12.
Trong sơn thôn nhỏ bé, cuối cùng cũng có rồng vàng bay lên.
Huyện thái gia rất yêu thích Trần Đại Lang, liên tiếp mấy ngày liền gọi chàng ấy lên huyện đàm đạo.
Ngay cả Trần tiểu muội cũng biết ca ca đã đỗ cử nhân, vui mừng hớn hở, còn dẫn theo vị phu quân kia về nhà mẹ đẻ một chuyến.
Chỉ là Trần Đại Lang lại không mấy coi trọng vị muội phu này. Huống hồ muội muội chỉ là thiếp thất của người ta, ngay cả thân thích chính thức cũng khó mà tính.
Trần tiểu muội lại chẳng để ý điều ấy, cứ vui vẻ kéo ca ca hỏi đông hỏi tây. Sau đó còn đẩy ra hai tiểu nha hoàn, nói là mang đến cho Trần Đại Lang làm thiếp.
“Tẩu tẩu gả vào đã lâu mà vẫn chưa sinh được đứa con nào. Thanh Hồng, Liễu Lục cứ để lại cho ca ca, cũng sớm ngày giúp Trần gia khai chi tán diệp!”
Trần tiểu muội tự cho rằng sắp xếp chu toàn, nào ngờ lại chọc cho Trần Đại Lang không vui.
Trần Đại Lang không nhận hai nha hoàn kia, chỉ khách khí tiễn muội muội và muội phu ra cửa.
“Ta, Trần Đình Chu, tuy thân thể không được khỏe, nhưng từng nếm qua không ít khổ cực, cũng biết ai đối tốt với ta, ai là thật lòng. Nương tử của ta chỉ có một người, chuyện của ta cũng không cần người khác phải bận tâm.”
Lời vừa dứt, ca ca ta ngồi xe bò vừa lúc chạy tới, vừa hay chạm mặt Trần tiểu muội trước cổng.
Ca ca hơi sững lại, chỉ khẽ gật đầu với nàng ta rồi bước qua.
Trần tiểu muội nhìn theo bóng lưng ấy, sắc mặt có phần khó coi.
Ca ca ta giờ đây đã không còn dáng vẻ khờ khạo thật thà như khi còn ở nhà.
Huynh mặc một thân trường sam vải bông sạch sẽ, không một mảnh vá, gọn gàng chỉnh tề. Thần sắc thản nhiên, giữa mày còn thêm vài phần nhanh nhẹn.
So với Lưu thiếu gia kia, ánh mắt đục ngầu, đầu to tai béo, khác hẳn một trời một vực.
Vừa bước vào cửa, ca ca đã hành lễ với Trần Đại Lang, khiến chàng ấy bật cười đấm nhẹ một cái.
“Chúng ta là thân thích với nhau, đâu cần câu nệ những lễ nghi ấy!”
Ca ca ta hớn hở chúc mừng:
“Thế thì không được! Nay đã khác xưa rồi. Huynh đã là giải nguyên lão gia, muội muội ta cũng theo đó thành giải nguyên phu nhân. Ta mà không hiểu lễ nghĩa, chẳng phải làm mất mặt hai người sao?”
Cha mẹ chồng bị huynh ấy chọc cười chảy cả nước mắt.
Ca ca lấy từ trong ng ự c ra một túi bạc, nói là lễ mừng của chưởng quỹ tiệm vải, nhờ huynh ấy mang đến.
“Mấy ngày nay ta cũng nở mày nở mặt lắm. Ai mà không biết ta là đại cữu ca của Trần giải nguyên. Ngay cả khách quen cũng thưởng thêm cho ta mấy đồng chạy việc!”
Ca ca vui sướng khôn xiết. Nghe vậy, ta cũng không khỏi vui lây, chỉ cảm thấy mọi chuyện đều đang dần tốt đẹp hơn.
Ngoài cửa, Trần tiểu muội vẫn chưa đi.
Nàng ta đứng nói chuyện với hàng xóm đi ngang qua, nhưng ánh mắt lại lén nhìn vào trong sân.
Chỉ là Lưu thiếu gia kia kiên nhẫn có hạn, chẳng bao lâu đã kéo Trần tiểu muội lên xe ngựa vội vã rời đi.
Không biết giờ đây nàng ta có từng cảm thấy hối hận không.
Vì trong nhà người ra vào quá nhiều, lại thêm trong tay cũng có chút bạc, Trần Đại Lang quyết định dọn lên trấn ở.
Như vậy chàng ấy có thể an tâm tiếp tục đọc sách. Đã đỗ cử nhân rồi, sau này còn phải vào kinh ứng thí, phía trước vẫn còn những thử thách lớn hơn. Ở nhà dễ bị phân tâm.
Bây giờ cha mẹ chồng đều nghe theo Trần Đại Lang. Chàng ấy nói chuyển đi, hai người tự nhiên không có ý kiến.
May mà có ca ca lo trước lo sau. Huynh ấy đã sớm xem giúp mấy tiểu viện ở trấn, giá cả không đắt lại yên tĩnh, chỉ chờ chúng ta đến chọn một nơi ưng ý.
Vì chuyện của chúng ta, ca ca còn xin nghỉ ở tiệm vải. Chưởng quỹ vừa nghe đã đồng ý ngay, còn nói nếu bạc không đủ thì có thể đến tiệm mượn thêm.
Sau khi lo xong chỗ ở, Trần Đại Lang lại chăm chỉ đọc sách.
Quan hệ giữa hai chúng ta cũng tiến triển nhanh chóng, không còn khách khí xa cách như trước.
Giờ đây, chàng ấu mở miệng liền gọi ta “nương tử”.
Mỗi lần ra ngoài, hễ thấy món gì ngon hay thú vị cũng mang về cho ta.
Hôm nọ, Trần Đại Lang đem về một đôi tượng đất, một nam một nữ, dáng vẻ ngộ nghĩnh đáng yêu.
“Đây là nàng, đây là ta.
“Đôi búp bê này sẽ mãi mãi không rời xa nhau.”
Nghe chàng ấy nói vậy, ta xấu hổ đỏ bừng cả mặt.
13.
Sau khi dọn lên trấn ở, việc qua lại giữa gia đình chúng ta và ca ca cũng trở nên thường xuyên hơn.
Huynh ấy giờ đây không còn là người chất phác, rụt rè như trước.
Vì thế, ai ai cũng biết huynh ấy là đại cữu ca của Trần giải nguyên.
Cho nên khi ca ca thở hổn hển chạy đến, báo Trần Đại Lang đang bị một nữ tử lạ mặt dây dưa, ta vẫn còn đang ở nhà thêu hoa.
Hiện nay gia cảnh đã khá dư dả. Trước kia người trong tộc thấy Trần Đại Lang bệnh nặng, tưởng chàng ấy chẳng sống được bao lâu, nên đối với cha mẹ chồng cũng lạnh nhạt đi nhiều. Nay chàng đã đỗ giải nguyên, thậm chí tương lai còn có thể làm quan, người trong tộc lập tức không nhắc lại chuyện cũ, thi nhau mang lương thực đến, ngay cả dưa quả rau xanh cũng gửi sang.
Thành ra giờ đây ta không còn nhiều việc phải làm. Cha mẹ chồng lo gà lo heo, còn ta rảnh rỗi thì thêu thùa, vá may.
Nghe ca ca nói vậy, tim ta đập như trống, vội ném khung thêu xuống, theo huynh ấy chạy thẳng ra ngoài.
Trong đám đông, Trần Đại Lang đang bị một thiếu nữ trẻ tuổi quấn lấy.
Nữ tử ấy vừa khóc vừa kêu, miệng không ngừng nói hắn phải chịu trách nhiệm.
Trần Đại Lang vì nghĩ nàng ta là nữ nhân nên không tiện động tay, chỉ lạnh mặt nói:
“Ta đã có thê thất ở nhà, mong cô nương tự trọng.”
Nữ tử kia ăn mặc như thiên kim tiểu thư, nhưng giữa phố lớn lại lôi lôi kéo kéo nam nhân như vậy, trông cũng không giống con nhà gia giáo.
Nàng ta lớn tiếng:
“Vừa rồi giữa chốn đông người ngươi ôm ta, ai ai cũng thấy. Ngươi phải chịu trách nhiệm!”
Trần Đại Lang tức đến bật cười, hỏi:
“Vậy cô nương muốn ta chịu trách nhiệm thế nào?”
“Ta thân phận tôn quý, thê tử nhà ngươi lại xuất thân thấp kém. Đương nhiên nàng ta phải tự xin hạ đường!”
Nghe đến đó, ta không kìm được siết ch ặ t vạt áo.
Ta muốn hét lên, muốn xông tới cào nát mặt ả ta, nhưng ca ca kéo ta lại:
“Bình tĩnh! Đừng để mất thể diện. Biết đâu nàng ta đang chờ muội thất thố đấy!”
Trần Đại Lang hừ lạnh, ánh mắt lạnh băng.
“Ý cô nương là muốn nương tử đã gả cho ta khi ta bệnh nặng sắp ch ết, người đã chăm sóc ta khỏi bệnh, còn đem cây trâm hồi môn duy nhất bán đi mua gà bồi bổ cho ta, chưa từng chê nhà ta nghèo khó, phải tự xin rời khỏi nhà sao?”
Lời vừa dứt, đám đông vốn ồn ào bỗng chốc im bặt.
“Vừa rồi cô nương ngã ngay trước mặt ta, lại còn dựa vào người ta, ta bất đắc dĩ mới đỡ cô nương một tay. Nếu cô nương cho rằng ta đã mạo phạm mình thì chuyện bỏ vợ là không thể, cô nương cứ ch ặ t một cánh tay của ta để chứng minh sự trong sạch của mình, thế nào?”
Nữ tử kia ấp úng, rõ ràng không dám đáp lại.
Thấy chàng ấy bị ép đến mức ấy, lòng ta đau như cắt, cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
“Đại Lang, chàng đừng nói bậy!”
Ta kéo lấy cánh tay chàng ấy, ánh mắt tràn đầy thương xót.
“Bàn tay của chàng là để cầm bút đọc sách, sao có thể để người ta ch ặ t đi? Nếu cô nương nhất định muốn chặt tay, vậy hãy ch ặ t tay ta!”
Ta đưa cánh tay mình ra, thành khẩn nói với nàng ta.
Nữ tử kia lập tức bị đẩy vào thế khó, tiến không được mà lùi cũng không xong, chỉ biết mở to mắt rưng rưng.
Tiểu nha hoàn của nàng ta nhân cơ hội lên tiếng khiêu khích:
“Mọi người thử phân xử xem! Giải nguyên phu nhân dung mạo tầm thường như vậy, sao có thể so với tiểu thư nhà ta?”
Con người vốn ưa thích cái đẹp.
Giải nguyên là danh hiệu khiến người người ngưỡng mộ. Trong sự ngưỡng mộ ấy, mọi người cũng mong thê tử của chàng xứng đáng với danh tiếng ấy.
Đáng tiếc ta không biết đọc sách, không biết làm thơ, chỉ biết ở nhà nuôi heo, nuôi gà.
Dường như ta và chàng ấy thuộc về hai thế giới khác nhau.
Đám đông xì xào bàn tán, còn Trần Đại Lang đã kéo ta vào lòng che chở.
Chàng ấy nói:
“Nương tử ta tuy áo vải mộc mạc, không son không phấn, nhưng tình nghĩa sâu nặng với ta. Khi ta lâm vào cảnh khốn khó, nàng ấy không rời không bỏ, cũng không hề chê ta bệnh tật. Ta bệnh liền mấy năm, là nàng ấy gội đầu cho ta, lại đẩy ta ra ngoài phơi nắng, chưa từng coi ta là người sắp ch ế t.”
“Thử hỏi, chuyện như vậy mấy ai làm được?”
“Còn các người hôm nay lại chỉ vì dung mạo, khí độ mà đánh giá một con người. Nào biết trong mắt ta, mỹ nhân đẹp đến đâu cũng chỉ là bộ xương khô, chẳng bằng nửa phần phu nhân của ta!”
“Cô nương, tất cả chỉ là hiểu lầm. Ta không hề mạo phạm cô nương, cũng không cần phải làm ầm lên thế này. Trước mặt mọi người ta vẫn nói câu ấy, ta chỉ cần phu nhân của ta, nữ nhân khác dù tốt đẹp đến đâu, ta cũng không thích.”
Nữ tử kia biết mình bị cự tuyệt, lập tức buông tay Trần đại lang ra.
Nàng ta che mặt khóc lóc rồi chạy khỏi đám đông.
Trần Đại Lang vẫn ôm ta trong lòng, ánh mắt dịu dàng như nước.
“Phu nhân, chúng ta về nhà thôi.”
Trong đám đông bùng lên tràng vỗ tay như pháo.
Ta đỏ mặt, để mặc chàng ấy ôm mình trở về.
Ca ca đi phía sau, giọng chua chát trêu chọc:
“Chậc chậc… đúng thật làm người ta ghen tị quá đi thôi!”