6.
Trong quân doanh Đông Ly có một trường đấu thú, chuyên dùng để nhốt nô lệ vào giết chóc cho binh lính xem như trò tiêu khiển. Khi ta bị đưa vào, bên ngoài lồng sắt chật kín binh lính, chúng hò reo phấn khích như thể ta là con mồi béo bở nhất vừa săn được.
Trong đám đông, ta liếc mắt đã thấy Đông Ly Vương. Hắn ta lạnh lùng nhìn ta, giọng nói âm u như từ địa ngục vọng về: "Nghe danh nữ nhân Đại Uyên giỏi múa, ngươi hãy múa một đoạn cho các chiến sĩ của ta xem. Nếu múa đẹp, ta sẽ cho ngươi một con đường sống".
Ta nắm chặt nắm đấm, nặn ra một nụ cười mê hoặc, hành lễ theo kiểu chốn thanh lâu rồi bắt đầu nhón chân khiêu vũ giữa đấu trường không hề có nhạc khí.
Đông Ly Vương không chuẩn bị hài cho ta, mặt đất đấu trường đầy cát nhám. Mỗi bước nhảy đều đau thấu tâm can, nhưng ta không sợ, ta chỉ muốn sống.
Tiếng hò reo vang dội, ta không ngừng xoay vần cho đến khi mặt đất đấu trường nhuốm màu hồng nhạt của máu. Khi đôi chân đã tê dại, ta kết thúc điệu múa, cúi chào mọi người rồi nhìn về phía Đông Ly Vương đầy mong mỏi.
Nhưng ta không nhận được đáp án mình muốn. Hắn ta lạnh mặt, ném một ống trúc vào đầu ta: "Hạng kỹ nữ thanh lâu mà cũng xứng mang danh công chúa đến hòa thân với bản vương sao?"
Ta kinh hãi nhìn hắn ta, liếc mắt thấy ống trúc dưới chân mà không dám cử động. Chẳng lẽ khi Vân Vạn Thịnh đưa ta đi, mọi thông tin về thân phận cũ của ta chưa được tiêu hủy? Tại sao hắn ta lại biết?
Đông Ly Vương lăm lăm con dao trong tay, chỉ qua lồng sắt về phía cổ ta: "Bản vương ghét nhất kẻ lừa dối, ngươi cũng vậy, mà Hoàng đế Đại Uyên cũng vậy, đều phải chết..."
Toàn thân ta run rẩy, quỳ sụp xuống phủ nhận: "Vương thượng, chắc chắn ngài lầm rồi, ta chính là công chúa Đại Uyên, sao có thể là kỹ nữ được? Việc hòa thân trọng đại, dù có cho ta lá gan bằng trời ta cũng không dám lừa dối ngài".
Đông Ly Vương nhìn ta bằng ánh mắt vô cảm, vung dao chém đứt xiềng xích lồng sắt, rồi cười điên dại: "Các chiến sĩ, bản vương ban tiện nhân này cho các ngươi! Đêm nay, hãy tận hưởng nữ nhân đến từ Đại Uyên này cho thật tốt".
Ta hoảng loạn lắc đầu: "Không, Vương thượng cầu xin ngài cho nô tì thêm một cơ hội..."
Cửa lồng sắt bị đám binh lính xô mở, chúng đỏ mắt lao vào như hổ đói. Ta liều mạng bò vào góc sâu nhất, nhưng chúng quá nhanh.
Chúng nắm chân ta lôi ngược lại, mấy tên lính giữ chặt lấy ta, xé nát quần áo trên người. Binh lính tràn vào càng lúc càng đông, chúng xếp hàng đợi đến lượt để đè lên thân xác ta.
Ta nhìn Đông Ly Vương đang tàn nhẫn quan sát bên ngoài bằng ánh mắt tuyệt vọng và tê dại, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười tự giễu.
Đừng bao giờ dễ dàng tin vào nam nhân, họ sẽ không ngần ngại mà đẩy ngươi xuống địa ngục.
7.
Khi đám lính rời đi, trời đã sáng rõ. Ta nằm giữa đấu trường, toàn thân đầy máu, hơi thở yếu ớt. Ta chật vật bò dậy, kéo lê thân thể nát bấy về phía góc tường. Co quắp lại, vùi đầu vào đôi tay không còn chỗ nào lành lặn, ta khẽ hát bài ca dao mà nương thường hát thuở nhỏ.
Hát được vài câu, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi. Ta dùng mu bàn tay lau đi, nhưng càng lau mặt càng lem luốc máu lệ.
Cuối cùng, ta ôm mặt khóc nức nở: "Nương ơi, Thi Thi rốt cuộc đã làm sai điều gì mà họ lại đối xử với con như thế này..."
Ta bị tống vào quân kỹ doanh.
Ngày đầu tiên đến đó, ta bắt gặp cảnh một nữ nhân bị binh lính khiêng ra ngoài với vẻ mặt ghê tởm. Người nàng ta trần trụi, lở loét không còn một miếng thịt lành, chân tay như cành khô gãy rụng.
Ta kinh hãi lùi lại, ngã nhào xuống đất. Những vết lở loét đó ta đã từng thấy ở Túy Xuân Lâu, tỷ tỷ A Dao cũng chết vì căn bệnh đó. Khi ấy ma ma vừa mắng xui xẻo, vừa đưa tất cả cô nương đi khám và uống thuốc vì sợ lây lan.
Đó là bệnh phong tình, mắc phải chắc chắn chết.
Ta không muốn chết, ta muốn sống. Ta gào thét đòi quân y cho thuốc, nhưng đổi lại chỉ là một trận đòn thừa sống thiếu chết. Nằm thoi thóp trên chiếu cỏ, ta lại nhân họa đắc phúc mà tránh được sự giày vò trong vài ngày.
Số nữ nhân mắc bệnh ngày càng nhiều, mấy chục người giờ chỉ còn mười mấy. Binh lính cũng ít xuất hiện hơn, suốt nửa tháng chẳng thấy bóng dáng tên nào. Nghe những nữ nhân lớn tuổi nói, Đông Ly và Đại Uyên đã khai chiến.
Ta không ngờ Vân Vạn Thịnh lại đích thân xuất chinh. Khi gặp lại hắn, ta đang cùng những nữ nhân khác tháo chạy khỏi Đông Ly.
Hắn ngồi trên chiến mã, nhìn xuống ta và nói: "Ta đến đón nàng về nhà".
8.
Trở về Đại Uyên, ta lâm bệnh nặng, ho không dứt, đêm nào cũng sốt cao. Ngự y thay nhau cứu chữa nhưng đều bất lực. Họ nói ta mắc bệnh bẩn từ Đông Ly, không chữa được nữa.
Chính ta cũng nghĩ mình bị bệnh phong tình, cảm thấy khắp người đầy mụn mủ, cứ chạm vào là vỡ. Ta mất ngủ trắng đêm, tự dùng móng tay cào cấu khắp người đầy thương tích.
Vân Vạn Thịnh lo lắng, sai nha hoàn canh chừng ta không cho tự làm hại mình, nhưng suốt thời gian ta bệnh, hắn chưa từng ghé thăm lấy một lần.
Thuốc của ngự y vẫn đưa đến hàng ngày, nhưng họ không buồn đến xem bệnh nữa. Đám nha hoàn sợ bị lây bệnh, chúng dùng khăn bịt mũi ta rồi đổ chén thuốc đắng ngắt vào miệng, mặc kệ ta có nuốt trôi hay không.
Mọi người đều đợi ta chết, nhưng kỳ tích là bệnh tình của ta dần chuyển biến tốt.
"Nữ nhân này bao giờ mới chết đây, ta chẳng muốn hầu hạ nàng ta thêm ngày nào nữa".
"Loại tiện nhân này, bệ hạ cứu về làm gì cho thêm phiền phức".
"Nghe nói bệ hạ đích thân đón về, chăm sóc suốt dọc đường, quý giá lắm cơ đấy".
"Quý giá? Nàng ta trước đây là kỹ nữ Túy Xuân Lâu, hạng người đó sao vào mắt bệ hạ được".
"Ngươi không hiểu rồi, kỹ nữ đều có ngón nghề mê hoặc đàn ông, ai biết nàng ta dùng chiêu gì với bệ hạ".
Ta tức giận hừ một tiếng, gắng gượng mở mắt xem đám nha hoàn hỗn xược đó là ai. Ở Túy Xuân Lâu, hạng này đã bị ma ma cắt lưỡi bán đi rồi.
Ta cố ý ho vài tiếng: "Nước...".
Chúng giật mình chạy lại, một đứa bạo dạn lay người ta: "Ngươi còn sống hay chết rồi?".
Ta mím môi: "Nước".
Nàng ta trợn mắt rồi chạy ra ngoài hét lớn: "Người đâu, Nguyễn cô nương tỉnh rồi!".
Ngự y kiểm tra xong lập tức lắc đầu không tin nổi: "Rõ ràng là chứng nan y, vậy mà lại tỉnh lại".
Ta thều thào: "Chắc do ông trời thương xót".
9.
"Thi Thi của trẫm tự nhiên là phúc lớn mạng lớn".
Đó là lần đầu ta gặp lại Vân Vạn Thịnh kể từ khi về Đại Uyên.
Hắn gầy hơn trước.
Hắn cho mọi người lui ra, ngồi bên giường nắm lấy tay ta: "Thi Thi, nàng chịu khổ rồi. Tại sao không sớm nói cho trẫm biết nàng chính là cô bé năm xưa đã cứu trẫm? Nếu trẫm biết, trẫm nhất định không để nàng đi hòa thân".
Ta chậm rãi rút tay ra: "Hoàng thượng, tiểu nữ dơ bẩn, không dám ở lại hoàng cung, xin ngài đưa ta về Túy Xuân Lâu".
Bàn tay hắn khựng lại: "Nàng còn giận trẫm sao? Trẫm biết trẫm đã phụ lòng nàng, có lỗi với nàng và cả đứa con của chúng ta. Giờ trẫm sẽ chăm sóc nàng thật tốt, tuyệt đối không đưa nàng về nơi đó nữa. Cung điện này rất rộng, nàng cứ yên tâm ở lại tẩm bổ thân thể".
Ta nắm chặt nắm đấm, nhìn thẳng vào hắn: "Vậy ngài có cưới ta không?"
Hắn khựng lại, ánh mắt thoáng qua vẻ phức tạp: "Thi Thi, nàng lo dưỡng bệnh đi, chuyện khác tính sau". Nhìn bóng lưng hắn vội vã rời đi, ta cười khổ, nếu không định cho ta danh phận, sao còn giữ ta lại làm gì?
10.
Ta chìm vào một giấc mơ dài. Mơ thấy căn nhà cũ trên sườn núi, tuy gian khổ nhưng có nương bên cạnh thật ngọt ngào. Hình ảnh về cha đã mờ nhạt, nương không bao giờ kể về ông, hễ ta hỏi là nương lại nổi giận và nói ông ấy đã chết rồi.
Năm ta bốn năm tuổi, nương hái thuốc lượm được đệ đệ Nguyễn Hồng mang về. Nương định đem đệ ấy cho người khác, nhưng ta ôm chân nương xin giữ lại.
Hàng ngày ta theo nương giặt giũ, hái thuốc, bắt cá. Hôm đó, ta thấy Vân Vạn Thịnh toàn thân đầy máu trôi dạt trên sông.
Nương sợ hãi kéo ta chạy về nhà, khóa chặt cửa, miệng lẩm bẩm: "Trời Đại Uyên sắp đổi rồi".
Ta lo cho người đó, sợ hắn bị dã thú ăn thịt, bèn cầu xin nương cứu hắn. Nương kiên quyết từ chối vì sợ rước họa sát thân.
Đợi nương ngủ say, ta lẻn ra ngoài tìm đến bờ sông. Thấy hắn vẫn còn nhịp thở, ta thở phào ngồi ôm lấy hắn đợi trời sáng. Khi nương tìm đến, ta khóc lóc cầu xin mãi nương mới chịu đưa hắn về nhà.
Khi tỉnh lại, nương bảo hắn hãy tự nhận tên là Phương Nguyệt Minh để lánh nạn.
Ngày hắn rời đi, nương bảo ra ngoài bán thảo dược nhưng thực chất là đi dẫn đường cho hắn về nhà. Khi nương trở về chỉ có một mình, nương nói hắn đã về nhà rồi.
Nghe lời nương, ta khóc rống lên đầy oán trách. Ta nói ta muốn gả cho Nguyệt Minh ca ca, giờ huynh ấy đã về nhà, ta biết tìm huynh ấy ở phương nào?
Nương ôm ta vào lòng, thầm thì bao điều. Người bảo ta đừng đi tìm Phương Nguyệt Minh nữa. Người dặn ta khi trưởng thành phải tránh xa tất cả nam tử họ Vân, rồi cùng với Nguyễn Hồng sống một đời bình đạm.
Đêm ấy, nương phá lệ cho ta và Nguyễn Hồng cùng chen chúc trên giường của người. Người dịu dàng vỗ về lưng ta, bảo ta phải sống một đời an yên, phải sống thật tốt.
Sáng sớm hôm sau, căn nhà rách nát bỗng chật ních những kẻ vận gấm vóc lụa là. Nương giấu ta và Nguyễn Hồng vào trong vựa gạo. Ta tận mắt chứng kiến một nữ nhân đưa chén rượu cho nương.
Nương không uống, đám người kia lập tức ấn người xuống đất, cưỡng ép đổ rượu vào miệng.
Sau khi uống chén rượu ấy, nương đau đớn ôm bụng lăn lộn trên đất.
Người ngẩng đầu nhìn nữ nhân trước mặt, buông lời nguyền rủa độc địa: "Triệu Thục Mị, ngươi sẽ bị quả báo..."
Lời chưa dứt, nương đã phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống đất rồi vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại nữa.
"Nương..."
11.
Thân thể ta phục hồi khá tốt, mới nửa tháng đã có thể xuống đất đi lại. Thế nhưng, ta chỉ có thể quẩn quanh trong căn phòng nhỏ hẹp ở Ngọc Thanh Các này.
Mỗi khi ta định bước qua ngưỡng cửa, hai tiểu nha hoàn lắm lời lại quỳ sụp xuống, ngăn cản không cho ta ra ngoài. Ta bất lực đứng nơi cửa, dõi mắt nhìn về bầu trời tự do phía ngoài cung cấm.
Suốt thời gian qua, Vân Vạn Thịnh chưa từng ta thăm ta lấy một lần. Nghe hai nha hoàn kia nói, hắn đang bận rộn chuẩn bị cho đại điển phong Hậu.
"Ta muốn ra ngoài đi dạo một chút, có được không?" Ta ngồi bên bàn, nhìn ấm trà đã cạn, úp ngược chén trà xuống mặt bàn.
"Nguyễn cô nương, xin cô đừng làm khó chúng nô tì. Trong cung đang bận rộn vì đại điển phong Hậu, lúc này cô đừng ra ngoài gây thêm chuyện. Ngộ nhỡ mạo phạm đến vị quý nhân nào, cái đầu của chúng nô tì khó mà giữ nổi."
Tiểu nha hoàn nói giọng đáng thương, nhưng nơi đáy mắt toàn là vẻ khinh miệt và chán ghét đối với ta.
Ta chống tay xuống bàn đứng dậy, bước về phía cửa, đột nhiên không muốn cam chịu sự sắp đặt của kẻ khác nữa: "Nếu ta cứ nhất quyết muốn ra ngoài thì sao?"
Tiểu nha hoàn tức giận khôn cùng, nàng ta cau mày chằm chằm nhìn ta, hai tay chống nạnh, dáng vẻ như muốn giáo huấn ta.
"Nguyễn cô nương, nô tì nói thật cho cô biết, là bệ hạ hạ chỉ cấm cô rời khỏi Ngọc Thanh Các."
"Chủ tử trong cung đều là tiểu thư danh gia thanh bạch, còn cô xuất thân thấp hèn, lại từng đi hòa thân ở Đông Ly. Nô tì nghe nói, bệ hạ đã cứu cô ra từ trong doanh kỹ."
"Bệ hạ giữ cô lại hậu cung, không chỉ các chủ tử không vui, mà ngay cả các đại thần trên triều cũng chẳng ai tán thành."
"Hiện giờ người trong cung đều tránh xa Ngọc Thanh Các, họ sợ đến gần sẽ lây bệnh bẩn thỉu..."
12.
"Chát!" Ta vung tay giáng một bạt tai vào mặt tiểu nha hoàn kia.
Nàng ta ngẩn người nhìn ta, giây tiếp theo lập tức nghiến răng nghiến lợi, xắn tay áo lao ta: "Con tiện kỹ này, ngươi dám đánh ta? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Thanh Trúc, tì nữ thân cận của Hoàng hậu nương nương."
"Nếu không vì con tiện kỹ như ngươi, giờ này ta đã cùng Thanh Mai, Thanh Tú giúp nương nương lo liệu đại điển rồi."
"Ta chưa tìm ngươi tính sổ, ngươi lại dám động thủ với ta. Hôm nay ta phải cho ngươi biết, loại nữ nhân đê tiện như ngươi, có chết trong cung cũng chẳng ai thèm ngó ngàng..."
Thanh Trúc túm lấy tóc ta, điên cuồng tát vào mặt ta: "Đồ hồ ly tinh, ta phải xé nát mặt ngươi." Ta tránh được tay nàng ta, nhưng lại bị tát trúng tai. Cú đánh rất mạnh khiến tai ta ù đi. Ta nắm lấy tay nàng ta, nhưng vì bệnh mới khỏi nên sức lực không đủ.
Thấy ta yếu thế, Thanh Trúc quay sang nhìn tiểu nha đầu Xuân Hương đang đứng run rẩy bên cửa: "Xuân Hương, còn ngây ra đó làm gì? Mau lại đây đè con tiện nhân này xuống đánh cho ta!"
Xuân Hương không dám trái lệnh, run rẩy bước ta giữ chặt lấy tay ta. Một mình ta không chống lại được hai người, lập tức bị họ đè xuống đất. Xuân Hương giữ chặt cánh tay, còn Thanh Trúc túm tóc liên tục tát vào mặt ta.
Nàng ta cố tình nhắm vào những chỗ hiểm, chỉ mấy cái đã khiến mũi ta chảy máu. Máu mũi chảy xuống miệng, vị tanh nồng khiến ta buồn nôn. Ta "oẹ" một tiếng, nôn hết mật xanh mật vàng lên người Thanh Trúc.
Thanh Trúc nhìn ta đầy chán ghét, lôi tóc ta kéo ra ngoài: "Ngươi đã khiến ta buồn nôn thế này, vậy ta để ngươi xuống hồ cho tỉnh táo lại." Thanh Trúc và Xuân Hương hợp lực đẩy ta xuống hồ sen bên ngoài Ngọc Thanh Các.
Tiết đầu xuân, nước hồ lạnh thấu xương. Ta vốn biết bơi, nhưng lúc này ta lại chẳng muốn vùng vẫy. Ta nín thở, để mặc cơ thể chìm xuống đáy hồ, đôi bàn tay đang siết chặt từ từ buông lỏng.
Ta thấy nương đang từ xa đi ta. Ta nắm lấy tay người, tựa đầu vào vai người: "Nương, Thi Thi sai rồi, Thi Thi không nên bướng bỉnh đi tìm Vân Vạn Thịnh."
"Thi Thi mệt lắm, Thi Thi không muốn tìm Triệu Thục Mị nữa, Thi Thi muốn đi cùng người..."
13.
"Đừng chết..."
Ta khó khăn mở mắt, nhìn cảnh vật trước mắt mà lòng thảng thốt. Ta thế mà không chết.
"Tiện kỹ to gan, dám làm loạn hậu cung, người đâu, lôi xuống đánh hai mươi trượng."
Nghe vậy, ta gắng gượng ngẩng đầu. Nhìn vị quý phụ ăn vận lộng lẫy ngồi trên sập, đôi mắt ta bỗng trợn trừng kinh hãi.
Triệu Thục Mị?
Ta dùng móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay, nỗi đau giúp ta tỉnh táo lại. Ta nhắm mắt rồi mở mắt lần nữa.
Dù người nữ nhân này đã già đi nhiều so với năm xưa, nhưng ta chắc chắn, bà ta chính là kẻ đã bức mẫu thân uống rượu độc.
Triệu Thục Mị cau mày, giọng đầy nộ khí: "Tiện kỹ, ngươi dám lườm ta? Trước tiên hãy móc hai con mắt của nó ra cho ai gia..."
Lời vừa dứt, những thái giám đang lôi ta đi bỗng dừng lại, họ đè ta xuống đất, bóp cằm ta, cầm vật sắc nhọn định đâm vào mắt ta.
Thấy vậy, ta ngửa cổ cười lạnh, bắt chước giọng của mẫu thân năm nào: "Triệu Thục Mị, ngươi sẽ bị quả báo!"
Sắc mặt Triệu Thục Mị lập tức trở nên vô cùng khó coi. Bà ta đứng dậy, bước ta xô ngã cung nhân, túm lấy tóc ta và giáng một tát thật mạnh.
Bà ta nhìn ta với ánh mắt vừa kinh hãi vừa tàn độc: "Tiện kỹ, ngươi rốt cuộc là ai?"
Ta nhìn bà ta cười.
Ta vốn đã muốn chết theo a nương cho xong xuôi tất cả, chẳng ngờ ông trời có mắt, lại để Triệu Thục Mị tự tìm đến cửa. Đã vậy, ta sẽ dùng thân xác tàn tạ này quyết một phen sống mái với bà ta.
Ta liếm vết máu nơi khóe môi, cúi đầu cười lạnh: "Ngươi tưởng chuyện năm xưa không ai biết sao? Nhìn thân phận ngươi chắc cũng không thấp, không biết hoàng thượng có biết ngươi chính là kẻ muốn hại chết hắn năm đó không? Liệu hắn có còn trao cho ngươi vinh hiển tột cùng này nữa chăng?"
Triệu Thục Mị nheo mắt nhìn ta, từ từ buông tóc ta ra. Bà ta đặt tay lên tay tì nữ, lấy lại vẻ ngạo mạn vốn có: "Xem ra ai gia bị ngươi làm cho hồ đồ rồi. Người đâu, lôi con tiện kỹ này ra đánh chết cho ta!"
"Mẫu hậu, vạn lần không nên! Nữ nhân này là ân nhân cứu mạng của bệ hạ. Nếu bệ hạ phát hiện chúng ta đánh chết nàng ta, chắc chắn sẽ không vui. Hơn nữa đại điển phong Hậu sắp ta, bệ hạ đại xá thiên hạ, lúc này trong cung có mạng người là điềm không lành."
"Mẫu hậu bớt giận, chi bằng cứ giữ mạng con tiện kỹ này lại, đợi sau khi đại điển kết thúc hãy giết cũng chưa muộn..."
Ta chậm rãi quay đầu, đối diện với đôi mắt có nét tương đồng với mình, cười lạnh: "Một kẻ giả mạo mà cũng muốn lên ngôi Hoàng hậu, thật nực cười."
Người nữ nhân kia nhìn ta, khẽ cười: "Dù ta có là kẻ giả mạo, bệ hạ cũng sẽ phong ta làm Hoàng hậu. Ngươi vào cung đã lâu, nếu bệ hạ thực sự muốn sắc phong ngươi, chỉ cần một lời khẩu dụ. Nhưng ngài lại để ngươi ở hậu cung không danh không phận thế này, ngươi có biết vì sao không?"
Ta đương nhiên biết. Hắn chê bai ta... Thực ra, ta cũng chê bai chính mình.
Ta vốn đã định chết rồi, sao họ còn đa sự cứu ta? Họ cứ việc lo đại điển, sống chết của ta can hệ gì đến họ. Cứu ta rồi lại muốn đánh giết ta, người trong hoàng cung này thật điên cuồng đến mức khó hiểu.
Nhưng ta đã tìm thấy Triệu Thục Mị, nếu cứ thế từ bỏ, ta sẽ chết không nhắm mắt. Dù không thể tự tay giết bà ta báo thù cho nương, ta cũng sẽ khiến cái hoàng cung này không được yên ổn.
Ma ma từng nói, cuộc chiến giữa nữ nhân với nhau không phải xem ai mạnh hơn, mà là xem ai khiến nam nhân đau lòng hơn.
Ta quỳ xuống trước Chu Sơ Đồng, dập đầu xuống sàn, từng cái từng cái một.
"Tiểu nữ biết mình không nên có tham vọng viển vông, vốn dĩ tiểu nữ không nên bị cuốn vào cuộc tranh đấu này."
"Chính tiểu nữ đã thay thế Hoàng hậu nương nương đi hòa thân ở Đông Ly. Hoàng thượng nói Đông Ly vương yêu say đắm gương mặt giống nương nương, nên mới ép tiểu nữ mặc giá y lên kiệu hoa."
"Nếu không vì tiểu nữ có vài phần giống nương nương, sao lại rơi vào thảm cảnh này..." Ta dùng hết sức dập đầu, trán nóng rát.
Chu Sơ Đồng cau mày, vò nát chiếc khăn tay, ánh mắt hiện lên vẻ hoảng loạn nhìn Triệu Thục Mị: "Ngươi nói láo! Cái gì mà giống ta? Ngươi và ta trông chẳng giống nhau chút nào, ngươi..."
"Hoàng thượng giá đáo!"
Nghe tiếng truyền, ta lập tức cúi đầu quỳ ngay ngắn.
Vân Vạn Thịnh, ngươi lợi dụng ta lâu như vậy, lần này ta lượt ta lợi dụng ngươi.