằng ba năm tiền làm thêm của tôi.
Bản thân Lục Trạch đã rất nổi bật, như hạc giữa bầy gà, hễ xuất hiện là tiêu điểm của cả trường.
Mỗi lần anh đứng dưới tòa nhà giảng đường, xung quanh luôn có người lén lấy điện thoại chụp ảnh.
Anh cũng chẳng để tâm, chỉ dựa vào khung cửa, vừa chơi điện thoại vừa chờ Giang Tuyết Mạn đi ra.
Chiều cao 1m88, mặc áo khoác dã chiến cũng toát ra vẻ cao ráo như người mẫu.
Ngay cả gió dường như cũng đặc biệt ưu ái anh.
Không hề khoa trương khi nói, ngay cả sợi tóc của anh cũng hoàn mỹ đến cực điểm.
Lần đầu tôi gặp anh, anh đang đút tay vào túi quần tỏ tình với Giang Tuyết Mạn.
Đó là một gương mặt mang nét lai rõ rệt, sống mũi cao, đường viền hàm sắc bén, khi cười mang chút phong lưu bất cần.
Quan trọng nhất là, anh có tiền.
Đêm dạ tiệc chào tân sinh viên, hiệu trưởng đích thân ngồi cùng cha anh ở hàng ghế khách quý.
Khí chất cao quý trời sinh trên người anh, chưa bao giờ là thứ được đắp lên bằng hàng xa xỉ.
Có lúc tôi cảm thấy.
Lục Trạch và Giang Tuyết Mạn giống như nhân vật chính của thế giới này.
Họ đều mang cảm giác ưu việt bẩm sinh.
Mọi điều tốt đẹp dường như đều tự khắc rơi xuống đầu họ.
Còn tôi.
Tôi chỉ là một “hoa khôi tan nát” có mẹ mất sớm, cha nghiện cờ bạc, bà nội bệnh tật, muốn sống phải làm ba công việc mỗi ngày.
Là vai phụ không đáng nhắc tới trong cuộc đời họ.
Giang Tuyết Mạn hỏi tôi vì sao mỗi ngày phải làm ba công việc.
Tôi kiên nhẫn giải thích: “Vì không có tiền.”
Cô ta gần như trợn trắng mắt:
“Không có tiền thì xin ba cậu đi, bày đặt gì mà ngày nào cũng ra vẻ áp lực, có cần thế không?”
Tôi không biết phải làm sao để cô ấy hiểu hoàn cảnh của mình, chỉ khẽ nói một câu:
“Ba tôi chính là áp lực lớn nhất của tôi.”
Có lẽ vì chưa từng nếm trải cái khổ của cuộc sống, nên cô ta lại càng không coi trọng Lục Trạch.
Mà lại thích một cậu sinh viên thể thao nghèo rớt mồng tơi, gia trưởng, chỉ biết nói lời mật ngọt, miệng lúc nào cũng như muốn móc tim gan ra dâng cho cô ta.
Toàn cho những thứ chẳng đáng tiền.
Mỗi lần gần đến Valentine, cậu ta lại gây sự chia tay với cô ta một lần.
Nhưng qua Valentine rồi, cậu ta lại hạ mình tìm Giang Tuyết Mạn làm lành.
Giang Tuyết Mạn không nhận ra có gì bất thường.
Nhưng tôi rất nhạy cảm với tiền.
Tôi biết, cậu ta chỉ là không muốn tốn tiền mua quà Valentine cho cô ta.
Có lúc, tôi nhắc cô ta nên bớt qua lại với cậu sinh viên thể thao đó.
Cô ta lại tủi thân chất vấn tôi:
“Hạ Mạt, cậu lạ thật đấy, sao lúc nào cũng nghĩ người khác xấu xa thế? Hay là bởi vì… cậu chưa từng được ai nâng niu trong lòng bàn tay mà yêu thương, nên ghen tị với tôi?”
Tôi liền không nói nữa.
Có lần trên đường đến thư viện, tôi bắt gặp Lục Trạch lái xe sang cãi nhau với Giang Tuyết Mạn.
Lục Trạch ném bó hoa vốn định tặng cô xuống đất, nhướng mày hỏi:
“Em yêu rồi, sao không nói cho tôi biết?
“Đùa giỡn tôi như vậy, vui lắm sao?
“Tôi rốt cuộc thua hắn ở chỗ nào, hử?”
Giang Tuyết Mạn ngẩng cằm:
“Lục Trạch, loại người như anh chỉ biết ném tiền vào tôi, căn bản không hiểu yêu là gì.”
Tôi vốn tưởng Lục Trạch sẽ lộ ra vẻ đau lòng gì đó.
Nhưng tôi đã sai.
Lục Trạch khẽ bật cười.
Trong tiếng cười ấy có chút tự giễu, lại có chút thản nhiên:
“Tôi không cần hiểu.”
“Tôi có tiền, tự khắc sẽ có người xếp hàng đến yêu tôi.”
Anh ngoắc tay về phía tôi ở không xa: “Này, tôi cho cô tiền, cô đến yêu tôi.”
Tôi sững người.
Rất lâu sau, tôi nghe thấy giọng mình:
“Được.”
Tôi nghĩ coi như mình giúp Giang Tuyết Mạn giải quyết một rắc rối.
Nhưng sắc mặt cô ta lập tức trầm xuống:
“Hạ Mạt, cậu hèn hạ đến vậy sao?
“Thứ tôi không cần, cậu cũng nhặt?”
Tôi không biện bạch.
Tôi chỉ biết, bà nội còn đang chờ tiền viện phí trong bệnh viện, cha tôi lại thúc giục trả nợ cờ bạc.
Tôi cần tiền.
Rất nhiều rất nhiều tiền.
Nhiều đến mức có thể kéo tôi ra khỏi vũng bùn.
3
Sau khi ở bên nhau, Lục Trạch quả thật đối xử với tôi rất tốt.
Cha tôi thua bạc là lại đến trường ép tôi đưa tiền, không biết Lục Trạch đã dùng cách gì, từ đó ông ta không đến thêm lần nào nữa.
Tiền viện phí của bà nội được thanh toán một lần, còn chuyển vào phòng VIP của bệnh viện trung tâm thành phố, hộ công mỗi ngày đều gửi ảnh bà cười dưới nắng.
Anh có thể dễ dàng giúp tôi dẹp yên tất cả.
Anh bảo tôi nghỉ hết các công việc làm thêm.
Mỗi ngày liên tục tặng tôi quà, thay đổi đủ kiểu tạo bất ngờ.
Từ túi xách hàng hiệu đến trang sức đặt làm riêng, thậm chí tôi chỉ thuận miệng nói muốn học khóa quản lý tài chính, hôm sau anh đã mời gia sư riêng đến trường.
Ở bên anh, tôi học được cách đọc báo cáo tài chính, làm đầu tư, dần dần nắm được rất nhiều kỹ năng kiếm tiền.
Ngoài ra, chúng tôi như những cặp đôi bình thường khác, ôm nhau, hôn nhau, thậm chí thuê phòng.
Lần đầu của tôi, anh để trần nửa thân trên, bờ vai trắng lạnh căng ra thành đường cong mượt mà.
Khi anh cúi xuống hôn tôi, sợi dây chuyền bạc nơi cổ khẽ áp vào xương quai xanh đẹp đẽ của anh, theo từng động tác mà nhẹ nhàng lay động.
Tim tôi đập nhanh đến mức gần như thiếu oxy.
Anh khẽ cười:
“Ngốc.
“Lần sau hôn, nhớ thở.”
Dục vọng của Lục Trạch thật sự rất lớn, tôi cũng đành học cách phối hợp với những trò mới lạ của anh.
Anh không thích dùng b.a.o c.a.o s.u, tôi liền uống thuốc.
Anh thích cảm giác kích thích, tôi liền cùng anh mở khóa đủ loại địa điểm để giữ sự mới mẻ.
Nhưng anh cũng thật sự rất tệ.
Sau khi ở bên tôi, phụ nữ bên cạnh anh chưa từng ít đi.
Anh trước nay ai đến cũng không từ chối.
Trên vòng bạn bè đăng đầy ảnh thân mật với đủ kiểu hot girl mạng.
Trong yến tiệc bị người ta khoác tay mập mờ, anh cũng chưa từng hất ra.
Thậm chí có cô gái còn trực tiếp gọi điện cho tôi, giọng điệu khiêu khích.
Tôi cũng từng vì vậy mà khóc.
Anh chẳng hề để tâm:
“Tôi là yêu đương với cô, không phải vào chùa làm hòa thượng.
“Cô không chơi nổi, được thôi, tôi không ép.
“Vậy thì chia tay, tôi đi tìm người chơi nổi.”
Về sau, tôi liền trở nên hiểu chuyện, không nói gì nữa.
Thật ra, tôi cũng không ngoan như anh nói.
Tôi là phụ nữ, cũng cần được giải tỏa đúng lúc.
Lục Trạch rất đẹp trai, lại có tiền, là lựa chọn không thể tốt hơn.
Anh quả thật rất có sức hút.
Không thể không nói, anh cũng thật sự đã kéo tôi một phen khi tôi sa sút nhất.
Tôi rất biết ơn anh.
Cũng từng chân thành thật lòng thích anh.
Nhưng anh vốn là kiểu người như vậy.