Chương 3

14.
Vân Vạn Thịnh phớt lờ sự ngăn cản của Triệu Thục Mị, đưa ta trở lại Ngọc Thanh Các.

Lần này hắn bãi bỏ lệnh cấm túc, đổi cho ta hai nha hoàn lanh lợi, dặn ta muốn làm gì thì làm, không cần nhìn sắc mặt bất kỳ ai. Nhưng hai nha hoàn đã đẩy ta xuống hồ, hắn không hề trừng phạt hay bắt họ xin lỗi ta, mọi chuyện cứ thế cho qua.

Ta nhìn hắn, sau nhiều ngày không gặp, trông hắn đầy vẻ mệt mỏi. Ta đưa tay nắm lấy tay áo hắn, hắn định tránh ra nhưng thấy ánh mắt mong chờ của ta, bèn ngồi xuống đối diện. Ta định rót trà cho hắn, mới hay ấm trà vẫn trống không.

Vân Vạn Thịnh không vui, định trách phạt nha hoàn mới, ta bèn giữ tay hắn lại: "Hoàng thượng, sau khi ngài đi, a nương đã bị người ta hại chết. Kẻ hại chết người không ai khác chính là Triệu Thục Mị."

"Thi Thi biết mình không nên nói lời ly gián, nhưng a nương đã vì cứu ngài mà chết. Bà ta hại chết nương mà vẫn sống sung sướng trong cung, nương dưới suối vàng chắc chắn sẽ không nhắm mắt..."

Vân Vạn Thịnh cau mày gật đầu: "Chuyện này trẫm sẽ đích thân điều tra, nếu đúng sự thật, trẫm nhất định không nương tay."

Ta siết chặt chén trà: "Đại điển phong hậu sắp tới, nếu ngài bận thì không cần đến chỗ ta nữa."

"Năm xưa trẫm hứa sẽ cưới nàng, nay trẫm thất hứa rồi. Nàng có thể trách trẫm, giận trẫm, nhưng đừng hận trẫm… Trẫm cứ ngỡ lên ngôi cửu ngũ chí tôn là có thể làm theo ý mình, ngờ đâu lại thân bất do kỷ đến vậy."

"Sơ Đồng là thiên kim tể tướng, tể tướng địa vị cao trọng, trẫm muốn ngồi vững ngai vàng nhất định phải lôi kéo quan hệ."

Hắn đột nhiên nắm lấy tay ta: "Nàng hãy đợi thêm chút nữa, đợi trẫm ngồi vững ngai vàng, nhất định sẽ cho nàng một danh phận."

Ta cúi đầu im lặng. Chu Sơ Đồng nói không sai, nếu hắn thực sự muốn, chỉ một lời nói là xong, hà tất phải bắt ta chờ đợi mãi.

15.
Trước đại điển, trong cung tổ chức đại yến. Quan viên từ ngũ phẩm trở lên đều được đưa gia quyến tham dự, nội cung ngoại cung cùng chung vui.

Sáng sớm ngày yến tiệc, ta để hai nha hoàn ra ngoài xem náo nhiệt. Nhìn bóng lưng vui vẻ của họ, ta bất giác mỉm cười. Thuở xưa ta cũng từng vui tươi như thế.

"Bên ngoài náo nhiệt vậy, sao ngươi không ra xem?"

Ta ngước mắt nhìn Chu Sơ Đồng đang đứng nơi cửa, hành lễ: "Không biết hoàng hậu nương nương có việc gì?"

Nàng ta không đáp, tự nhiên ngồi xuống bàn: "Triệu Thái hậu bị cấm túc rồi."

Ta kinh ngạc. Hóa ra Vân Vạn Thịnh thực sự đang điều tra.

Chu Sơ Đồng cười nhạt: "Dù bệ hạ không cho ngươi nhập cung, nhưng vị trí của ngươi trong lòng ngài vẫn rất quan trọng. Chỉ một lời nói của ngươi mà ngài đã ghi tâm khắc cốt. Đôi khi ta thật đố kỵ với ngươi, rõ ràng là hạng kỹ nữ thấp kém nhất thiên hạ, lại có được chân tình của bệ hạ."

"Còn ta, đường đường là đích nữ tể tướng, chỉ có được quyền lực ngất trời mà không có được trái tim người ta yêu."

Ta siết chặt nắm tay.

Ma ma nói đúng, nữ nhân không bao giờ chủ động lộ điểm yếu trước mặt ngươi, trừ phi nàng ta đã có cách trừ khử ngươi.

Ta mỉm cười: "Dù thế nào, vị trí Hoàng hậu cũng chỉ có một."

Nàng ta gật đầu: "Phải, ta là Hoàng hậu, nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ. Hôm nay ta đến là muốn mời Nguyễn cô nương múa một khúc góp vui trong tiệc ta, nghe nói kỹ nữ Túy Xuân Lâu múa rất đẹp."

Muốn ta múa trước văn võ bá quan, nàng ta muốn triệt để cắt đứt đường vào cung của ta.

16.
Kết thúc điệu múa, ta nhận được muôn vàn lời khen ngợi. Mọi người đều vui vẻ, duy chỉ có sắc mặt Vân Vạn Thịnh và Tể tướng đại nhân là không tốt.

Lần đầu gặp Tể tướng, ta bỗng thấy ông ấy rất quen thuộc. Thuở nhỏ ta thường mơ thấy một gương mặt lạ, tỉnh dậy hỏi nương xem cha trông thế nào, nương lại nổi giận nói ta không có cha.

Nhưng nam nhân có năm sáu phần giống ta kia, không phải cha thì là ai?

Tiệc tan, Vân Vạn Thịnh chặn đường ta.

Hắn say rượu, mặt đỏ gay, lôi ta về tẩm cung. Hắn đẩy ta xuống giường, ánh mắt đầy dục vọng: "Thi Thi, trẫm có lỗi với nàng, trẫm không nên đưa nàng đi hòa thân."

"Nếu nàng không đi Đông Ly, trẫm nhất định sẽ cưới nàng. Nhưng nàng đã đến đó, lại vào quân kỹ doanh, trẫm không vượt qua được rào cản trong lòng."

"Trẫm nhớ nàng, nhưng trẫm không dám gặp nàng, trẫm sợ thiên hạ cười chê."

"Sơ Đồng tuy không bằng nàng, nhưng xuất thân thanh bạch. Khi biết nàng mới là cô bé năm xưa, dù trẫm ghét nàng ta lừa dối, nhưng trẫm không thể phế Hậu..."

"Trẫm phải làm sao đây..."

Lời bộc bạch của hắn đâm thấu tim ta. Hắn do dự nghĩa là hắn đã có lựa chọn.

Ta đẩy hắn ra: "Thi Thi đang kỳ nguyệt sự, không thể hầu hạ bệ hạ. Ngự y nói thân thể tiểu nữ không thể làm chuyện nam nữ được nữa, xin bệ hạ đừng làm khó."

Vân Vạn Thịnh nghe vậy bỗng thở phào nhẹ nhõm. Hắn nắm tay ta kể chuyện cũ.

Ta lặng lẽ rút tay về.

Hắn nhớ sai rồi, năm đó là chính tay ta đâm cá cho hắn, hắn vốn chẳng biết làm. Ta ngã xuống bùn là để cứu hắn, vì hắn không nghe lời định lội xuống chỗ bùn lún. Vì cứu hắn mà áo thêu hoa trà của ta bị bẩn, ta bị mẫu thân phạt nhịn cơm ta.

Ta nhìn Vân Vạn Thịnh, thuở nhỏ gương mặt này ta nhìn mãi không chán, giờ đây sao thấy xa lạ đến thế.

17.
Lúc đó còn nhỏ, không biết xấu hổ, cứ ôm mặt hắn mà nhìn thật kỹ. Vân Vạn Thịnh hỏi ta, tại sao lại thích khuôn mặt của hắn đến vậy. Ta nói sau này ta muốn tìm một nam nhân tuấn tú như vậy làm lang quân.

Vân Vạn Thịnh cười ta, hắn nói trên đời này chỉ có hắn mới có khuôn mặt đẹp như vậy. Lúc đó ta mặt dày, ta nói vậy thì ta sẽ gả cho hắn…

Lúc nhỏ nhớ không rõ lắm, bây giờ nghĩ lại, lúc đó Vân Vạn Thịnh trả lời là, đợi khi ta có được tất cả những gì ta muốn, ta sẽ cưới nàng.

Hắn chỉ nói cưới ta, nhưng chưa từng nói sẽ chỉ cưới một mình ta, để ta trở thành chính thê của hắn. Lúc đó hắn đã nói rất rõ ràng rồi, là do ta tự mình nghĩ nhiều.

Vân Vạn Thịnh không giữ ta lại tẩm cung của hắn, hắn sai người đưa ta từ cửa nhỏ phía sau tẩm cung của hắn về Ngọc Thanh Các. Miệng hắn nói xin lỗi ta, nhưng thực ra trong lòng hắn khinh thường ta.

Đêm trước lễ phong hậu, không ngờ Chu Sơ Đồng lại tự tay viết thư cho ta. Nàng ta hẹn ta giờ Hợi đến Phượng Loan Điện của nàng ta để nói chuyện.

Ta có gì để nói với nàng ta đâu, chẳng qua là nàng ta muốn nhanh chóng loại bỏ ta, không nghĩ ra cách nên muốn ta giúp nàng ta nghĩ một kế mà thôi.

Nhưng ta lại không có cớ gì để từ chối, vừa hay đêm đó không ngủ được, ta bèn khoác áo đơn đi về phía Phượng Loan Điện.

Tẩm cung của Hoàng hậu quả nhiên là khí phái, chỉ riêng phòng khách đã lớn hơn Ngọc Thanh Các của ta không biết bao nhiêu lần.

“Nguyễn cô nương quả nhiên là giữ lời.”

Chu Sơ Đồng mặc áo đơn, tháo trâm cài tóc và lớp trang điểm trên mặt, trông nàng ta lại càng giống ta hơn.

Thấy ta nhìn chằm chằm vào mình, Chu Sơ Đồng cụp mắt xuống: “Khuôn mặt này của ta, ta vốn tưởng là tuyệt sắc rồi, cho đến khi nhìn thấy bức họa của ngươi.”

“Bức họa đó của ngươi đến bây giờ vẫn còn treo trong tẩm điện của Bệ hạ.”

“Có lúc ta tự hỏi rốt cuộc ta thua ở đâu, bao nhiêu năm nay Bệ hạ và ta như hình với bóng, sao lại đi một chuyến Túy Xuân Lâu về lại mất hồn mất vía.”

“Cho đến ngày đó ta nhìn thấy Thanh Trúc đẩy ngươi xuống ao.”

“Ngươi đã thê thảm như vậy rồi, khuôn mặt đó vậy mà vẫn động lòng người đến thế.”

“Thanh Trúc là thị nữ thân cận của ta, lúc đầu Bệ hạ đón nàng ta về, là ta chủ động bảo nàng ta đến hầu hạ ngươi.”

“Bệ hạ biết ta muốn sai người giám sát ngươi, nhưng vẫn không nói gì mà đồng ý.”

“Ngày đó nàng rơi xuống nước, là ta bảo Thanh Trúc cố ý đẩy, lúc cứu ngươi lên cũng là ta cố ý gọi Triệu Thục Mị đến chủ trì công đạo.”

“Ta thực ra là muốn mượn tay Triệu Thục Mị để lấy mạng ngươi, chỉ là không ngờ giữa các ngươi lại còn có tiền trần vãng sự…”

Chu Sơ Đồng cụp mắt cười cười: “Nhưng cũng không sao, ít nhất ta trong chuyện này có thể thấy, Bệ hạ đối với ngươi cũng không quá để tâm. Ngươi xem, ngươi suýt mất mạng, ta chỉ cần làm nũng với Bệ hạ một chút, ngài ngay cả thị nữ của ta cũng không nỡ trừng phạt.”

Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Chu Sơ Đồng, ta cụp mắt xuống, mím chặt môi, Vân Vạn Thịnh đã nói rất rõ ràng với ta, hắn thích khuôn mặt này của ta, nhưng Chu Sơ Đồng có thể thay thế ta tốt hơn.

Chu Sơ Đồng từ từ tiến lại gần ta, giơ tay nắm lấy cằm ta, sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi, ánh mắt đầy vẻ độc ác: “Nương của ngươi là một con hồ ly tinh quyến rũ, không ngờ lại sinh ra cái thứ tiện nhân như ngươi.”

Chu Sơ Đồng dùng sức tát một cái vào mặt ta, đẩy ta ngã xuống đất. Nàng ta nhìn ta từ trên cao xuống, một đôi giày thêu không chút do dự giẫm lên mu bàn tay ta.

“Ngươi có tò mò không, tại sao Bệ hạ đang ngọt ngào với ngươi lại đột nhiên muốn gả ngươi sang Đông Ly hòa thân?”

Ta ngẩng đầu nhìn Chu Sơ Đồng cười, ngày đó ta nhất định không nghe lầm, cái tên mà Đông Ly Vương gọi đầy thâm tình chính là A Đồng: “A Đồng trong miệng Đông Ly Vương là khuê danh của Hoàng hậu nương nương sao?”

Công tâm là bài học đầu tiên mà các cô gái Túy Xuân Lâu phải học.

Nghe vậy, khuôn mặt của Chu Sơ Đồng lập tức run rẩy tái nhợt, nàng ta ngồi xổm xuống nắm tóc ta, nhìn chằm chằm vào ta một cách hung ác: “Là Đông Ly Vương tự miệng nói với ngươi sao?”

Ta cụp mắt: “Đông Ly Vương đêm đó ôm ta gọi tên A Đồng hết lần này đến lần khác. Vẻ hoang dã của hắn ta quả thực là người tình trong mộng của tất cả các thiếu nữ.”

Chu Sơ Đồng ánh mắt lóe lên một tia độc ác, buông tóc ta ra, ngẩng đầu cười phá lên: “Đông Ly Vương đã chết, ngươi không cần ở đây ly gián. Nhưng có một chuyện ta muốn nói cho ngươi nghe, ngươi có biết chuyện ngươi là kỹ nữ Túy Xuân Lâu, Đông Ly Vương biết bằng cách nào không?”

Nghe vậy, ta lập tức nắm chặt nắm đấm nhìn Chu Sơ Đồng: “Thì ra là ngươi. Ta là thay ngươi gả sang Đông Ly, ngươi vậy mà lại muốn đẩy ta vào chỗ chết.”

Chu Sơ Đồng hừ lạnh một tiếng: “Đó là ngươi tự chuốc lấy, ai bảo ngươi ngày xuất giá cố ý ném khăn cho Bệ hạ, để Bệ hạ biết chuyện ta giả mạo ngươi? Ngươi có biết nếu không phải vì cái khăn đó của ngươi, lễ phong hậu đã sớm cử hành rồi, vị trí Hoàng hậu ta cũng đã sớm ngồi vững rồi, hà tất phải đợi đến hôm nay…”

Nàng ta nhìn ta một cách hung ác, đôi mắt như muốn nuốt chửng ta: “Nếu không phải vì tiện nhân như ngươi, Đại Uyên và Đông Ly sẽ đời đời giao hảo, bệ hạ cũng sẽ không vội vàng xuất binh tấn công Đông Ly…”

Nói đến đây, khóe mắt Chu Sơ Đồng lóe lên một giọt nước mắt: “Hắn cũng sẽ không chết thảm.”

Chu Sơ Đồng dùng ngón tay gạt đi giọt nước mắt bên khóe mắt, từ từ đi đến trước ngăn kéo, cúi người lấy ra một cái hộp không nhỏ bên trong.

Nàng ta nâng cái hộp đến trước mặt ta, cười một cách khó chịu: “Đây là món quà ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho ngươi. Ta đã muốn tặng cho ngươi làm quà sớm hơn một chút, lại sợ ngươi quá kích động ảnh hưởng đến thân thể. Bây giờ thấy ngươi hồi phục tốt rồi, lúc này tặng cho ngươi vừa đúng lúc.”

Ta nhìn chằm chằm vào cái hộp trong tay nàng ta, không hiểu sao, tim ta đau nhói: “Đây là…”

Chu Sơ Đồng đặt cái hộp trước mặt ta, ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm vào ta: “Nhìn đi, ngươi tự mình mở ra xem.”

Ta hoảng loạn tột độ, run rẩy hai tay mở nắp hộp, khoảnh khắc mở ra, ta kinh hãi kêu lên, bò dậy từ dưới đất, ánh mắt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào tấm da mặt trong hộp: “A…”

Ta ôm đầu, co người lại trốn sau cây cột. Ta dùng hai tay che mắt, muốn xua đi những gì vừa nhìn thấy trong đầu.

18.
Ta không tin, ta không tin.

Vân Vạn Thịnh nhất định sẽ bảo vệ Nguyễn Hồng chu toàn. Tại sao đệ ấy lại ở trong cái hộp như vậy?

Nguyễn Hồng của ta, đệ đệ của ta, tại sao đệ ấy lại ở trong hộp…

“Ha ha ha…” Chu Sơ Đồng nhìn ta, ngẩng đầu cười đắc ý: “Thế nào, ta đã tìm mấy cung nhân có tay nghề tinh xảo, sống sờ sờ lột tấm da mặt này xuống.”

“Chậc chậc chậc, ngươi xem một chút tì vết cũng không có, quả thực có thể nói là hoàn hảo.”

Ta bịt tai không muốn nghe, nhưng phía sau đột nhiên xuất hiện hai thị nữ nắm lấy cánh tay ta không cho ta bịt tai.

“Ngày đó ngươi ném khăn muốn bệ hạ giữ lại mạng sống cho đệ đệ ngươi. Nhưng ta cố tình không cho ngươi đạt được, ta chính là muốn giết chết hắn để giải mối hận trong lòng.”

Ta giãy giụa, điên cuồng gào thét với Chu Sơ Đồng, nước mắt chảy dài trên má: “Tại sao, ngươi tại sao lại đối xử với nó như vậy, nó chỉ là một đứa trẻ, nó rốt cuộc đã làm sai điều gì chứ?”

Nàng ta nắm lấy cằm ta, từ trong lòng lấy ra một viên thuốc màu đen: “Sai ở chỗ ngươi không nên kể chuyện năm đó cho Bệ hạ, khiến kế hoạch bao nhiêu năm nay của ta đổ bể, còn hại chết Đông Ly Vương."

"Cái chết của hắn đều là do ngươi gây ra, nếu không phải ngươi hắn làm sao có thể chết…”

Ta bị Chu Sơ Đồng bóp cổ, nuốt viên thuốc xuống.

Nàng ta đắc ý nhìn ta: “Viên thuốc này tên là Thất Nhật Đoạn Trường Tán, nếu không có thuốc giải thì không quá bảy ngày ngươi sẽ ruột nát gan tan mà chết. Đến lúc đó dù có Đại La Thần Tiên đến, ngươi cũng không cứu sống được.”

Ta đỏ bừng mặt ho dữ dội. Nhìn khuôn mặt của Chu Sơ Đồng, ta cụp mắt xuống, nhếch mép cười. Ta cử động hai tay bị thị nữ kìm kẹp: “Thuốc ta đã nuốt xuống rồi, còn giữ ta làm gì.”

Chu Sơ Đồng liếc mắt ra hiệu cho họ, họ ngoan ngoãn lui ra ngoài. Ta nhìn nàng ta, giơ tay lau khô nước mắt trên mặt.

Nương và Nguyễn Hồng nhìn thấy ta khóc sẽ đau lòng. Ta không khóc, ta muốn báo thù cho họ.

Ta đột nhiên cười với Chu Sơ Đồng, nàng ta nhìn ta, ánh mắt lóe lên một tia sát khí: “Lúc này ngươi vậy mà còn cười được sao?”

Ta cụp mắt: “Loại bí dược trong cung này, người có thể có được đếm trên đầu ngón tay. Bảy ngày sau lễ phong hậu kết thúc, nếu Hoàng thượng điều tra ra ta chết vì ngươi, ngươi nói hắn có trừng phạt ngươi không?”

Chu Sơ Đồng nheo mắt, ánh mắt lóe lên một tia hoảng loạn: “Ngươi có ý gì?”

Ta cụp mắt xuống, nắm chặt tay thành nắm đấm: “Ta muốn mạng của Triệu Thục Mị. Chỉ cần bà ta chết, đại điển ngày mai, ta nguyện dùng mạng của mình để chúc mừng lễ phong hậu của Hoàng hậu.”

Chu Sơ Đồng nhìn ta rất lâu, ánh mắt lạnh lùng nhìn ta: “Được, dù sao ngươi cũng không sống được bao lâu nữa, ta tạm thời làm giao dịch này với ngươi. Đêm nay ngươi cứ ở đây đợi, mạng của Triệu Thục Mị ta sẽ cho ngươi.”

Ta không ngờ thủ đoạn của Chu Sơ Đồng lại tàn độc đến vậy, giờ Sửu đã có tin Triệu Thục Mị treo cổ tự vẫn.

Nàng ta cười nhìn ta, đôi mắt cong như vầng trăng khuyết. Trước đây khi ta cười cũng như vậy, ma ma nói ta như vậy quá giống nữ nhi nhà lành, phải thay đổi.

Sau này ta ngày ngày soi gương học cách cười của kỹ nữ phong trần, cười lâu rồi cũng thành quen.

Thực ra chỉ cần thời gian lâu rồi, rất nhiều chuyện đều sẽ thay đổi, tướng mạo sẽ thay đổi, nụ cười sẽ thay đổi, lòng người càng sẽ thay đổi.

“Chuyện ta hứa với ngươi đã làm được rồi, còn chuyện ngươi hứa với ta thì sao?”

Ta quỳ trước mặt Chu Sơ Đồng, dập đầu ba cái với nàng ta, coi như là tế điện trước cho nàng ta: “Nguyễn Thi Thi khấu tạ Hoàng hậu nương nương.”

Nam nhân Đại Uyên giỏi bắn cung, vì vậy trong bất kỳ lễ hội hay nghi lễ nào cũng sẽ kết thúc bằng việc bắn trúng mục tiêu.

Ta bảo Chu Sơ Đồng giúp ta sắp xếp một cái hộp gỗ có thể chứa ta, mặt trước và mặt sau của hộp đều đặt bia bắn, đặt ở vị trí cao nhất của thành lầu.

Đại điển kết thúc, với tài bắn cung của Vân Vạn Thịnh nhất định sẽ bắn trúng hồng tâm.

Đến lúc đó ta sẽ rơi ra từ trong hộp gỗ, từ trên thành lầu rơi xuống…

Để đảm bảo vạn vô nhất thất, ta còn bảo Chu Sơ Đồng làm cái hộp gỗ chứa ta càng hẹp càng tốt, đặt vị trí hồng tâm càng gần tim ta càng tốt.

Thực ra dù có bắn một mũi tên không chết, thì từ trên thành lầu cao như vậy rơi xuống cũng chắc chắn chết.

Nghe lời ta nói, ánh mắt Chu Sơ Đồng lóe lên một tia khó hiểu: “Ngươi đây là cầu chết sao?”

Ta cụp mắt, nhếch mép cười thê lương: “Ta chỉ muốn chết trong tay Vân Vạn Thịnh.”

Chu Sơ Đồng đảo mắt, sải bước đi về phía các cung nữ đang bưng lễ phục màu đỏ thẫm: “Vậy thì ta sẽ cho ngươi chết một cách xứng đáng.”

Trước đại điển, ta cầu xin Chu Sơ Đồng cho cung nhân đến Ngọc Thanh Các lấy chiếc váy vải thô màu trắng mà ta đã thêu trong thời gian này. Chiếc váy trắng này, vốn dĩ là để tạo bất ngờ cho Vân Vạn Thịnh vào ngày phong hậu.

Cái hoàng cung này ta đã sớm không muốn ở lại rồi. Vân Vạn Thịnh muốn giữ ta lại, lại không cho ta danh phận, bề ngoài đối xử tốt với ta, nhưng sau lưng lại nhắm mắt làm ngơ mặc cho người khác bắt nạt ta.

Vì không thể có được tình cảm mà ta muốn, chi bằng chết một cách oanh liệt, biết đâu còn có thể để lại cho Vân Vạn Thịnh một nỗi đau khắc cốt ghi tâm, không ngờ lại có một công dụng tốt hơn và động lòng người hơn.

19.
Mặc dù ta không thích Chu Sơ Đồng, nhưng lúc này ta lại không thể không chân thành cảm ơn nàng ta. Nhìn Chu Sơ Đồng mặc bộ hỉ phục màu đỏ thẫm, ta mặc chiếc váy trắng thêu hoa trà lên người.

Hoa trà trên người là ta học theo cách thêu của nương, khi dính máu sẽ nở rộ hoàn toàn, đến lúc đó nhất định sẽ khiến mọi người kinh ngạc trở thành một giai thoại…

Nàng ta chế giễu nhếch mép: “Uổng cho ngươi là kỹ nữ nổi tiếng nhất Túy Xuân Lâu, lại ăn mặc thấp hèn như vậy.”

Ta không trả lời, đợi khi ta rơi ra từ trong hộp gỗ, Chu Sơ Đồng sẽ biết, bộ y phục này của ta đẹp đến mức nào.

Ta bị nàng ta giấu trong hộp gỗ, xung quanh hộp gỗ có khe hở, ta nhìn ra ngoài qua khe hở của hộp gỗ.

Vân Vạn Thịnh nắm tay Chu Sơ Đồng, tế trời tế đất. Nàng ta e thẹn cười với hắn, ánh mắt của hắn cũng mang theo sự dịu dàng.

Hắn nói hắn coi Chu Sơ Đồng là người thay thế, nhưng lúc này ta lại nhìn thấy tình yêu trong mắt hắn.

Nếu không yêu một chút nào, hắn làm sao có thể dung túng nàng ta hết lần này đến lần khác làm tổn thương ta?

Đại điển kết thúc, ta bị thân tín của Chu Sơ Đồng khiêng lên vị trí cao nhất của thành lầu. Ta nheo mắt nhìn qua khe hở thấy Vân Vạn Thịnh cầm cung tên lên.

Chu Sơ Đồng đứng bên cạnh hắn, vẻ mặt căng thẳng nhìn ta, ta nhếch mép cười thảm với họ.

Cuộc đời ta thê thảm bi đát, nhưng lại là một người cứng rắn, chuyện gì ta đã quyết định thì nhất định phải làm đến cùng.

Lần này ta không cần gì cả, chỉ cần báo thù cho Nguyễn Hồng và nương…

20.
Cùng với tiếng “leng keng”, mũi tên rời cung, ta từ từ nhắm mắt lại.

Tiếng “phập” một cái, mũi tên găm vào ngực ta, ta ngửa người ngã về phía sau.

Cùng với tiếng gỗ vỡ, ta rơi ra từ trong hộp gỗ. Cơ thể ta như một bông tuyết từ từ rơi xuống từ thành lầu.

Ta nghe thấy tiếng Vân Vạn Thịnh gào thét xé lòng trên thành lầu. Khoảnh khắc này hắn chắc hẳn đang đau lòng cho ta. Nhưng đã muộn rồi, ta chết rồi nỗi đau lòng của hắn ta không thể cảm nhận được nữa.

Tiếng “rầm” một cái, ta ngã mạnh xuống phiến đá: “A nương, Nguyễn Hồng, con đến tìm hai người đây.

21.
Ta cứ ngỡ mình đã chết, nhưng linh hồn lại tách ra khỏi cơ thể, từ từ bay lơ lửng giữa không trung. Nhìn bản thân mình nở đầy hoa trà, ta mỉm cười mãn nguyện.

Ta quả nhiên đã được nương truyền lại chân truyền, những đóa hoa trà này nở rộ thật sự lay động lòng người.

A nương nói, nếu một người có chấp niệm, sau khi chết linh hồn sẽ phiêu bạt trên thế gian bảy ngày.

Ta giơ tay lên, nhìn cơ thể gần như trong suốt, cúi đầu bất lực lắc đầu. Chết là do ta tự chọn, ta còn chấp niệm gì nữa đâu?

"Thi Thi..." Vân Vạn Thịnh từ trên thành lầu điên cuồng chạy về phía ta.

Hắn mặc lễ phục đại hôn, đứng cách thi thể ta không xa, ánh mắt đờ đẫn, toàn thân run rẩy nhìn ta. Hắn cứ đứng như vậy, các quan văn võ xung quanh cũng chỉ có thể đứng theo, không dám thở mạnh một tiếng.

Ta từ từ bay đến trước mặt Chu Sơ Đồng. Bộ lễ phục đỏ rực trên người nàng ta thật đẹp, khác với bộ của ta trong ngày hòa thân, lễ phục của nàng ta lớn hơn, rộng hơn, phượng hoàng thêu trên đó tinh xảo và sống động.

Không giống bộ hỷ phục của ta ngày đó, rõ ràng là không vừa vặn, nhưng các ma ma lại cố tình mặc lên người ta. Hoa mẫu đơn thêu trên đó cũng rũ đầu xuống, như thể sắp chết vậy...

Chu Sơ Đồng nhíu mày, nhưng khóe môi lại cong lên. Trong lòng nàng ta chắc hẳn rất vui. Ta chết rồi nàng ta có thể an lòng.

"Thi Thi, nàng tỉnh lại đi, ta có rất nhiều điều muốn nói với nàng."

"Ta sai rồi, ta không nên ghét bỏ nàng vào quân kỹ doanh, cũng không nên ghét bỏ nàng đến Đông Ly bị Đông Ly Vương..."

Vân Vạn Thịnh quỳ trước mặt ta, cúi đầu, mũ miện trên đầu có lẽ quá nặng, hắn thậm chí còn không hợp lễ mà ném xuống đất.

Hắn cẩn thận dùng tay chạm vào cơ thể ta: "Sao lại thế này, sao nàng lại trốn sau bia bắn, Thi Thi sao nàng lại dùng cách quyết tuyệt như vậy để trừng phạt ta…"

"Ta không phải đã nói rồi sao, ta sẽ chăm sóc nàng cả đời, ta sẽ bảo vệ nàng cả đời, sao nàng lại không tin ta..."

Nhìn dáng vẻ bi thương của Vân Vạn Thịnh, ta từ từ ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, đưa tay chạm vào vị trí có vết bớt sau tai hắn: "Nguyệt Minh ca ca, nói dối người đã chết, sẽ bị báo ứng đó..."

Vân Vạn Thịnh khó nhọc ôm ta từ dưới đất lên. Hắn ôm thi thể ta, thẳng lưng trang trọng đi về phía thành lầu.

Nhìn bóng lưng Vân Vạn Thịnh, ta chợt nhớ đến hồi nhỏ ta chọc hắn tức giận, hắn giận dỗi đi trước, ta đi dép cỏ khó nhọc theo sau đuổi theo hắn.

Ta còn nhỏ, chân cũng ngắn, chạy được vài bước thì không chạy nổi nữa, đứng tại chỗ không ngừng gọi Nguyệt Minh ca ca, nhưng hắn lại không chịu đi chậm lại.

Hắn đi đến lưng chừng núi, quay đầu phát hiện ta không thấy đâu, mới vội vàng quay lại tìm ta. Hắn nhìn thấy ta ngồi trên tảng đá, nhíu mày càng tức giận hơn: "Sao không theo kịp thế?"

Ta nhíu mày vẻ mặt tủi thân: "Nguyệt Minh ca ca, huynh đi nhanh quá."

Hắn lại không tin, giọng điệu mang theo một tia không vui: "Muội rõ ràng là lười biếng, muội có phải không muốn ta tha thứ cho muội nữa không?"

Ta bĩu môi lắc đầu, ánh mắt rơi vào mu bàn chân bị trầy xước, ta muốn giải thích, nhưng hắn lại quay đầu tiếp tục đi về phía trước.

Hắn nói: "Nguyễn Thi Thi, lần này không đuổi kịp ta, ta sẽ thật sự không tha thứ cho muội nữa."

Thật ra lần đó chỉ cần hắn cúi đầu là có thể nhìn thấy chân ta bị trầy xước, nhưng hắn lại không chịu cúi đầu. Hắn rõ ràng biết đôi giày trên chân hắn đi nhanh hơn đôi dép cỏ trên chân ta, nhưng hắn lại chưa từng đi chậm lại đợi ta...

22.
Trên tường thành nổi gió. Gió lớn thổi tung váy của ta, những bông trà mi nhuốm máu bay lượn trong gió như sống dậy. Vết bớt trên bụng ta cũng lộ ra vì gió thổi tung váy.

"Không được nhìn, tất cả quay mặt đi." Vân Vạn Thịnh giận dữ nhìn chằm chằm vào tất cả mọi người xung quanh. Nghe vậy, tất cả mọi người đều quay mặt đi.

Chu Sơ Đồng nhìn chằm chằm vào vết bớt trên bụng ta, trong mắt nàng ta thoáng qua một tia lo lắng.

Vân Vạn Thịnh thấy mọi người đều quay mặt đi, hắn ôm chặt ta vào lòng, nước mắt chảy xuống má ta.

"Nàng không muốn gả cho trẫm sao, muốn trẫm cho nàng danh phận, từ hôm nay trở đi trẫm phong nàng làm Nguyễn Quý Phi, chỉ đứng sau Hoàng hậu, là nữ chủ nhân thứ hai duy nhất trong hậu cung."

"Trẫm muốn chôn nàng vào hoàng lăng, trăm năm sau nàng sẽ vĩnh viễn an nghỉ dưới lòng đất cùng trẫm, đến lúc đó trẫm nhất định sẽ đích thân xin lỗi nàng, cùng nàng sống trọn đời trọn kiếp, nàng có vui không?"

Nữ chủ nhân thứ hai duy nhất. Ta đã chết rồi, nhưng hắn vẫn không chịu cho ta vị trí chính thất.

Thôi vậy, ta cũng không quan tâm. Hắn thích cho ta danh phận gì thì cho, muốn chôn ta ở đâu thì chôn.

Khi vào Túy Xuân Lâu, tú bà đã dặn dò tất cả các cô gái chúng ta. Các cô nương chết ở Túy Xuân Lâu chỉ có một nơi để đi, đó là bãi tha ma ở ngoại ô thành phố.

Bây giờ ta không bị vứt vào bãi tha ma, mà còn có thể được chôn vào hoàng lăng, đó đã là may mắn lớn rồi.

"Hoàng thượng, lão thần có lời muốn nói..."

Một giọng nói run rẩy mang theo nỗi buồn vô tận truyền ra từ đám đông.

Ta quay đầu nhìn Tể tướng đại nhân quỳ trên đất, đầu ông ấy đập mạnh xuống nền gạch.

Vân Vạn Thịnh nhìn chằm chằm Tể tướng với ánh mắt độc ác: "Có chuyện gì mà nhất định phải nói vào lúc này?"

Tể tướng ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào thi thể của ta, run rẩy nói: "Bệ hạ, lão thần vừa nhìn thấy vết bớt của Nguyễn Quý Phi, vết bớt này giống hệt vết bớt trên bụng tiểu nữ nhi của thần."

Chương 3