9.
Sau đêm k.h.ủ.n.g b.ố tại miếu hoang, Tiêu Chấp dường như biến thành một người khác. Hắn không còn là vị Vương gia chỉ biết đứng từ xa nhìn ta đòi nợ, mà trực tiếp đem cả một đội quân "Hắc Giáp vệ" đến bao vây trà quán Minh Bạch, với lý do bảo vệ chủ nợ lớn nhất của quốc gia.
"Vương gia, ngài làm thế này thì khách khứa nào dám vào quán uống trà nữa?" – Ta đứng trước cửa quán, nhìn hai hàng binh sĩ đằng đằng sát khí mà dở khóc dở cười.
Tiêu Chấp thong thả ngồi ở vị trí chủ tọa trong quán, tay lật giở tờ sổ nợ ghi tên mình: "Nàng không cần khách khứa. Từ nay về sau, phàm là kẻ nào nợ tiền nàng, cứ đưa tên cho Hắc Giáp vệ. Chúng sẽ giúp nàng 'mời' họ đến đây 'đàm đạo' một cách văn minh nhất."
Ta nhìn hắn, thở dài: "Ngài đang muốn quỵt tờ nợ mạng kia bằng cách dùng quyền lực để mua chuộc ta sao?"
Tiêu Chấp bỗng nhiên đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía ta. Khí thế của hắn quá mạnh, khiến ta vô thức lùi lại cho đến khi lưng chạm vào cột gỗ. Hắn chống tay hai bên, cúi sát mặt ta, giọng nói trầm khàn đầy mị hoặc:
"Chiêu Ninh, nàng thông minh như vậy, sao vẫn chưa hiểu? Tờ giấy nợ mạng này, ta thực sự không muốn trả bằng cách thông thường. Ta đã nói rồi, ta hiện tại nghèo lắm, chỉ còn mỗi cái mạng này và quyền lực của Nhiếp Chính Vương phủ. Hay là... nàng thu nợ bằng cách lấy ta đi?"
"Ngài..." – Tim ta đập hẫng một nhịp, mặt hơi nóng lên – "Vương gia đừng có đùa giỡn. Ta là thương nhân, chỉ tin vào tiền bạc thực tế."
"Được, nói về tiền bạc." – Tiêu Chấp nhếch môi, rút từ trong tay áo ra một chùm chìa khóa vàng ròng – "Đây là chìa khóa kho bạc riêng của Nhiếp Chính Vương phủ. Nàng gả cho ta, toàn bộ kho báu tích lũy mười năm qua của ta đều là của nàng. Quốc khố Đại Chu ta đang quản lý, nàng muốn rút bao nhiêu tùy ý. Chỗ dựa này, nàng thấy có đủ 'thực tế' chưa?"
Ta nhìn chùm chìa khóa, rồi nhìn đôi mắt thâm tình nhưng cũng đầy bá đạo của hắn, khẽ hắng giọng để lấy lại bình tĩnh: "Kho bạc thì ta thích, nhưng người thì... để ta xem xét đã. Hiện tại, ta còn một khoản nợ m.á.u của Tề Vương và Liễu thị chưa thu hồi xong."
Tiêu Chấp thu lại vẻ cợt nhả, ánh mắt lạnh lẽo như băng: "Tề Vương vốn dĩ rất kín kẽ, nhưng hắn không ngờ Liễu thị lại ngu xuẩn đến mức để lại dấu vết trong sổ nợ của Thẩm phu nhân. Hắn đang âm mưu lật đổ Bệ hạ vào ngày lễ tế đàn sắp tới. Liễu thị chính là kẻ cung cấp ngân sách cho hắn thông qua việc tẩu tán tài sản của phủ Quốc công và Thẩm gia năm xưa."
Ta siết chặt nắm tay: "Hóa ra mẫu thân ta bị h.ã.i vì đã nắm giữ mạch m.á.u tài chính của cuộc mưu phản này. Liễu thị vì muốn vinh hoa phú quý, đã không tiếc tay t.i.ê.u d.i.ệ.t người tỷ muội tốt nhất của mình."
"Đúng vậy." – Tiêu Chấp nắm lấy tay ta, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền sang khiến ta an tâm hơn – "Ngày mai, Tề Vương sẽ tổ chức một buổi đấu giá từ thiện tại phủ của hắn để che mắt thiên hạ, thực chất là để tập hợp các thế lực phản nghịch. Nàng có muốn cùng ta đến đó 'đòi nợ' một phen không?"
Ta nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia sắc sảo của một thương nhân lão luyện: "Đấu giá sao? Được thôi. Ta sẽ mang đến một món hàng mà Tề Vương có tốn bao nhiêu vàng cũng không thể mua nổi: Đó chính là sự thật về cái c.h.ế.t của mẫu thân ta."
Sáng hôm sau, cả kinh thành xôn xao khi thấy xe ngựa của Nhiếp Chính Vương phủ dừng trước cửa trà quán Minh Bạch. Nhưng người bước ra không chỉ có Vương gia, mà còn có một nữ nhân vận y phục lụa đỏ rực rỡ, trang điểm sắc sảo, khí chất cao quý không kém gì hoàng thân quốc thích.
Vân Chiêu Ninh ta, hôm nay không còn là đứa con gái bị xua đuổi, mà là vị khách không mời mà đến khiến kẻ thù phải run rẩy.
Tại vương phủ của Tề Vương, Liễu thị đang diện một bộ váy gấm thêu kim tuyến lộng lẫy, cười nói rôm rả với các phu nhân quyền quý. Khi thấy ta bước vào cùng Tiêu Chấp, nụ cười trên mặt bà ta lập tức đông cứng lại.
"Ninh nhi... sao con lại đi cùng Nhiếp Chính Vương?" – Liễu thị lắp bắp, giọng nói run rẩy.
Ta bước đến gần bà ta, khẽ chỉnh lại chiếc trâm cài trên đầu mình – vốn là di vật của mẫu thân ruột, giọng nói thanh tao nhưng chứa đầy sát cơ: "Mẫu thân, người quên rồi sao? Hôm nay là ngày đòi nợ cuối cùng. Một trăm vạn lượng vàng nợ cũ của U Minh Các... người định khi nào thì trả cho con?"
Tiếng xì xào vang lên khắp đại sảnh. Tề Vương từ trong bước ra, gương mặt "hiền đức" thường ngày nay trở nên u ám tột độ khi nhìn thấy tờ giấy nợ có ký hiệu hoa mạn đà la trên tay ta.
Ván bài lật ngửa, kẻ thắng người thua, chỉ còn chờ một nhát chém cuối cùng.
10.
Không gian đại sảnh phủ Tề Vương vốn dĩ đang tưng bừng tiếng tơ trúc, bỗng chốc rơi vào sự im lặng quỷ dị. Ánh mắt của trăm quan đổ dồn về phía ta – một nữ tử vận hồng y rực rỡ, đứng hiên ngang cạnh Nhiếp Chính Vương Tiêu Chấp.
Tề Vương – Tiêu Diễn, vị vương gia vốn nổi danh hiền đức, tu tâm dưỡng tính, nay đôi mắt hẹp dài nheo lại, che giấu tia hung quang tàn độc. Hắn bước xuống bậc thềm, chấp tay cười gượng gạo:
"Nhiếp Chính Vương thúc thúc quang lâm, Tề Vương phủ thật là rồng đến nhà tôm. Còn đây... chẳng lẽ là Vân đại tiểu thư đang nổi danh khắp kinh thành?"
Ta không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, khẽ nghiêng mình: "Tề Vương điện hạ quá khen. Chiêu Ninh chỉ là kẻ hám tiền, nghe nói hôm nay phủ điện hạ mở tiệc đấu giá từ thiện, nên mạo muội đến đây... thu hồi một món nợ cũ."
Liễu thị đứng bên cạnh Tề Vương, bàn tay đeo đầy nhẫn ngọc run bẩy bẩy, bà ta cố trấn tĩnh quát khẽ: "Ninh nhi! Đây là phủ Vương gia, không phải cái trà quán rách nát của con. Đừng có ngậm m.á.u phun người, mẫu thân lấy đâu ra nợ nần gì với con nữa?"
Ta thong thả rút từ trong tay áo ra tờ giấy nợ có ký hiệu hoa mạn đà la đen nhánh, giơ cao trước mặt bá quan:
"Mẫu thân, người quên rồi sao? Tờ giấy này ghi rõ: Mượn một trăm vạn lượng vàng để 'mua chuộc sự im lặng'. Ký tên là người của U Minh Các, nhưng dấu vân tay điểm chỉ lại chính là của người. Mẫu thân à, mười năm trước người chỉ là một trắc thất, lấy đâu ra một trăm vạn lượng vàng nếu không phải là rút ruột từ hồi môn của Thẩm phu nhân? Và quan trọng hơn... người mua chuộc sự im lặng về điều gì? Có phải là về cái c.h.ế.t 'bất đắc kỳ tử' của mẫu thân ruột con không?"
"Rầm!" – Tề Vương đập mạnh tay xuống bàn, khiến chén dĩa nảy lên – "Láo xược! Ngươi dám vu khống mệnh phụ triều đình, bôi nhọ thanh danh Vương phủ ngay giữa thanh thiên bạch nhật?"
Tiêu Chấp bỗng nhiên tiến lên một bước, thanh trường kiếm đeo bên hông phát ra tiếng "keng" lạnh lẽo. Hắn nhìn Tề Vương, ánh mắt như nhìn một kẻ đã c.h.ế.t:
"Vu khống? Tiêu Diễn, ngươi tưởng xóa sạch dấu vết ở U Minh Các là có thể kê cao gối ngủ sao? Hắc Giáp vệ của bản vương vừa 'ghé thăm' sào huyệt của chúng ở ngoại thành, tình cờ thay, lại tìm thấy danh sách những kẻ hằng tháng cung cấp ngân sách cho tổ chức á.m s.á.t này. Trong đó, tên của Liễu thị và dấu ấn của Tề Vương phủ chiếm đại đa số đấy."
Sắc mặt Tề Vương từ tái nhợt chuyển sang xám xịt. Hắn nhận ra, hôm nay không phải là buổi đấu giá, mà là ngày phán xét của hắn.
Ta nhìn Liễu thị, lúc này bà ta đã ngã quỵ xuống sàn, đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi. Ta bước lại gần, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng đâm sâu vào tim gan bà ta:
"Mẫu thân, người tưởng nương tựa vào Tề Vương, giúp hắn mưu phản là có thể ngồi lên vị trí cao hơn sao? Người sai rồi. Kẻ nợ m.á.u phải trả bằng m.á.u. Mẫu thân ruột của con ở dưới suối vàng chắc hẳn đang chờ người xuống để 'tính sổ' đấy."
"Bắt lấy chúng!" – Tiêu Chấp hạ lệnh.
Ngay lập tức, Hắc Giáp vệ từ bốn phương tám hướng xông vào, khống chế toàn bộ thuộc hạ của Tề Vương. Các đại thần trong sảnh loạn thành một đoàn, kẻ chạy người trốn, tạo nên một khung cảnh hỗn độn cực điểm.
Tề Vương điên cuồng rút kiếm định chống cự, nhưng chỉ trong một chiêu, Tiêu Chấp đã đá văng thanh kiếm của hắn, mũi kiếm đen tuyền chỉ thẳng vào yết hầu đối phương.
"Áp giải Tề Vương và Liễu thị vào đại lao Tông Chính Tự. Chờ Bệ hạ đích thân xét xử tội mưu phản và g.i.ế.t người cướp của!" – Tiếng Tiêu Chấp dõng dạc vang vọng khắp vương phủ.
Liễu thị bị lôi đi, tiếng gào khóc "Ninh nhi cứu mẫu thân" của bà ta nghe thật chói tai và nực cười. Ta đứng đó, nhìn bóng lưng bà ta xa dần, trong lòng chỉ thấy một sự thanh thản lạ kỳ.
Mẫu thân, nợ của người, con đã đòi lại được một nửa rồi.
Tiêu Chấp đi đến bên cạnh ta, thu kiếm vào bao, ánh mắt lạnh lẽo tan biến, chỉ còn lại sự dịu dàng khó nhận ra: "Chiêu Ninh, nàng làm tốt lắm. Nhưng một trăm vạn lượng vàng đó... nàng thật sự định đòi Tề Vương sao? Hắn giờ chỉ còn cái mạng để đền thôi."
Ta khẽ nhếch môi, lật lật tờ giấy nợ: "Tề Vương không có tiền, nhưng điền trang và phủ đệ của hắn đều là tiền mồ hôi nước mắt của Thẩm gia. Ta đã xin Bệ hạ khế ước tịch thu tài sản rồi. Sau vụ này, trà quán Minh Bạch của ta chắc phải mở thêm vài chi nhánh nữa mới chứa hết vàng bạc mất."
Tiêu Chấp bật cười, vòng tay qua eo ta, kéo nhẹ vào lòng: "Đòi nợ xong rồi, giờ có phải lúc tính đến nợ của bản vương không? Ta chờ nàng gật đầu gả vào vương phủ để ta giao nộp chìa khóa kho bạc, chờ đến sắp bạc cả tóc rồi."
Ta nhìn hắn, lần đầu tiên không đẩy ra, mà khẽ dựa đầu vào bờ vai vững chãi ấy: "Được thôi, nhưng tiền nợ mạng của ngài... ta sẽ thu lãi bằng cả đời này của ngài đấy. Ngài có dám trả không?"
"Nguyện dùng giang sơn làm sính lễ, dùng cả đời để trả nợ cho nàng."
Dưới ánh hoàng hôn của kinh thành, chúng ta cùng nhau bước ra khỏi phủ Tề Vương đang sụp đổ. Trận vả mặt lớn nhất này, ta thắng một cách triệt để nhất.
11.
Tin tức Tề Vương mưu phản và Liễu thị bị tống giam vì tội g.i.ế.t người cướp của lan nhanh như vệt lửa tẩm dầu khắp kinh thành. Phủ Định Quốc Công vốn dĩ là một đại gia tộc uy nghi, nay chỉ sau một đêm bỗng trở thành cái bia miệng cho thiên hạ phỉ nhổ.
Ta dẫn theo Thanh Trúc và một đội Hắc Giáp vệ của Nhiếp Chính Vương, hiên ngang bước qua ngưỡng cửa phủ Quốc công. Cảnh tượng bên trong tiêu điều đến lạ thường, gia đinh kẻ trốn người chạy, những chậu hoa quý giá bị dẫm nát, lụa là vương vãi khắp nơi.
Vân Hoài Viễn ngồi thẫn thờ giữa đại sảnh, mái tóc vốn dĩ đen bóng nay đã lố nhố sợi bạc. Thấy ta bước vào, ông ta ngước mắt lên, đôi môi run rẩy:
"Chiêu Ninh... con... con về rồi sao?"
Ta không ngồi xuống, chỉ đứng nhìn người phụ thân đã từng nhẫn tâm đuổi mình đi không một đồng dính túi: "Vân đại nhân, ta không về để nhận cha. Ta về để thực hiện lệnh tịch thu tài sản của Bệ hạ."
"Ninh nhi, dù sao ta cũng là phụ thân của con!" – Vân Hoài Viễn đứng bật dậy, giọng nói vừa có chút cầu khẩn vừa có chút phẫn nộ – "Liễu thị làm chuyện ác, ta quả thực không hay biết. Ta chỉ bị bà ta che mắt... Con xem, máu mủ tình thâm, con không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu!"
Ta nhếch môi cười nhạt, rút tờ đơn kiện mà ta đã chuẩn bị sẵn từ lâu:
"Tình nghĩa cha con đã đứt đoạn từ ngày người ném mười lượng bạc xuống bậc thềm đó rồi. Bây giờ, chúng ta tính toán theo cách của thương nhân. Tiền cơm gạo người nuôi ta mười lăm năm, ta tính xông xênh cho người là một trăm lượng bạc. Nhưng, tiền người vay của mẫu thân ta năm xưa để lo lót chức tước, tiền người dung túng cho Liễu thị chiếm đoạt điền trang của Thẩm gia, cộng cả lãi mẹ đẻ lãi con trong mười năm qua... tổng cộng là một triệu lượng bạc trắng."
"Một... một triệu lượng?!" – Vân Hoài Viễn ngã quỵ xuống ghế, mặt cắt không còn giọt m.á.u – "Ngươi... ngươi muốn bức t.ử ta sao?"
"Ta không bức người. Ta chỉ đòi lại công bằng cho mẫu thân ta." – Ta vẫy tay, Hắc Giáp vệ lập tức tiến lên bắt đầu kiểm kê từng món đồ trong phủ – "Từ chiếc ghế khảm ngọc người đang ngồi, đến bức bình phong bằng gỗ sưa này, tất cả đều là nợ. Người không có tiền trả? Vậy mời người vào đại lao ngồi chơi vài năm, chờ con rể Nhiếp Chính Vương của người – Tiêu Chấp – đích thân xét xử tội tham ô và bao che cho s.á.t t.h.ủ nhé."
"Vân Chiêu Ninh! Ngươi là đồ súc sinh! Ta đã sinh ra ngươi!" – Vân Hoài Viễn gào lên trong tuyệt vọng khi bị quân lính lôi đi.
Ta quay lưng lại, không để những lời chửi rủa đó lọt vào tai. Trong góc sân, Vân Nhược Tuyết đang run rẩy nép sau cột đá, y phục Trắc phi rách rưới, trang sức trên đầu đã bị đám gia đinh hôi của giật sạch. Nàng ta nhìn ta bằng ánh mắt đầy căm hận nhưng không dám thốt lên lời nào.
"Nhược Tuyết muội muội," – Ta đi ngang qua, khẽ mỉm cười – "Thái tử điện hạ đã bị phế vị, tống vào tông miếu sám hối rồi. Muội muốn đi cùng hắn, hay là muốn trả nốt số nợ trang sức mà mẫu thân muội còn thiếu ta?"
Vân Nhược Tuyết nghe đến đó liền ngất xỉu tại chỗ. Ta lạnh lùng bước ra khỏi phủ Quốc công, cảm giác gông xiềng đè nặng trên vai suốt mười lăm năm qua cuối cùng cũng vỡ vụn.
Phía sau ta, tấm biển "Định Quốc Công Phủ" mạ vàng bị quân lính gỡ xuống, rơi sầm xuống đất, vỡ làm đôi.
Tiêu Chấp đã đứng chờ sẵn bên xe ngựa, hắn khoác cho ta một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, giọng nói ấm áp giữa trời đông lạnh giá: "Đòi xong nợ rồi, giờ nàng muốn đi đâu?"
Ta nhìn về phía trà quán Minh Bạch đang rực rỡ ánh đèn phía xa, mỉm cười: "Về quán thôi. Ta còn phải xem lại sổ sách, hình như... quốc khố cũng đang nợ mẫu thân ta một khoản tiền thuê kho bãi từ thời tiên đế thì phải."
Tiêu Chấp sững người, rồi phá lên cười sảng khoái: "Chiêu Ninh à Chiêu Ninh, nàng đúng là muốn biến cả thiên hạ này thành con nợ của nàng mới cam lòng sao?"
"Có gì không tốt sao? Ít nhất, ta sẽ không bao giờ để mình phải chịu thiệt thòi nữa."
Dưới ánh hoàng hôn, bóng hai người chúng ta đổ dài trên con đường kinh thành. Một người là Vương gia nắm quyền sinh sát, một người là "nữ chủ nợ" khiến cả triều đình run rẩy. Một chương mới của cuộc đời ta, rực rỡ và sảng khoái, chính thức bắt đầu từ đây.
Vuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!