Chương 6

Ta lại quay sang hỏi Tiểu Lộ Tử: “Thẩm Trang có nói gì không”?

Không phải ta sợ nàng ta biết cách trị thủy,

Ngược lại, ta lo nàng không biết mà cứ làm ra vẻ lại hại đến lê dân.

Tiểu Lộ Tử ghé đến bên tai ta, thì thầm bẩm báo: “Bệ hạ và hoàng hậu nương nương cãi nhau một trận to.”

Ta nhíu mày: “Mới đó đã  gây rồi sao?”

Liên tục ba ngày, triều đình chẳng ai đưa ra được kế sách hữu hiệu, Bệ hạ nổi trận lôi đình.”

Cuối cùng đành phải đi hỏi hoàng hậu nương nương.”

“Kết quả hoàng hậu ấp a ấp úng, nửa buổi chẳng nói được câu nào cho ra hồn.”

“Lại còn oán trách bệ hạ có nhiều đại thần như vậy, mà lại hỏi nàng –một  nữ tử yếu mềm.”

“Bệ hạ tức giận tát nàng một cái  nói sẽ phế bỏ hậu vị.”

Ta cũng cảm thấy đầy bất ngờ: mới đó mà đã động thủ rồi?”

“Hoàng hậu nương nương lập tức ở Lưu Ly cung mắng chửi bệ hạ như  tôm hàng cá.”

Quý phi nghe đến đó lập tức sáng mắt

“Bị mắngrồi à? Mắng những gì vậy.

Nếu trước đây không phải tỷ tỷ bảo chúng ta giữ dáng vẻ tiểu thư khuê các,chúng ta cũng đã mắng mấy câu rồi!”

Tiểu Lộ tử lúng túng nhìn  ta.

Ta phẩy tay ra hiệu cứ kể tiếp

“Họ còn chửi nhiều lời khó nghe, khiến mặt bệ hạ tái mét,

muốn trói  lại ném vào ngục luôn.”

Lưu  Phi chen  vào: “Vậy ném chưa?”

Tiểu Lộ Tử lắc đầu ra vẻ biết điều.

Ta thấy đám người trong điện đều đến  hóng chuyện, Ta cười hỏi: “Không ưa Mạnh Tiêu à?”

Mọi người uể  đáp:nam  nhân thì đầy rẫy ngoài ruộng,ngày ấy cũng chỉ vì thấy mặt mũi hắn dễ nhìn mà thôi.”

Ta không nhịn được mà  cười.

Cũng đúng, nam nhân trên đời thiếu gì,hà cớ  gì phải treo cổ trên một cành

 Bây giờ Hoàng thượng đang ở đâu?”

Tiểu Lộ Tử  trả lời “Từ khi rời khỏi Lưu Ly cung, bệ hạ chẳng đi đâu, chỉ quẩn quanh khắp hậu cung.”

Chưa dứt lời cửa lớn của lãnh cung liền vang lên tiếng gõ.

Ta và Tiểu Lộ Tử liếc mắt nhìn nhau.

Trong lòng khẽ động:  Mạnh Tiêu tìm đến rồi sao?

Chỉ là, y còn chưa kịp bước  vào lãnh cung đã bị thị vệ canh cửa cản lại

“Thỉnh bệ hạ dừng bước, nơi đây là lãnh cung.”

Sắc mặt Mạnh Tiêu đen kịt khó coi, Y bất mãn mắng thị vệ: “Trẫm là hoàng đế, trong cung này còn có nơi nào mà trẫm không thể đặt chân tới sao?”

Thế nhưng thị vệ canh cửa vẫn vững như núi, không hề nhúc nhích.

Nghe tiếng Mạnh Tiêu gào thét ngoài cửa, Ta liền cho giải tán đám phi tần đang tán gẫu rồi chậm rãi bước ra

Ánh mắt chạm vào dáng vẻ tiều tụy  Mạnh Tiêu, So với nửa tháng trước phong quang rực rỡ, nay quả thực như hai người khác biệt.

Một thời gian dài, bốn bề lặng im.

Cuối cùng vẫn là ta phá vỡ sự im lặng: Bây giờ là canh ba, bệ hạ giá đến nơi này, chẳng hay có điều chi chỉ dạy?”

Mạnh Tiêu không đáp lời, Chỉ liên tục nghiêng người, cố liếc vào trong qua khe cửa lạnh cung, Tựa hồ muốn nhìn ra điều gì.

Ta phẩy tay, ra hiệu cho thị vệ mở rộng cửa hơn: Bệ hạ nhìn rõ rồi chứ?”

Trước lời trêu chọc của ta, Mạnh Tiêu mới lúng túng thu hồi ánh mắt chần chừ hỏi ta: “Nơi này thật sự là lãnh cung?”

Cách bày trí bên trong  với Lưu Ly cung chỉ có hơn chứ không kém.

Ta uể oải chỉ lên tấm biển bên trên: “Nếu bệ hạ còn chưa quên mặt chữ, Thì chữ ‘Lãnh Cung’ kia viết  rành rành.”

thái độ ta lạnh nhạt, rõ ràng không muốn nói chuyện,  Mạnh Tiêu liền nổi giận:

“Tiêu Nhã,  gan nàng cũng thật lớn”

“Trẫm để nàng đến Lãnh cung sám hối. Chứ không phải để  nàng hưởng lạc thanh nhàn!”

Ai cho cái gan dám tự tiện cải tạo lãnh cung thành chốn xa hoa thế

“Trẫm nhất định sẽ chém đầu bọn nô tài to gan lớn mật.

Ta không muốn tiếp tục nghe y phun lời cuồng vọng, liền dứt khoác ra lệnh: “Nếu bệ hạ tới để truy tội, vậy xin thứ cho thần thiếp không thể tiếp

Nói rồi ra  hiệu cho thị vệ đóng cổng lại.

Thấy ta xoay người rời đi, Mạnh Tiêu cuối cùng cũng nhớ tới mục đích chính, Đưa tay chặn cửa:

“Trẫm… trẫm là tới hỏi  Lũ lụt  ở Giang Nam… Nàng có biện pháp gì không?”

Nói rồi, y ra  vẻ đáng thương, như con chó con bị bỏ rơi nên oán thán:

“Nàng không biết đâu, đám đại thần kia thật vô dụng, Không một ai đưa ra đối sách khả thi… Cho nên… trẫm muốn nghe thử ý kiến của nàng.”

Trước đây ta từng bị dáng vẻ tội nghiệp này của y lay động, Lặng lẽ đứng sau y xử lý bao chuyện, dìu dắt y lên ngai vàng.

Chỉ nghĩ sẽ có thể được hưởng thanh nhàn, Nào ngờ lại bị chính tay y phế truất.

Chương 6