Chương 3

7.
Sau ngày lại giá quy ninh vơ vét được một mớ tài sản từ tay Thẩm lão gia, cuộc sống của ta ở Hầu phủ trôi qua vô cùng êm đềm và viên mãn. Ta nhàn nhã làm một con "cá mặn" thực thụ, mỗi bữa ăn tám món sơn hào hải vị, rảnh rỗi thì cùng Cố Diễn diễn vài màn phu thê ân ái trước mặt hạ nhân để che mắt thiên hạ. Cuộc sống nhàn hạ đến mức ta nhẩm tính chỉ vài năm nữa là đủ tiền mua đứt luôn cả ngọn núi đằng sau viện.

Cho đến một buổi chiều thu tẻ nhạt, sóng gió lại bắt đầu nổi lên.

Khi ta đang nằm dài trên nhuyễn tháp ở hoa viên, vắt chân chữ ngũ cắn hạt dưa, thì một cỗ hương phấn nồng nặc xộc thẳng vào cánh mũi. Từ phía hành lang, ba vị biểu muội xa lắc xa lơ của Cố Diễn yểu điệu bước tới. Dẫn đầu là Liễu Y Y, ả mặc bạch y mỏng manh dẫu trời đang trở gió lạnh, vóc dáng uốn éo như cành liễu rủ, trên tay cầm chiếc khăn lụa thêu hoa hải đường thong thả vung vẩy.

Ả dừng bước trước mặt ta, ánh mắt mang theo ba phần khinh mạn, bảy phần ghen tị, dùng khăn che nửa miệng cười lạt: "Ôi chao, ta còn tưởng là nha hoàn nào lười biếng trốn việc, hóa ra là tân nương tử của biểu ca. Xuất thân thứ xuất quả nhiên hèn mọn, dáng vẻ thô kệch chẳng hiểu chút quy củ lễ nghi nào. Nghĩ lại mới thấy thương cho biểu ca, rước phải một kẻ không ra gì làm mất hết mặt mũi Hầu phủ."

Hai ả biểu muội phía sau cũng châm ngòi thổi lửa: "Đúng thế, vị trí Thế tử phi này đâu phải ai cũng ngồi được. Tước vị của biểu ca sớm muộn cũng bị loại người đ.ê t.i.ệ.n này làm cho liên lụy."

Bọn họ mắng chửi vô cùng hăng say, tựa hồ muốn dùng lời lẽ dìm ta xuống đáy vực, tiện thể nâng cao giá trị thanh tao của bản thân để lọt vào mắt xanh của Thế tử. Ta không hề tức giận, chỉ nhàn nhạt đánh giá cây trâm ngọc bích trên đầu Liễu Y Y. Ánh nước rất trong, điêu khắc tinh xảo, đem ra tiệm cầm đồ ít nhất cũng đổi được năm trăm lượng bạc trắng.

Đúng lúc này, khóe mắt ta tinh ý bắt được một vạt áo gấm màu thiên thanh quen thuộc đang rẽ qua góc khuất của hòn non bộ. Ông chủ của ta tới rồi!

Cơ hội làm việc kiếm hoa hồng đã đến, ta lập tức vận nội công, vứt nắm hạt dưa xuống hồ cá, tiện tay nhéo thật mạnh vào đùi mình một cái. Cơn đau nhói truyền đến khiến hốc mắt ta lập tức ửng đỏ, nước mắt lưng tròng chỉ chực trào ra.

Ta lảo đảo đứng lên, thân hình mỏng manh khẽ run rẩy, bày ra bộ dáng uất ức đến cực điểm. Khi Cố Diễn vừa bước tới gần, ta liền hóa thân thành một đóa bạch liên hoa yếu ớt chịu muôn vàn sương gió, nhào thẳng vào lồng ngực rắn chắc của hắn.

"Phu quân..." Ta thút thít, âm cuối kéo dài nức nở, cố tình cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn làm ướt một mảng áo ngực đắt tiền của hắn. "Thiếp thân biết mình chỉ là thứ xuất, thân phận thấp kém không xứng đáng với vị trí Thế tử phi, làm bẩn mắt các vị biểu muội đây. Các nàng ấy nói đúng, thiếp thân không hiểu quy củ, chỉ là kẻ gả thay hèn mọn... Nếu ngài cũng chán ghét, thiếp thân xin thu dọn đồ đạc, nhường lại vị trí này cho biểu muội, tự mình dọn ra miếu hoang ngoại ô cạo đầu ăn chay niệm Phật..."

Cố Diễn bị ta đụng trúng, cả thân hình nam nhân cao lớn khẽ cứng đờ. Hắn cúi đầu rũ mắt nhìn vệt nước mắt dính trên áo gấm của mình, khóe môi hơi giật giật. Ta biết tỏng trong lòng hắn đang gầm thét chê bai kỹ năng diễn xuất khoa trương của ta, nhưng khế ước trắng đen rõ ràng, thu tiền thì phải làm việc, mà người xuất tiền thì bắt buộc phải phối hợp diễn cùng.

Liễu Y Y thấy Cố Diễn xuất hiện thì mắt sáng rực như sao, lập tức đổi giọng mềm mỏng dẻo kẹo, lả lướt bước tới: "Biểu ca, huynh đừng nghe nàng ta cáo trạng bừa bãi. Muội muội chỉ là có lòng tốt muốn dạy bảo nàng ta chút quy củ của danh gia vọng tộc thôi mà, ai ngờ tỷ ấy lại đa tâm nhạy cảm như vậy..."

"Dạy bảo quy củ?" Cố Diễn lạnh lùng cắt ngang, ánh mắt đào hoa thường ngày nay sắc như d.a.o cạo quét qua đám người Liễu Y Y. Hắn vòng tay ôm chặt lấy vai ta, khí thế Thế tử bùng nổ. "Nàng ấy là Thế tử phi do Trấn Quốc Hầu phủ ta dùng kiệu tám người khiêng rước về, tên đã vào gia phả, là 'kim bài miễn t.ử' bảo vệ tước vị của ta trước mặt Hoàng thượng! Trưởng tỷ ta còn chưa lên tiếng trách phạt, từ khi nào đến lượt mấy kẻ họ ngoại ăn nhờ ở đậu các ngươi khoa tay múa chân?"

Sắc mặt Liễu Y Y nháy mắt trắng bệch, ả lắp bắp lùi lại: "Biểu ca... muội..."

"Người đâu!" Cố Diễn không nể nang tình diện, lớn tiếng gọi gia đinh. "Mấy vị biểu tiểu thư đây rảnh rỗi sinh nông nổi, dám ở trong phủ nhục mạ Thế tử phi. Lập tức thu dọn hành lý, đuổi toàn bộ các nàng ta ra khỏi phủ! Kẻ nào dám hé răng kêu ca, ta lập tức báo cho Trưởng tỷ vác đ.a.o ra tiễn khách!"

Nghe đến uy danh của Trưởng tỷ Cố Vô Song, ba ả trà xanh sợ đến mức hồn bay phách lạc, vội vàng xách váy chạy trối c.h.ế.t không dám ngoái đầu nhìn lại.

Đợi khi bóng bọn họ khuất hẳn sau hành lang, ta lập tức thu hồi những giọt nước mắt cá sấu, buông Cố Diễn ra, thuận tay vuốt phẳng lại vạt áo cho hắn. Ta đưa tay ra trước mặt hắn, cười tít mắt: "Dịch vụ cản đào hoa, dọn dẹp trà xanh cấp tốc. Theo khế ước, phiền ông chủ thanh toán một trăm lượng bạc trắng tiền hoa hồng."

Cố Diễn trừng mắt nhìn ta, tức giận chỉ vào vạt áo gấm bị nước mắt và nước mũi của ta làm ướt sũng: "Một trăm lượng? Áo gấm mây trôi của ta mua mất ba trăm lượng, cô đền cho ta thế nào đây?"

"Ấy, làm ăn phải sòng phẳng." Ta nhún vai, không chút áy náy đáp, "Nếu ngài không thích, lần sau gặp trà xanh ta sẽ để cho các ả nhào vào lòng ngài sờ soạng. Đến lúc đó Hoàng thượng mà biết nội viện ngài lộn xộn, tước Hầu gia của ngài bay màu, thì đừng trách ta không nhắc trước."

Cố Diễn nghẹn họng, không cãi lại được lý lẽ của kẻ cuồng tiền là ta. Hắn hầm hừ lôi từ trong hầu bao ra một thỏi bạc, ném mạnh vào tay ta rồi phất áo quay lưng bỏ đi. Ta vui vẻ nhét thỏi bạc vào ngực áo, tiếp tục nằm xuống nhuyễn tháp cắn hạt dưa, trong lòng thầm mong đám trà xanh oanh yến tới tìm Cố Diễn ngày một nhiều hơn để con đường làm giàu của ta thêm phần xán lạn.

8.
Sự tích ta hóa thân thành đóa bạch liên hoa yếu ớt, mượn đ.a.o g.i.ế.t người, một phát quét sạch đám trà xanh họ hàng xa của Thế tử gia rất nhanh đã truyền đến tai Trưởng tỷ Cố Vô Song.

Sáng hôm sau, khi ta đang thong thả húp bát cháo tổ yến, nha hoàn của Vô Song viện liền đến truyền chỉ, gọi ta sang đó một chuyến.

Vừa bước qua cửa viện, ta đã thấy Đích tỷ Thẩm Minh Nguyệt đang mặc đồ gia đinh, xắn tay áo mài mực cho Trưởng tỷ, ánh mắt thỉnh thoảng lại lén lút liếc nhìn dung nhan lãnh diễm của tỷ ấy, khóe miệng tủm tỉm cười như kẻ ngốc. Cố Vô Song thì ngồi sau án thư, trên bàn chất đống sổ sách cao ngất ngưởng, hàng lông mày sắc sảo nhíu chặt lại đầy vẻ phiền não.

Thấy ta bước vào, Trưởng tỷ vẫy tay gọi ta đến gần, chỉ vào đống sổ sách: "Cẩm Ngư, nghe nói muội hôm qua dẹp loạn nội viện rất gọn gàng. Ta vốn quen cầm đ.a.o k.i.ế.m trên sa trường, nhìn ba cái con số chi chi tiêu tiêu này thật sự đau cả đầu. Minh Nguyệt thì... khụ, chỉ biết mài mực bóp vai. Từ hôm nay, một nửa quyền quản gia và sổ sách trướng phòng của Hầu phủ, ta giao cho muội xử lý. Cứ làm theo ý muội, kẻ nào dám cãi lại, cứ lôi ra đánh bằng quân pháp."

Nói xong, tỷ ấy ném một chùm chìa khóa khố phòng đánh "xoảng" lên bàn.

Ta nghe đến từ "sổ sách" và "khố phòng", hai mắt liền sáng rực như đèn lồng đêm thu. Quản gia? Đây chẳng phải là cơ hội trời cho để ta vận dụng tư duy "cá mặn" mà thu vét của cải sao? Bề ngoài ta vờ từ chối thỏ thẻ vài câu cho phải phép, nhưng đôi tay đã nhanh nhẹn ôm trọn đống sổ sách và chùm chìa khóa vào lòng, thề non hẹn biển nhất định sẽ quản lý Hầu phủ thật tốt, không làm Trưởng tỷ thất vọng.

Trở về viện của mình, ta lập tức cho người mang bàn tính ra, lật giở từng trang sổ sách chi tiêu của tháng trước. Quả nhiên, nhà lớn thì nghiệp lớn, lỗ hổng cũng to như cái đình!

Bọn quản sự nội viện thấy Trưởng tỷ không thạo tính toán, Thế tử thì lại lười biếng phô trương, nên lén lút r.ú.t l.õ.i vô số tiền bạc. Nào là tiền mua thức ăn cho bầy chim sơn tước tốn đến hai mươi lượng bạc một tháng? Nào là mùa hè nóng nực mà vẫn kê khai tiền mua than củi thượng hạng sưởi ấm? Lại còn tiền phấn sáp cho đám tỳ nữ quét sân cũng tính theo giá cao nhất của trân châu các?

Ta nhếch mép cười lạnh. Chút mánh khóe con nít này mà đòi qua mắt một sinh viên xuất sắc của khoa... khụ, qua mắt một người đam mê vàng ròng như ta sao?

Ta lập tức triệu tập toàn bộ quản sự trong phủ đến tiền sảnh. Không vòng vo tam quốc, ta ném thẳng cuốn sổ đã bị ta dùng bút son gạch xóa chằng chịt xuống đất.

"Từ hôm nay, quy định nội viện phải thay đổi." Ta gõ nhịp ngón tay lên bàn, gằn từng chữ. "Chim sơn tước ăn gạo lức là sống được rồi, cắt mười lăm lượng. Mùa hè không mua than củi, ai thấy lạnh thì ra phơi nắng, cắt toàn bộ. Phấn sáp cho nha hoàn quét tước chỉ được dùng loại thường, cắt giảm tám phần. Kẻ nào bất mãn, lập tức thu xếp hành lý c.ú.t khỏi Hầu phủ!"

Đám quản sự bị dọa cho mặt mày tái mét, dập đầu lia lịa xin vâng. Bọn họ nhận ra vị Thế tử phi thứ xuất này tuy ngày thường lười biếng cắn hạt dưa, nhưng một khi đụng đến tiền thì lại tinh minh sắc sảo như quỷ dữ.

Kết quả, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, chi tiêu nội viện Hầu phủ giảm xuống một nửa, mà chất lượng cuộc sống vẫn êm đềm, quy củ nề nếp đâu vào đấy. Khố phòng Hầu phủ dôi ra một khoản tiền lớn. Đương nhiên, chiếu theo "quy tắc kinh doanh", ta hiên ngang trích ra hai mươi phần trăm số bạc tiết kiệm được làm "phí hoa hồng quản lý", lén lút nhét vào hộp gấm giấu dưới gầm giường của mình.

Một buổi chiều, Cố Diễn đi ngang qua phòng ta, bước chân bỗng khựng lại. Hắn thò đầu vào nhìn, đập vào mắt là cảnh tượng thê tử hợp đồng của hắn đang híp mắt cười toe toét, tay gảy bàn tính lạch cạch, xung quanh là mấy nén bạc trắng lóa và sổ sách ngay ngắn.

Hắn bước vào, cầm cuốn sổ chi tiêu lên lật vài trang, đồng tử lập tức chấn động, miệng há hốc thành hình chữ O. Hắn quay sang nhìn ta, như nhìn một sinh vật lạ ngoài hành tinh: "Thẩm Cẩm Ngư... cô không những là một kẻ hám tiền, mà còn là một con quỷ h.ú.t m.á.u! Cô gọt giũa sổ sách sắc bén thế này, ngay cả Binh bộ Thượng thư có khi cũng phải gọi cô một tiếng sư phụ!"

Ta thu vội thỏi bạc giấu vào tay áo, ưu nhã bưng chén trà lên nhấp một ngụm, chớp mắt vô tội: "Ngài sai rồi Thế tử gia. Ta đây là đang dốc sức quản gia, tiết kiệm ngân lượng cho Hầu phủ, giúp ngài mau chóng ghi điểm với Hoàng thượng. Ngài xem, nội viện hiện tại êm ấm, sổ sách rõ ràng, một đồng cũng không thất thoát, cái danh 'hiền thê lương mẫu' của ta đã lan truyền ra ngoài rồi đấy. Tước vị Hầu gia đang vẫy gọi ngài, ngài không mau lấy ngân phiếu ra thưởng cho công cụ nhân mẫn cán này đi?"

Cố Diễn cứng họng, cạn lời không cãi được nửa chữ. Nhưng khi nhìn lại những con số ngay ngắn, rành mạch trên trang giấy, cùng nội viện quy củ nề nếp hiếm có, ánh mắt hắn nhìn ta dường như đã thay đổi.

9.
Kể từ khi nắm một nửa quyền quản gia, ngoài việc mỗi ngày híp mắt đếm tiền hoa hồng đến mỏi tay, ta còn phát hiện ra một thú vui tao nhã bậc nhất ở cái Trấn Quốc Hầu phủ này: Hóng hớt kịch vui tại Vô Song viện.

Đích tỷ Thẩm Minh Nguyệt của ta, người từng được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, băng thanh ngọc khiết, cao ngạo vô song, nay đã triệt để vứt bỏ hoàn toàn hình tượng. Dưới lớp áo gia đinh xám xịt, tỷ ấy ngày ngày hóa thân thành một con "simp chúa" tẩu hỏa nhập ma, bày ra đủ mọi trò tấu hài dập lửa để chọc giận Trưởng tỷ Cố Vô Song.

Hôm trước thì xung phong vào bếp hầm canh gà bồi bổ cho Trưởng tỷ, kết quả đốt cháy đen thui một góc nhà xí. Hôm sau lại lén lút trèo lên mái nhà giở ngói rình Trưởng tỷ tắm, trượt chân ngã lộn cổ xuống ao sen sặc nước suýt thì chầu Diêm vương.

Lúc này đây, ta và Thế tử gia Cố Diễn đang cùng nhau ngồi xổm trên nóc nhà của hoa viên, nấp sau cành cây cổ thụ rậm rạp, mỗi người cầm một nắm hạt dưa, say sưa xem kịch vui bên dưới.
Dưới sân Vô Song viện, Thẩm Minh Nguyệt đang ôm khư khư lấy chân Trưởng tỷ, khóc bù lu bù loa: "Vô Song tỷ tỷ, muội chỉ muốn hầu hạ tỷ chải tóc thôi mà, sao tỷ lại nhẫn tâm cấm túc muội ngoài sân chứ? Tỷ không thương muội nữa sao..."

Cố Vô Song mặt lạnh như băng tiền vạn năm, gân xanh trên trán giật giật, vung chân một cái không nương tình đá văng vị Đích nữ kiêu sa kia lăn lông lốc vào đống lá khô. Nàng gầm lên: "Lăn đi chép phạt binh pháp Tôn Tử một trăm lần cho ta! Còn dám ồn ào ta liền lột da muội!"
Trên nóc nhà, Cố Diễn rùng mình một cái, run rẩy nhét hạt dưa vào miệng. Hắn quay sang ta, thì thào đầy cảm kích: "Cẩm Ngư, ta rút lại những lời mạo phạm trước kia. Cô nói đúng, ta thật sự nên tạ ơn trời đất vì hôm đó người ngồi trên giường hỉ là cô. Nếu cưới phải nữ nhân điên khùng này, Hầu phủ của ta không bị đốt trụi thì ta cũng t.ổ.n t.h.ọ chết sớm!"

Ta cười tít mắt, vỗ vỗ vai hắn như hai người anh em cột chèo: "Thấy chưa? Ta đã bớt mồm bớt miệng vớt ngài từ biển lửa lên rồi đấy. Dịch vụ cung cấp chỗ ngồi xem kịch hôm nay cộng thêm hạt dưa hảo hạng cắn không gãy răng, vị chi là mười lượng bạc trắng. Nộp tiền đi huynh đệ."

Cố Diễn hiện tại đã hoàn toàn miễn nhiễm với thói tham tiền của ta. Hắn không thèm trợn mắt mắng ta đ.ê t.i.ệ.n nữa, mà vô cùng thuần thục móc từ trong ngực ra một nén bạc đặt vào tay ta.

"Lấy đi! Coi như bổn Thế tử mua sự bình yên cho đôi mắt." Hắn chậc lưỡi, huých cùi chỏ vào cánh tay ta. "Này, chúng ta cá cược không? Ta cược ngày mai tỷ ta sẽ nhốt nàng ta vào sài phòng cho nhịn đói."

Ta cẩn thận cất nén bạc, vênh mặt tự tin đáp: "Ngài lại không hiểu tâm lý nữ nhân rồi. Đích tỷ nhà ta mặt dày vô cực, Trưởng tỷ ngài thì khẩu xà tâm phật. Ta cược ngày mai Trưởng tỷ sẽ thỏa hiệp cho nàng ấy vào thư phòng mài mực."

"Được! Ta cược với cô mười lượng vàng!" Cố Diễn hăng máu đập đùi cái chát.

Kể từ dạo đó, ta và tên Thế tử tự luyến này vô tình hình thành một loại tình huynh đệ vô cùng kỳ lạ. Chúng ta không còn là oan gia ngõ hẹp ngày ngày châm chọc nhau nữa. Mỗi khi có thời gian rảnh rỗi, hai đứa lại xách theo hộp đựng thức ăn, thoăn thoắt leo lên nóc nhà tìm góc khuất để hóng hớt.

Hắn kể cho ta nghe những góc khuất thâm cung bí sử của đám công tử bột kinh thành, ta lại dạy hắn cách làm thế nào để bòn rút tiền tiêu vặt từ sổ sách mà không bị Trưởng tỷ phát hiện. Cố Diễn từ một tên thiếu gia kiêu ngạo, ảo tưởng sức mạnh, dưới sự "dẫn dắt" của ta, dần lột xác thành một "hảo huynh đệ" cùng chung chí hướng: Yêu thích tự do, đam mê ăn dưa hóng hớt và bắt đầu biết xót tiền.

Đôi khi ngồi cạnh nhau, gió thu mơn man thổi tung tà áo, vai kề vai sát cánh xem náo nhiệt, ta chợt nhận ra tên Thế tử não bổ này thực chất cũng chỉ là một con hổ giấy ngốc nghếch, ở cạnh hắn... dường như cũng không đến nỗi tệ như ta từng nghĩ

Chương 3