Ta vốn là hoa khôi bán nghệ không bán thân, lại vì hắn mà phá lệ.
Ta trêu đùa rằng hắn đã phá thân ta thì phải lấy thân đền đáp, hắn lại lạnh mặt đẩy ta ra rồi biến mất suốt mấy tháng ròng.
Ngày gặp lại, hắn nói hắn sắp thành thân rồi. Sau này ta mới biết, hắn nào phải công tử thế gia gì, mà là bậc Cửu ngũ chí tôn cao cao tại thượng.
Ta cố chấp ở lại thanh lâu, giữ mình vì hắn. Các tỷ tỷ mắng ta khờ dại, nói hạng người như hắn cả đời này cũng chẳng quay lại đâu.
Nhưng ta không tin, ta dịu dàng vuốt ve bụng dưới, thầm nghĩ lỡ như...
Đêm ấy, gió lạnh thấu xương ngoài cửa sổ kèm theo tuyết rơi, ta mong chờ nhìn hắn, nhưng chỉ đợi được một câu: "Thay nàng ấy đi hòa thân, là phúc phận của ngươi."
1.
Ngoài cửa trọng binh canh giữ.
Ta nắm chặt chiếc khăn tay, nhìn Vân Vạn Thịnh trước mặt mà toàn thân không tự chủ được mà run rẩy. Mở miệng mấy lần đều chẳng thốt nên lời, lúc này ta mới bàng hoàng nhận ra, người đàn ông trước mặt là bậc Cửu ngũ chí tôn của Đại Uyên.
Chân ta nhũn ra, quỳ sụp xuống trước mặt hắn, nói những lời mà ta vốn chẳng hề quen thuộc: "Tiểu nữ khấu kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế..."
Ta dập đầu sát sàn gỗ, Vân Vạn Thịnh không mở miệng, không khí trong phòng tựa như ngưng đọng. Chẳng biết đã quỳ bao lâu, giọng hắn mới lọt vào tai ta: "Ma ma bên ngoài vào trang điểm, thử gấm vóc hỷ phục cho nàng ta."
Dứt lời, cửa bị đẩy ra, hai bà tử phục sức lộng lẫy bê bộ hỷ phục đỏ rực nặng nề bước vào. Ta kinh hãi ngẩng đầu, chưa kịp đứng dậy đã bị một bà tử ấn chặt xuống đất: "Cô nương chớ động, lão thân tay chân nặng nề, kẻo lại lỡ tay làm đau cô nương."
Ta bị ấn đến mức không thể cử động, chỉ biết vùng vẫy ngước nhìn Vân Vạn Thịnh: "Hoàng thượng, tiểu nữ không biết đã phạm tội gì, xin ngài minh giám."
Hắn nhìn ta, đôi mắt như chim ưng như muốn nhìn thấu tâm can: "Gương mặt này của ngươi sinh ra là để đi hòa thân Đông Ly. Ngươi thay thế Sơ Đồng là ổn thỏa nhất."
Hắn nói tiếp: "Ngươi hãy ngoan ngoãn chút, trẫm sẽ bảo các ma ma nhẹ tay, như vậy ngươi cũng bớt phải chịu khổ."
Ta nhìn hắn, rệu rã ngồi bệt xuống đất, cảm giác nghẹt thở vì tuyệt vọng bao trùm lấy ta.
Đi Đông Ly hòa thân... Đông Ly cách Đại Uyên bao xa ta không rõ, nhưng nghe đồn Đông Ly Vương tính tình bạo ngược, tàn nhẫn vô cùng, bao năm qua các công chúa Đại Uyên gả sang đó đều không có kết cục tốt đẹp.
Dù thân phận thấp hèn, nhưng Đại Uyên là nơi ta sinh ra, ta không muốn phải bỏ xác nơi đất khách quê người. Ta liều mạng lắc đầu với Vân Vạn Thịnh: "Ta không đi, Hoàng thượng, ta không đi!"
Thấy gương mặt âm trầm của hắn, ta mới nhận ra mình đã lỡ lời. Ta bò rạp dưới đất, dập đầu thật mạnh: "Hoàng thượng, tiểu nữ thân phận thấp hèn, từ nhỏ đã sinh trưởng nơi nhơ nhớp như Túy Xuân Lâu."
Ta khóc lóc: "Kẻ đi hòa thân đều là danh môn vọng tộc, tiểu thư khuê các, tiểu nữ sợ làm tổn hại thể diện Đại Uyên, xin ngài suy xét!"
"Trẫm ý đã quyết, thay hỷ phục đi, ba ngày sau khởi hành đến Đông Ly."
Các bà tử nghe lệnh, mỗi người một bên giữ chặt tay ta khiến ta không thể cựa quậy. Họ thô bạo xé rách y phục trên người ta, ta vùng vẫy nhìn hắn trân trân: "Đừng, ta không muốn đi Đông Ly, ta không muốn mặc hỷ phục, Hoàng thượng, ta xin ngài hãy nể tình năm xưa ngài và ta..."
"Chát!" một tiếng, một bà tử giáng cái tát nảy lửa vào mặt ta: "Hoàng thượng sao có thể có can hệ với hạng nữ nhân hạ tiện như ngươi?"
Mụ ta mắng: "Được Hoàng thượng để mắt là phúc khí của ngươi, thay người đi hòa thân là vinh quang tột đỉnh, ngươi phải đội ơn khôn xiết, chớ có nói lời xằng bậy."
Ta bị đánh đến ngây dại, nhìn theo bóng lưng Vân Vạn Thịnh, bụng dưới đột nhiên nhói lên một cái.
Ta như vớ được cọng cỏ cứu mạng, liều mạng thoát khỏi tay các bà tử: "Ta đã mang cốt nhục của ngài!"
2.
Vân Vạn Thịnh cho lui tất cả mọi người, trong phòng chỉ còn ta và hắn. Ta nhìn hắn đầy hy vọng, khóe miệng run rẩy vì căng thẳng, tay che chở bụng dưới giải thích: "Ta không cố ý giấu ngài, ta thực sự không biết làm cách nào mới tìm được ngài."
Ta van xin: "Ta không cầu mẫu bằng tử quý, chỉ xin Hoàng thượng nể tình đứa trẻ trong bụng mà đừng đưa ta đi Đông Ly."
Hắn nhìn ta, mím chặt môi: "Đã được bao lâu?"
Ta ngỡ hắn đã mủi lòng, gật đầu lia lịa: "Đã hơn một tháng, tuy chưa biết là nam hài hay nữ hài, nhưng hẳn là một đứa trẻ khỏe mạnh..."
Thấy vẻ mặt hắn lạnh ngắt, ta hối hận vì mình nói quá nhiều, cúi đầu mân mê ngón tay không dám ho he thêm lời nào.
Một lúc sau, hắn nói vọng ra ngoài: "Truyền ngự y vào cung, càng nhanh càng tốt."
Ta khẽ thở phào. Hắn mời ngự y, chẳng lẽ là thừa nhận đứa trẻ này? Hắn tuy biểu hiện lạnh lùng, nhưng ta biết tâm địa hắn không phải kẻ như vậy, hắn nhất định sẽ vì hài tử mà không bắt ta đi hòa thân.
Ngự y đến rất nhanh, kết quả chẩn mạch đúng là ta đã có thai hơn một tháng. Nghe xong, tảng đá trong lòng ta mới thực sự hạ xuống. Ta lén nhìn nghiêng gương mặt hắn, mấy tháng không gặp hắn gầy đi nhiều, nếu có cơ hội, ta muốn tự tay nấu bát canh cá cho hắn nếm thử, không biết hắn còn nhớ mùi vị năm xưa không.
Nhưng lời Vân Vạn Thịnh thốt ra tiếp theo lại đẩy ta xuống vực sâu vạn trượng: "Tìm cách bỏ đứa trẻ đó đi, tốt nhất là không để lại dấu vết, tránh làm phía Đông Ly không vui."
Ngự y nhận lệnh, lấy từ trong hộp thuốc ra một viên thuốc đưa cho hắn: "Hoàng thượng, đây là thuốc phá thai, tuy tác dụng phụ lớn nhưng hiệu quả cực tốt, uống xong nằm giường ba ngày là không thấy gì khác lạ."
Nghe vậy, ta hoảng loạn quỳ sụp trước mặt hắn, nước mắt tuôn rơi: "Đừng, cầu xin ngài đừng bỏ con của ta."
Vân Vạn Thịnh mân mê viên thuốc, nhìn ta đầy suy tư: "Tất cả lui ra."
Trong phòng lại chỉ còn hai người, ta bò đến chân hắn, nắm lấy vạt áo hắn cầu xin: "Ngài từng nói, ngoại trừ danh phận ra, ngài có thể cho ta tất cả những gì ta muốn."
Ta khóc nghẹn: "Ta cầu xin ngài đừng bỏ hài tử của chúng ta, nếu ngài không cần, ta có thể tự mình sinh nó ra, cầu xin ngài..."
Hắn nhìn ta, chậm rãi ngồi xổm xuống, đưa tay lau nước mắt trên mặt ta rồi cười lạnh: "Hạng kỹ nữ hạ tiện mà cũng đòi sinh con cho trẫm sao?"
Hắn bóp cằm ta, đưa viên thuốc đến miệng ta: "Nhìn lại bộ dạng của ngươi đi, ngươi cũng xứng sao?"
Ta liều mạng lắc đầu, cắn chặt răng. Đôi mắt hắn âm trầm, lực tay bóp cằm ta mạnh đến mức trắng bệch: "Nguyễn Thi Thi, ngươi không đi hòa thân, trẫm sẽ lấy mạng ngươi."
Nhìn gương mặt hắn, ta nhớ lại lúc hắn ôm ta vào lòng gọi tên ta, nhớ cả lúc hắn vụng về nhưng nghiêm túc chải tóc cho ta. Từng dịu dàng với ta như thế, sao giờ đây lại lạnh lùng bắt ta vào chỗ chết?
Nước mắt rơi xuống tay hắn, hắn nhíu mày, giọng nói xa cách lạnh lẽo: "Nuốt đi."
Ta rủ mắt cười tự giễu.
Hắn sớm đã không nhận ra ta, hoặc có lẽ hắn nhận ra nhưng thấy hạng người như ta không đáng để hắn nhận lại. Từ đầu đến cuối chỉ có ta khờ dại, tìm hắn bao nhiêu năm, đến mức không dám nhận nhau, chỉ dám lặng lẽ thích hắn.
Nhưng hắn không còn là vị đại ca năm xưa nữa, hắn là một đao phủ máu lạnh.
Ta chấp nhận số phận, để hắn nhét viên thuốc vào miệng. Vị đắng lan tỏa, viên thuốc quá lớn, ta nôn khan khiến nó rơi xuống đất.
Cơn giận của hắn bùng lên, hắn bóp cổ ấn ta xuống đất: "Nguyễn Thi Thi, kiên nhẫn của trẫm có hạn."
Ta há miệng, nước mắt lẫn nước dãi, như một con chó mà nuốt viên thuốc dưới đất vào bụng.
3.
Vân Vạn Thịnh sợ xảy ra chuyện trước khi hòa thân, ngay đêm đó đã đưa ta từ Túy Xuân Lầu vào cung, sắp xếp tại Ngọc Thanh Các gần tẩm điện nhất.
Đêm đó ta bị băng huyết, máu thấm đẫm chăn nệm, nhỏ giọt xuống sàn khiến cung nữ canh đêm khiếp hãi. Tiếng thét của nàng ta làm kinh động thái giám, họ vội vã thắp đèn chạy về phía tẩm cung của hắn.
Khi ngự y và Vân Vạn Thịnh đến, ta đã sốt cao mê man. Ta chỉ nghe thấy giọng hắn gắt gỏng: "Ngươi không nói thuốc đó hiệu quả tốt, nằm ba ngày là hồi phục sao? Giờ là thế nào?"
Ngự y run rẩy xin tha: "Hoàng thượng, thuốc tuy tốt nhưng có tác dụng phụ tùy thể chất, tình trạng nguy kịch như cô nương đây lão thần cũng mới thấy lần đầu..."
"Bớt nói nhảm, mau cứu người, nàng ta mà có mệnh hệ gì trẫm lấy đầu ngươi!"
Trong cơn mê, ta thấy ai đó nắm tay mình rồi lại ném mạnh xuống giường, tiếng ngự y lại vang lên: "Hoàng thượng, cô nương này phá thai thất bại, đây là băng huyết rồi, e là..."
Ta khẽ nhếch môi, e là sắp ch*t rồi sao? Ch*t cũng tốt, còn hơn là bỏ xác nơi Đông Ly. Ch*t ở đây, coi như cũng là nơi gần hắn nhất.
"Nàng ta mà không sống được, trẫm sẽ bắt nữ nhi của ngươi thay nàng ta đi hòa thân!" Giọng hắn ác độc vang lên cùng tiếng vật nặng va chạm sàn nhà, rồi ta chìm vào bóng tối.
Chẳng biết qua bao lâu, khi tỉnh lại, trong phòng đầy lò sưởi, mùi thuốc nồng nặc. Có người đang nắm tay ta, nhìn lại thì hóa ra là Vân Vạn Thịnh.
Xem kìa, miệng hắn nói bắt ta đi thay người hắn yêu, nhưng trong lòng hẳn cũng có ta đấy chứ, chỉ là mệnh ta không tốt mà thôi.
Ta gắng gượng đưa tay còn lại họa theo đường nét gương mặt hắn. Dù khác xưa nhưng vết bớt sau tai hắn không thể lầm được.
Cổ họng khô khốc, thấy xung quanh không có ai, ta mới thốt ra cái tên có lẽ là lần cuối cùng: "Nguyệt Minh ca ca..."
Dứt lời, hắn mở choàng mắt, ánh nhìn hung hiểm bóp chặt cổ ta: "Ngươi vừa nói gì?"
Ta lắc đầu, vì xúc động mà ho sặc sụa. Hắn đỡ ta dậy, ánh mắt trở nên kỳ lạ: "Nguyễn Thi Thi, trẫm đã nói ngươi rất giống nàng ấy chưa?"
Ta run rẩy, cúi mặt né tránh. Ta mặc kệ sự chán ghét của hắn mà dựa vào lòng hắn, chạm vào vết bớt sau tai, hắn rùng mình nắm chặt cổ tay ta: "Kỹ nữ Túy Xuân Lâu quả nhiên là giống tiện."
Hắn đẩy mạnh ta xuống giường: "Đã còn sức quyến rũ trẫm thì việc hòa thân ngày mai không cần hoãn nữa."
Nhìn bóng lưng hắn, ta cười thê lương. Nếu việc này làm hắn vui, ta đi là được.
Trời chưa sáng, các ma ma và cung nữ đã mang trang sức vây quanh ta. Vẫn là hai bà tử ở Túy Xuân Lầu hôm ấy mặc hỷ phục cho ta, họ thô bạo xoay vần ta như con rối.
Soi gương đồng, gương mặt ta trắng bệch không chút huyết sắc, chẳng còn vẻ mỹ nhân mà bà chủ Túy Xuân Lâu từng khen ngợi. Sau khi dặm phấn son, trông ta lại tươi tắn như hoa đào, khiến người ta thương cảm.
Ra đến cổng cung, ta thấy Vân Vạn Thịnh, bên cạnh hắn là đệ đệ của ta: Nguyễn Hồng. Ta đã dồn hết tâm huyết để đệ ấy được đi học, tránh xa nơi bùn nhơ, vậy mà sao hắn lại tìm ra nó? Hắn mang nó ra đây là muốn gì?
Ta bấu chặt tay bà tử, bụng dưới lại quặn đau, máu nóng chảy dọc theo chân. Mỗi bước ta đi trên tuyết trắng đều để lại những đóa hoa máu diễm lệ.
Ta muốn ngoái lại nhìn đệ đệ, nhưng các ma ma ngăn cản: "Cô nương đừng nhìn lại, phía trước mới là tương lai của ngươi."
Đến trước kiệu, Vân Vạn Thịnh đột nhiên lên tiếng giễu cợt: "Nguyễn Thi Thi, ngươi phải cố mà sống, dù là vì đệ đệ ngươi, cũng đừng chết quá sớm."
Ta chết lặng, nước mắt rơi vào tuyết tan biến không dấu vết. Hắn dùng mạng đệ đệ để uy hiếp ta.
Ta ngồi vào kiệu, lấy mảnh khăn trắng viết hai chữ "Nguyệt Minh" bằng máu từ ngón tay bị cắn rách, rồi ném về phía hắn. Chỉ mong hắn chừa cho đệ đệ ta một con đường sống.
Thấy mảnh khăn, hắn bỗng hốt hoảng.
4.
Ngồi trên xe ngựa đi Đông Ly suốt một tháng trời, ta thấy Vân Vạn Thịnh bên cạnh một nữ nhân có nét giống ta năm sáu phần. Hẳn đó là người hắn yêu.
Vừa đến nơi, binh lính Đông Ly thô lỗ lôi ta vào đại trướng của Vương. Chưa kịp nhìn rõ, tay ta đã bị ai đó giẫm nát dưới chân. Trước mặt ta là một nam nhân mặc dị phục, ta run rẩy quỳ lạy: "Công chúa hòa thân Đại Uyên, Nguyễn..."
Chưa dứt lời, ta đã bị hắn ta bóp cổ xách lên. Hắn ta cưỡng ép ta đối mặt, định hôn ta nhưng ta né tránh. Hắn ta tức giận bóp cằm, cắn rách môi ta, tham lam hút máu. Ta sợ hãi vùng vẫy muốn thoát khỏi con quái vật này.
Hắn ta tát ta ngã xuống đất, nhổ bãi máu vào mặt ta: "Đã cho mặt mũi mà không nhận! Hoàng đế Đại Uyên đưa ngươi đến là để bản vương chơi đùa, còn dám kháng cự, ngày mai sẽ đem cho sói ăn."
Hắn ta truyền lệnh đưa ta vào đại trướng để "thưởng thức".
Đêm đó, Đông Ly Vương uống say khướt bước vào. Ta bị cung nữ kỳ cọ đến trầy da tróc vảy rồi ném lên giường hắn ta. Nhìn hắn ta tiến lại gần, tim ta như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Vân Vạn Thịnh đến một tì nữ cũng không để lại cho ta. Hắn thực sự muốn ta chết ở đây.
Đông Ly Vương nhìn ta chằm chằm, bàn tay thô ráp siết chặt lấy cổ tay ta, kéo tuột ta từ trên giường xuống mặt đất lạnh lẽo, đầu ta đập xuống sàn phát ra tiếng "đông" khô khốc.
Hắn ta chẳng hề mảy may để tâm, chỉ nheo mắt nhìn ta, miệng lẩm bẩm những lời ta nghe không hiểu. Ngay khoảnh khắc sau, hắn ta đã đè sấn lên người, xé nát lớp lụa mỏng trên thân ta.
Nhìn Đông Ly Vương gần như phát cuồng, ta nắm chặt nắm đấm, mặc cho hắn ta giày vò. Cơn đau xé rách khiến toàn thân ta không ngừng run rẩy. Ta nghiêng đầu, cắn răng không dám để nước mắt rơi ra. Ta tự nhủ rằng chỉ cần nhẫn nhịn qua đêm nay là ổn.
Ta vốn là cô nương chốn Túy Xuân Lâu, dù trước nay chỉ bán nghệ không bán thân, nhưng hạng nam tử nào mà ta chưa từng thấy qua, ta biết họ muốn gì. Chỉ cần ta ngoan ngoãn chịu đựng hết đêm nay, Đông Ly Vương hẳn sẽ không làm khó ta thêm nữa…
"A Đồng, nàng nói cho ta biết, tại sao lại phản bội ta? Chẳng lẽ hắn thực sự yêu nàng hơn ta sao..."
Đông Ly Vương nhìn ta đầy thống khổ, rồi bất thình lình nắm lấy tóc ta lôi xềnh xệch ra ngoài.
Hắn ta gầm lên: "Hoàng đế Đại Uyên thật là ăn gan hùm mật gấu, dám gửi đến một nữ nhân không còn hoàn bích để lừa gạt bản vương".
Hắn ta ném mạnh ta ra khỏi đại trướng. Ta không màng đến thân thể đau đớn, chật vật bò dậy từ mặt đất, co quắp thân mình, dùng đôi tay ôm chặt lấy chính mình.
Đông Ly Vương nhìn ta cười lạnh: "Đem tiện nhân Đại Uyên này ném vào quân doanh, cho các huynh đệ cùng nếm mùi tươi mới".
Nghe vậy, ta kinh hoàng ngẩng đầu, mặc kệ ánh mắt khinh bỉ của đám người xung quanh, quỳ bò đến dưới chân Đông Ly Vương.
Ta ngước mặt, đôi mắt đẫm lệ, ra vẻ yếu đuối đáng thương cầu xin hắn ta: "Xin Vương thượng giữ nô tì lại, nô tì có thể vì Vương thượng mà làm bất cứ điều gì".
Ma ma ở Túy Xuân Lâu từng nói, gương mặt này của ta cộng thêm vài giọt nước mắt chính là đòn chí mạng đối với nam nhân.
Đêm Vân Vạn Thịnh ở cùng ta, vì đau mà ta đã khóc đến hoa lê đái vũ. Hắn xót xa ôm ta vào lòng và nói rằng nước mắt của ta có thể lấy mạng hắn.
Giờ đây đối mặt với Đông Ly Vương, ta không còn cách nào khác, chỉ có thể dùng gương mặt này để cầu lấy một cơ hội sống sót.
Ánh mắt Đông Ly Vương trầm xuống. Hắn ta cúi người, ôm lấy eo ta lôi vào lòng, rồi điên cuồng chiếm đoạt ta ngay trước mặt mọi người. Nghe tiếng reo hò đầy ác ý xung quanh, ta vùi đầu vào hõm cổ của hắn ta.
Chỉ cần sống được, liêm sỉ có là gì.
5.
Đông Ly Vương giữ ta lại trong đại trướng. Khi trời sáng rõ, tì nữ Đông Ly bưng nước nóng và quần áo sạch bước vào.
Ta dùng chăn quấn chặt thân mình, cúi đầu, giọng nói run rẩy: "Cứ đặt ở đó, ta tự mặc là được". Ta ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh nhìn chán ghét của ả.
Ả không hề kiêng dè, thậm chí cố ý nói lớn tiếng: "Nghe danh Đại Uyên là lễ nghi chi bang, không ngờ công chúa đưa đến lại mặt dày vô sỉ đến thế".
Một kẻ khác phụ họa: "Chuyện ghê tởm nàng ta làm đêm qua đã đồn khắp vương đình Đông Ly rồi, ta thật không biết hạng người không biết xấu hổ như nàng ta sao còn mặt mũi mà sống tiếp".
"Nếu là ta thì ta đã đâm đầu vào cột mà ch*t cho rảnh nợ".
Đâm đầu mà ch*t ư? Nếu ta muốn ch*t, ta đã cắn lưỡi tự tận trên đường đến Đông Ly rồi. Ta ch*t thì xong một đời, nhưng còn Nguyễn Hồng thì sao? Ta không thể ích kỷ như thế, dù là vì đệ ấy, ta cũng phải sống sót ở Đông Ly này.
Ta rủ mắt cười nhạt, tung chăn, chân trần bước xuống giường trước ánh mắt ngỡ ngàng của đám tì nữ. Ta thong thả cầm lấy y phục bọn chúng mang ta, từ tốn mặc từng lớp lên người.
Năm ta tám tuổi bị đưa vào Túy Xuân Lâu, tiền bạc đều dùng sạch để lo hậu sự cho nương. Tiên sinh của đệ đệ lại sai người đến đòi học phí.
Đường cùng, ta tự mình tìm đến cửa Túy Xuân Lâu. Ta nhìn chằm chằm Ma ma, hai tay xoắn chặt vào nhau, dù căng thẳng tột độ vẫn cắn răng mặc cả: "Ta muốn bán mình, lấy một trăm lượng bạc".
Ma ma cười duyên dáng, nâng mặt ta lên nhìn trái nhìn phải rồi tặc lưỡi: "Đúng là một mầm non mỹ nhân. Nhưng nữ nhân chỉ có sắc đẹp là rẻ mạt nhất, ngươi còn bản lĩnh gì khác không?"
Khi đó ta sống cùng nương trong căn nhà nhỏ trên núi, ngoài bắt cá, đốn củi thì chỉ biết hái hoa cắm hoa. Ta tự hào kể hết những gì mình biết, nhưng ma ma lạnh mặt: "Muốn vào Túy Xuân Lâu của ta, ngươi chỉ có thể làm nghề bán thân".
Ta không hiểu, nhưng ta biết nếu không làm, ta sẽ không có một trăm lượng bạc đó. Ta nắm lấy tay ma ma, vừa khóc vừa nói: "Ta cái gì cũng có thể học, ta học nhanh lắm. Ta cần tiền, chỉ cần cho ta tiền, bảo làm gì ta cũng làm".
Có lẽ thấy ta còn quá nhỏ, ma ma chưa nỡ bắt ta tiếp khách ngay mà để ta theo các tỷ tỷ học đàn, học múa.
Năm mười ba tuổi, để vang danh khắp Đại Uyên, ta mặc áo mỏng đi hài mỏng khiêu vũ giữa trời tuyết suốt một đêm, suýt chút nữa là hỏng cả đôi chân.
Ma ma mắng ta quá tàn nhẫn với chính mình, nói trông ta yếu đuối nhưng cốt cách lại cứng cỏi vô cùng. Đúng vậy, ta chính là kẻ vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.
Ta thắt xong dải áo rườm rà, đeo trang sức vào cổ tay và cổ chân. Nhìn bộ váy múa hở hang táo bạo, ta ném dải buộc tóc xuống đất, búi tóc lên đơn giản.
Mỗi cô nương ở Túy Xuân Lâu đều có thủ đoạn lấy lòng nam nhân riêng của mình. Đón nhận ánh mắt độc địa của tì nữ, ta cười duyên dáng, đưa tay xoa bụng: "Các vị tỷ tỷ, ta đói rồi, có gì ăn không?"
Tì nữ lườm ta một cái, giọng nói không giấu nổi sự ghê tởm: "Vương thượng ra lệnh đưa ngươi ra quân doanh".
Quân doanh ư?
Sau một đêm giày vò, Đông Ly Vương vẫn không chịu buông tha cho ta.