Tiểu Lộ Tử lĩnh chỉ, cúi đầu lui xuống.
Quý phi nhìn theo bóng hắn rời đi, “chậc chậc” hai tiếng: “Cũng đã dọn sẵn chỗ cho họ rồi, không biết lấy đâu ra cái tính khí lớn như vậy.”
Lưu Phi cũng tiếp lời: “Không ít đồ trong cung kia đều là bảo vật phụ thân ta đã thu thập khắp nơi.”
“Còn bắt chước người ta chuyện chuyên sủng, Ngày trước nếu không nhờ tỷ tỷ xoay chuyển càn khôn, Bệ hạ giờ chỉ là vẫn đang tiêu dao nơi đâu,chuyện làm đế vương e là còn xa vời.”
“Người trong cung này, ai chẳng do Tiêu Nhã tỷ tỷ huấn luyện.
chúng ta đều là tỷ tỷ tỉ mỉ lựa chọn từ đầu đến cuối mà ra.”
Ta đưa mắt nhìn cung điện đầy phi
Phụ thân của Quý phi là Thượng thư bộ Lại, từng là đệ nhất phú hộ thiên hạ.
Phụ thân và huynh trưởng của Lệ phi từng nắm giữ chức vụ tại bộ Binh.
Phụ thân của Lưu phi là Thị lang bộ Công, giỏi nhất là kiến tạo xây dựng.
…
Tất cả những điều này đều liên quan đến chuyên ngành của các nàng trước khi xuyên tới.
Bề ngoài là thân nam nhi của họ ra mặt lo việc triều đình, Lên triều nghị luận.
Mạnh Tiêu vẫn tưởng mình ngồi trên long vị, nắm quyền sinh sát.
Đâu ngờ,phần lớn kế sách đều nhờ nguồn từ hậu cung.
Quý phi cười ha hả châm biếm: “Ta đã dặn cha rồi, nếu bệ hạ mở miệng đòi tiền cha cứ lấy lý do quốc khố trống rỗng mà từ chối.”
Lệ phi nháy mắt phụ họa: “Ta còn bảo phụ thân giả bệnh, Họ còn đang chờ ta giảng nốt nửa sau binh pháp Tôn Tử đấy, giờ tất cả đều nghe theo ta.”
Nghe đến đây, mọi người trong cung đều bật cười vui vẻ.
Nói đến đây, nàng ta chợt dừng một thoáng, ánh mắt sáng rực nhìn ta
“Tiêu Nhã tỷ tỷ, sao tỷ không tự mình đăng cơ?
Trên đời này, Nam nhân nào mà chẳng có được!”
Trong đầu ta thoáng hiện lên một tia mỉm cười thần bí.
Sao ngươi biết ta không đang chuẩn bị?
Tất cả ánh mắt trong điện đều sáng rực lên.
Thay vì bị người sai khiến, chẳng bằng tự mình làm chủ.
Ta khẽ nhếch môi, cười nhàn nhạt: “Vậy phải phiền các muội cực nhọc một phen rồi.”
Nghe được câu đó ai nấy đều vui vẻ vô cùng.
Chúng ta ở trong lãnh cung,nhàn nhã đánh bài, tán chuyện phiếm.
Mà tiền triều của Mạnh Tiêu thì không yên ổn
Nghe nói dạo này trời mưa lớn kéo dài,đang có không ít châu quận lâm vào cảnh lũ lụt.
Mạnh Tiêu quả thật là rối như tơ vò,
Sáng nào thượng triều cũng giục các đại thần đưa ra phương án trị thủy khả thi.
Đáng tiếc, Các vị đại thần chẳng ai có kinh nghiệm gì.
Ngày trước gặp phải tình thế như vậy
Ta thường triệu hậu cung các phi tần lại cùng đưa ra mưu lược, góp kế hiến phương.
Dù sao mỗi người có một lĩnh vực riêng, Tập hợp trí tuệ lại, át sẽ có biện pháp.
Năm kia nạn đói đợt ngột bùng phát, Cũng may có Trân phi chuyên gia nông sản
Nàng dựa vào ký ức kiếp trước, tìm được mấy loại hạt giống lương thực dễ trồng, sản lượng cao, Sau đó nhờ chuyên gia thời này phối hợp nghiên cứu xácminh,
Kết quả là sản lượng lương thực tăng lên gấp mấy lần.
Phụ thân nàng vì vậy được thăng chức liên tiếp nay đã là Thượng thư bộ Hộ.
Mà Mạnh Tiêu ngoài việc ở triều đình suốt ngày hỏi “Vì sao” “Làm thế nào?”, Thì chẳng biết làm gì hơn.
Chung quy cũng là do ta nhìn nhầm người, đánh giá y quá cao.
Chẳng mấy chốc, tin tức từ điện Cần Chính truyền đến: Mạnh Tiêu lại đập nát không ít vật dụng.
Ta chỉ “ồ” một tiếng, rồi vừa ăn nho rửa sạch, vừa cau mày trầm ngâm suy nghĩ.
Lưu phi lẩm bẩm bên tai: “Vô dụng thật, khai thông dòng chảy xong thì tu sửa đê điều chẳng phải xong rồi sao?”
Quý phi bật cười, chọc chọc Lưu phi: “Ơ kìa, dám nói hoàng thượng vô dụng, ta còn tưởng yêu hắn lắm cơ
Lưu phi liếc mắt cầu khen:Ta diễn có giống không?”
Quý phi khẽ đáp lại bằng một ánh mắt lườm dài cả thước.
Ta nhướng mắt nhìn nàng đầy hứng thú: “Biết trị thủy không?
“Tiêu Nhã tỷ tỷ, muội học ngành này mà, cũng có chút bản lĩnh.”
Ta khẽ gật đầu, liền phân phó: “Vậy sau buổi trưa không có chơi bài nữa, lo vẽ bản thảo ra trước.”
Lưu phi mặt mày ủ rũ, vẻ mặt sắp khóc đến nơi: tỷ, tỷ không định lại giúp tên hoàng đế ngốc kia đấy chứ?”
Ta lắc đầu: “Mạnh Tiêu thế nào không còn liên quan đến ta, nhưng việc dân là đại sự.”
Lưu phi nghe vậy đã hiểu, không nói thêm gì, liền ngoan ngoãn lui xuống chuẩn bị bút .