Sự thương hại đối với nam nhân là thứ vô giá trị nhất thiên hạ. Một khi có quyền thế, họ sẽ lập tức đổi thay.
May thay, giờ cũng chưa muộn.
“Không có.. Ta lạnh lùng cự tuyệt Mạnh Tiêu.
“Ngươi…” Y vừa định nổi giận nhưng lại kiềm nén.
Có phải nàng còn đang giận trẫm.”
“Tiêu Nhã, chỉ cần lần này nàng giúp trẫm, trẫm sẽ lập tức phục hồi hậu vị cho nàng.”
Y còn đưa tay nắm lấy tay ta: “Tiêu Nhã, người có thể giúp trẫm, chỉ có nàng mà thôi.” Lời nói tha thiết,mang theo khẩn cầu.
Ta chỉ lạnh lùng nhìn — Hoàng hậu ư?Ta chưa từng coi trọng cái danh xưng ấy.
Ta dứt khoát cự tuyệt: “Thần thiếp nghĩ hoàng hậu nương nương ắt sẽ có cao chiêu.”
Nghe vậy sắc mặt Mạnh Tiêu lập tức tối sầm: “Nàng ấy…”
Chưa kịp nói hết, Thẩm Trang đã hớt hải chạy tới: “Bệ hạ! Thiếp có biện pháp rồi!”
Mạnh Tiêu lập tức buông tay ta ra, không hề chần chừ mà chạy đến bên nàng: “Ái phi thật sự có cách? Không hổ là nội trợ hiền minh của trẫm!”
Thẩm Trang liếc mắt nhìn ta đầy khinh miệt: “Tiêu Nhã tỷ tỷ, tỷ cứ an phận sống tại lãnh cung đi. Tỷ vĩnh viễn không thể sánh bằng thiếp.”
Nói đoạn, hai người vui vẻ rời đi. Tựa hồ mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Chỉ còn hơi ấm lòng bàn tay, dần dần nguội lạnh.
Ta đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Lộ Tử.
Đêm hôm ấy, bản kế hoạch kia đã bị đánh cắp.
Lưu phi nhìn thấy giận dữ mắng lớn: “Thứ này… chẳng khác gì hại mạng người!”
Ta hỏi có cách hóa giải hay không. Lưu phi chỉ cúi đầu suy ngẫm,không nói một lời.
Khi trời còn chưa sáng, Một bóng đen mang theo phương án rời khỏi lãnh cung.
Chẳng bao lâu, tin tức từ tiền tuyến đã truyền về…
Vì chủ ý sai lầm của Thẩm Trang,Trận lũ ở Giang Nam càng thêm nghiêm trọng, tai họa chất chồng.
Bách tính nơi đó không những phải tha hương mà còn chết chóc thảm thương,
Một thời dân oán dâng trào, lời nguyền trách vang vọng khắp nơi.
Dĩ nhiên, tai họa là thật, nhưng sự nghiêm thì là do ta… thêm mắm dặm muối mà ra.
Mạnh Tiêu vừa đọc tấu chương, giận dữ liền cầm sớ đập thẳng vào mặt Thẩm Trang:
“Ngươi tự xem đi, đây là việc tốt ngươi làm
Thẩm Trang lệ rơi đầy mặt, đối mặt với hàng chữ phồn thể trên tấu chương, đọc không thông cũng không hiểu, vẫn còn cứng miệng không phục:
“Thiếp… thiếp chỉ là một học sinh mà thôi, sao lại đổ lên đầu thiếp!”
“Đám lão thần kia còn nghĩ không ra cách gì, sao lại bắt ép một nữ tử như thiếp phải vác hết thảy?”
Mạnh Tiêu giận đến mức ngồi bật dậy trên long ỷ,
“Bốp bốp bốp” — giữa điện Kim không nể mặt ai, vung tay tát nàng ba cái.
Chưa thấy hả giận lại đá thêm mấy cước.
“Nói mình là thiên nữ giáng trần? Trong mắt trẫm ngươi chẳng khác gì một kẻ lừa đảo ăn bám!”
Nếu không nghĩ ra biện pháp, trẫm sẽ đem ngươi lăng trì băm vạn đao!”
Một chuỗi hành động khiến bá quan văn võ trong triều đều trợn mắt há mồm, không ai dám hé răng.
Thẩm Trang lúc này mới phát giác, lần này Mạnh Tiêu thật sự nổi giận rồi.
Nàng run rẩy co rúm lại, mất sạch phong thái, quỳ xuống ôm lấy chân của Mạnh Tiêu:
Bệ hạ! Bệ hạ, chuyện này không phải do thiếp mà ra!”
Chắc chắn là… đúng rồi! Là đám quan lại phía dưới không thi hành đúng phương pháp của thiếp, mới khiến sự tình thảm khốc như vậy.
Ngài… ngài hãy phạt bọn họ mới đúng.
“Thiếp cầu xin ngài, thiếp vất vả lắm mới được sống lại một lần, thiếp không muốn chết.
Đáng tiếc,lần này Mạnh Tiêu đã không còn tin nàng ta nữa.
Y chỉ lạnh lùng gằn từng chữ, từng lời ra lệnh:
Người đâu, lôi nữ lừa đảo này xuống chém.
Lời vừa dứt Thẩm Trang sợ hãi đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Khoan đã!
Ta một thân triều phục, bước vào giữa chính điện.
“Thẩm Trang, tạm thời giam vào nhà lao đi.”
Xét tình đồng hương, ta không muốn xuống tay lấy mạng nàng.
Mạnh Tiêu sắc mặt còn đang u ám thất thường, Nhưng khi thấy ta liền thay đổi, lập tức trở nên hòa hoãn hơn
Ánh mắt y nhìn ta không khác gì thấy được cứu tinh:
“Tiêu Nhã nàng đến thật đúng lúc.
Trẫm đang thật sự bó tay trước nạn lũ ở Giang Nam, Nàng có kế sách gì cứu vãn hay không?”
Ta nhìn Mạnh Tiêu mày khẽ nhíu lại:
“Có lẽ sai lầm lớn nhất của thần chính là đã đặt niềm tin vào bệ hạ.”
Mạnh Tiêu không hiểu ý ta, ánh mắt nhìn ta nghi ngờ.
Nhưng ta không định giải thích, chỉ nói:
Chuyện nước lũ và dân oán, thần thiếp đều có thể lý.”
Ánh mắt Mạnh Tiêu bừng sáng, kích thích tới mức nhào tới ôm ta vào lòng.