Chương 1

Đêm tân hôn, Thế tử vung kiếm, ánh mắt lạnh lùng: "Đồ thứ nữ tâm cơ, đừng hòng ta chạm vào loại người như cô!"

Ta thong thả nhổ vỏ hạt dưa: "Bớt tự luyến đi. Đích tỷ của ngài trả ta năm vạn lượng vàng để ta ngồi đây đấy. Tỷ ấy bận rồi."

Hắn sững sờ: "Đêm tân hôn nàng ta bận đi đâu?"

Ta ngáp dài: "À, cũng không có gì to tát. Tỷ ấy lột sạch đồ cưới, mặc bộ y phục của gia đinh nhà ngài, lén lút bám theo kiệu hoa đến đây. Khéo giờ này, Thẩm đại tiểu thư thanh cao quý phái của ngài đang hì hục trèo tường để lẻn vào viện của Trưởng tỷ ngài rồi đấy. Nếu ngài không tin, bây giờ xách đèn lồng ra đó bắt quả tang vẫn còn kịp."

1.

Trăng sáng vằng vặc, ánh nến đỏ rực chiếu rọi khắp hỉ phòng của Trấn Quốc Hầu phủ. Ta, Thẩm Cẩm Ngư, đệ nhất thứ nữ cá mặn của Thẩm gia, hiện tại đang an tọa trên giường hỉ, đầu đội mũ phượng nặng trĩu, rảnh rỗi cắn hạt dưa chờ phu quân hờ đến vén khăn voan.

Mọi người thường nói, gả vào Hầu phủ là phúc phận tu ba đời. Nhưng đối với ta, vinh hoa phú quý mây trôi nước chảy gì đó đều là phù du. Thứ duy nhất ta quan tâm là năm vạn lượng hoàng kim đang nằm gọn trong tay áo. Nghĩ đến số tiền cọc kết xù này, ta lại nhịn không được mà nở một nụ cười mãn nguyện, tiếng cắn hạt dưa lách cách cũng vang lên giòn giã hơn hẳn.

"Rầm."

Một tiếng động lớn vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Cửa phòng tân hôn bị người ta dùng sức đạp tung không thương tiếc. Làn gió lạnh thổi vào làm ngọn nến đỏ lay lắt. Ta còn chưa kịp nhổ vỏ hạt dưa trong miệng, một lực đạo thô bạo đã hất tung chiếc khăn voan đỏ thẫm trên đầu ta xuống đất.

Ánh sáng chói lòa ập đến. Đứng trước mặt ta là Thế tử Hầu phủ, Cố Diễn. Hắn thân vận hỉ phục đỏ thẫm, dung mạo quả thực tuấn lãng phi phàm, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng. Thế nhưng, gương mặt đẹp đẽ ấy lúc này lại vặn vẹo vì tức giận, ánh mắt hắn nhìn ta sắc bén như muốn lóc thịt lột da.

"Thẩm Cẩm Ngư. Ta biết ngay mà." Cố Diễn nghiến răng trào phúng, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. "Đồ thứ nữ tâm cơ nhà cô, vì muốn gả vào Hầu phủ mà không từ thủ đoạn. Cô đã h.ạ đ.ộ.c đích tỷ của mình, giấu tỷ ấy đi để gả thay đúng không."

Ta chớp chớp mắt, lười biếng nhổ vỏ hạt dưa vào khay ngọc bên cạnh. Tên Thế tử này dung mạo không tồi, chỉ tiếc là trong đầu dường như chứa toàn bã đậu, trí tưởng tượng phong phú đến mức có thể tự mình viết nên một vở kịch cung đấu dài tám mươi tập.

Thấy ta im lặng, Cố Diễn càng cho rằng mình đã đoán trúng tim đen. Hắn tiến lên nửa bước, chỉ tay thẳng vào mặt ta, buông lời nhục mạ: "Loại nữ nhân đ.ộ.c ác, hèn hạ như cô, bổn Thế tử có chạm vào một ngón tay cũng cảm thấy bẩn thỉu. Cô tưởng bước chân vào Hầu phủ là có thể một bước lên mây sao. Nằm mơ đi."

Ta thở dài thườn thượt, vỗ vỗ tay phủi đi vụn hạt dưa. Giọng điệu của hắn ồn ào quá, làm tai ta hơi ù lên rồi. Ta chậm rãi thò tay vào trong tay áo hỉ phục, cẩn thận móc ra một xấp ngân phiếu dày cộp, mang theo hương thơm của mực in và sự giàu sang phú quý.

"Bốp."

Ta không nương tay, đập thẳng xấp ngân phiếu lên chiếc bàn gỗ đàn hương đỏ trước mặt. Tiếng động lanh lảnh vang lên cắt ngang tràng giáo huấn thao thao bất tuyệt của vị Thế tử tự luyến.

"Thế tử gia, ngài bớt tự luyến lại đi." Ta ngáp một cái, giọng điệu nhàn nhạt cất lên. "Đích tỷ của ta, Thẩm Minh Nguyệt đại tiểu thư, đã trả cho ta đúng năm vạn lượng hoàng kim để ta ngoan ngoãn ngồi đây cắn hạt dưa đấy. Tỷ ấy bận rồi, không rảnh bái đường cùng ngài đâu."

Cố Diễn sững sờ, đôi mắt đào hoa trừng lớn nhìn xấp ngân phiếu trên bàn, rồi lại nhìn bộ dạng lười nhác của ta. Hắn dường như không thể tiêu hóa nổi thông tin này, giọng nói có phần lắp bắp: "Bận. Đêm tân hôn thì nàng ta bận đi đâu. Cô lại định giở trò quỷ gì."

Ta nhún vai, rót cho mình một ly trà thơm, nhấp một ngụm nhuận giọng rồi mới thong thả đáp lời: "À, cũng không có gì to tát. Tỷ ấy lột sạch đồ cưới, mặc bộ y phục của gia đinh nhà ngài, lén lút bám theo kiệu hoa đến đây. Khéo giờ này, Thẩm đại tiểu thư thanh cao quý phái của ngài đang hì hục trèo tường để lẻn vào viện của Trưởng tỷ ngài rồi đấy. Nếu ngài không tin, bây giờ xách đèn lồng ra đó bắt quả tang vẫn còn kịp."

Nghe đến hai từ "Trưởng tỷ", sắc mặt Cố Diễn nháy mắt biến đổi liên tục, từ đỏ chuyển sang trắng, từ trắng lại chuyển sang xanh đen. Cổ họng hắn nghẹn ứ, ngón tay chỉ vào ta run rẩy. Hắn muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, cuối cùng tức giận phất tay áo, mang theo một bụng lửa giận hầm hập quay lưng bước đi, bóng dáng hùng hổ lao thẳng về phía viện của Cố Vô Song.

Ta chậc lưỡi nhìn theo bóng lưng hắn, cẩn thận nhét lại xấp ngân phiếu vào tay áo, vỗ vỗ lên ngực cho an tâm. Đêm nay, Hầu phủ chắc chắn sẽ vô cùng náo nhiệt. Còn ta, chỉ là một thứ nữ nhỏ bé đi làm công ăn lương, việc hoàn thành thì đếm tiền rồi đi ngủ thôi.

2.

Vừa nhét xong xấp ngân phiếu vào ngực áo cho ấm áp, ta chưa kịp ngả lưng xuống chiếc giường êm ái thì cổ tay đã bị một lực đạo mạnh mẽ siết chặt.

"Thẩm Cẩm Ngư! Cô đi theo ta!" Cố Diễn nghiến răng trèo trẹo, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ rực, hùng hổ lôi ta đi xềnh xệch. "Hôm nay bổn Thế tử phải bắt tận tay day tận trán, để xem hai tỷ muội nhà cô còn lời nào xảo biện!"

Ta bị lôi đi trong tình trạng đầu tóc rũ rượi, tay vội vàng ôm chặt cái mũ phượng bằng vàng ròng trên đầu, lớn tiếng oán hận: "Thế tử gia! Ngài đi bắt gian thì tự đi một mình đi, lôi kéo một kẻ làm công ăn lương như ta theo làm cái gì chứ? Rớt mất vàng của ta bây giờ!"

"Cô câm miệng lại cho ta!"

Sức lực của một tên nam nhân luyện võ quả thực không thể đùa được. Ta đành phải lẽo đẽo chạy theo hắn, vượt qua hòn non bộ, băng qua mấy dãy hành lang dài dằng dặc, cuối cùng cũng dừng lại trước Vô Song viện. Nơi này vốn dĩ là chỗ thanh tu tĩnh dưỡng của Cố Vô Song - vị Trưởng tỷ góa phụ khét tiếng sát phạt của Trấn Quốc Hầu phủ.

Khí thế của Cố Diễn lúc này bừng bừng như ngọn đuốc. Hắn giơ chân, vung sức mạnh nhất từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đạp thẳng vào cánh cửa chạm trổ hoa văn.

"Rầm!"

Cánh cửa bật tung. Cố Diễn đứng ngoài thềm, uy phong lẫm liệt gầm lên: "Thẩm Minh Nguyệt! Cô lăn ra đây cho bổn Thế tử!"

Nhưng ngay giây tiếp theo, âm thanh hống hách ấy đột ngột nghẹn ứ lại trong cổ họng hắn. Cả người Cố Diễn cứng đờ như một bức tượng đá hứng chịu thiên lôi. Ta xót xa chỉnh lại mũ phượng, tò mò thò đầu từ sau lưng hắn nhìn vào bên trong. Cảnh tượng trước mắt quả thực chấn động đến mức làm tam quan của một kẻ "cá mặn" như ta cũng phải rung rinh sụp đổ.

Bên trong căn phòng vương vấn mùi trầm hương tĩnh lặng. Vị Đích nữ Thẩm Minh Nguyệt thường ngày cao quý, kiêu ngạo, được người đời ca tụng là băng thanh ngọc khiết, hiện tại đang mặc một bộ đồ gia đinh xộc xệch. Nàng đang quỳ rạp dưới đất, hai tay dâng một bát chè hạt sen, cả người bám chặt lấy đùi của Cố Vô Song.

Nước mắt Đích tỷ ta ngắn dài tuôn rơi, giọng điệu nũng nịu, ai oán đến mức khiến người ta nổi da gà:

"Vô Song tỷ tỷ! Muội đã gả muội muội ruột thay mình cho thằng đệ đệ vô dụng của tỷ rồi! Từ nay muội có thể danh chính ngôn thuận ở lại Hầu phủ hầu hạ tỷ! Tỷ đừng nhẫn tâm đuổi muội đi mà..."

Cố Vô Song thân vận trường bào màu xám tro, khuôn mặt lãnh diễm lộ ra vẻ bất lực tột độ. Nàng đưa tay xoa xoa mi tâm, thở dài thườn thượt cất giọng răn dạy, nhưng tuyệt nhiên không hề vung chân đá Thẩm Minh Nguyệt ra khỏi người mình: "Minh Nguyệt, muội đường đường là thiên kim tiểu thư, làm ra cái bộ dạng này còn ra thể thống gì? Trước tiên buông chân ta ra đã."

"Muội không buông! Trừ phi tỷ đồng ý cho muội ở lại đây!" Thẩm Minh Nguyệt càng ôm chặt hơn, cọ cọ mặt vào vạt áo của Trưởng tỷ.

Không gian bên ngoài bậu cửa im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Cố Diễn đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt đào hoa mở to hết cỡ, đồng tử dường như đang rung lên bần bật. Hắn nhìn tỷ tỷ ruột của mình, rồi lại nhìn vị Đích nữ mà hắn từng cắn răng mắng mỏ là "kẻ dùng khổ nhục kế để leo lên giường Thế tử".

Ta đứng phía sau, nhịn không được mà vươn tay vỗ vỗ vai hắn an ủi, nhỏ giọng châm chọc: "Thế tử gia, ta đã bảo rồi mà ngài không tin. Hóa ra ngài căn bản không phải là nam chính ngôn tình quyền lực như ngài hằng mong ước."

Cố Diễn quay đầu nhìn ta, khuôn mặt nhăn nhúm lại như một trái khổ qua héo phơi ngoài nắng.

Ta bồi thêm một nhát đao chí mạng: "Ngài... chỉ là cái cầu nối, là tấm ván lót đường để Đích tỷ của ta quang minh chính đại tiến vào viện của tỷ tỷ ngài thôi. Chấp nhận sự thật đi."

"Cô... các người..." Thế giới quan, nhân sinh quan, và cả sự tự luyến vô bờ bến của vị Thế tử gia kiêu ngạo, ngay trong đêm tân hôn này, đã chính thức vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ rơi lả tả trên mặt đất.

3.

Bầu không khí giằng co trước cửa Vô Song viện cuối cùng bị tiếng thở dài lạnh lẽo của Cố Vô Song phá vỡ. Nàng xoa trán, ánh mắt sắc lẹm lướt qua thằng đệ đệ đang hóa đá ngoài cửa, lạnh nhạt phun ra một câu: "Nhìn đủ chưa? Nhìn đủ rồi thì cút về hỉ phòng của đệ đi. Đêm nay Minh Nguyệt ngủ lại đây."

Cố Diễn lảo đảo lùi lại ba bước, bị đả kích đến mức linh hồn xuất khiếu. Ta thấy thế, đành tốt bụng xốc nách hắn, lôi cái xác không hồn này lết về lại hỉ phòng.

Kể ra cũng phải nói một chút về cục diện éo le của cái Trấn Quốc Hầu phủ này. Lão Hầu gia và Hầu phu nhân đã t.ử t.r.ậ.n nơi sa trường từ mười năm trước. Chiếu theo luật lệ, Cố Diễn là đích tử duy nhất, hiển nhiên sẽ được thế tập tước vị Hầu gia. Thế nhưng, vị Hoàng đế bệ hạ của chúng ta lại là một người vô cùng sáng suốt. Ngài thấy Cố Diễn lớn lên tính tình kiêu căng, não bổ tự luyến, cả ngày chỉ lo soi gương sợ nữ nhân thiên hạ thèm khát mình, chẳng làm nên trò trống gì.

Hoàng thượng vì không muốn tước vị Trấn Quốc Hầu oai phong lẫm liệt bị làm cho bẽ mặt, bèn hạ chỉ mắng mỏ một trận, đồng thời tuyên bố hoãn việc phong tước. Ngài ra điều kiện: Khi nào Cố Diễn "thành gia lập nghiệp", cưới được một vị Đích nữ danh môn hiền lương thục đức về quản giáo, dẹp yên nội viện, chứng minh bản thân trưởng thành thì mới được nhận thánh chỉ tập tước.

Trong những năm đó, chính Trưởng tỷ Cố Vô Song là người thay cha mang quân ra trận, anh dũng g.i.ế.t địch, sau lại góa bụa cáo lão hồi hương. Nàng dùng tấm lưng gầy yếu chống đỡ cả gia nghiệp, tàn nhẫn chấn chỉnh lại môn phong. Thế nên, thực quyền trong phủ đều do tỷ ấy nắm giữ, Cố Diễn đối với tỷ tỷ mình chính là sợ hãi xen lẫn kính trọng tột cùng. Còn bản thân hắn mang danh Thế tử, thực chất chỉ là "kẻ thực tập" chờ ngày chuyển chính.

Đó cũng là lý do hắn dốc lòng muốn cưới Đích tỷ Thẩm Minh Nguyệt vang danh kinh thành của ta. Và cũng là lý do đêm nay hắn tức muốn hộc máu khi bị nhét cho một kẻ Thứ nữ "cá mặn" vô danh tiểu tốt.

Vừa về đến hỉ phòng, Cố Diễn liền ngồi phịch xuống nền nhà lạnh lẽo, vò đầu bứt tai lẩm bẩm: "Ta đường đường là Thế tử Trấn Quốc Hầu phủ, dung mạo tuyệt thế. Bao nhiêu nữ nhân ngoài kia muốn leo lên giường ta còn không được... Tại sao nàng ta thà đi làm nha hoàn cho tỷ tỷ ta, cũng không thèm gả cho ta? Lần này toi rồi, cưới cô về, chức Hầu gia của ta biết bao giờ Hoàng thượng mới chịu trao đây?"

Ta thong thả ngồi xuống bàn, rót một chén trà ném qua cho hắn: "Tỉnh lại đi Thế tử gia. Trên đời này không phải nữ nhân nào cũng thèm khát ngài đâu. Đích tỷ ta khẩu vị khác người, chỉ thích nữ nhân cường thế. Còn ta, ta cũng không thích ngài, ta chỉ thích tiền."

Nói rồi, ta rút từ trong ống đựng bút trên bàn ra một tờ Tuyên Thành giấy, mài mực múa bút. Từng nét chữ rồng bay phượng múa nhanh chóng hiện lên. Khô mực, ta đẩy tờ giấy đến trước mặt hắn.

"Nhìn xem, thay vì ngồi đây hoài nghi nhân sinh và lo sợ mất chức Hầu gia, chi bằng chúng ta hợp tác làm ăn."

Cố Diễn nhíu mày, ánh mắt đầy sự phòng bị nhìn tờ giấy: "Khế ước đồng minh? Cô lại định giở trò quỷ gì?"

Ta hắng giọng, bày ra phong thái của một thương nhân lão luyện: "Tình hình hiện tại rất rõ ràng. Ván đã đóng thuyền, nếu ngài làm ầm ĩ chuyện gả thay, Thẩm gia mất mặt thì chớ, ngài cũng mang danh dung túng gia môn lộn xộn, chứng tỏ bản thân kém cỏi không quản được thê tử. Hoàng thượng mà biết, chức Hầu gia của ngài coi như bay màu vĩnh viễn. Chi bằng chúng ta diễn một vở kịch phu xướng phụ tùy, che mắt thánh thượng."

Hắn hừ lạnh một tiếng, có vẻ đã nghe lọt tai: "Diễn thế nào?"

Ta gõ gõ ngón tay lên mặt bàn: "Điều thứ nhất, ta sẽ làm bình phong cho ngài. Bất kể sau này có bao nhiêu oanh yến trà xanh nào muốn nhào vào lòng ngài, ta đều sẽ dọn dẹp sạch sẽ, diễn nét hiền lương thục đức giúp ngài tạo danh tiếng tốt. Điều thứ hai, ngài phụ trách cẩm y ngọc thực, cung phụng ta ăn sung mặc sướng. Mỗi tháng tiền nguyệt lệ trả bằng ba nha hoàn bậc nhất, cộng thêm phí bảo hộ tổn thất tinh thần. Trả bằng vàng ròng, không nhận ngân phiếu."

"Cô điên à?" Cố Diễn nhảy dựng lên. "Bổn Thế tử bỏ tiền ra rước một tổ tông về thờ sao?"

"Khoan vội nóng nảy, nghe ta nói hết điều thứ ba đã." Ta gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt thu lại vẻ cợt nhả, trở nên nghiêm túc hơn. "Mẫu thân ta trước khi nhắm mắt chỉ mong ta sống một đời bình an, không vướng bận tranh đấu nội trạch. Ta đồng ý gả thay tỷ tỷ, một phần vì tiền, phần vì muốn mượn uy thế Hầu phủ để thoát khỏi Thẩm gia. Ta giúp ngài che mắt Thánh thượng, diễn vai hiền thê dẹp yên hậu viện. Đợi đến ngày ngài thuận lợi nhận được thánh chỉ thế tập tước vị Trấn Quốc Hầu, ngài phải lập tức viết cho ta một phong hưu thư. Ta ôm tiền hồi môn rời đi, ngài đường hoàng cưới người ngài thích. Đôi bên trả lại tự do, thế nào?"

Thấy Cố Diễn vẫn còn do dự, ta thản nhiên nói tiếp: "Không chịu thì thôi. Sáng ngày mai ta sẽ sai người đi rêu rao khắp kinh thành rằng Thế tử Hầu phủ mắc bệnh khó nói, bất lực chuyện phòng the, bị Đích nữ Thẩm gia phát hiện chê bai nên mới phải lùi bước lấy Thứ nữ để che mắt thiên hạ. Ta xem Hoàng thượng phong tước cho một kẻ nam không ra nam, nữ không ra nữ thế nào."

"Cô... đồ nữ nhân đê tiện!" Cố Diễn tức đến đỏ bừng mặt, nghiến răng ken két, gân xanh trên trán nổi lên rần rần.

"Đa tạ Thế tử đã quá khen." Ta đưa cây bút lông cho hắn. "Ký tên điểm chỉ đi. Từ nay ngài là ông chủ, ta là công cụ nhân của ngài. Ông chủ chi tiền, nhân viên dốc sức, dọn đường cho ngài lên chức Hầu gia, song phương cùng có lợi."

Cố Diễn lườm ta cháy mặt, đấu tranh tư tưởng một lúc lâu. Cuối cùng, nhận ra bản thân không còn sự lựa chọn nào tốt hơn để bảo vệ cái tước vị Hầu gia sắp tuột khỏi tay, hắn nghiến răng, cầm bút hung hăng ký xuống hai chữ "Cố Diễn" to đùng.

Ta cười híp mắt, thổi nhẹ cho khô vết mực, cẩn thận gấp tờ khế ước nhét vào hầu bao. Khởi nghiệp thành công!

Chương 1