Quý phi nháy mắt với ta: “Tiêu Nhã tỷ tỷ, xuyên không thì có làm sao chứ, trong phòng này ai chẳng là kẻ xuyên không!”
”vô học thực sự đáng sợ.”
“Huống chi, hầu hạ bệ hạ đâu có vui bằng tỷ muội chúng ta tự tại vui đùa bên nhau! Thiếp còn giả vờ mệt mỏi suốt bao lâu nay giờ được nghỉ phép thật .
Ta nhìn về hướng ThẩmTrang bỏ chạy,Chỉ e lần này không thể kết thúc đơn giản như thế.
Quả nhiên Mạnh Tiêu vừa hạ triều về liền tới Lưu Ly cung của ta chất vấn.
“Tiêu Nhã nàng ngoài mặt giả vờ rộng lượng nhường hậu vị cho Thẩm Trang, mà sau lưng cố ý giở trò, cố ý khiến Thẩm Trang mất mặt.”
còn cấm các phi tần không được đến thỉnh an Thẩm Tràn? Nàng nhất định phải khiến hậu cung rối ren thì mới vừa lòng sao? Trẫm thật sự nhìn nhầm nàng rồi!”
“Thẩm Trang nói đúng, các người đúng là một lũ nữ nhân chân dài não ngắn, ngoài chơi xấu tính kế bẩn chẳng biết làm gì khác!
Nhìn Mạnh Tiêu đang điên cuồng gào thét ta chợt cảm thấy mơ hồ xa lạ.
Tuy trước kia chàng chẳng phải bậc tài ba xuất chúng, nhưng chí ít vẫn là bậc quân tử ôn hòa,ăn nói nhã nhặn.
Còn hiện tại, trên mặt y đầy vẻ dữ tợn, lời lẽ lại cuồng loạn, khiến người ta sinh lòng chán ghét.
Nhìn Thẩm Trang đang trốn sau lưng hắn, ta nhíu mày:” Quả nhiên gần mực thì đen,gần đèn thì sáng.
Ta không nói lời nào.
Thẩm Trang bèn kéo tay áo Mạnh Thừa Tiêu,lộ vẻ rất tủi thân:
“Được hầu hạ bệ hạ là điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời thiếp.”
“Thiếp nguyện làm hoàng hậu chỉ vì muốn được ở bên bệ hạ, dùng học thức của bản thân giúp bệ hạ trị quốc an dân, chứ tuyệt không có ý tranh giành với Tiêu Nhã tỷ tỷ!”
“Lúc đầu thiếp còn áy náy với tỷ tỷ, nên đã căn dặn toàn cung hầu hạ nàng chu đáo, cung điện hoàng hậu cũng tự nguyện nhường cho nàng sử dụng tiếp.”
Vừa nói,nàng ta vừa lau nước mắt nức nở:
“Nào ngờ tỷ tỷ vẫn luôn ôm hận trong lòng, thiếp mới vừa lập hậu chưa có kinh nghiệm gì, nàng liền kéo bè kết cánh làm khó dễ thiếp.”
Thiếp vốn thuận theo mệnh mệnh mà tới nơi này.”
“Bệ hạ, nếu tỷ tỷ đã chán ghét thiếp như vậy, chi bằng người cứ để thiếp rời đi. Trời cao biển rộng, thiếp tất sẽ tìm được chốn dung thân.”
Nói rồi “phịch”xuống quỳ ngay dưới đất, làm ra vẻ như thề chết cũng không hối.
Mạnh Tiêu đau lòng ôm lấy nàng ta: “Không phải lỗi của nàng không cần tự trách.”
“Chỉ là nàng quá thiện lương, mới dễ bị bắt nạt như vậy. Trẫm sẽ không để bất kỳ ai ức hiếp nàng nữa.”
ta thở dài, không muốn nhìn màn diễn giả tạo này nữa: “Hậu vị ta đã nhường cho Thẩm cô nương, chẳng lẽ bệ hạ còn ta đích thân dạy nàng ấy cách làm hoàng hậu hay sao?”
Mạnh Tiêu cau mày nhìn ta “Vậy .....
Chỉ là lời còn chưa dứt, ta đã cắt ngang: “Huống chi Thẩm cô nương là được thiên mệnh chọn, há lại cần đến một nữ nhân hậu cung tầm thường như ta chỉ dạy?”
“Thẩm cô nương chẳng phải tự cho rằng mình có tri thức của nghìn năm lịch sử đó .Chức hoàng hậu nhỏ nhoi này, chẳng lẽ cũng không gánh vác nổi?”
ta dùng chính lời nàng ta từng nói mà phản pháo Thẩm Trang tức đến nỗi giậm chân liên tục:
“Nếu không phải ngươi giở trò mua chuộc, đám nữ nhân hậu cung kia dám chống lại ta
“Bản cung là hoàng hậu do chính tay bệ hạ sắc phong, bọn họ không tôn trọng bản cung, Vậy sau này chẳng phải đám nữ nhân kia đều giẫm lên đầu bệ hạ hay sao?!”
Một câu cuối cùng, Thẩm Trang đã thành công khơi lại lửa giận của Mạnh Tiêu.
Y giận dữ nhìn ta: “Tiêu Nhã trẫm thật quá thất về nàng rồi!”
“Đã như vậy, liền đến lãnh cung tĩnh tâm suy nghĩ cho rõ. Nơi này chỉ dành cho hoàng hậu, Khi nào nàng thông suốt, lúc đó mới được quay về.”
Ta cau mày hỏi lại: “Nếu sau này vẫn không thông suốt thì sao?”
Thừa Tiêu hừ lạnh một tiếng: “Nếu vậy thì cứ chấp nhận như vậy, thì ở mãi trong lãnh cung đi.”
Thẩm Trang liếc nhìn ta đầy ác ý nói: “Tiêu Nhã tỷ tỷ, xin yên tâm,bổn cung không phải kẻ ác độc. Dẫu tỷ vào lãnh cung, bản cung vẫn sẽ dặn dò các cung nhân quan tâm chăm sóc chu toàn.”
Nói xong, liền khoác tay Mạnh Tiêu, hống hách rời khỏi Lưu Ly cung.
Lưu Ly cung như tên gọi, được xây từ ngàn viên lưu ly, Là lễ vật tân hôn mà Mạnh Tiêu tặng ta.
Khi đó, y từng nói: “Tiêu Nhã cung điện này chỉ dành riêng cho nàng.
Ngày ấy ta từng cho là lãng mạn, Nào ngờ hôm nay, chính tay y lại đem tặng cho người khác.
Nhìn theo bóng lưng họ rời đi, Ánh mắt ta thoáng nheo lại
MạnhTiêu, cái giá này Ngươi e là không trả nổi đâu!
Ta bảo Ngọc Châu thu dọn sơ lược, Mang theo nàng đến lãnh cung.
Ngọc Châu vừa đi bức xúc: “Bệ hạ thật quá nhẫn tâm, sao lại đối xử với chủ tử như thế được chứ!”
Nhìn dáng vẻ phồng mắt trợn má kia của nàng, Ta bất giác bật cười.
Mạnh Tiêu là hoàng đế, Hành sự không ai dám chất vấn.
Đây chính là quyền lực.