Nhưng ta có điều kiện.Y không cần nghĩ ngợi ngay liền đáp
“Tiêu Nhã đừng nói một điều kiện,một trăm điều trẫm cũng chấp nhận
Vừa nói vừa phấn khởi ra lệnh cho thái giám bên cạnh:
“Người đâu lập tức khôi phục hậu vị cho Tiêu Nhã
Nhưng ta ngăn lại:
Ta nhìn vào mắt Mạnh Tiêu, chậm rãi nói:
“Thần thiếp nghĩ… bệ hạ e là không còn thích hợp với ngai vàng.”
Mạnh Tiêu trừng mắt nhìn ta “Nàng… nàng nói gì?”
Ta không dài dòng, lấy ra chiếu thư nhường ngôi đã chuẩn bị sẵn, đặt vào tay y:
“Chỉ cần bệ hạ đóng ngọc tỷ nữa là được.”
Nhìn thấy chữ nghĩa trên chiếu thư, Mạnh Thừa Tiêu rốt cuộc cũng hiểu — Thứ ta muốn không phải là hậu vị… mà là đế vị!
Y tức khắc ném ngay chiếu thư xuống đất, mắt trừng, chỉ thẳng vào ta:
“Tiêu Nhã, nàng điên rồi à.Trẫm sao có thể để một nữ nhân như nàng làm hoàng đế!”
Sau đó lại quay sang chỉ vào các đại thần mà chế nhạo:
“Dù trẫm có đồng ý, các đại thần có chịu không?
Ngươi là nữ tử mà dám mơ tưởng đến đế vị… đúng là si tâm vọng tưởng!”
Ta không đáp lại y, chỉ quét mắt nhìn quần thần.
Tất cả mọi người lập tức hiểu ý, đồng loạt quỳ xuống hô vang:
“Nương nương vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế”
Ngay khoảnh khắc đó Mạnh Tiêu cứng đờ cả người,
Trực tiếp ngồi bệt xuống bậc thang không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.
Ta lên ngai vàng bắt đầu bố trí công việc đâu ra đó:
“Lưu phi, lập tức thông báo châu huyện các nơi sơ tán dân chúng, chuẩn bị đắp đê phòng lũ.”
Tuân chỉ!”
“Quý phi, mở kho cứu tế, nghiêm cấm thương nhân lợi dụng thời cơ tăng giá lương thực, lũng loạn thị trường.”
Thần thiếp tuân chỉ.
“Lệ phi, điều binh duy trì trật tự, cấm phát sinh bạo động, người phải nhận trọng trách này.”
Thần thiếp tuân chỉ!
Những phi tần vốn đang thong dong đánh bài trong lãnh cung,
Đều đồng loạt bước lên triều.
Mà các đại thần thì vẫn bộ dáng bình thường, không hề kinh ngạc,
Dù sao các nàng cũng là con cháu nhà mình, lai lịch rõ ràng, thân thế minh bạch.
Chỉ có Mạnh Tiêu là trợn mắt, một lời cũng chẳng nói nên.
nhìn ta ung dung phân phó hết thảy mọi chuyện,Mới quay đầu nhìn về phía Mạnh Tiêu vẫn còn ngồi bệt trên đất:
Tiểu Lộ Tử tiễn tiền hoàng đế hồi cung.”
Mạnh Tiêu mới bừng tỉnh, gào lên giận dữ:
“Trẫm là hoàng đế, ngươi lấy tư cách gì mà sai bảo trẫm?”
“Tiêu Nhã, trẫm mới là thiên tử chân mệnh, ngươi chỉ là một nữ nhân, muốn đoạt lấy ngôi đế của trẫm!”
Trong điện, không có ai đứng về phía y.
Mà ta, cũng chẳng thèm bố thí lấy một ánh mắt cho y.
Mạnh Tiêu cứ thế bị hai thái giám kéo lê ra khỏi điện, giam vào chính tẩm cung của mình.
Rất nhanh sau đó, nhờ sự đồng lòng của mọi người,Nạn thủy tai lần này được giải quyết ổn định.
Chỉ là, Mạnh Tiêu rất cố chấp không chịu hạ ngọc ấn lên chiếu thư truyền ngôi.
Ta đành đích thân đi gặp hắn.
Nửa tháng không gặp, Mạnh Tiêu lại tiều tụy đến mức ta cũng không nhận ra.
Ngay cả gương mặt từng khiến ta lựa chọn ban đầu, nay ta đã chẳng còn nhận ra được nữa.
Thấy người đến là ta, y nở nụ cười
“Tiêu Nhã, trẫm từng cho rằng nàng là người hiền đức, hiểu lễ nghĩa,dịu dàng đoan trang,
Chẳng ngờ nàng ôm dã tâm như lang sói.”
“Trẫm từng yêu nàng như thế, chưa từng nghi ngờ nàng, Tại sao nàng lại đối xử với trẫm như vậy.
Ta chỉ yên lặng nhìn Mạnh Tiêu đang bị xiềng xích nơi cổ tay,“Lúc ta đến thế giới này, ta chưa từng nghĩ đến chuyện tranh quyền đoạt vị.
Ta chỉ mong có cuộc sống an nhàn qua ngày không lo không nghĩ.
“Cũng may, ta đầu thai vào một nhà quyền quý, nên mới có thể sống buông thả như vậy.”
Mạnh Thừa Tiêu giật mình cúi đầu, sững sờ nhìn ta: “Ngươi cũng là kẻ xuyên
Ta khẽ gật đầu: “Không chỉ ta. Những phi tầnmà ta chọn cho ngươi,từng người từng người, đều là như vậy.”
Mạnh Tiêu như sụp đổ, gào “Không thể nào! Ngươi lừa ta! Làm gì có nhiều người xuyên không như vậy Rõ ràng chỉ có…”
Chỉ là khéo trùng hợp đến đáng sợ.
Thật ra, lúc đầu ta cũng chỉ bị nhan sắc của Mạnh Tiêu thu hút.
Dù y trong đám hoàng tử không quá nổi bật, nhưng lại thắng ở nhan sắc khuynh thành.
Ta đưa tay nhẹ chạm vào khuôn mặt y: “Dục vọng là bản tính, ta cũng chỉ là kẻ si mê dung mạo.”
Giữa biển người rất ít người khiến ta vừa nhìn đã khắc ghi,Mạnh Tiêu lại là một trong số đó.
Dù người có nhiều điểm không tốt, nhưng khi ngươi muốn tranh đế vị,
Ta vẫn một mực giúp ngươi, từng bước đưa ngươi lên ngôi.”
“Vì để củng cố địa vị cho ngươi, ta tìm từ các ngành các nghề tìm kiếm những nữ tử giống như ta,
Bồi dưỡng từng người, trở thành cánh tay đắc lực của ta.
Hành vi của ngươi, khiến ta vô cùng thất vọng.
Mạnh Tiêu ngồi bệt dưới đất, ánh mắt trống rỗng, chẳng biết đang nghĩ gì.
Chẳng biết qua bao lâu, hắn mới chậm rãi trong áo lấy ra ngọc tỷ,Chấp nhận đóng dấu lên chiếu thư truyền ngôi đã đặt sẵn bên cạnh.
Giọng hắn đặc, hỏi ta: “Tiêu Nhã, nàng… nàng có từng yêu trẫm không?”
Ta chỉ khẽ khàng nhìn quanh tẩm điện đã nhuốm vẻ điêu tàn.
Tình yêu ư? Có lẽ ban đầu là có
Nhưng — “Tình yêu chỉ là thứ yếu ớt nhất của con người, mà ta… không sống dựa vào tình yêu.”
Ánh sáng trong mắt Mạnh Tiêu dần lụi tắt, hắn bật cười thê thảm: “Vậy nàng… sẽ giết trẫm sao?”
Ta liếc nhìn hắn rồi xoay người rời đi: “Giết người không phải sở thích của ta.
Ta sẽ để hắn tận mắt chứng kiến cảnh thái bình thịnh thế mà ta gây dựng nên.”
Chẳng bao lâu sau, một cỗ xe bình thường đưa Mạnh Tiêu rời khỏi hoàng cung.
Ngồi xe với y, còn có Thẩm Trang
Tiểu Lộ Tử ném hai người họ ở một góc phố hẻo lánh, sau đó rời đi,Chỉ để lại một câu:
Hoàng thượng có dặn, nếu hai vị có bản lĩnh thì tự mưu sinh mà sống, giữ cho mình một mạng là được.”
tháng sau, ta chính thức đăng cơ.
Đổi quốc hiệu thành Trần Hi-- biểu tượng cho hy vọng và khởi nguyên.
Cùng năm đó, ta ban hành hàng loạt sắc lệnh kinh thế hãi tục:
Thứ nhất, mở trường học, cho phép nữ tử cũng được nhập triều làm quan.
Nam nữ bình đẳng không phân cao thấp.
Thứ hai, bãi bỏ giai cấp sĩ nông công thương.
Thứ ba, hôn nhân bình quyền,Nam có thể tam thê tứ thiếp, nữ cũng có thể tam phu tứ thị.
Nếu tình cảm rạn nứt, có thể khởi kiện cầu hòa ly.
…
đạo chiếu được truyền khắp trong phố phường ngõ hẻm.
Thời đại dựa dẫm nam nhân cuối cùng cũng sẽ khép lại.
Là nữ tử cũng chẳng phải điều đáng xấu hổ.
Bất kỳ ai cũng có thể bình đẳng tạo ra giá trị.
Ta không thể thay đổi hết tư tưởng của thiên hạ,Nhưng ta tin tương lai tất sẽ rạng rỡ.
Thời đại thuộc về chúng ta…giờ mới bắt đầu.