Chương 2

4.
Sáng hôm sau, ta tỉnh dậy trong chăn êm nệm ấm, sảng khoái vươn vai một cái. Cảm giác làm "cá mặn" có biên chế quả nhiên vô cùng tuyệt diệu. Ta vừa súc miệng bằng trà thơm, vừa mân mê tấm khế ước cất kỹ trong ngực áo, trong lòng nhẩm tính xem tháng này có thể bòn rút được bao nhiêu ngân lượng từ tay tên Thế tử ngốc nghếch kia.

Đúng lúc này, ngoài tiền sảnh bỗng truyền đến âm thanh ồn ào gà bay chó sủa. Nha hoàn thiếp thân của Cố Diễn hớt hải chạy vào báo tin, Thẩm phu nhân cùng mấy vị tiểu thư Thẩm gia đang quỳ khóc ngoài đại sảnh, nằng nặc đòi gặp Thế tử để thỉnh tội.

Ta nhếch mép cười nhạt. Tới rồi sao? Đám người Thẩm gia này hành động cũng nhanh thật. Bọn họ chắc mẩm đêm qua sự việc gả thay vỡ lở, ta chắn chắn sẽ bị Cố Diễn hành hạ đến s.ố.n.g không bằng c.h.ế.t, nên sáng sớm nay lập tức kéo nhau sang đây. Bọn họ mượn danh nghĩa "hưng sư vấn tội" để phủi sạch quan hệ, dậu đổ bìm leo dìm ta xuống bùn đen.

Ta chải chuốt qua loa, cố tình để vài sợi tóc xõa xuống cho thêm phần tiều tụy, rồi ung dung bước ra đại sảnh.

Vừa bước qua bậu cửa, đập vào mắt ta là cảnh tượng vô cùng đặc sắc. Kế mẫu của ta, Thẩm phu nhân, đang gục mặt xuống nền gạch khóc lóc thê lương. Đứng phía sau bà ta là Tam muội và Tứ muội, hai kẻ bình thường ghét ta như xúc đất đổ đi, nay cũng dùng khăn tay che mặt giả vờ sụt sùi.

"Thế tử gia, gia môn bất hạnh! Đều do lão thân quản giáo không nghiêm, mới để con nghiệt chủng này làm ra chuyện tày đình như vậy!" Thẩm phu nhân ngẩng khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt lên, chỉ thẳng tay vào mặt ta mà gào thét. "Nó thân là thứ xuất, ghen tị với dung mạo và tài năng của Minh Nguyệt, vậy mà dám h.ạ đ.ộ.c Đích tỷ, giấu con bé đi để lén lút trèo lên kiệu hoa! Xin Thế tử gia hãy minh giám!"

Tam muội đứng bên cạnh cũng nhanh nhảu đổ thêm dầu vào lửa: "Đúng vậy Thế tử gia! Tỷ tỷ của ta băng thanh ngọc khiết, làm sao có thể đột nhiên mất tích được. Chắc chắn là tiện nhân Thẩm Cẩm Ngư này dùng thủ đoạn h.è.n h.ạ! Hầu phủ cứ việc lôi nàng ta ra đ.á.n.h c.h.ế.t, hoặc ném vào sài phòng bỏ đói vài ngày cho chừa cái thói đ.ê t.i.ệ.n đi!"

Tứ muội hùa theo: "Thẩm gia chúng ta tuyệt đối không bao che cho loại nữ nhân ác đ.ộ.c này! Xin Hầu phủ cứ tự nhiên xử trí, có c.h.ế.t cũng là do nàng ta tự chuốc lấy!"

Ta đứng chắp tay sau lưng, thầm cảm thán trong lòng. Diễn xuất của mấy mẹ con nhà này quả thực xuất thần nhập hóa, chẳng trách nhiều năm nay chèn ép được di nương của ta. Bọn họ một câu "nghiệt chủng", hai câu "đ.á.n.h c.h.ế.t", ngoài mặt thì tỏ vẻ thanh cao giữ gìn danh dự gia tộc, bên trong thì hận không thể tự tay b.ó.p c.ổ ta ngay tại chỗ.

Ta đảo mắt nhìn quanh. Ông chủ của ta, Thế tử Cố Diễn, lúc này đang vắt chéo chân ngồi trên ghế thái sư, tay nhàn nhã bưng chén trà Long Tỉnh nhấp một ngụm. Hắn mặc y phục tơ tằm thượng hạng, dung mạo phi phàm, chỉ là ánh mắt nhìn mấy người Thẩm gia giống như đang nhìn mấy con khỉ làm trò tiêu khiển.

Nhớ lại khế ước tối qua, ta biết đã đến lúc bản thân phải thể hiện giá trị của một công cụ nhân. Ta lập tức co rụt bả vai, cắn chặt môi dưới, hốc mắt phiếm hồng, lảo đảo lùi lại mấy bước rồi nép hẳn ra sau lưng Cố Diễn.

"Phu quân..." Ta cất giọng nghẹn ngào, nức nở, bàn tay run rẩy túm lấy góc áo của hắn. "Thiếp thân oan uổng quá! Thiếp thân mệnh khổ, mẹ đẻ mất sớm, ở nhà bị phu nhân khi dễ thì thôi đi, nay đã gả cho ngài, bọn họ vẫn muốn dồn thiếp thân vào chỗ c.h.ế.t sao?"

Cố Diễn nghe tiếng "phu quân" ngọt xớt của ta thì suýt sặc ngụm trà. Hắn quay đầu lườm ta một cái cháy máy, nhưng ngay sau đó lại bắt gặp ánh mắt lấp lánh hình thỏi vàng của ta. Nghĩ đến cái chức tước Hầu gia đang treo lơ lửng trên đầu, Thế tử gia đành nghiến răng hợp tác.

Hắn hắng giọng một cái, đặt mạnh chén trà xuống bàn đánh "cạch".

Thẩm phu nhân tưởng Cố Diễn nổi giận sắp xử phạt ta, ánh mắt lóe lên tia đắc ý t.à.n đ.ộ.c, vội vàng dập đầu hối thúc: "Thế tử gia, ngài đừng để hồ ly tinh này lừa gạt! Xin ngài mau ban gia pháp!"

5.
Thẩm phu nhân dập đầu vỡ cả trán, trong lòng chắc mẩm hôm nay tiểu tiện nhân Thẩm Cẩm Ngư chắc chắn phải bỏ m.ạ.n.g tại đây.

Nhưng bà ta tính không bằng trời tính, càng không bằng Trưởng tỷ tính.

Ngay khi Cố Diễn vừa định mở miệng mắng người để hợp diễn với ta, thì từ ngoài cửa truyền đến một giọng nói lạnh lẽo, mang theo khí thế uy áp bức người:

"Gia pháp? Ở cái Hầu phủ này, từ khi nào đến lượt người ngoài nhúng tay vào đòi ban gia pháp?"

Mọi người giật mình quay lại. Chỉ thấy Trưởng tỷ Cố Vô Song vận tử y tôn quý, phong thái lẫm liệt oai phong bước vào. Phía sau tỷ ấy, không ai khác chính là vị Đích nữ "mất tích" Thẩm Minh Nguyệt. Lúc này Đích tỷ đang khúm núm bưng một khay điểm tâm dâng lên tận tay Trưởng tỷ, bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời hệt như một con chim cút nhỏ.

Mắt Thẩm phu nhân trợn ngược, há hốc mồm như nuốt phải ruồi: "Minh... Minh Nguyệt? Sao con lại ở đây? Lại còn mặc đồ gia đinh? Có phải con tiện nhân Cẩm Ngư này uy h.i.ế.p con không?"

Thẩm Minh Nguyệt đặt khay điểm tâm xuống, trừng mắt nhìn kế mẫu, hừ lạnh: "Mẫu thân ăn nói cho cẩn thận. Là ta tự nguyện nhường hôn sự này cho Cẩm Ngư. Muội ấy ôn nhu hiền thục, rất xứng đôi với Thế tử. Còn ta... ta bận hầu hạ Vô Song tỷ tỷ, không rảnh quản chuyện phu thê nhà bọn họ."

Nói rồi, Đích tỷ lại quay sang Cố Vô Song cười lấy lòng, dùng ánh mắt si mê đắm đuối nhìn tỷ ấy không chớp mắt.

Thẩm phu nhân và hai đứa muội muội hóa đá toàn tập. Não bộ bọn họ đình công, không thể tiêu hóa nổi cảnh tượng Đích nữ danh môn nhà mình lại đi làm nha hoàn bưng trà rót nước cho người ta, lại còn mang vẻ mặt "simp chúa" đến tẩu hỏa nhập ma như vậy.

"Chuyện này... chuyện này quả thực hoang đường!" Kế mẫu lắp bắp, cố vớt vát chút thể diện. "Dù sao thì việc gả thay cũng là dối trá, làm lu mờ gia phong..."

"Rầm!"

Cố Vô Song thẳng tay đập mạnh chiếc chén ngọc xuống bàn, dọa cho ba mẹ con Thẩm gia giật bắn mình, suýt thì ngã lăn ra đất.

"Dối trá cái gì?" Ánh mắt Trưởng tỷ sắc như đao phong, lướt qua đám người Thẩm gia. "Cẩm Ngư ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại là muội muội do chính Minh Nguyệt cất công gửi gắm. Hiện tại nó đã là Thế tử phi danh chính ngôn thuận của Trấn Quốc Hầu phủ. Từ nay Cẩm Ngư là người do Cố Vô Song ta bảo kê. Kẻ nào dám ồn ào đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.t nó, ta lập tức cho kẻ đó nếm thử đao pháp ch.é.m đầu giặc trên sa trường của ta!"

Lời vừa dứt, một cỗ sát khí cường đại xông thẳng vào mặt đám người Thẩm gia. Tam muội và Tứ muội sợ đến mức hai chân run rẩy, nước mắt tèm lem không dám khóc ra tiếng. Kế mẫu mặt cắt không còn một giọt m.á.u, vội vàng dập đầu xin tha rồi lôi xềnh xệch hai đứa con gái bỏ chạy trối c.h.ế.t, không dám quay đầu lại nhìn vạt áo bị rách nát.

Ta đứng sau lưng Cố Diễn, nhìn bóng lưng chật vật của đám người Thẩm gia, khóe môi nhịn không được cong lên một nụ cười rạng rỡ. Đùi của Trưởng tỷ quả nhiên là cái đùi to và vững chắc nhất thiên hạ.

Giải quyết xong đám phiền phức, Cố Vô Song thản nhiên ngồi xuống ghế vắt chéo chân. Thẩm Minh Nguyệt lập tức tiến lên bóp vai. Ta cũng nhanh nhảu học theo, mang theo vẻ mặt nịnh nọt chạy tới bóp chân cho Trưởng tỷ.

Chỉ còn lại vị Thế tử gia Cố Diễn đứng bơ vơ giữa sảnh. Hắn nhìn tỷ tỷ bá đạo, nhìn vị thê tử hụt nay thành nha hoàn, lại nhìn thê tử hợp đồng hiện tại đang ra sức nịnh bợ người khác. Thế tử gia khẽ thở dài một tiếng, tự nhận thức được địa vị chót bảng của mình trong cái nhà này, ngoan ngoãn cầm lấy chiếc quạt lụa lông chim, đứng một bên cần mẫn quạt mát hầu hạ cho ba vị nữ nhân.

6.
Đảo mắt một cái đã đến ngày thứ ba sau đại hôn, theo quy củ là ngày tân nương tử "lại giá" về lại mặt nhà mẹ đẻ.

Sáng sớm, ta trang điểm lộng lẫy, đầu cài trâm vàng chói lóa, khoác tay Cố Diễn trèo lên xe ngựa chạm trổ phượng hoàng của Hầu phủ. Bất ngờ thay, Đích tỷ Thẩm Minh Nguyệt cũng chui tọt vào xe, trên người vẫn mặc bộ đồ gia đinh xám xịt. Nàng thở dài nói Trưởng tỷ chê nàng rắc rối, đá nàng về Thẩm gia giải quyết cho dứt điểm mớ bòng bong tráo hôn này rồi mới cho phép quay lại Vô Song viện.

Trên đường đi, nhìn bộ dạng mặc đồ gia đinh xám xịt của Đích tỷ, ta không khỏi thở dài. Ít ai biết, Thẩm Minh Nguyệt và ta tuy một đích một thứ, nhưng lại là hai kẻ đồng bệnh tương lân, mất mẹ từ sớm nên nương tựa vào nhau mà sống.

Năm xưa, nguyên phối phu nhân - mẫu thân của Minh Nguyệt qua đời sớm. Trong nhà khi ấy chỉ còn lại hai vị di nương là mẫu thân ta và Uyển di nương. Cả hai đấu đá giành giật vị trí chủ mẫu. Mẫu thân ta tính tình thẳng thắn, không địch lại tâm cơ sâu độc của Uyển di nương nên thất thế, sau u uất thành bệnh mà qua đời. Uyển di nương thuận lợi được phù chính lên làm Kế thất phu nhân.

Thẩm Minh Nguyệt may mắn có nhà ngoại là cự phú thương nhân, thân phận Đích nữ lại tôn quý nên không ai dám động vào, sống vô cùng sung túc. Còn ta, một thứ nữ bơ vơ, thường xuyên bị Kế mẫu chèn ép, sống chật vật qua ngày. Chính Minh Nguyệt là người thường xuyên giấu Kế mẫu ném cho ta khi thì cái bánh, khi thì thỏi bạc, bao bọc ta suốt những năm tháng ở Thẩm gia. Cũng vì ân tình này, cộng thêm số tiền năm vạn lượng hoàng kim tỷ ấy đập vào mặt, ta mới sảng khoái gả thay, dọn đường cho tỷ ấy theo đuổi chân ái.

Xe ngựa đỗ trước cổng Thẩm gia. Bầu không khí bên trong chính sảnh tĩnh lặng nhưng ẩn chứa đầy hàn khí. Vừa bước vào, Thẩm lão gia đã ngồi chễm chệ trên ghế chủ vị, nheo mắt đánh giá ba người chúng ta. Vị phụ thân này của ta, nổi tiếng là một kẻ con buôn, lúc nào cũng lấy lợi ích gia tộc làm trọng, biết cân đo đong đếm đến từng cắc bạc.

"Thế tử gia giáng lâm. Chuyện gả thay mấy ngày trước, quả thực là do tiểu nữ nghịch ngợm gây nên. Lão phu đã suy nghĩ kỹ rồi, Cẩm Ngư tuy là thứ xuất, nhưng nay ván đã đóng thuyền, cũng coi như có duyên với Thế tử. Chi bằng thế này, chúng ta 'song hỉ lâm môn'. Cẩm Ngư chịu thiệt thòi một chút, lùi xuống làm quý thiếp. Còn Minh Nguyệt thân là Đích nữ, bái đường lại đàng hoàng, danh chính ngôn thuận làm Thế tử phi. Như vậy Hầu phủ vừa có thê vừa có thiếp, Thẩm gia ta cũng không mang tiếng thất tín."

Lời vừa ra, ta suýt thì bật cười thành tiếng. Lão hồ ly này tính toán khôn ngoan thật! Bảo sao hôn lễ rùm beng không hề thấy ông ta xuất hiện, hóa ra là chờ ở đây! Ông ta vừa không muốn mất đi mối liên kết với Hầu phủ, vừa không nỡ để một thứ nữ thấp kém như ta chiếm tước vị, lại càng không muốn Đích nữ danh giá bôi tro trát trấu vào gia môn.

Nghe xong, Thẩm Minh Nguyệt như bị dẫm phải đuôi, lập tức nhảy dựng lên: "Phụ thân nói mớ gì vậy? Bát nước hắt đi làm sao thu lại được! Con đã nói con không gả là không gả! Đời này con sinh là người của Vô Song tỷ tỷ, c.h.ế.t cũng phải làm ma của Vô Song viện!"

Thẩm lão gia tức đến râu mép vểnh ngược, vỗ bàn đánh "rầm": "Nghịch nữ! Dám buông lời vô liêm sỉ! Hôm nay con bước chân về đây rồi, thì đừng hòng quay lại Hầu phủ nữa! Người đâu, giữ đại tiểu thư lại cho ta!"

Lúc này, Uyển kế mẫu nãy giờ đứng im lặng bên cạnh mới dùng khăn lụa che miệng, ánh mắt lóe lên, nhỏ nhẹ lên tiếng: "Lão gia bớt giận. Nếu Minh Nguyệt đã nhất quyết kháng cự, chúng ta ép gả cũng chỉ làm Thế tử gia thêm phiền lòng. Thiết nghĩ, Minh Nguyệt dung mạo khuynh thành, chi bằng cứ giữ con bé ở lại nhà, tìm một mối hôn sự khác tốt hơn. Còn vị trí Thế tử phi... Tam muội của nó năm nay cũng vừa vặn cập kê, lại là Đích nữ do ta tự tay nuôi dạy, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, gả cho Thế tử là vẹn cả đôi đường."

Đúng là bàn tính gõ vang lanh lảnh! Đúng là thừa cơ nước đục thả câu. Bà ta muốn tống cổ Minh Nguyệt đi để tự do nhòm ngó tài sản nhà ngoại của tỷ ấy, đồng thời đẩy con gái ruột của mình lên vị trí Thế tử phi, chà đạp ta xuống làm thiếp.

Ta thở dài một hơi, lén nhéo mạnh vào eo Cố Diễn một cái, ra hiệu đến lượt ông chủ làm việc.
Ta lập tức nép vào ngực hắn, hốc mắt phiếm hồng, âm thanh nghẹn ngào như chim hoàng oanh nức nở: "Phu quân... ngài xem, phụ thân và mẫu thân thiếp tính toán thật chu toàn. Chút thân phận thứ nữ này của thiếp, gả qua đó đã bị Hầu phủ chê cười không có hồi môn, nay về nhà lại bị giáng xuống làm thiếp. Thôi thì ngài cứ bỏ thiếp đi, rước Tam muội tài mạo song toàn về, để thiếp thu dọn đồ đạc ra miếu hoang cắt tóc đi tu cho rồi..."

Cố Diễn bị ta nhéo eo đau điếng, trán giật giật mấy đường hắc tuyến. Nhưng nghĩ đến chiếu chỉ của Hoàng thượng và khế ước bảo vệ chức tước, hắn lập tức ưỡn ngực, vòng tay ôm chặt lấy eo ta, bày ra dáng vẻ của một đấng trượng phu thâm tình.

"Thẩm lão gia, Thẩm phu nhân, hai người coi Trấn Quốc Hầu phủ ta là cái chợ thịt sao? Muốn đổi ai thì đổi, muốn nhét ai thì nhét?" Cố Diễn cười lạnh, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi người. "Bổn Thế tử đã bái đường cùng Cẩm Ngư, gạo đã nấu thành cơm, tên đã ghi vào gia phả Hầu phủ. Nàng ấy hiện tại là thê tử duy nhất của ta! Hoàng thượng ghét nhất là kẻ đảo lộn đích thứ, phế thê lập thiếp. Các người ép ta làm vậy, là muốn ta p.h.ạ.m t.ộ.i k.h.i q.u.â.n sao?"

Cái mũ "k.h.i q.u.â.n" vừa chụp xuống, Thẩm lão gia và Uyển kế mẫu lập tức biến sắc, mồ hôi hột rịn ra đầy trán.

Cố Diễn không để bọn họ kịp thở, bồi thêm đòn chót: "Chuyện tráo hôn, Hầu phủ ta nể mặt nên không truy cứu. Nhưng hồi môn của Cẩm Ngư đâu? Nàng ấy làm Thế tử phi, Thẩm gia lại để nàng mang mấy cái rương rỗng tuếch bọc vải đỏ gả qua đó? Các người không nể mặt Thẩm Cẩm Ngư, cũng phải nể mặt Hầu phủ chứ! Nếu hôm nay Thẩm gia không bù đắp đủ hồi môn cho bằng Đích nữ xuất giá, ngày mai ta đành mang chuyện 'song hỉ lâm môn' này lên triều đình nhờ Hoàng thượng phân xử vậy!"

Thẩm lão gia nghe xong, thân hình lảo đảo sụp xuống ghế. Tài sản nhà ngoại của Minh Nguyệt thì lão không đụng vào được, nay lại bị Thế tử ép lấy tiền túi ra bù đắp hồi môn cho thứ nữ, lão ruột đau như cắt.

Nhưng dưới áp lực quyền thế của Hầu phủ, cuối cùng Thẩm lão gia đành cắn răng, nôn ra mười vạn lượng bạc trắng và khế ước hai cửa hàng ở khu phố sầm uất.

Tiền đã trao, nhưng Thẩm lão gia vẫn không cam lòng mất đi Đích nữ. Lão trừng mắt, ra hiệu cho đám gia đinh: "Hồi môn đã đưa, chuyện cũ xí xóa. Còn bây giờ, mau lôi Đại tiểu thư về viện của nó, khóa chặt cửa lại! Ngày mai ta sẽ nhờ mai mối tìm cửa nhà khác cho nó xuất giá!"

Đám gia đinh vạm vỡ hùng hổ xông tới, định đè Thẩm Minh Nguyệt ra trói lại. Đích tỷ ruột gan nóng như lửa đốt, vùng vằng la hét: "Buông ta ra! Ta phải về với Vô Song tỷ tỷ! Các người dám đụng vào ta, ta l.i.ề.u m.ạ.n.g với các người!"

Thấy tình thế cấp bách, ta lại lén vươn tay, dùng sức nhéo thêm một cái nữa vào eo Cố Diễn.

Cố Diễn đau đến mức hít sâu một ngụm khí lạnh, hung hăng trừng ta một cái rồi gạt tay đám gia đinh ra, chắn trước mặt Thẩm Minh Nguyệt, quát lớn: "Khoan đã! Thẩm lão gia, ông đang làm cái trò gì thế? Dám cướp người ngay trước mặt bổn Thế tử?"

Thẩm lão gia nhíu mày, vuốt râu biện bạch: "Thế tử gia, đây là gia sự của Thẩm gia. Minh Nguyệt là nữ nhi của lão phu, lão phu giữ nó lại thì có gì sai?"

"Ông giữ nữ nhi của ông thì không sai," Cố Diễn hất cằm, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy t.à á.c, "Nhưng hiện tại, nàng ta không chỉ là nữ nhi của Thẩm gia, mà còn là đại nha hoàn thiếp thân do đích thân Trưởng tỷ ta - Cố Vô Song chỉ định thu nạp! Nữ nhi của ngươi tự tiến thân, khế ước bán thân đã kí, quần áo gia đinh của Hầu phủ đã mặc, trà nhận việc cũng đã bưng. Ông giữ người lại, tức là đang trực tiếp c.ư.ớ.p người của Trưởng tỷ ta."

Nghe đến ba chữ "Cố Vô Song", sắc mặt Thẩm lão gia và toàn bộ hạ nhân Thẩm gia nháy mắt trắng bệch. Uy danh tàn bạo, g.i.ế.t người không chớp mắt trên sa trường của vị góa phụ Hầu phủ kia, cả kinh thành này ai mà không biết?

Ta đứng bên cạnh, nén cười, bồi thêm một câu nhẹ như lông hồng: "Phụ thân suy nghĩ cho kỹ. Trưởng tỷ tính tình nóng nảy lại rất bênh vực người nhà. Tuy nhiên người cứ yên tâm, Vô Song tỷ tỷ tính tình khoan dung, lại có tiếng nói trên triều đường, Đích tỷ đi theo tỷ ấy, không những không có hại mà còn lợi vô cùng. Biết đâu nay mai Đích tỷ lập được công lao, được Trưởng tỷ thưởng cho chức tước hay ban hôn cho một vị võ tướng danh giá dưới trướng, Thẩm gia ta chẳng phải sẽ một bước lên mây sao? Phụ thân là người làm ăn sành sỏi, bài toán cân đo đong đếm này, người hiểu rõ hơn ai hết mà."

Quả nhiên, vừa nghe đến cái lợi trước mắt và tương lai được nhờ vả, đôi mắt của Thẩm lão gia khẽ đảo một vòng. Ông ta vốn là kẻ trọng lợi, trong đầu lập tức gõ bàn tính lạch cạch. Một bên là đắc tội với "Diêm vương sống" Cố Vô Song để giữ lại một đứa con gái đã rách nát thanh danh, cự tuyệt xuất giá. Một bên là thuận nước đẩy thuyền, gieo mầm hy vọng vào Trấn Quốc Hầu phủ.

Thẩm lão gia hắng giọng, nén lại sự bực tức, cố vớt vát chút phong thái trưởng bối phất tay áo: "Khụ... Nếu Thế tử và Thế tử phi đã có lòng nói đỡ, lại là ý của Hầu phủ, lão phu cũng không cản nữa. Minh Nguyệt, con đi theo Vô Song tiểu thư nhớ phải an phận thủ thường, cẩn thận hầu hạ, đừng làm mất mặt Thẩm gia!"

Đám gia đinh hiểu ý, đồng loạt lùi lại nhường đường. Uyển kế mẫu đứng bên cạnh tức đến cắn nát cả khăn tay nhưng không dám hé răng cãi lại nửa lời.

Lời ta vừa dứt, đám gia đinh Thẩm gia sợ đến mềm nhũn hai chân, lập tức buông tay lùi lại phía sau mấy bước. Thẩm lão gia nuốt khan một ngụm nước bọt, cổ họng nghẹn ứ, nửa chữ cũng không dám thốt ra. Uyển kế mẫu bên cạnh cũng sợ hãi lấy khăn che mặt, rụt cổ lại không dám ho he.

Thẩm Minh Nguyệt thừa cơ hội, vội vàng rũ sạch bụi đất trên vạt áo gia đinh, hất cằm kiêu ngạo lườm hai kẻ đang ngồi trên ghế chủ vị. Sau đó, tỷ ấy dứt khoát quay lưng, tiêu sái bước thẳng ra xe ngựa chạm trổ phượng hoàng của Hầu phủ, bộ dáng hiên ngang như một vị tướng quân chiến thắng trở về.

Lúc xe ngựa lăn bánh rời khỏi con hẻm, bỏ lại Thẩm gia chìm trong không khí uất nghẹn, Thẩm Minh Nguyệt ung dung ngồi gọt táo, mỉm cười mãn nguyện vì giữ vững được con đường dẫn về Vô Song viện.

Còn ta, ôm khư khư chiếc hộp gấm đựng ngân phiếu, cười đến mức khóe miệng không khép lại được. Ta vỗ vỗ vai Cố Diễn, chân thành khen ngợi: "Ông chủ nay làm tốt lắm! Kỹ năng giải vây xuất thần nhập hóa! Tiến độ gom tiền nhận hưu thư của ta lại rút ngắn được một đoạn rồi!"

Cố Diễn nhăn nhó xoa xoa cái eo bị ta véo đến bầm tím, lẩm bẩm chửi thề một tiếng. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ xám xịt, ngậm đắng nuốt cay của người Thẩm gia vừa rồi, khóe môi hắn lại nhịn không được mà khẽ nhếch lên một nụ cười sảng khoái.

Chương 2
adsVuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!
(Một tab quảng cáo sẽ được mở ra)