Chương 1

1.

Diễn đàn trường ngay lập tức nổ tung.

Cái hashtag #Nữ_thần_vạn_người_mê_từng_tè_dầm# leo thẳng lên hot search. Hình tượng "nữ thần hoàn mỹ" của tôi chính thức sụp đổ tan tành. Những ánh mắt xung quanh đ.â.m xéo vào tôi như kim châm.

Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, túm lấy tay áo của Đơn Trì, hốc mắt đỏ hoe vì tức:

“ Đơn Trì, anh điên rồi à? Anh nhất định phải hủy hoại tôi bằng được mới chịu sao?”

Anh ta rũ mắt, lướt nhìn bàn tay đang run rẩy của tôi, rồi bất chợt nở một nụ cười đầy vẻ lưu manh:

“ Hủy hoại em? Bạch Tiểu Hòa, tôi là đang cứu em đấy chứ.”

Giọng anh ta cứ thong thả như không. Đơn Trì đưa tay định lau khóe mắt tôi, động tác rất nhẹ nhàng nhưng tôi lập tức quay đầu né tránh. Cổ họng tôi nghẹn đắng:

“ Cứu tôi? Anh làm tôi mất mặt trước bàn dân thiên hạ mà gọi là cứu à!”

Anh ta cúi sát lại gần, hạ thấp giọng nói vào tai tôi:

“ Bạch Tiểu Hòa, giả vờ làm gái ngoan trước mặt tôi mãi như thế, em không thấy mệt sao?”

Chàng hot boy trường đứng đơ ra tại chỗ, gương mặt hiện rõ vẻ gượng gạo và lúng túng. Còn tôi thì c.ắ.n c.h.ặ.t môi, vừa uất ức vừa bừng bừng lửa giận, chẳng thốt nên lời nào.

2.

Tiếng chuông tan học xé tan bầu trời hoàng hôn.

Tôi siết c.h.ặ.t quai cặp, cố chen ngược dòng người đông đúc để hướng về phía nhà xe, trong đầu chỉ duy nhất một ý nghĩ: phải né bằng được Đơn Trì. Thế nhưng vừa quẹo qua góc tường, tôi đã đ.â.m sầm ngay vào cái bóng quen thuộc ấy.

Đơn Trì đang tựa người vào chiếc xe đạp cũ đã tróc sơn, đôi mày nhíu c.h.ặ.t lại thành một nút thắt. Ngón tay hắn kẹp một tờ thư tỏ tình gấp đôi, mép giấy đã bị bóp đến nhăn nhúm. Thấy tôi đi tới, hắn bực dọc ném xấp giấy vào lòng tôi, giọng trầm xuống đầy khó chịu:

“ Bạch Tiểu Hòa. Em cũng khá bản lĩnh đấy nhỉ.”

Tôi mở ra xem, đúng là một bức thư tình. Cảm giác nóng bừng lan nhanh lên tận vành tai, tôi vội vàng giấu bức thư ra sau lưng, vươn cổ lên lườm hắn:

“ Tôi thì làm sao?”

Hắn cúi người áp sát lại gần tôi:

“ Thư tình của hot boy trường... xem ra em đọc vui vẻ quá nhỉ?”

Tôi lùi lại nửa bước, tấm lưng chạm phải thanh lan can sắt lạnh ngắt. Hắn vươn tay ra, chống mạnh xuống thanh xà ngay sát cạnh người tôi.

“ Bạch Tiểu Hòa, tôi quen em mười lăm năm rồi.”

Hắn nghiêng đầu, né tránh ánh mắt tôi mà nhìn chằm chằm vào hai cái bóng đang chồng lên nhau dưới đất.

“ Bài tập làm văn nào của em mà không phải năn nỉ tôi viết hộ? Hắn viết vài dòng thư tình rách việc đó mà đã hiểu em hơn tôi rồi sao?”

Cơn nóng từ tai đã cháy lan ra khắp gò má. Tôi vò nát tờ thư tình trong tay, cao giọng đáp trả:

“ Thì đã sao nào? Liên quan gì đến anh! Tôi có đi cầu xin người khác thì cũng...”

Lời chưa kịp dứt, ánh mắt hắn lặng lẽ rơi trên khuôn mặt tôi. Cổ họng tôi nghẹn đắng, nửa câu sau kẹt lại đó, chẳng tài nào thốt ra nổi. Hắn thu tay đang chống trên lan can về.

“ Được thôi.”

Hắn quay người, đôi chân dài bước qua gióng ngang xe đạp. Trước khi đi còn ngoái lại nhìn tôi, giọng điệu cố tình tỏ ra hờ hững:

“ Vậy thì em tự đi bộ về đi, chẳng ai cản em đâu.”

Bánh xe mới lăn được nửa vòng, hắn lại nghiêng mặt, giọng nói tan vào trong gió:

“ Dù sao mấy con ch.ó hoang trong ngõ đó, em cũng "quen mặt" cả rồi mà!”

Tôi đứng sững lại tại chỗ. Trong đầu chợt hiện lên ký ức buổi chiều hôm ấy: nơi con hẻm xám xịt, một con ch.ó đen lớn xông ra sủa inh ỏi về phía chúng tôi. Hắn đã kéo tuột tôi ra sau lưng, bộ đồng phục lấm lem bụi tường, và không thèm ngoảnh đầu lại mà nói khẽ: "Đừng sợ".

Lưỡng lự chưa đầy hai giây, tôi lập tức lao lên, nhảy phóc ngồi vào yên sau, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy eo hắn. Như vẫn chưa hả giận, tôi còn dùng đầu ngón tay cấu hắn một cái thật đau.

Hắn bật cười thấp giọng, tông giọng dịu lại, mang theo vẻ thỏa mãn của kẻ vừa đạt được mục đích:

“ Ngoan từ sớm có phải tốt không. Ôm cho chắc vào, Tiểu Hòa Miêu.

Tôi vùi mặt vào lưng hắn, gắt khẽ:

“ Im đi!”

3.

Giờ nghỉ giải lao ngày hôm sau, hành lang ngập tràn những cơn gió xuân ấm áp.

Tôi vừa bước chân ra khỏi lớp thì khựng lại. Chàng hot boy của trường đang đứng cạnh cây nước nóng lạnh, tay cầm một chai nước ấm. Cậu ấy mỉm cười dịu dàng rồi tiến về phía tôi:

“ Tiểu Hòa, chuyện ngày hôm qua, mình không để tâm đâu.”

Tôi ngây người tại chỗ, đầu ngón tay vô thức cuộn vào lòng bàn tay, siết c.h.ặ.t lấy vạt áo đồng phục.

“ Mình biết cậu không phải hạng người như họ nói.”

Cậu ấy tiến lại gần hơn, giọng nói càng thêm phần nhu mị:

“ Cho dù quá khứ của cậu có thế nào, mình vẫn thích cậu.”

Ánh nắng từ phía sau lưng hắt tới, rọi lên đôi lông mày và ánh mắt đầy chân thành của cậu ấy. Thật sự rất dịu dàng, dịu dàng đến mức tôi chẳng biết phải từ chối thế nào. Những lời định nói cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi mãi không thoát ra được thì...

“ Ồ?”

Một giọng nói lạnh lùng từ đầu hành lang bên kia truyền tới:

“ Cậu thích cái "quá khứ" nào của cô ấy cơ?”

Tim tôi hẫng một nhịp, vội quay đầu nhìn theo tiếng động. Đơn Trì đang tựa người vào tường, nửa khuôn mặt ẩn khuất trong bóng tối, tay lủng lẳng cầm một thứ gì đó. Đó là cuốn nhật ký hồi tiểu học của tôi, thứ mà tôi cứ ngỡ là đã mất từ lâu rồi.

Anh đứng thẳng người dậy, thong thả sải bước về phía này. Anh mở cuốn nhật ký ra, giọng đọc trong trẻo, không cao không thấp nhưng vừa đủ để rót vào tai tất cả những người có mặt ở đó:

“ Ngày 20 tháng 5 năm 2013.”

Anh dừng lại một chút, ngước mắt liếc nhìn chàng hot boy một cái:

“ Đơn Trì là cái người đáng ghét nhất trên đời này.”

Sắc mặt hot boy hơi biến đổi. Đơn Trì nhếch môi cười, lại lật sang một trang khác:

“ ...Cũng là người duy nhất có thể khiến mình vừa khóc xong đã cười ngay được.”

Hành lang bỗng chốc im phăng phắc. Cậu hot boy siết c.h.ặ.t chai nước đến mức đầu ngón tay trắng bệch, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời. Mặt tôi thì nóng bừng lên như muốn bốc hỏa, tôi lao thẳng tới định cướp lấy cuốn nhật ký trong tay anh.

Anh nghiêng mình một cái, nhẹ nhàng né tránh, rồi vung tay giơ cao cuốn nhật ký lên quá đầu. Tôi cuống quá, hạ thấp giọng gắt lên:

“ Đơn Trì!”

Anh rũ mắt nhìn cậu hot boy đang đứng đờ người ra đó, nhướng mày đầy vẻ thách thức:

“ Nhìn rõ chưa? "Lịch sử đen tối" của cô ấy, thực chất chính là thư tình viết cho tôi đấy.”

Anh gập mạnh cuốn nhật ký vào lòng bàn tay. Chàng hot boy nuốt nước miếng, rặn ra được một câu:

“ ...Cậu đừng có quá đáng quá.”

“ Quá đáng? ”

Đơn Trì cười khẩy như thể vừa nghe thấy một câu chuyện cười nhạt nhẽo nhất thế gian. Anh nắm lấy cổ tay tôi, lực không mạnh nhưng khiến tôi không cách nào vùng ra được. Anh nhìn chằm chằm vào cậu ta, gằn giọng từng chữ một:

“ Người của tôi... đến lượt cậu ở đây mà nịnh bợ à?”

Mặt cậu hot boy cắt không còn giọt m.á.u, trắng bệch như bức tường hành lang. Đơn Trì chẳng buồn liếc thêm cái nào, cứ thế kéo tôi quay người đi thẳng. Tôi bị lôi đi xềnh xệch, bước chân loạng choạng. Phải đi được nửa hành lang, tôi mới tìm lại được giọng nói của mình:

“ Đơn Trì! Ai cho phép anh tự ý xem nhật ký của tôi hả!”

Anh quay đầu lại cười với tôi. Ánh nắng từ khung cửa sổ rớt xuống, đọng lại trong đáy mắt anh thành những mảnh vàng vụn vỡ lấp lánh:

“ Thế ai bảo có kẻ cứ giấu tâm sự trong lòng, chẳng chịu nói cho tôi nghe?”

Tôi há miệng định cãi nhưng rồi lại thôi. Anh cứ thế nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, tiếp tục bước về phía trước. Hai bàn tay đan vào nhau đổ xuống nền đất thành một cái bóng dài thật dài dưới nắng.

Chương 1