Chương 4

Quyền lực có thể dung túng mọi thứ tùy hứng và ngông cuồng, Cũng làm con người trở nên cuồng vọng và độc đoán.

Chẳng bao lâu Chúng ta đã đến trước cổng lãnh cung.

Đưa mắt nhìn vào trong,lá  rụng phủ đầy sân,bụi  bặm khắp  tầng, chẳng thấy bóng người.

Ngọc Châu lo lắng nhìn  “Chủ tử, chúng ta thật sự phải ở nơi này sao?”

dứt lời, Tổng quản đại nội đã dẫn theo một nhóm cung nữ thái giám, đồng loạt quỳ xuống trước mặt ta:

“Nô tài đến chậm, xin chủ tử thứ tội.

Ta khẽ “ừ” một tiếng, lập tức có hai tiểu thái giám bày ra một chiếc ghế thái sư phía sau lưng ta.

Rồi lại có người nhanh nhẹn bày bàn bên cạnh, Trên đó có khay trái vải từ Lĩnh Nam vượt tám trăm dặm tiến cung, Vị chua ngọt hài hòa, khơi gợi  

Chẳng đầy một canh giờ

Lãnh cung ban đầu đã được dọn dẹp sạch sẽ không dính một hạt bụi, Mọi vật dụng trong cung điện đã được thay mới, Là những món ta thường dùng lúc ở Lưu Ly cung.

Ngay cả cung nữ thường ngày hầu hạ ta, Cũng không thiếu một người, đều theo ta đến đây.Trước mắt chẳng khác gì Lưu Ly cung, Chỉ có điều tấm biển phía trên vẫn còn đề “Lãnh cung” mà thôi.

Song những việc ấy chỉ là tiểu tiết.

Sau khi mọi việc đã sắp xếp ổn thỏa, Tổng quản đại nội  lặng lẽ dẫn người rời đi.

Ngọc Châu đỡ ta bước vào tẩm điện, Chưa kịp ngồi yên thì nghe ngoài cửa vang lên  trận khóc than ai oán:

Quý phi: “Tiêu Nhã tỷ là thần thiếp đến bầu bạn với tỷ tỷ đây.”

Lệ Phi “Tỷ tỷ chọn được nơi  yên tĩnh này mà không báo với muội một tiếng.”

Lưu phi: “Nơi này thật sự không tệ, rất thích hợp để tránh chuyện thị phi.

Trân phi thì tượng trưng  nước mắt đôi ba cái: “Tiêu Nhã tỷ tỷ, chúng muội nay đã không còn nơi nào để về rồi.”

Một đám phi tần bọc tay gói đồ, Mắt to tròn mở lớn, nhìn ta đầy  đáng thương.

Ta chỉ bất lực xoa mi mắt rồi bất đắc dĩ nói:

“Thôi  lãnh cung này dẫu chẳng thể sánh với tẩm điện trước kia của các muội, Nhưng nơi đây rộng rãi, Tự đi chọn lấy gian nào hợp ý thì ở.”

Lời vừa dứt, mọi người liền hớn hở  chọn phòng.

Chờ các nàng rời khỏi, Ta thu lại nét cười quay vào bóng tối giao  phó:

hạ lệnh xuống bên dưới.”

“Lãnh cung có  hai điều cấm:

Thứ nhất, không cho Mạnh Tiêu  bước chân vào cửa

Thứ hai không cho thẩm trang đặt chân đến.

Còn lại tùy ý,  

bóng đen quỳ dưới  trong bóng tối, đáp: “Tuân mệnh, chủ tử.”

Nói xong liền lặng lẽ lui đi, không một tiếng động.

Ta lặng lẽ nằm trên nhuyễn tháp nhắm mắt dưỡng thần.

Giờ đây, hậu cung đều  dọn đến  lãnh cung

Cái cung điện rộng lớn kia, cứ để lại cho Mạnh Tiêu và Thẩm Trang chơi đùa đi vậy.

 Hôm sau, Thẩm Trang đang đắc ý chờ các phi tần đến thỉnh an, Nào ngờ một bóng người cũng chẳng thấy.

Nàng ta giận đến nghiến răng nghiến lợi, đập phá không ít đồ đạc ở Lưu  Ly cung.

Những tiện nhân kia đã chết hết rồi sao?! bổn cung sẽ bắt hết các ngươi nhốt lại!”

Cung nữ bên cạnh run lẩy bẩy thưa:

“Hồi… hồi bẩm hoàng hậu nương nương, Các vị nương nương  đều tự xin đến lãnh cung chuộc tội  ạ.”

Cùng lúc ấy, Mạnh Tiêu vừa hạ triều về cũng kinh ngạc không kém.

Y nhìn thái giám tổng quản bên cạnh,không  thể tin được: “Đều đến lãnh cung cả rồi sao?

Lý tổng quản lập tức quỳ rạp xuống đất:

“Hồi bệ hạ, các vị nương nương tự biết mình mạo phạm bệ hạ và hoàng hậu nương nương, Tự cảm thấy hổ thẹn, nên đã tự phạt đến lãnh cung sám hối.”

Mạnh Tiêu tức đến mức bật cười:

“Hay lắm, phi tần của trẫm quả nhiên hiểu chuyện!  tốt!”

tình nguyện đến lãnh cung, vậy thì ở đó cả đời đi.”

Lúc này, bên lãnh cung, Tiểu Lộ Tử  bắt chước giọng điệu Mạnh  Tiêu và Thẩm Trang, Thuật lại tình hình cho ta nghe, bộ dáng khoa trương hết mức.

Ta vui vẻ hạ bài trên tay.

Quý phi bĩu môi cảm thán: “Tiêu Nhã tỷ tỷ càng lúc càng cao tay, thắng bao nhiêu ván bài cũng không đếm nổi.”

Lệ phi ở bên cạnh tiếp lời: “Ôi chao! Cả hòm bạc ta giấu kỹ đã thua hết  tỷ tỷ rồi.”

Tuy miệng kêu ca, nhưng tay vẫn không quên đếm ngân lượng đưa cho ta.

Ta mặc kệ mấy  lời làm bộ làm tịch Khoan khoái thu hết bạc vào tay.

Sau đó, ta dặn Tiểu Lộ Tử đang ở  bên:

“Dạo này bệ hạ và hoàng hậu hay đập phá đồ đạc, Hãy thay cho họ những vật phẩm rẻ tiền một chút.”

“Mấy thứ quý giá do các nơi tiến cống, cứ đưa hết vào kho. Đập rồi ta đau lòng lắm.”

Chương 4