Sau khi chuyến tuần du phương Nam kết thúc, Mạnh Tiêu từ Giang Nam mang về nữ tử xuyên không.
Tiêu Nhã, trẫm muốn lập nàng ấy làm hoàng hậu.
Ta không chất vấn,cũng chẳng do dự, dứt khoát nhường lại ngôi vị hoàng hậu.
Các phi tần trong cung nghe vậy cũng đồng loạt noi theo,tự nguyện hạ phẩm cấp.
Nhàn rỗi không có việc gì, liền tụ hội trong lãnh cung của ta, buôn dưa tán chuyện:
“Xuyên không thì đã làm sao? Tỷ muội trong cung này ai mà không phải kẻ xuyên không.”
…
Mạnh Tiêu tự ý nắm lấy tay Thẩm Trang, thẳng thắn nói với ta: “Tiêu Nhã, trẫm muốn cưới Thẩm Trang làm chính thất.”
Ta thoáng sững người, nhanh chóng lấy lại thần sắc.
Là hoàng đế, ba vợ bốn thiếp vốn là thường tình. Ta quen rồi.
Dù sao cũng đã sống một lần, ta sớm đã không còn si mê chuyện nhi nữ thường tình
Với ta, tình cảm chẳng phải chốn nương tựa duy nhất.
Ta thức thời gật đầu: bệ hạ định vị gì cho Thẩm cô nương đây?”
Tuy ta và Mạnh Tiêu là phu thê từ thuở thiếu niên, Nhưng nếu bệ hạ muốn nạp thiếp, ta cũng sẽ không cản .
Đây là nguyên tắc của thời đại này, chỉ bằng sức ta, không lay chuyển được gì.
Chỉ cần đức hạnh đoan trang, không gây thị phi, trong cung vài mỹ nhân cũng chẳng hại gì, trái lại còn thêm phần náo nhiệt.
Mạnh Tiêu không đáp thẳng câu hỏi của ta, mà lại nói: “Tiêu Nhã, Thẩm Trang nói, ở quê nhà nàng có một tục lệ: đời này một nhân chỉ được một thê .
“Trẫm đã hứa với Thẩm Tràng rằng đời này chỉ có mình nàng, một lòng một dạ.”
“Trẫm biết nàng xưa nay rộng lượng, lần này là trẫm phụ nàng. Nàng có điều chi mong muốn, cứ việc nói ra, trẫm nhất định sẽ cố gắng đáp ứng.”
Ta nhướn mày, ánh mắt không rời khỏi Mạnh Tiêu:” Bệ hạ là muốn ta nhường lại ngôi vị hoàng hậu cho Thẩm cô nương?”
“Trẫm không muốn Thẩm Trang chịu uất ức, chỉ nguyện lập nàng làm hoàng hậu.”
Nhìn sự kiên quyết của Mạnh Tiêu, ta chợt nhớ lại thời điểm mới gặp thuở ban sơ.
“Tiêu Nhã nếu mai sau trẫm làm hoàng đế, nhất định sẽ xây cho nàng một tòa cung điện đẹp nhất, giấu nàng trong đó, để không ai cướp mất nàng.”
Cũng chính lời thề đó nhưng nay người khác, lòng đã thay.
May thay, ta vốn chưa từng đặt niềm tin vào lời hứa của nam nhân.
“Bệ hạ đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Ta nhắc lại một lần nữa, Mạnh Tiêu trên mặt đã lộ rõ vẻ không kiên nhẫn
Chưa đợi y đáp,Thẩm Trang đã vội vàng chen lời:
“Tỷ cứ yên tâm, sau khi ta làm hoàng hậu,ta nhất định sẽ không bạc đãi mọi người.”
“Ta không giống các tỷ muội học nữ tắc nữ giới trong xã phong kiến cổ đại này.”
“Các người chỉ đấu đá,tranh sủng cũng chẳng làm được gì khác.”
Nàng ta vừa nói, vừa vẻ khinh thường liếc nhìn ta:
“Mục đích ta xuyên không là để giúp Mạnh Tiêu gây dựng đại nghiệp. Ta mới là hoàng hậu do số định
nên nếu ngươi thức thời nhường lại vị trí hoàng hậu, ta cũng không ngại dưỡng già cho các ngươi những nữ nhân phong kiến lạc hậu này.”
Nếu như lời của Mạnh Tiêu khiến ta bắt đầu nghi ngờ phận của Thẩm Trang, Thì những lời vạch bản thân đầy tự đắc kia của nàng ta, đã chứng thực toàn bộ phán đoán trong lòng ta.
Ta khoanh tay trước ngực, thích thú ngắm nhìn dáng vẻ đắc ý của nàng ta: “Thẩm cô nương quả thực chí khí phi phàm.”
Thẩm Trang nghe được lời khen, lập tức càng thêm đắc ý, đuôi mày khóe mắt đều là tự mãn
“Đó là điều hiển nhiên! Ta đọc sách hơn hai mươi năm, đầu óc đầy ắp tinh hoa năm trăm năm văn minh Trung Hoa. Giúp Mạnh Tiêu trị là chuyện dễ như trở tay!”