3.
Sau vụ náo loạn tại Trân Bảo Các, danh tiếng của ta ở kinh thành bỗng chốc nổi như cồn theo một cách không ai ngờ tới. Người ta không còn gọi ta là "đích nữ bị trục xuất" một cách thương hại nữa, mà bắt đầu xầm xì về "vị đòi nợ đại sư" có lá gan bằng trời.
Liễu thị sau trận t.h.ổ h.u.y.ế.t tại tiệm trang sức quả thực đã nằm liệt giường. Nhưng bà ta vốn là kẻ tâm cơ, sao có thể nuốt trôi cục tức này? Ba ngày sau, một thiệp mời dát vàng từ Đông cung được gửi đến tiểu viện đổ nát của ta.
"Tiểu thư, đây chắc chắn là hồng môn yến!" – Thanh Trúc lo lắng cầm thiệp, tay run bần bật – "Vân Nhược Tuyết mới vào phủ Thái tử làm Trắc phi được vài ngày đã vội vã mời người đến dự yến tiệc hoa xuân, rõ ràng là muốn trả thù cho mẫu thân bà ta."
Ta thong thả dùng một chiếc trâm phỉ thúy vừa thu được từ Trân Bảo Các để gẩy nhẹ tim đèn, cười nhạt: "Hồng môn yến hay không còn phải xem ai là kẻ cầm dao. Muội muội ta muốn khoe khoang vinh sủng, Thái tử muốn thể hiện uy phong để dằn mặt kẻ dám đụng vào người của hắn? Được thôi, ta sẽ cho họ thấy, cái uy phong đó có đáng giá bằng một góc đống nợ nần của họ không."
Ngày diễn ra yến tiệc, ta chọn một bộ váy lụa vân mây màu tím nhạt, thêu tay tinh xảo – vốn là món hàng quý nhất trong kho của Trân Bảo Các mà ta đã giữ lại. Trên đầu ta chỉ cài một bộ bộ dao bằng vàng ròng, mỗi bước đi đều phát ra tiếng lanh lảnh trầm đục của sự giàu sang tột độ.
Vừa bước vào ngự hoa viên của Đông cung, hàng trăm ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ta. Vân Nhược Tuyết đang ngồi cạnh Thái tử, vận một bộ cung trang lộng lẫy thêu phượng, gương mặt xinh đẹp phủ một lớp phấn hồng nhuận. Thấy ta đến, nàng ta liền đứng dậy, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy gai nhọn:
"Tỷ tỷ, cuối cùng người cũng đến. Nhược Tuyết nghe nói sau khi rời phủ, cuộc sống của tỷ tỷ rất vất vả, đến mức phải tìm đến tiệm trang sức của mẫu thân để 'đòi nợ' làm lộ phí. Nhìn tỷ tỷ hôm nay ăn vận thế này, chắc là mẫu thân đã hào phóng 'tặng' cho tỷ tỷ không ít rồi nhỉ?"
Thái tử ngồi bên cạnh hừ lạnh, chén rượu trong tay đập mạnh xuống bàn: "Hừ, đích nữ phủ Quốc công mà lại hành xử như phường thảo khấu, ép buộc mẫu thân mình ngay giữa phố phường. Vân Chiêu Ninh, ngươi còn biết liêm sỉ là gì không? Ngươi có biết việc ngươi làm đã khiến mẫu thân ngươi đổ bệnh t.r.ọ.n.g không?"
Cả yến tiệc im phăng phắc. Các tiểu thư, công tử xung quanh bắt đầu che miệng cười nhạo, ánh mắt nhìn ta như nhìn một kẻ tội đồ bất hiếu.
Ta không quỳ, chỉ khẽ nghiêng mình hành lễ, rồi thản nhiên nhìn thẳng vào mắt Thái tử: "Thái tử điện hạ minh giám. Việc Chiêu Ninh thu hồi nợ cũ của mẫu thân là dựa trên khế ước trắng mực đen, có dấu triện của nha môn. Chẳng lẽ trong mắt điện hạ, việc đòi lại tài sản hợp pháp của người quá cố lại là hành vi không có liêm sỉ? Hay là điện hạ cho rằng, nợ của Thẩm gia thì không cần trả?"
"Hỗn xược!" – Thái tử đập bàn đứng dậy – "Ngươi dám dùng cái giọng điệu đó để nói chuyện với bổn cung sao? Hôm nay là yến tiệc, Nhược Tuyết vì tình tỷ muội nên mới mời ngươi đến đây. Nếu ngươi đã không biết điều, vậy thì lên kia múa một điệu cho mọi người giải khuây đi. Coi như là tạ tội với mẫu thân ngươi và Nhược Tuyết vì sự lỗ mãng vừa rồi."
Vân Nhược Tuyết mỉm cười đắc ý: "Đúng đó tỷ tỷ, người vốn chẳng biết cầm kỳ thi họa, nếu múa không đẹp thì cứ làm trò cười cho mọi người cũng được, không ai chấp nhặt tỷ đâu."
Ta nhìn vòng tròn những kẻ đang chờ xem mình làm trò hề, khẽ thở dài một tiếng, rồi rút từ trong tay áo ra một tờ giấy cũ kỹ nhưng được bảo quản rất tốt.
"Múa hát thì Chiêu Ninh thực sự không thông thạo." – Ta tiến lên một bước, giơ cao tờ giấy – "Nhưng Chiêu Ninh có một thứ có lẽ điện hạ sẽ hứng thú hơn. Đây là tờ biên nhận nợ của Hộ bộ từ mười năm trước, vay của mẫu thân ta ba mươi vạn lượng bạc để cứu trợ thiên tai phương Nam. Theo khế ước, khoản nợ này được gia hạn tối đa mười năm, và thời hạn thanh toán cuối cùng chính là... ngày hôm qua."
Ta liếc nhìn sắc mặt bắt đầu biến đổi của Thái tử rồi tiếp tục: "Thái tử điện hạ, ngài hiện đang giám sát Hộ bộ, chắc hẳn ngài biết rõ quy tắc 'nợ công phải hoàn'. Nếu Hộ bộ không thể trả số bạc này ngay lập tức, theo điều khoản thế chấp, ta có quyền thu hồi lại ba kho lương thực lớn ở ngoại thành vốn thuộc quyền sở hữu của Thẩm gia để trừ nợ."
Nụ cười trên mặt Thái tử bỗng chốc cứng đờ. Hắn nhìn chằm chằm vào dấu triện đỏ chót của Hộ bộ trên tay ta. Ba mươi vạn lượng bạc từ mười năm trước, cộng cả lãi suất tích lũy, nay đã là một con số thiên văn! Quan trọng hơn, ba kho lương kia hiện đang chứa lương thực cứu tế vừa được điều động cho vùng biên cương. Nếu ta thu hồi, binh sĩ sẽ đ.ó.i, dân chúng sẽ l.o.ạ.n.
"Ngươi... ngươi nói láo! Khoản nợ mười năm trước sao giờ mới mang ra?" – Thái tử lắp bắp, mồ hôi bắt đầu lấm tấm.
"Vì mẫu thân ta đã qua đời, bản gốc khế ước bị thất lạc trong phủ Quốc công. May mắn thay, trong chiếc rương 'giấy vụn' mà mẫu thân (Liễu thị) và phụ thân vứt cho ta khi đuổi ta đi, ta lại tìm thấy nó." – Ta cười mỉm, ánh mắt sắc như dao – "Điện hạ, ngài muốn múa nữa không? Hay là chúng ta bàn về việc nếu ngày mai Hộ bộ không có tiền, ta sẽ sai người đến niêm phong kho lương ngay lập tức?"
Vân Nhược Tuyết bên cạnh mặt cắt không còn giọt m.á.u, nàng ta run rẩy níu tay áo Thái tử: "Điện hạ... chuyện này..."
Thái tử lúc này không còn vẻ cao ngạo ban nãy, hắn khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, cố nặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc: "Vân tiểu thư... chuyện của Hộ bộ là chuyện quốc gia đại sự, không nên nói ở đây. Có gì... chúng ta từ từ thương lượng. Nhược Tuyết, mau rót trà cho tỷ tỷ ngươi!"
Ta thong thả ngồi xuống chiếc ghế vốn dành cho khách quý, nhấp một ngụm trà cung đình, nhìn đám tiểu thư vừa nãy còn cười nhạo nay đều cúi gằm mặt không dám thở mạnh.
"Thương lượng? Được thôi, nhưng trà này hơi nhạt, điện hạ nên cho thêm chút 'thành ý' vào thì hơn."
Trận vả mặt này, so với ở Trân Bảo Các, quả thực còn sảng khoái hơn gấp bội.
4.
Sau khi khiến Thái tử điện hạ một phen "hồn xiêu phách tán" tại Đông cung, danh tiếng của ta không chỉ dừng lại ở mức "đích nữ đòi nợ" nữa. Người ta bắt đầu thêu dệt ta thành một loại "yêu nữ" có khả năng biến giấy lộn thành búa tạ, gõ đâu nát đó.
Nhưng ta chẳng quan tâm. Lúc này, ta đang ngồi trong tiểu viện mới tậu ở phố Tây – thành quả từ việc "thương lượng" nhẹ nhàng với vị Thi lang Hộ bộ hôm nọ. Tiểu viện này vốn là một điền trang nhỏ của triều đình, nay thuộc quyền sở hữu của ta, yên tĩnh và kín đáo hơn hẳn cái miếu hoang rách nát trước kia.
Ta lật mở quyển sổ nợ, ngón tay dừng lại ở trang giấy có chất liệu đặc biệt nhất. Nó không phải loại giấy tuyên rẻ tiền, mà là loại giấy lụa chỉ dùng trong cung đình, dù đã qua mười năm vẫn phảng phất mùi đàn hương lạnh lẽo.
“Nợ một mạng người. Kẻ nợ: Tiêu Chấp.”
Dưới góc tờ giấy là một hình xăm triện hình đầu hổ dũng mãnh, nét mực tàn khốc như muốn đâm thủng mặt giấy.
"Tiêu Chấp..." – Ta khẽ lẩm bẩm.
Thanh Trúc vừa bưng khay trà vào, nghe thấy cái tên đó liền suýt đánh rơi chén sứ: "Tiểu thư! Người vừa nhắc đến ai cơ? Nhiếp Chính Vương Tiêu Chấp? Vị hung thần g.i.ế.t người không chớp mắt, nghe nói mỗi bữa cơm đều phải uống m.á.u đ.ị.c.h thủ sao?"
Ta bật cười, gõ nhẹ vào trán con bé: "Đồn đại vớ vẩn. Mẫu thân ta năm xưa cứu hắn một mạng tại rừng trúc phía Bắc, lúc đó hắn còn chưa phải là Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ như bây giờ. Đây là nợ ân tình, mà nợ ân tình thì đắt hơn tiền bạc nhiều."
"Nhưng... người định tìm hắn đòi nợ thật sao? Ngài ấy sẽ g.i.ế.t chúng ta mất!" – Thanh Trúc mặt cắt không còn giọt m.á.u.
"Không tìm hắn, sao ta có thể yên ổn làm ăn ở kinh thành này? Thái tử chỉ là kẻ hèn nhát, nhưng phụ thân và Liễu thị thì thâm độc. Ta cần một cái khiên đủ vững, và Tiêu Chấp chính là cái khiên dát vàng tốt nhất."
Sáng hôm sau, ta không ăn vận thê lương nữa. Ta chọn một bộ hồ phục gọn gàng màu đỏ rực, tóc búi cao đơn giản bằng một cây trâm bạc, dắt theo Thanh Trúc đang run cầm cập tiến thẳng về phía Vương phủ phía Bắc.
Trước cửa vương phủ, hai hàng vệ binh mặc hắc giáp đứng sừng sững, sát khí tỏa ra khiến người đi đường đều phải đi vòng qua lối khác. Ta hít một hơi thật sâu, tiến lên phía trước, thản nhiên chìa tờ giấy lụa ra.
"Phiền vị đại ca này chuyển lời tới Vương gia: Chủ nợ của ngài đến đòi mạng đây."
Tên lính canh nhìn tờ giấy, rồi nhìn ta như nhìn một kẻ điên. Nhưng khi ánh mắt hắn chạm vào dấu triện đầu hổ, sắc mặt hắn lập tức biến đổi, vội vã chạy vào trong báo cáo.
Chưa đầy nửa khắc sau, cửa chính vương phủ – cánh cửa vốn chỉ mở cho Hoàng đế – chậm rãi mở ra. Một nam tử mặc cẩm bào đen thêu chỉ vàng bước ra. Hắn cao lớn, bờ vai rộng như muốn che lấp cả ánh nắng, gương mặt góc cạnh như được tạc từ băng đá, đôi mắt sâu hoắm tỏa ra sự áp chế khiến người ta khó thở.
Hắn cầm tờ giấy, nhướng mày nhìn ta, giọng trầm thấp như tiếng sấm rền: "Vân Chiêu Ninh? Con gái của Thẩm Thục Thanh?"
"Chính là ta." – Ta khoanh tay, đứng thẳng lưng, không hề lùi bước trước khí thế của hắn.
Tiêu Chấp nhìn ta một hồi lâu, rồi bỗng nhiên nhếch môi cười – một nụ cười không có hơi ấm nhưng lại khiến trái tim người ta đập hẫng một nhịp.
"Mẫu thân nàng cứu ta một mạng, nàng lại cầm giấy nợ đến đòi. Nàng muốn mạng của ta, hay muốn gì?"
Ta mỉm cười, đôi mắt lấp lánh sự tính toán: "Mạng của ngài đắt quá, ta không nuôi nổi. Ta chỉ muốn ngài làm 'chỗ dựa' cho ta đòi nợ cả kinh thành này. Đổi lại, tờ giấy nợ này sẽ được xóa sạch."
Hắn bước tới gần ta, mùi đàn hương và hơi lạnh từ người hắn bao phủ lấy ta. Hắn cúi thấp đầu, ghé sát tai ta thì thầm:
"Làm chỗ dựa cho nàng? Vân tiểu thư, nàng có biết cái giá của việc đứng sau lưng Nhiếp Chính Vương là gì không? Ta hiện tại không có tiền mặt trả nợ mạng, hay là... lấy thân gán nợ? Ta làm phu quân của nàng, cả quốc khố này nàng muốn đòi của ai cũng được."
Ta sững người. Cái kịch bản này... hình như có gì đó sai sai? Ta đến đòi nợ, sao hắn lại định "bán thân"?
"Chê." – Ta đẩy mặt hắn ra, mặt không đổi sắc – "Ta chỉ cần tiền và quyền lực để vả mặt kẻ thù. Ngài đừng có mà nhân cơ hội này quỵt nợ tình nghĩa."
Tiêu Chấp phá lên cười, tiếng cười hào sảng chấn động cả con phố: "Thú vị! Được, bản vương chấp nhận. Từ hôm nay, ai nợ nàng, kẻ đó chính là kẻ thù của Tiêu Chấp ta!"
Thanh Trúc đứng phía sau đã ngất xỉu từ bao giờ, còn ta thì biết, cuộc chơi lớn nhất kinh thành này, ta chính thức thắng ở vạch xuất phát rồi.
5.
Sau cái gật đầu chấn động của Nhiếp Chính Vương, ta không vội vã dọn vào vương phủ hưởng lạc. Ngược lại, ta dùng mảnh đất vừa "xin" được từ Hộ bộ để mở một trà quán nhỏ ngay góc phố Tây, đặt tên là Minh Bạch.
"Tiểu thư, người mở tiệm buôn bán mà tên nghe cứ như nha môn xét xử thế này, ai dám vào uống trà?" – Thanh Trúc vừa treo tấm biển gỗ lên, vừa lẩm bẩm lo lắng.
Ta đứng dưới hiên, phủi bụi trên tay áo, mỉm cười đắc ý: "Kẻ không nợ nần thì thấy đây là nơi thanh tịnh. Kẻ đang ôm một bụng nợ thì nhìn thấy hai chữ 'Minh Bạch' sẽ tự khắc biết phải làm gì. Ta mở quán không phải để bán nước trà, mà là để bán sự 'yên ổn'."
Quả nhiên, ngày khai trương, không có tiếng pháo nổ tưng bừng, cũng chẳng có khách khứa rộn ràng. Thế nhưng, từ sáng sớm, những cỗ xe ngựa sang trọng không mang phù hiệu phủ đệ liên tục đỗ lại ở con hẻm phía sau.
Vị khách đầu tiên là một vị phu nhân che mặt bằng khăn lụa dày, vừa bước vào mật phòng đã run rẩy đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ khảm xà cừ.
"Vân tiểu thư... ta nghe nói tờ giấy nợ của mẫu thân ta năm xưa... hiện đang ở chỗ cô?"
Ta thong thả rót một chén trà Quan Âm, làn khói mờ ảo che khuất ánh mắt sắc sảo: "Phu nhân nói đến khoản mượn năm nghìn lượng để lo lót cho ca ca người thăng chức ở biên thùy mười năm trước sao? Theo sổ sách, cả gốc lẫn lãi hiện tại là một vạn hai nghìn lượng."
Vị phu nhân suýt ngã khỏi ghế: "Một vạn hai nghìn lượng? Cô... cô định g.i.ế.t người c.ướp của sao?"
"Phu nhân bình tĩnh." – Ta đẩy chén trà về phía bà ta – "Chiêu Ninh vốn trọng tình nghĩa. Nếu phu nhân không có tiền mặt, có thể đổi lấy một thông tin. Ta nghe nói, phụ thân ta – Định Quốc Công – dạo gần đây đang bí mật thu mua đất đai quanh kho lương ngoại thành. Người là em họ của Thừa tướng, chắc hẳn biết ông ta định làm gì?"
Người đàn bà kia khựng lại, ánh mắt hiện lên vẻ đấu tranh, cuối cùng cắn răng nói: "Ông ta định kiến nghị Hoàng thượng xây dựng hành cung tại đó, nhằm đẩy giá đất lên cao để kiếm lời... Nếu việc này thành, phủ Quốc công sẽ thu về hàng vạn lượng vàng."
Ta nhếch môi. Thông tin này còn đáng giá hơn vạn lượng bạc. Ta rút tờ giấy nợ của bà ta ra, xé làm đôi trước mặt đối phương: "Nợ cũ xóa sạch. Chúc phu nhân có một buổi chiều thưởng trà vui vẻ."
Cứ thế, trà quán Minh Bạch trở thành "sàn giao dịch" thông tin lớn nhất kinh thành. Kẻ dùng bí mật đổi nợ, kẻ dùng quyền lực đổi thời gian. Càng nắm nhiều bí mật, ta càng thấy phủ Quốc công của phụ thân ta mục nát đến nhường nào.
Tối muộn, khi ta đang kiểm kê lại đống khế ước mới thu được, một bóng đen cao lớn bất ngờ phủ xuống mặt bàn. Mùi đàn hương quen thuộc thoảng qua, Tiêu Chấp chẳng biết đã ngồi đối diện ta từ lúc nào, tay tự nhiên cầm lấy chén trà ta vừa uống dở.
"Vân tiểu thư buôn bán đắt hàng nhỉ? Bản vương đứng ngoài chờ nửa canh giờ mà thấy toàn phu nhân, quan viên ra vào lén lút."
Ta không thèm ngước mắt: "Vương gia rảnh rỗi quá nhỉ? Không lo việc quân cơ lại đi canh cửa trà quán?"
"Ta đến đòi nợ." – Hắn đặt chén trà xuống, đôi mắt sâu hoắm nhìn xoáy vào ta – "Nàng nói sẽ xóa nợ mạng nếu ta làm chỗ dựa. Nhưng mấy ngày nay, ta chỉ thấy nàng dùng danh nghĩa của ta để dọa nạt người khác, còn bản thân ta chẳng được hưởng chút 'phúc lợi' nào của kẻ làm chỗ dựa cả."
Ta dừng tay bàn tính, nhướng mày: "Vậy ngài muốn phúc lợi gì? Tiền trà nước ta miễn phí cho ngài cả đời."
Tiêu Chấp bỗng vươn tay, nắm lấy cổ tay ta, kéo nhẹ về phía hắn. Khoảng cách gần đến mức ta có thể thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt lạnh lùng của hắn.
"Ta muốn nàng dùng danh nghĩa 'Vương phi' của ta để đi đòi nợ. Lúc đó, không chỉ kinh thành này, mà cả giang sơn này cũng sẽ phải quỳ xuống dưới chân nàng để trả tiền."
Ta cảm nhận được hơi nóng từ bàn tay hắn, tim đập nhanh hơn một nhịp nhưng miệng vẫn cứng: "Vương gia, ngài lại định quỵt nợ tình nghĩa bằng cách bắt ta làm việc không công cho ngài sao? Làm Vương phi của ngài khác nào tự đeo gông vào cổ. Chê."
Tiêu Chấp không giận, ngược lại còn bật cười thấp giọng: "Được, ta chờ xem nàng chê được đến bao giờ. Nhưng trước hết, hãy lo cho phụ thân nàng đi. Lão già đó đang định dùng 'hiếu đạo' để ép nàng nộp ra toàn bộ sổ nợ vào đại thọ của Thái hậu sắp tới đấy."
Ta thu tay lại, ánh mắt lạnh lẽo như băng: "Ép ta? Để xem ông ta có đủ răng để nhai đống 'hiếu đạo' đó không."
Tiêu Chấp đứng dậy, biến mất vào bóng đêm nhanh như khi xuất hiện, chỉ để lại một câu nói thoảng qua tai: "Cần g.i.ế.t ai, cứ gọi tên ta."
Ta nhìn tập hồ sơ về phủ Quốc công trên bàn, khẽ lẩm bẩm: "Phụ thân à mẫu thân à, vở kịch hay nhất sắp bắt đầu rồi."
Vuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!