6.
Đại thọ Thái hậu là sự kiện long trọng nhất trong năm, cả kinh thành nhộn nhịp trong sắc đỏ và vàng lộng lẫy. Phủ Định Quốc Công đương nhiên không bỏ lỡ cơ hội này để lấy lại thể diện sau những vố đau đớn mà ta ban cho.
Ta bước vào cung đình giữa những ánh mắt xì xào. Hôm nay, ta không diện lụa là rực rỡ, mà chọn một bộ trang phục màu xanh ngọc bích nhã nhặn, thanh thoát như một nhành lan rừng. Đi bên cạnh ta, Thanh Trúc ôm khư khư một chiếc hộp gỗ nhỏ, mặt căng thẳng như sắp ra chiến trường.
"Đích nữ Vân gia, Vân Chiêu Ninh kiến giá!" – Tiếng thái giám lanh lảnh vang lên.
Ta bước vào đại điện, thấy phụ thân ta – Vân Hoài Viễn và Liễu thị đã ngồi sẵn ở vị trí trang trọng. Vân Nhược Tuyết ngồi bên cạnh Thái tử, ánh mắt nhìn ta đầy hằn học nhưng môi vẫn cố nặn ra nụ cười hiền hậu.
Sau khi hành lễ xong, phụ thân ta bỗng nhiên đứng dậy, quỳ thụp xuống giữa điện, giọng nói đầy vẻ thống thiết:
"Khởi bẩm Thái hậu, thần có tội! Thần dạy con không nghiêm, để Chiêu Ninh lưu lạc bên ngoài, nhiễm phải thói hư tật xấu, chuyên đi gạt gẫm tiền bạc của bá quan, làm nhục gia môn. Hôm nay đại hỷ của người, thần xin phép được thay mặt tổ tiên, thu hồi lại đống 'giấy lộn' mà nó dùng để yêu sách mọi người, giao nộp cho quốc khố để bày tỏ lòng hiếu kính!"
Cả đại điện xôn xao. Liễu thị cũng lau nước mắt phụ họa: "Ninh nhi, mẫu thân xin con, hãy đưa sổ nợ cho phụ thân. Con còn trẻ, cầm thứ đó chỉ rước họa vào thân. Hãy để phụ thân con xử lý, rồi con lại về phủ làm đại tiểu thư như xưa."
Thái hậu nhướng mày, nhìn sang ta: "Vân Chiêu Ninh, lời của phụ thân ngươi có thật không?"
Ta khẽ mỉm cười, không hề bối rối: "Khởi bẩm Thái hậu, phụ thân nói đúng một nửa. Con quả thực có giữ một số khế ước. Nhưng 'thu hồi' và 'giao nộp' thì... e là không đúng danh chính ngôn thuận."
"Ngươi nói gì?" – Vân Hoài Viễn quát khẽ – "Ta là cha ngươi, vật của ngươi cũng là của ta. Ngươi định bất hiếu trước mặt bách quan sao?"
"Phụ thân đại nhân," – Ta thong thả mở chiếc hộp gỗ trong tay Thanh Trúc, rút ra một tờ giấy có dấu vân tay đỏ chót – "Mười lăm năm trước, khi mẫu thân ruột của con qua đời, người đã ký một bản 'Khế ước tách rời tài sản'. Trong đó ghi rõ, toàn bộ hồi môn và các khoản đầu tư của Thẩm gia sẽ được quản lý riêng biệt, không liên quan đến phủ Quốc công, và chỉ truyền lại cho con khi con tròn mười lăm tuổi."
Ta nhìn thẳng vào mắt ông ta, giọng đanh thép: "Ngày người đuổi con ra khỏi phủ, chính người đã nói đó là 'rác rưởi'. Theo luật pháp Đại Chu, vật đã vứt đi thì không còn là sở hữu của người cũ. Bây giờ thấy 'rác' biến thành 'vàng', người lại muốn dùng hai chữ hiếu đạo để cướp đoạt sao?"
"Ngươi...!" – Vân Hoài Viễn cứng họng, mặt đỏ gay vì nhục nhã.
"Hơn nữa," – Ta quay sang Thái hậu, dâng tờ sổ nợ lên cao – "Phụ thân nói muốn nộp vào quốc khố? Thật trùng hợp, con cũng có ý đó. Nhưng con muốn nộp theo cách minh bạch nhất. Đây là danh sách các khoản nợ mà phủ Quốc công đã vay mượn từ hiệu buôn của mẫu thân con suốt mười năm qua để chi tiêu phung phí, tổng cộng là tám vạn lượng bạc."
Ta liếc nhìn Liễu thị đang run rẩy: "Mẫu thân, người nói muốn con về phủ? Được thôi, chỉ cần người trả đủ tám vạn lượng nợ cũ, cộng với hai vạn lượng tiền lãi mà người đã hứa trả tại Trân Bảo Các, con sẽ lập tức quỳ xuống xin lỗi người."
"Tám vạn lượng?!" – Thái hậu đập bàn – "Vân Hoài Viễn, ngươi lấy tiền của vợ quá cố để nuôi tiểu thiếp, nay còn định cướp nợ của con gái mình sao?"
Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên từ phía cửa điện:
"Bản vương có thể làm chứng. Vân tiểu thư không hề gạt gẫm, nàng ấy chỉ là một thương nhân lương thiện đang thu hồi vốn liếng mà thôi."
Tiêu Chấp bước vào, hắc bào tung bay, khí thế nhiếp người khiến cả điện quỳ rạp. Hắn đi thẳng đến bên cạnh ta, đôi mắt lạnh lẽo quét qua Vân Hoài Viễn:
"Định Quốc Công, nợ thì phải trả, đó là đạo lý thiên kinh địa nghĩa. Nếu ông không có tiền, bản vương không phiền để thân vệ đến phủ của ông 'giúp' ông kiểm kê tài sản đâu."
Vân Hoài Viễn ngã ngồi xuống đất, Liễu thị thì ngất xỉu ngay tại chỗ. Vân Nhược Tuyết và Thái tử cúi gằm mặt, không dám thốt lên một lời.
Ta nhìn Tiêu Chấp, hắn khẽ nháy mắt với ta một cái. Ta biết, kể từ khoảnh khắc này, phủ Quốc công đã thực sự sụp đổ dưới bàn tính của ta.
7.
Sau đại thọ Thái hậu, danh tiếng của ta và trà quán Minh Bạch đã vọt lên một tầm cao mới, hay đúng hơn là một nỗi khiếp đảm mới. Kinh thành truyền tai nhau rằng: "Vào Minh Bạch, ra trắng tay" – nếu ngươi nợ nần, và "Vào Minh Bạch, biết thiên hạ" – nếu ngươi có đủ thông tin để trao đổi.
Ta ngồi trong mật phòng của trà quán, tay lướt qua những bức thư mật được gửi đến từ khắp nơi. Thanh Trúc vừa bưng vào một khay điểm tâm nhỏ, mặt mày hớn hở:
"Tiểu thư, người xem! Sáng nay phủ Thừa tướng đã sai người mang đến ba nghìn lượng bạc trắng để chuộc lại tờ giấy nợ năm xưa của đại công tử nhà họ. Họ còn gửi kèm một đôi san hô đỏ cực phẩm làm quà tạ lỗi đấy!"
Ta cầm một miếng bánh hoa hồng, thong thả cắn một miếng: "San hô thì giữ lại trang trí, bạc thì nhập kho. Nhưng hãy nhớ kỹ, kẻ gửi quà tạ lỗi nhiều nhất cũng chính là kẻ hận ta sâu đậm nhất."
Quả nhiên, dự cảm của ta không sai. Khi trà quán đang ăn nên làm ra, thì ở phía Đông cung, một âm mưu đen tối đang được dệt nên. Thái tử – sau lần bị ta làm nhục trước mặt bách quan – đã không còn giữ được vẻ điềm tĩnh giả tạo. Hắn bắt tay với phụ thân ta, Vân Hoài Viễn, để tìm cách triệt hạ "nguồn sống" của ta.
"Tiểu thư, có người gửi một phong thư nặc danh." – Thanh Trúc lo lắng đưa cho ta một mẩu giấy nhỏ.
Trên giấy chỉ vỏn vẹn mấy chữ: “Cẩn thận kho lương ngoại thành. Củi khô lửa bén.”
Ta nheo mắt. Kho lương ngoại thành! Đó chính là "vật thế chấp" mà ta đang dùng để siết cổ Hộ bộ và Thái tử. Nếu kho lương đó cháy sạch, ta sẽ mất đi quân bài mặc cả mạnh nhất, đồng thời Thái tử có thể đổ tội cho ta quản lý yếu kém làm thất thoát tài sản quốc gia.
Đêm đó, gió mùa thu thổi mạnh, trời khô hanh đến mức chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ thiêu rụi tất cả. Ta không ngồi yên chờ đợi. Ta thay một bộ y phục dạ hành màu đen, dắt theo mấy tên hộ vệ tinh nhuệ mà Tiêu Chấp đã âm thầm cài cắm quanh trà quán, lặng lẽ tiến về phía ngoại thành.
Đúng như dự đoán, khi chúng ta vừa đến gần kho lương, đã thấy mấy bóng đen lén lút đang tưới một loại dầu hắc nồng nặc quanh các vách gỗ.
"Đốt!" – Một giọng nói quen thuộc vang lên. Là quản gia của phủ Quốc công, kẻ thân tín nhất của phụ thân ta.
"Xoẹt!" – Một tia lửa bùng lên.
"Bắt lấy chúng!" – Ta ra lệnh.
Chỉ trong nháy mắt, đám thuộc hạ của Tiêu Chấp đã lao ra như những bóng ma, khống chế toàn bộ đám thích khách trước khi ngọn lửa kịp lan rộng. Ta bước ra từ bóng tối, cầm một gáo nước dập tắt đám cháy nhỏ vừa nhen nhóm, rồi tiến lại gần tên quản gia đang run rẩy.
"Về nói với phụ thân ta," – Ta giẫm lên bàn tay đang cầm mồi lửa của hắn, giọng lạnh thấu xương – "Muốn chơi với lửa thì phải chuẩn bị tinh thần bị thiêu thành tro. Kho lương này, một hạt gạo cũng không được thiếu. Nếu thiếu, ta sẽ lấy phủ Quốc công ra để lấp đầy."
Sáng hôm sau, ta không lên nha môn kiện cáo. Ta chọn một cách "vả mặt" tinh tế hơn.
Ta sai người mang toàn bộ đám thích khách bị trói chặt, cùng với những vò dầu còn nồng nặc mùi vị đến đặt ngay trước cửa Đông cung vào đúng lúc các đại thần đang bãi triều đi ra. Trên cổ mỗi tên đều đeo một tấm biển: "Quà tặng của Vân Chiêu Ninh gửi Thái tử điện hạ – Cảm ơn người đã quan tâm đến kho lương của dân chúng."
Thái tử bước ra, nhìn thấy cảnh tượng đó, mặt mày xanh mét, suýt nữa thì ngã quỵ ngay bậc thềm. Bách quan nhìn nhau, xì xào bàn tán về sự thâm độc của vị chủ nhân Đông cung.
Đúng lúc đó, Tiêu Chấp xuất hiện trên con ngựa chiến đen tuyền, hắn dừng lại cạnh ta, nhìn Thái tử rồi nhếch môi cười đầy chế nhạo:
"Điện hạ, nếu người thiếu củi sưởi ấm, cứ nói với bản vương một tiếng. Chứ dùng dầu hắc đốt lương thực của dân... thì có hơi túng quẫn quá rồi đấy."
Ta nhìn Thái tử đang run rẩy vì nhục nhã, trong lòng không một chút thương hại. Kẻ muốn dồn ta vào đường c.h.ế.t, ta sẽ cho kẻ đó nếm mùi vị của địa ngục trước.
"Vương gia," – Ta quay sang Tiêu Chấp, mỉm cười – "Ngài thấy món quà này của ta thế nào?"
Hắn cúi người xuống, thì thầm vào tai ta giữa thanh thiên bạch nhật: "Rất tuyệt. Nhưng nàng quên mất một điều, khi vả mặt kẻ khác, nàng không cần tự mình ra tay cho bẩn. Lần sau, cứ để bản vương cầm roi cho nàng."
8.
Sau màn "tặng quà" chấn động trước cửa Đông cung, Thái tử lâm vào cảnh khốn đốn, bị Bệ hạ khiển trách nặng nề bằng một bản dụ phạt nghiêm khắc, phải cấm túc trong phủ một tháng để "suy ngẫm". Phụ thân ta – Vân Hoài Viễn cũng chẳng khá khẩm hơn, ông ta bị tước đi quyền quản lý một phần binh bộ, ngày ngày đóng cửa tạ khách, không dám ló mặt ra đường vì sợ bị đám chủ nợ vây quanh.
Thế nhưng, ta biết rõ bản tính của Liễu thị. Bà ta là loại rắn độc, khi bị dồn vào đường cùng sẽ phun ra loại nọc độc kịch liệt nhất.
Trong mật phòng của trà quán Minh Bạch, ta lật mở đến những trang cuối cùng của cuốn sổ nợ. Có một tờ giấy không ghi tên người nợ, chỉ có một ký hiệu hình hoa mạn đà la đen nhánh và một con số khiến ta phải nhíu mày: Một trăm vạn lượng vàng.
Đây không phải nợ tiền bạc thông thường. Bên dưới có dòng chữ nhỏ của mẫu thân ruột ta: "Tiền mua chuộc sự im lặng - Huyết nợ phải trả bằng m.á.u."
"Tiểu thư, người nhìn gì mà thẫn thờ vậy?" – Thanh Trúc bưng một bát canh hạt sen vào, thấy sắc mặt ta nghiêm trọng liền lo lắng hỏi.
"Thanh Trúc, em có nhớ năm đó Thẩm phu nhân t.ạ t.h.ế, có ai lạ mặt đến phủ không?"
Thanh Trúc nhíu mày hồi tưởng: "Dạ... em chỉ nhớ lúc đó Liễu phu nhân thường xuyên tiếp đón một vị đạo sĩ mặc hắc y. Bà ta nói là mời về cầu phúc cho Thẩm phu nhân, nhưng mỗi lần ông ta đi ra, phu nhân lại ho ra m.á.u nhiều hơn. Sau khi người mất, vị đạo sĩ đó cũng biến mất không dấu vết."
Ta siết chặt tờ giấy nợ. Hoa mạn đà la... đó là biểu tượng của U Minh Các – tổ chức á.m s.á.t khét tiếng nhất giang hồ. Liễu thị, vốn chỉ là một tiểu thiếp được nâng lên, lấy đâu ra gan lớn và tiền bạc để liên kết với bọn chúng?
Chưa kịp suy tính kỹ, một mũi tên xé gió lao vút qua cửa sổ, cắm phập vào cột gỗ ngay sát tai ta. Trên mũi tên có buộc một mảnh vải nhuốm m.á.u: "Muốn giữ mạng, giao sổ nợ hoa mạn đà la ra. Nếu không, trà quán này sẽ thành mồ chôn."
Ta không sợ hãi, ngược lại còn nhếch môi cười lạnh. Kẻ thù rốt cuộc cũng lộ diện rồi.
"Thanh Trúc, tắt đèn. Chúng ta đi gặp 'con nợ' này."
Ta không báo cho Tiêu Chấp. Hắn là Nhiếp Chính Vương, cử động của hắn quá lớn sẽ làm bứt dây động rừng. Ta chọn cách của một thương nhân: Dùng mồi nhử để câu cá lớn.
Đêm đó, tại miếu hoang ngoại thành – nơi mẫu thân ta từng cứu Tiêu Chấp năm xưa – ta ngồi một mình bên đống lửa nhỏ, tay cầm cuốn sổ nợ hờ hững. Bóng tối xung quanh đặc quánh, rồi đột nhiên, bốn bóng đen đáp xuống từ mái miếu, thanh kiếm trong tay chúng lấp lánh dưới ánh lửa.
"Giao ra đây, ta sẽ cho ngươi được c.h.ế.t toàn thây." – Tên cầm đầu giọng khàn đặc.
"Một trăm vạn lượng vàng của mẫu thân ta, các người định quỵt sao?" – Ta thản nhiên ném một xấp giấy vào đống lửa, nhưng thực chất đó chỉ là giấy lộn – "U Minh Các hóa ra cũng chỉ là lũ ăn quỵt."
"Ngươi tìm c.h.ế.t!"
Chúng lao vào. Ta lùi lại, tay luồn vào tay áo kích hoạt cơ quan của chiếc bàn tính đặc chế. Những hạt tính bằng thép đen b.ắ.n ra như mưa mác, găm thẳng vào huyệt đạo của hai tên đi đầu.
Nhưng tên cầm đầu võ công cao cường hơn hẳn, hắn gạt bay hạt tính, lưỡi kiếm chỉ còn cách cổ họng ta vài tấc.
"Keng!"
Một thanh trường kiếm đen tuyền chặn đứng lưỡi đao của hắn. Tiêu Chấp hiện ra từ trong bóng tối, ánh mắt hắn đỏ rực sát khí. Hắn không nói lời nào, chỉ một chiêu duy nhất đã bẻ gãy cổ tay tên s.á.t t.h.ủ, đạp văng hắn vào bức tường đổ nát.
"Bản vương đã nói, cần g.i.ế.t ai thì gọi tên ta. Nàng xem lời ta như gió thoảng bên tai sao?" – Tiêu Chấp quay sang nhìn ta, giọng nói vừa tức giận vừa chứa đựng sự bảo bọc không che giấu.
Hắn nắm lấy bả vai ta, kiểm tra một lượt từ đầu đến chân. Khi thấy ta không bị trầy xước, hắn mới thở hắt ra một hơi, rồi xoay người giẫm lên ngực tên s.á.t t.h.ủ đang thoi thóp.
"Nói! Kẻ nào ở U Minh Các liên lạc với Liễu thị?"
Tên s.á.t t.h.ủ phun ra một ngụm m.á.u đen, cười sằng sặc: "Nhiếp Chính Vương... ngài tưởng mình nắm chắc thiên hạ sao? Chủ nhân của chúng ta... là kẻ ngài không bao giờ ngờ tới... Khụ... khụ..."
Hắn t.ự s.á.t bằng t.h.u.ố.c đ.ộ.c giấu trong răng.
Ta tiến lại gần, lục soát trên người hắn và tìm thấy một chiếc lệnh bài bằng ngọc thạch màu đen. Trên đó không phải hoa mạn đà la, mà là hình một con rồng bốn móng – biểu tượng của các vương gia.
Tim ta đập hẫng một nhịp. Ta nhìn Tiêu Chấp, thấy thần sắc hắn cũng trở nên âm trầm tột độ.
"Không phải Thái tử." – Hắn lạnh lùng thốt lên – "Là kẻ đang đóng vai 'vị vương gia hiền đức' - Tề Vương."
Ta nhìn chiếc lệnh bài, rồi nhìn cuốn sổ nợ trong tay. Hóa ra, Liễu thị chỉ là một quân cờ nhỏ bé trong một ván cờ mưu phản khổng lồ. Mẫu thân ta năm đó chắc chắn đã phát hiện ra bí mật này nên mới bị chúng sát hại.
"Vân Chiêu Ninh," – Tiêu Chấp nắm lấy tay ta, lần này không phải là sự trêu chọc, mà là một sự gắn kết định mệnh – "Nợ mạng của mẫu thân nàng, bản vương sẽ cùng nàng đòi lại. Nhưng từ giờ phút này, nàng không được rời xa ta nửa bước."
Ta nhìn vào đôi mắt kiên định của hắn, khẽ gật đầu: "Được. Nợ m.á.u trả bằng m.á.u, nợ vàng trả bằng vàng. Tề Vương hay Liễu thị, ta sẽ khiến chúng phải trả lại cả gốc lẫn lãi."