Chương 2

Ta chỉ khẽ mỉm cười, không nói lời nào.

quản một hậu cung, một quốc gia. Há có thể chỉ dựa vào một bụng nhiệt huyết hay chút kiêu ngạo ngông cuồng?

Ta vào cung đã hơn mười năm, quyền lực của hoàng hậu đâu phải chỉ nằm ở một cái danh hão.

Huống chi, suốt năm nghìn năm lịch sử  Hoa, Chưa từng có quyển sách nào dạy người ta phải làm một  vị hoàng hậu ra sao.

Ngày hôm sau,  Mạnh Tiêu phế hậu lập tân hậu đã lan khắp hậu cung.

Ta vốn định ngủ nướng một phen để tránh chuyện thị phi, Ai ngờ còn chưa kịp rời giường, trong viện đã chật kín những phi tần giận dữ đến bất minh.

Lưu phi cả giận nói: “Cái tên Mạnh Tiêu kia đầu óc có bệnh sao,lại dám đi bỏ Tiêu Nhã tỷ tỷ khỏi hậu vị?!”

Lệ phi tiếp lời: người mới kia liệu có hiểu quy củ không? Có nét đẹp khuynh quốc khuynh thành như quý phi Có thần sắc thướt tha trầm mặc như Lưu phi tỷ tỷ chăng?!”

Quý phi thì nheo mắt: “Dạo này tay bản cung hơi ngứa, tát vài cái chắc cũng không phạm pháp đâu nhỉ?”

Chúng phi thầm lặng lùi xa nàng một bước.

Trân phi nhẹ nhàng khuyên: “Cẩn thận kẻo lại đánh đau tay mình, chẳng tốt chút nào.”

Đến khi ta rửa mặt chải đầu xong xuôi, các nàng liền vây  “Tỷ  tỷ không sao chứ!” Tỷ tỷ đừng buồn.“Tỷ tỷ, vẫn  chúng ta  đây mà!”

Ta  nhìn  quanh.

Người thì đầu tóc rối bời, người thì còn khoác áo choàng, thậm chí chân còn chân trần chạy đến đây.

ta bật cười khẽ nói  “Chắc các muội chưa dùng bữa sáng đúng không?”

Nói xong,cung nữ liền lần lượt bưng điểm tâm lên,các phi tần cũng không khách khí mà ngồi xuống dùng bữa.

Ta thong dong cất lời: hậu vị là do ta tự nguyện mà ra, các muội không cần phải hoảng loạn.”

Tất cả đều nhìn ta.

Ta  cong môi cười  “Dẫu sao cũng đã có kẻ cam tâm làm trâu ngựa rồi, Ta đây cớ gì phải tự chuốc khổ vào thân?”

Chúng phi bừng tỉnh, thở phào nhẹ nhõm: “Ta đã nói mà, tỷ tỷ sao có thể  dàng nhường ngôi vị như vậy được

Trân phi vừa dứt lời,

Thẩm Trang đã dẫn vào một đám cung nhân, giận dữ kéo đến cung  của ta.

Cung nhân theo sau nàng, vừa thấy ta liền đồng loạt quỳ xuống cung kính: “Cung thỉnh nương nương an khang

Sắc mặt Thẩm Trang  vốn đã đen kịt, nay  càng  khó coi:

“Hoàng thượng đã hạ hậu vị của Tiêu Nhã, Nàng ta không phẩm không cấp, sao còn xưng là ‘nương nương’ gì chứ?”

Cung nhân bị mắng không dám ngẩng  lên.

Ta vẫn ngồi yên bất động trên ghế, lặng lẽ nhíu mày nhìn Thẩm Trang nổi cơn thịnh nộ: Quả là chẳng biết giữ khí độ chút nào.

Thấy ta không nói câu nào, nàng ta liền  giận lên đám phi tần bên cạnh:

Các người định làm phản à?

Không đến cung bản hậu thỉnh an, mà  lại đến đây từ sáng sớm để làm gì?

Hôm nay hoàng hậu sẽ dạy  các ngươi một phen về lễ nghi quy củ!”

“Truyền bản hậu khẩu dụ, Toàn bộ phi tần đến tẩm cung của phế hậu hôm nay đều bị phạt bổng lộc nửa năm.”

Nói đoạn, nàng ta đắc ý đảo mắt nhìn  mọi người:

“Giờ thì cút về viện của các ngươi đi, mỗi người phạt quỳ ba canh giờ.

Đáng tiếc thay,sau khi thẩm Trang ra lệnh một hồi,

chẳng hề dọa được ai.

Chúng phi không một ai động tĩnh ngay cả Tổng quản Hòa theo sau nàng ta cũng vô tư liếc nhìn về phía khác

Tẩm điện nhất thời yên lặng đến rợn người.

Thẩm Trang thấy không ai phản ứng, liền tức giận đá vào người tổng quản:

“Lời của bản cung các ngươi không nghe rõ sao? Điếc cả lũ rồi hả? Tin hay không bản cung sẽ bảo bệ hạ xử tử cái đồ vô dụng nhà ngươi ngay tại đây!”

Cung nữ bên cạnh ta vẫn thản nhiên hầu hạ ta súc miệng như chẳng thấy gì.

Ta bình tĩnh nhổ nước ra, nhẹ nhàng khuyên bảo Thẩm Trang: “Hoàng hậu à, người vẫn  lưu cho mọi người một con đường lui, tha người thì trời tha mình vậy.”

Ta vừa dứt lời, Quý phi liền quỳ sụp xuống đất:

“Hoàng hậu nương nương, thần thiếp tự biết bản thân kém cỏi, không xứng hầu hạ bệ hạ và nương nương, khẩn cầu nương nương bãi vị phận của thần thiếp.”

Tiếp theo sau là  cả phòng phi tần đều loạt quỳ xuống

“Hoàng hậu nương nương, thần thiếp dung mạo tầm thường, thật chẳng đáng làm phi tần kính xin nương nương bãi  vị phận.” nương nương  thần thiếp…”

Thẩm  Trang sững sờ chưa từng chứng kiến cảnh tượng như vậy bao giờ: “Các ngươi… các ngươi cứ đợi đấy!”

nói xong liền hổn hển bỏ chạy như chạy trốn.

Ta liếc mắt nhìn Hòa tổng quản vẫn đang quỳ dưới đất: “Theo sau đi, lát nữa có chuyện gì xảy ra, e là ngươi khó lòng thoát tội.”

“Nô tài tuân lệnh .Hòa tổng quản vừa rồi còn giả câm, vội vàng ba chân bốn cẳng đuổi theo Thẩm Trang.

Ta nhìn mọi người đang quỳ dưới đất mà bật cười: “Các ngươi cũng thật nghịch ngợm.”

Chương 2