13.
Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao bằng con sào, tiếng la thất thanh từ trong phòng ngủ vang lên làm chấn động cả chim chóc ngoài cành mai.
"Thẩm Cẩm Ngư! Quỹ đen của ta đâu rồi?"
Ta nhàn nhã ngồi ở gian ngoài, thong thả húp một ngụm cháo hạt sen, đưa mắt nhìn Cố Diễn đầu tóc rũ rượi, tay cầm chiếc tất lụa trắng chạy xộc ra, khuôn mặt hoảng loạn như trời sập.
Ta ưu nhã rút xấp ngân phiếu từ trong tay áo ra, phẩy phẩy trước mặt hắn như quạt mát: "Thế tử gia đang tìm cái này sao? Đêm qua ngài uống say, khóc lóc nằng nặc đòi giao nộp toàn bộ tài sản cho ta để mua kẹo hồ lô. Ta thân là kẻ làm công ăn lương, sao nỡ từ chối ý tốt của ông chủ được?"
Nghe nhắc đến chuyện đêm qua, khuôn mặt Cố Diễn từ trắng chuyển sang đỏ bừng, lan đến tận mang tai. Ký ức vụn vặt về việc ôm chân giường gào khóc, sống c.h.ế.t không chịu viết hưu thư ùa về tát thẳng vào lòng tự tôn của đệ nhất mỹ nam kinh thành. Hắn há miệng ấp úng, chỉ tay vào ta nửa ngày không thốt nên lời, cuối cùng hất ống tay áo, ôm mặt xấu hổ bỏ chạy trối c.h.ế.t.
Kể từ sau đêm say rượu đó, giữa ta và Cố Diễn dường như có một tầng màng giấy mỏng đã bị chọc thủng. Khái niệm "đối tác làm ăn" trong khế ước dần dần có sự biến chất mà chính ta cũng không lường trước được.
Tên Thế tử não bổ này trước kia kiêu ngạo tự luyến là thế, nay lại mắc cái bệnh... dính người. Mỗi tháng nhận được bổng lộc, việc đầu tiên hắn làm là chạy tót về viện, ngoan ngoãn giao nộp toàn bộ cho ta, chỉ xin lại vài đồng bạc vụn uống trà. Khi ta ngồi kiểm tra sổ sách, hắn sẽ tự động kéo ghế ngồi bên cạnh cắn hạt dưa bóc vỏ, gom thành một chén nhỏ đẩy sang cho ta.
Hôm nào Hầu phủ có khách khứa đến chơi, mấy vị phu nhân lắm lời lôi xuất thân thứ nữ của ta ra mỉa mai, ta còn chưa kịp giở trò bạch liên hoa khóc lóc, Cố Diễn đã lập tức sa sầm mặt mày. Hắn vung tay áo, dùng cái miệng đ.ộ.c địa rèn luyện từ bao năm hóng hớt drama trên nóc nhà ra châm biếm xỉa xói, mắng cho mấy vị phu nhân kia câm như hến, xanh mặt xin cáo lui.
"Dám chê bai Thế tử phi của ta? Các bà tưởng nhà mình hồi môn được ba cái rương giẻ rách mà dám lên mặt với kẻ nắm trong tay ba khu phố sầm uất nhất kinh thành sao?" Cố Diễn hất cằm, kiêu ngạo tuyên bố.
Nhìn bóng lưng vững chãi che chắn trước mặt mình, trái tim đã được bọc một lớp vàng ròng của ta, thế mà lại bắt đầu sinh ra những nhịp đập rung rinh đến lạ kỳ. Tên ngốc này tuy có chút tự luyến, miệng mồm hay càu nhàu, nhưng lại đặc biệt nghe lời, đưa tiền rất đều đặn, lại bảo vệ ta vô điều kiện.
Bước ngoặt lớn nhất khiến ta triệt để sa ngã, là vào một ngày đầu xuân, ta và Cố Diễn cùng nhau xuất phủ đi tuần tra cửa hàng hồi môn t.ố.n.g t.i.ề.n được từ Thẩm lão gia.
Đang đi dạo trên con phố đông đúc xem sổ sách của một gian hàng tơ lụa, thì từ phía đầu ngã tư, một con ngựa cái trở chứng phát đ.i.ê.n, kéo theo cỗ xe hàng lao sầm sập về phía đám đông. Mọi người hoảng loạn la hét, xô đẩy nhau bỏ chạy. Ta bị dòng người xô ngã, mắt thấy con ngựa đ.i.ê.n đang hí vang, vung vó lao thẳng về phía mình.
"Cẩm Ngư!"
Một tiếng gào thét xé lòng vang lên. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một vòng tay rắn chắc lao đến, ôm chầm lấy ta lăn vòng trên mặt đất tảng đá xanh. Cỗ xe ngựa sượt qua sát sạt, bánh xe nghiến nát giỏ mây đựng đồ ngay chỗ ta vừa ngã.
Đầu ta váng vất, bên tai ù đi, chỉ ngửi thấy mùi trầm hương quen thuộc hòa lẫn với mùi m.á.u tươi nhàn nhạt. Ta vội vàng mở mắt, phát hiện Cố Diễn đang nằm phía trên, dùng toàn bộ cơ thể che chắn cho ta. Cánh tay áo tơ tằm của hắn bị cọ rách một mảng lớn, m.á.u rỉ ra đỏ thẫm cả một vùng.
Thế nhưng, hắn hoàn toàn không bận tâm đến vết thương của mình. Đôi mắt đào hoa thường ngày ngả ngớn nay hằn lên những tia tảng hốt, đôi bàn tay run rẩy sờ nắn khắp người ta, giọng nói hoảng loạn đến lạc đi: "Cẩm Ngư... nàng có sao không? Có đau ở đâu không? Nói ta nghe đi!"
Nhìn khuôn mặt tái nhợt vì lo lắng của hắn, một giọt nước mắt không hiểu sao lại lăn dài trên má ta. Ta vươn tay, chạm nhẹ vào vết thương trên cánh tay hắn, giọng nghẹn lại: "Ta mê tiền như vậy, ngài lấy thân mình ra đỡ, nhỡ xảy ra chuyện gì, Hầu phủ ai trả lương cho ta?"
Cố Diễn nghe vậy, trán nổi đầy hắc tuyến, nhưng đôi môi lại nở một nụ cười nhẹ nhõm đến cực điểm. Hắn gục đầu xuống vai ta, ôm ta siết chặt vào lòng, khàn giọng lầm bầm: "Đồ nữ nhân không có lương tâm... M.ạ.n.g của bổn Thế tử đáng giá ngàn vàng, từ nay trở đi giao hết cho nàng... Nàng đừng hòng cầm hưu thư mà chạy trốn..."
Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Ngay tại khoảnh khắc đó, ta chợt nhận ra, việc "đầu tư" vào tên Thế tử não bổ này có lẽ là thương vụ làm ăn lãi nhất, viên mãn nhất mà Thẩm Cẩm Ngư ta từng chốt hạ trong cuộc đời cá mặn của mình.
14.
Tại Vô Song viện, bầu không khí luôn bao trùm bởi sự trầm mặc và uy nghiêm của một vị nữ tướng. Thế nhưng, kể từ khi Đích tỷ Thẩm Minh Nguyệt của ta chuyển đến, nơi này bỗng nhiên náo nhiệt một cách quỷ dị.
Thẩm Minh Nguyệt quả thực là một kỳ tài trong giới "mặt dày". Tỷ ấy không dùng nhan sắc khuynh thành để quyến rũ, mà dùng sự kiên trì đến mức vứt bỏ liêm sỉ để lót đường. Cố Vô Song vốn là nữ tướng quen ăn gió nằm sương, sát phạt quyết đoán, nay lại bị một tiểu cô nương ngày ngày dâng canh tẩm bổ, tối tối quỳ bên giường nũng nịu kể chuyện hài, lâu dần lớp băng vạn năm trong tim cũng phải rạn nứt.
Một buổi chiều tuyết tan, ta và Cố Diễn lại lén lút trèo lên nóc nhà hóng hớt. Dưới sân, Thẩm Minh Nguyệt đang đứng giữa trời lạnh, hai tay dâng lên một đôi hài thêu bằng lông cáo tuyết trắng muốt do chính tay tỷ ấy thức đêm làm đến mức mắt đỏ hoe.
"Vô Song tỷ tỷ, muội biết tỷ không thiếu thứ gì, nhưng đôi hài này muội đã thêu từng mũi kim bằng tất cả tâm ý." Đích tỷ sụt sịt, bộ dạng đáng thương như một chú thỏ nhỏ. "Nếu tỷ vẫn không chịu nhận tấm chân tình này, muội thà đ.â.m đầu vào đống tuyết kia c.h.ế.t cho xong!"
Cố Vô Song nhìn đôi hài thêu tỉ mỉ, rồi lại nhìn đôi bàn tay bị kim đâm chằng chịt của Minh Nguyệt, thở dài một tiếng thật dài. Nàng bước tới, không đá văng hay xua đuổi như mọi khi, mà đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu tỷ ấy, giọng nói bỗng chốc dịu dàng đến lạ:
"Minh Nguyệt, muội thật là đồ ngốc. Ta là góa phụ, mang mệnh khắc phu, lại hơn muội nhiều tuổi, danh tiếng bên ngoài cũng chẳng tốt đẹp gì, muội theo ta sẽ chỉ chịu thiệt thòi thôi."
Thẩm Minh Nguyệt mắt sáng rực như đèn pha, chộp ngay lấy cơ hội ôm chặt lấy thắt lưng Trưởng tỷ, cọ cọ mặt vào vạt áo nàng: "Muội không sợ! Thiên hạ mắng muội là kẻ điên cũng được, mắng muội vô liêm sỉ cũng được! Chỉ cần mỗi ngày được thấy tỷ, được tỷ xoa đầu thế này, làm nha hoàn cho tỷ cả đời muội cũng cam lòng!"
Cố Vô Song khẽ cười, một nụ cười rạng rỡ làm cả hoa viên bừng sáng, phá tan vẻ lãnh liệt thường ngày. Nàng vỗ vỗ vai Minh Nguyệt, giọng nói mang theo sự dung túng vô bờ bến: "Được rồi, từ nay muội không cần làm nha hoàn nữa. Đi thu dọn đồ đạc đi, ta sẽ đưa muội đi du ngoạn giang hồ, rời xa chốn kinh thành thị phi này. Muội muốn đi đâu, ta đưa muội đi đó."
Thẩm Minh Nguyệt sung sướng đến mức nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy cổ Trưởng tỷ mà hôn chùn chụt vào má nàng. Cố Vô Song tuy đỏ mặt vì xấu hổ nhưng cũng không hề đẩy ra, ngược lại còn vòng tay ôm chặt lấy eo Đích tỷ.
Trên nóc nhà, Cố Diễn nhìn thấy tỷ tỷ mình cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc (dù có chút kỳ lạ), hắn xúc động đến mức suýt rơi khỏi xà nhà. Hắn quay sang ôm lấy ta, lầm bầm: "Hóa ra thâm tình không bằng mặt dày. Cẩm Ngư, chúng ta thua cuộc rồi, mau xuống chuẩn bị quà tiễn chân cho hai vị đại tỷ thôi!"
Ta nhìn bóng dáng hai người họ dưới sân, trong lòng thầm cảm thán: Đích tỷ đúng là cao thủ! Hóa ra "kẻ tổn thương lại muốn tổn thương người khác", còn kẻ "simp chúa" thì cuối cùng cũng hái được hoa trên đỉnh núi tuyết.
15.
Mùa xuân năm sau, Trấn Quốc Hầu phủ đón nhận song hỉ lâm môn, náo nhiệt chưa từng có.
Hoàng thượng cuối cùng cũng ban xuống thánh chỉ chính thức cho Cố Diễn thế tập tước vị Trấn Quốc Hầu. Trong chiếu thư, Ngài không tiếc lời khen ngợi Cố Diễn từ khi cưới được thê tử hiền đức (là ta) thì tính tình chín chắn, nội viện ấm êm. Ta – Thẩm Cẩm Ngư, từ một thứ nữ bị khinh rẻ, nay đường hoàng nhận phong hiệu Hầu phu nhân cấp nhất phẩm, danh chấn kinh kỳ.
Ngày Cố Vô Song và Thẩm Minh Nguyệt rời đi, trời cao mây trắng, gió xuân hây hẩy.
Trưởng tỷ khoác trên mình bộ nam phục bằng tơ tằm màu xanh thẫm, lưng đeo trường kiếm, phong thái tiêu sái như tiên nhân hạ phàm. Còn Đích tỷ Thẩm Minh Nguyệt thì hớn hở cưỡi trên một con ngựa trắng, túi lớn túi nhỏ chất đầy quà bánh mà ta chuẩn bị. Trước khi đi, Đích tỷ còn lén nháy mắt với ta, nói nhỏ:
"Cẩm Ngư, đa tạ muội đã gả thay ta. Giờ ta đi hưởng phúc cùng tỷ tỷ của muội đây, kinh thành này giao lại cho vợ chồng muội tha hồ mà bòn rút!"
Ta nhìn bóng lưng hai người họ khuất dần phía chân trời, lòng thầm chúc phúc. Một góa phụ sát phạt quyết đoán, một đích nữ si tình mặt dày, hóa ra giang hồ mới là nơi thuộc về họ, thay vì những bức tường gạch đỏ sâu thẳm của Hầu phủ.
Về phần Thẩm gia, sau khi biết ta nắm giữ khối gia sản khổng lồ, Thẩm lão gia và Uyển kế mẫu đã mấy lần vác mặt đến định "nhận thân", miệng lưỡi ngọt xớt gọi ta là "con gái ngoan". Nhưng chưa kịp bước qua bậu cửa, đã bị Cố Diễn sai gia đinh cầm chổi quét sạch sành sanh. Hắn dõng dạc đứng trước cổng, hất cằm tuyên bố:
"Phu nhân ta đang bận đếm tiền đến mức tê tay, không rảnh tiếp khách lạ! Ai còn dám bén mảng đến đây quấy rầy nàng nghỉ ngơi, ta lập tức báo lên bộ Hình trị t.ộ.i k.h.i q.u.â.n vụ tráo hôn năm xưa!"
Nghe thấy thế, Thẩm lão gia sợ đến mức suýt sụm bà chè, lôi kéo Uyển kế mẫu chạy trối c.h.ế.t, từ đó về sau không dám ho he nửa lời.
Buổi tối trong phủ, ta ngồi thong thả trên nhuyễn tháp, trước mặt là ba chiếc rương gỗ lim đựng đầy vàng ròng lấp lánh và sổ sách thu chi lãi hàng vạn lượng mỗi tháng. Cố Diễn – vị Hầu gia trẻ tuổi oai phong lẫm liệt bên ngoài, nay lại đang ngoan ngoãn quỳ một bên bóp chân cho ta, miệng thì lẩm bẩm nịnh nọt:
"Phu nhân, hôm nay trưởng tỷ lại gửi về một rương bạc , ta đã cho người chở thẳng vào kho riêng của nàng rồi. Nàng xem, ta phục vụ chu đáo, lại còn ngoan ngoãn dâng nộp quỹ đen thế này... tờ hưu thư năm xưa, nàng đã đ.ố.t s.ạ.c.h chưa?"
Ta híp mắt, hài lòng xoa đầu hắn như xoa đầu một chú cún lớn, thong thả rút từ trong tay áo ra một thỏi vàng nhỏ ném cho hắn: "Làm tốt lắm. Hưu thư cái gì chứ? Ở đây ăn ngon mặc đẹp, lại có người hầu hạ bóp chân, dại gì mà ta đi?"
Ta nhìn ánh trăng sáng tỏ ngoài cửa sổ, lòng thầm cảm thán. Từ một kẻ chỉ muốn làm "cá mặn" cầu an, nay lại trở thành nữ chủ nhân quyền lực nhất Hầu phủ, có phu quân bảo kê, có tiền bạc tiêu ba đời không hết. Cuộc đời này, quả thực là thương vụ làm ăn lãi nhất mà Thẩm Cẩm Ngư ta từng chốt hạ!