12.
Sau khi phủ Quốc công sụp đổ, kinh thành trải qua một cuộc thanh trừng lớn chưa từng có. Những kẻ từng nương tựa Tề Vương đều bị tống giam, quốc khố bỗng chốc đầy ắp nhờ việc tịch thu tài sản của đám quan lại tham nhũng. Ta nghiễm nhiên trở thành "biểu tượng" của sự giàu sang, người ta vừa sợ vừa nể, gọi ta là "Vân tài thần".
Trà quán Minh Bạch giờ đây không còn là cái viện nhỏ phố Tây, mà đã mở rộng thành một tòa lầu ba tầng lộng lẫy nhất phố Chu Tước. Nhưng hôm nay, không khí trong quán có chút khác lạ. Một đoàn người vận y phục thêu hoa văn lạ mắt, đầu quấn khăn lụa, hông dắt đao bạc đang hiên ngang ngồi chiếm trọn sảnh chính.
"Vân tiểu thư, nghe danh đã lâu. Chúng ta là sứ đoàn của Tây Đột Quyết." – Tên cầm đầu có bộ râu quai nón rậm rạp, giọng nói ồm ồm đầy vẻ thách thức – "Chúng ta đến đây không phải để uống trà, mà là để đòi lại một món nợ cũ của Thẩm phu nhân năm xưa."
Ta thong thả bước xuống từ lầu hai, tay vẫn gẩy nhẹ chiếc bàn tính bằng ngọc thạch, mỉm cười nhạt: "Sứ giả đại nhân nói đùa rồi. Nhà ta vốn chỉ có người nợ ta, chưa từng nghe ta nợ ai. Mời nói rõ xem, nợ gì?"
Tên sứ giả đập một tờ da dê cũ kỹ xuống bàn: "Mười lăm năm trước, Thẩm phu nhân ký hợp đồng mua năm nghìn con ngựa chiến của thảo nguyên chúng ta, nhưng tiền cọc thì đưa mà tiền hàng chưa thấy đâu. Nay chúng ta sang đây đòi cả gốc lẫn lãi, tổng cộng là năm mươi vạn lượng vàng. Nếu không trả, đừng trách Tây Đột Quyết chúng ta động binh ở biên thùy!"
Cả trà quán xôn xao. Năm mươi vạn lượng vàng! Đây rõ ràng là hành vi t.ố.ng t.i.ề.n trắng trợn khi thấy Đại Chu vừa trải qua nội loạn, quốc lực còn chưa hồi phục hoàn toàn.
Ta cầm tờ da dê lên, nhìn qua một lượt rồi bỗng nhiên bật cười thành tiếng: "Sứ giả đại nhân, ngài mang nhầm giấy lộn đến đây rồi sao?"
"Ngươi nói gì?" – Hắn đập bàn đứng dậy, đao bạc tuốt khỏi vỏ.
"Nhìn cho kỹ đi." – Ta chỉ vào dòng chữ nhỏ xíu ở góc dưới tờ khế ước – "Trong đây ghi rõ: 'Ngựa chiến phải đạt chuẩn mười hai tấc, sức khỏe dẻo dai, giao tại cửa ải Nhạn Môn'. Năm đó, mẫu thân ta đã cử người đến nhận hàng, nhưng ngựa các người giao toàn là ngựa gầy yếu, lại còn mang theo d.ị.c.h b.ệ.n.h khiến quân lính biên cương t.ử v.o.n.g hàng loạt. Theo điều khoản bồi thường thiệt hại ở mặt sau tờ giấy này... chính các người mới là kẻ nợ ta!"
Ta lật ngược tờ da dê lại, dùng một loại t.h.u.ố.c n.ư.ớ.c đặc biệt thoa lên. Những dòng chữ ẩn hiện ra dưới ánh sáng mặt trời khiến tên sứ giả mặt biến sắc.
"Nợ ngựa không thành, bù bằng m.á.u binh sĩ. Mỗi sinh mạng quân sĩ Đại Chu đáng giá một nghìn lượng bạc. Năm đó c.h.ế.t ba nghìn người, cộng thêm tiền vi phạm hợp đồng... Tổng cộng, Tây Đột Quyết nợ ta sáu mươi vạn lượng vàng!"
Ta gẩy mạnh một hạt tính, tiếng kêu sắc lạnh: "Ngài định trả bằng vàng mặt, hay định lấy mười vạn mẫu đồng cỏ ở biên thùy ra để gán nợ? Nếu không trả, ta e là Nhiếp Chính Vương của chúng ta sẽ không ngại dẫn quân sang đó 'nhắc nhở' các người đâu."
"Ngươi... ngươi dám gài bẫy chúng ta?" – Tên sứ giả run rẩy.
"Thương nhân trọng chữ tín, kẻ gian manh thì trọng cái gậy." – Ta nhìn ra cửa, nơi Tiêu Chấp đang cùng Hắc Giáp vệ lừng lững tiến vào – "Vương gia, ngài xem, con nợ ngoại bang này có vẻ định quỵt tiền của ta."
Tiêu Chấp đi thẳng đến chỗ tên sứ giả, bàn tay to lớn bóp chặt chuôi kiếm, sát khí ngút trời: "Đòi nợ vợ của bản vương? Lá gan của các người cũng lớn thật đấy. Nói đi, muốn trả tiền, hay muốn bản vương sang tận thảo nguyên đòi mạng?"
Tên sứ giả ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo ban đầu. Hắn không ngờ rằng một nữ nhân buôn bán lại có thể nắm giữ khế ước chặt chẽ đến thế, càng không ngờ Nhiếp Chính Vương lại cưng chiều "chủ nợ" này đến mức sẵn sàng khai chiến.
"Chúng ta... chúng ta sẽ trả! Xin Vương gia và Vân tiểu thư khai ân!"
Ta thong thả ngồi xuống, rót một chén trà nóng đẩy về phía hắn: "Được, vậy chúng ta bàn về việc cắt đất gán nợ nhé. Nghe nói đồng cỏ phía Tây của các người có rất nhiều dược liệu quý..."
Buổi chiều hôm đó, trà quán Minh Bạch lại một lần nữa ghi danh vào sử sách. Không chỉ đòi nợ trong nước, Vân Chiêu Ninh ta còn đòi được cả đất đai từ ngoại bang, biến thành nữ anh hùng trong mắt dân chúng kinh thành.
13.
Sau khi làm nhục sứ đoàn Đột Quyết ngay giữa trà quán, danh tiếng của ta đã chạm đến ngưỡng "công cao át chủ". Người ta đồn rằng sổ nợ của Vân Chiêu Ninh còn nặng hơn cả quốc khố, và quyền lực của ta còn đáng sợ hơn cả một đạo thánh chỉ. Thế nhưng, ta hiểu rõ đạo lý "vật cực tất phản". Kẻ thù khi bị dồn vào đường cùng sẽ không dùng bàn tính để đấu với ta nữa, mà chúng sẽ dùng l.ử.a và k.i.ế.m.
Đêm đó, kinh thành chìm trong màn sương mù dày đặc. Ta ngồi trong trà quán Minh Bạch, trước mặt là ngọn đèn dầu leo lắt. Tiêu Chấp đã phái Hắc Giáp vệ canh gác nghiêm ngặt, nhưng lòng ta vẫn dấy lên một nỗi bất an lạ thường.
"Tiểu thư, người đi nghỉ sớm đi. Sổ sách để mai tính tiếp." – Thanh Trúc lo lắng khuyên nhủ.
Ta khẽ lắc đầu, tay vân vê tờ giấy nợ của một kẻ mà bấy lâu nay ta vẫn chưa dám động đến: Thừa tướng đương triều. Lão già cáo già này chính là kẻ đứng sau giúp sức cho Tề Vương, nhưng lại kịp thời phủi sạch quan hệ khi Tề Vương ngã ngựa. Lão nợ mẫu thân ta không phải tiền bạc, mà là một mạng sống.
Bỗng nhiên, mùi d.ầu h.ỏ.a nồng nặc sộc vào mũi.
"Có cháy! Cháy lầu rồi!" – Tiếng tri hô vang lên thất thanh từ phía sau quán.
Lửa bùng lên dữ dội, t.h.i.ê.u r.ụ.i những tấm rèm lụa đắt tiền. Kỳ lạ thay, Hắc Giáp vệ canh gác bên ngoài dường như bị một nhóm s.á.t t.h.ủ cực mạnh kìm chân, không thể ứng cứu kịp thời. Ta bình tĩnh đứng dậy, không hề hoảng loạn, tay ôm chặt chiếc rương gỗ cũ kỹ của mẫu thân.
"Thanh Trúc, chạy ra lối cửa thoát hiểm phía sau, mau!"
Ta vừa dứt lời, một bóng đen to lớn phá cửa xông vào. Hắn mặc y phục đen, khăn che kín mặt, nhưng đôi mắt híp lại đầy nham hiểm kia thì không lẫn vào đâu được – chính là phủ thượng s.á.t t.h.ủ của Thừa tướng.
"Vân tiểu thư, giao sổ nợ ra đây, ta sẽ cho cô t.ự s.á.t một cách thanh thản." – Hắn gằn giọng, lưỡi đao sắc lạnh chỉ thẳng vào ngực ta.
Ta lùi lại phía sau, nơi ngọn lửa đang liếm dần đến chân cầu thang, khẽ nhếch môi: "Thừa tướng lo lắng đến thế sao? Sổ nợ của lão ta nằm ngay trong chiếc rương này. Có giỏi thì đến mà lấy."
Tên s.á.t t.h.ủ lao tới như một con báo. Đúng lúc hắn tưởng chừng đã tóm được chiếc rương, ta bỗng bóp mạnh một cơ quan dưới gầm bàn. Một tấm lưới sắt khổng lồ tẩm k.ị.c.h đ.ộ.c từ trên xà nhà sập xuống, trói chặt lấy hắn.
Cùng lúc đó, Tiêu Chấp từ cửa sổ lầu hai nhảy xuống, trường kiếm trong tay hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, hớt gọn thủ cấp của hai tên s.á.t t.h.ủ đang định yểm trợ phía sau.
"Chiêu Ninh, nàng không sao chứ?" – Hắn lao đến, ôm chặt lấy ta giữa biển lửa, giọng nói đầy sự hốt hoảng mà ta chưa từng thấy.
"Ta không sao. Đây chỉ là một mẻ lưới để dụ con cáo già lộ diện thôi." – Ta chỉ tay về phía tên s.á.t t.h.ủ đang vùng vẫy trong lưới – "Hắn là tâm phúc của Thừa tướng. Chỉ cần hắn còn sống, Thừa tướng sẽ không thể chối cãi."
Lửa vẫn cháy ngùn ngụt, nhưng kỳ lạ là nó chỉ cháy ở lớp vỏ ngoài của trà quán. Thực chất, ta đã sai người tẩm một loại dịch chiết từ thảo mộc chống cháy lên các cột gỗ chính từ nhiều ngày trước. Màn kịch "cháy lầu" này chỉ để đánh lừa kẻ thù rằng ta đã mất đi toàn bộ chứng cứ.
"Đi thôi." – Tiêu Chấp bế thốc ta lên, phi thân ra khỏi biển lửa ngay trước khi mái hiên sụp xuống.
Sáng hôm sau, cả kinh thành rúng động vì tin trà quán Minh Bạch bị thiêu rụi, Vân đại tiểu thư "mất tích". Thừa tướng ở trong phủ đắc ý nâng chén rượu, tưởng rằng hiểm họa đã qua đi. Nhưng lão không ngờ rằng, ngay lúc đó, ta và Tiêu Chấp đang đứng trước mặt Bệ hạ trong mật phòng cung đình.
Tên s.á.t t.h.ủ bị bắt sống đã khai ra toàn bộ âm mưu của Thừa tướng, bao gồm cả việc lão cấu kết với ngoại bang và hãm hại Thẩm phu nhân năm xưa để b.ị.t đ.ầ.u mối về một vụ tham ô ngân khố khổng lồ.
"Bệ hạ," – Ta dâng chiếc rương gỗ lên, nhưng bên trong không phải là sổ nợ cũ, mà là bằng chứng mới nhất về việc Thừa tướng bí mật đúc tiền giả – "Nợ của thần dân, Bệ hạ có thể không quản. Nhưng nợ với giang sơn xã tắc, xin Bệ hạ hãy đòi lại sòng phẳng."
Bệ hạ đập bàn, nộ khí xung thiên: "Truyền chỉ! Niêm phong phủ Thừa tướng, bắt giữ toàn gia tộc!"
Ta bước ra khỏi hoàng cung, nhìn ánh mặt trời rực rỡ, khẽ thở phào. Kẻ thù cuối cùng đã bị hạ gục.
Tiêu Chấp đi bên cạnh, nắm lấy tay ta, mười ngón tay đan chặt vào nhau: "Bây giờ, quán cũ đã cháy, nàng định làm gì tiếp theo? Hay là... về làm chủ mẫu của Nhiếp Chính Vương phủ đi? Nơi đó tường cao cửa rộng, bảo đảm không ai dám đốt."
Ta mỉm cười nhìn hắn, đôi mắt tinh ranh: "Vương gia, ngài lại định lợi dụng lúc ta 'trắng tay' để dụ dỗ ta sao? Quán cháy thì xây lại, tiền nợ Thừa tướng bồi thường đủ để ta xây mười cái Minh Bạch nữa. Nhưng mà... nợ mạng của ngài, ta thấy trả bằng một hôn lễ cũng không tệ lắm."
Tiêu Chấp sững người, rồi kéo ta vào lòng, giữa phố xá đông đúc mà hôn lên trán ta: "Chủ nợ đại nhân, cuối cùng nàng cũng chịu 'thu nợ' rồi sao?"
14.
Sáng sớm hôm sau, kinh thành chìm trong bầu không khí t.r.ọ.n.g đại chưa từng thấy. Trước đại môn của nha môn Kinh Triệu Doãn, dân chúng vây kín như nêm cối. Hôm nay không phải là một vụ án trộm cắp thông thường, mà là ngày xét xử Thừa tướng đương triều cùng tàn dư của phủ Định Quốc Công.
Ta vận một bộ tố y trắng muốt, mái tóc không cài trâm ngọc mà chỉ thắt một dải lụa trắng để tang cho mẫu thân. Bước đi của ta vững chãi, mỗi nhịp gõ của đôi hài thêu trên nền đá thanh như tiếng gõ cửa của t.ử t.h.ầ.n đối với những kẻ ngồi trên cao kia.
"Thăng đường!" – Tiếng hô của nha dịch vang dội, uy nghiêm.
Thừa tướng – kẻ vốn dĩ dưới một người trên vạn người, nay đầu tóc rũ rượi, bị xích tay xích chân đứng giữa công đường. Cạnh lão là Vân Hoài Viễn và Liễu thị, cả hai đều tiều tụy đến mức không còn nhận ra hình người.
"Vân Chiêu Ninh, ngươi có bằng chứng gì buộc tội Thừa tướng đại nhân và phụ thân ngươi?" – Vị quan chủ thẩm đổ mồ hôi hột, nhìn sang phía Tiêu Chấp đang ngồi giám sát ở ghế bành bên cạnh.
Ta không nói một lời, chỉ thong thả mở chiếc rương gỗ đã cùng ta đi qua bao giông bão. Lần này, ta rút ra một xấp thư tín đã ố vàng, nhưng dấu triện đỏ chót của phủ Thừa tướng vẫn còn rõ mẻo.
"Bẩm đại nhân, đây là thư tay Thừa tướng gửi cho Liễu thị mười năm trước. Nội dung bàn về việc t.ẩ.u t.á.n năm mươi vạn lượng bạc t.h.a.m ô từ kho muối phương Nam. Mẫu thân ta – Thẩm Thục Thanh – khi đó vô tình phát hiện ra sổ sách giả, nên Thừa tướng đã ra lệnh cho Liễu thị dùng đ.ộ.c d.ư.ợ.c hạ s.á.t người."
Ta quay sang nhìn Liễu thị, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết nghìn năm: "Mẫu thân, người còn nhớ lọ 'đoạn trường tán' mà vị đạo sĩ mặc hắc y đưa cho người không? Người tưởng ta không biết, nhưng thực chất mẫu thân ruột của ta đã sớm biết mình bị đầu đ.ộ.c. Người không vạch trần vì muốn bảo vệ mạng sống cho ta, và người đã để lại toàn bộ bằng chứng trong lớp lót của chiếc rương 'giấy vụn' này!"
Liễu thị run rẩy như cầy sấy, miệng lắp bắp: "Không... không phải ta... là Thừa tướng ép ta! Ông ta nói nếu không g.i.ế.t Thẩm thị, ông ta sẽ t.i.ê.u d.i.ệ.t cả phủ Quốc công!"
"Lũ đàn bà ngu xuẩn!" – Thừa tướng gầm lên, định lao tới bóp cổ Liễu thị nhưng bị nha dịch đè xuống.
Vân Hoài Viễn lúc này chỉ biết khóc lóc thảm thiết: "Chiêu Ninh, ta thực sự bị lừa dối! Ta không hề biết chúng g.i.ế.t mẫu thân con! Hãy xin Nhiếp Chính Vương tha cho ta một mạng!"
Ta nhìn người phụ thân bạc nhược ấy, trong lòng chỉ có sự khinh bỉ tột cùng: "Vân Hoài Viễn, người không g.i.ế.t người, nhưng người là kẻ đồng khỏa vì sự hèn nhát và lòng tham. Người để mặc mẫu thân ta t.ử v.o.n.g trong cô độc, rồi rước kẻ g.i.ế.t người vào làm chủ mẫu. Món nợ này, người dùng cả đời trong đại lao cũng không trả hết đâu."
Tiêu Chấp bỗng đứng dậy, thanh trường kiếm trong tay hắn đập mạnh xuống sàn, tạo ra một tiếng động đinh tai nhức óc:
"Bằng chứng đã rõ ràng. Thừa tướng cấu kết ngoại bang, tham ô ngân khố, mưu hại mạng người. Liễu thị trực tiếp hạ đ.ộ.c. Vân Hoài Viễn bao che tội phạm. Theo luật pháp Đại Chu, tất cả tống vào ngục tối, chờ ngày thắt cổ. Toàn bộ gia sản tịch thu để bù đắp vào quốc khố và hoàn trả cho chủ nợ hợp pháp là Vân Chiêu Ninh!"
Tiếng vỗ tay của dân chúng vang lên như sấm dậy. Ta đứng giữa công đường, nhìn những kẻ từng chà đạp mình nay phải quỳ mọp dưới chân, cảm thấy một luồng khí lạnh tràn ra khỏi lồng ngực.
Mẫu thân, người thấy không? Kẻ nợ m.á.u đã trả bằng m.á.u. Kẻ nợ tiền đã trả bằng cả gia tộc. Con đã không làm người thất vọng.
Khi bước ra khỏi nha môn, gió xuân thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ non. Tiêu Chấp đi bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta: "Nợ cũ đã trả xong. Chiêu Ninh, giờ nàng đã là nữ phú hào giàu nhất Đại Chu rồi. Nàng định làm gì với đống tiền đó?"
Ta nhìn lên bầu trời cao rộng, khẽ mỉm cười: "Ta định mở một nghĩa thục cho những đứa trẻ mồ côi, và một y quán miễn phí cho dân nghèo. Tiền của mẫu thân ta đến từ thiên hạ, nay trả lại cho thiên hạ. Còn ta..."
Ta quay sang nhìn hắn, ánh mắt tinh ranh trở lại: "Ta định về phủ Nhiếp Chính Vương để kiểm kê lại cái kho bạc mà ngài đã hứa giao chìa khóa cho ta. Ngài đừng có mà định quỵt nợ đấy nhé!"
Tiêu Chấp phá lên cười, bế bổng ta lên trước mặt bao người: "Tuân lệnh, Vương phi đại nhân!"
15.
Ngày đại hỷ của Nhiếp Chính Vương và Vân đại tiểu thư, cả kinh thành không ngủ. Người ta nói rằng, mười dặm hồng trang năm xưa của Thẩm phu nhân đã là kinh động một thời, nhưng sính lễ của Tiêu Chấp dành cho ta còn khiến người đời phải nghẹn ngào vì sự "ngông cuồng" của nó.
Dẫn đầu đoàn rước dâu không phải là vàng bạc châu báu thông thường, mà là một đội binh mã mang theo hàng trăm rương gỗ chứa đầy... khế ước nợ. Tiêu Chấp đã dùng danh nghĩa Nhiếp Chính Vương để thu hồi toàn bộ những khoản nợ khó đòi nhất của Thẩm gia ở khắp các châu phủ, mang về làm quà cưới cho ta.
"Tiểu thư, người đẹp quá!" – Thanh Trúc rưng rưng nước mắt khi khoác lên người ta bộ phượng bào đỏ rực, thêu chỉ vàng tinh xảo đến từng sợi tơ.
Ta soi mình trong gương đồng, nhìn nữ tử trong gương không còn vẻ tiều tụy, thê lương của ngày bị đuổi khỏi phủ. Đôi mắt ta sắc sảo, môi hồng rạng rỡ, khí chất của một kẻ nắm giữ huyết mạch tài chính cả vương triều toát ra đầy kiêu hãnh.
"Thanh Trúc, hôm nay không chỉ là ngày ta lấy chồng." – Ta khẽ chỉnh lại chiếc khăn trùm đầu – "Mà là ngày ta chính thức tiếp quản quốc khố Đại Chu."
Tiếng pháo nổ tưng bừng vang dội từ đại môn. Tiêu Chấp vận hỷ phục đỏ sậm, cưỡi trên con hắc mã, hiên ngang tiến vào tiểu viện của ta. Hắn không đợi bà mai dìu, trực tiếp xuống ngựa, sải bước vào phòng, vén rèm nhìn ta.
"Chiêu Ninh, ta đến trả nợ mạng cho nàng đây." – Ánh mắt hắn nóng rực, nụ cười hiên ngang mà đầy tình tứ.
Hắn bế bổng ta lên trước sự chứng kiến của hàng ngàn dân chúng. Đi ngang qua đống đổ nát của phủ Quốc công cũ – nay đã bị tịch thu và niêm phong, ta không thèm liếc nhìn lấy một cái. Vân Hoài Viễn và Liễu thị giờ đây chỉ còn là những cái tên mốc meo trong đại lao, chờ ngày ra pháp trường. Kẻ nợ ta, kết cục cuối cùng đều thê thảm như vậy.
Lễ thành thân được tổ chức ngay tại hoàng cung theo nghi thức cao nhất. Bệ hạ đích thân chủ trì, ban tặng cho ta danh hiệu "Thiên Kim Tài Nữ", phong làm nhất phẩm phu nhân, có quyền tự do ra vào cung đình và quản lý các vấn đề kinh tế của vương triều.
Trong đêm tân hôn, nến đỏ lung linh soi rọi mật thất của Nhiếp Chính Vương phủ. Tiêu Chấp thong thả rót hai chén rượu giao bôi, rồi từ trong tay áo lấy ra một vật khiến ta sững sờ.
Đó là một chiếc bàn tính bằng vàng ròng, các hạt tính được làm từ những viên kim cương thô lấp lánh.
"Nợ cũ đã thanh, nợ mới bắt đầu." – Hắn ghé sát tai ta, hơi thở nồng nàn mùi rượu – "Nàng đã thu hết nợ của thiên hạ, giờ đến lượt ta đòi nợ nàng rồi. Ta nợ nàng một mạng, nàng phải trả cho ta bằng cách sinh cho ta một tiểu chủ nợ để sau này nó đi đòi nợ cả giang sơn này thay nàng."
Ta bật cười, cầm lấy chiếc bàn tính vàng, gẩy nhẹ một hạt: "Vương gia, ngài tính toán giỏi thật đấy. Nhưng ngài quên mất, ngay cả cái giường ngài đang ngồi, cái áo ngài đang mặc, thực chất cũng là ta... cho thuê đấy."
Tiêu Chấp sững người, rồi phá lên cười sảng khoái, kéo ta vào vòng tay rắn chắc của hắn: "Được, vậy ta nguyện dùng cả đời này để trả tiền thuê cho nàng."
Dưới ánh trăng tròn đầy, trà quán Minh Bạch vẫn rực rỡ ánh đèn, trở thành nơi nắm giữ những bí mật và tiền bạc của Đại Chu. Còn ta, Vân Chiêu Ninh, từ một kẻ bị ruồng bỏ, nay đã đứng trên đỉnh cao của quyền lực và tình yêu.
Chuyện về nữ chủ nợ đại tài vả mặt cả kinh thành sẽ còn được người đời kể mãi về sau, như một huyền thoại về sự kiên cường và cái giá của những kẻ dám quỵt nợ tình thâm.