4.
Cái cục tức ấy cứ nghẹn ứ trong l.ồ.ng n.g.ự.c suốt hai ngày trời.
Rõ ràng là anh ta tự ý xem trộm nhật ký của tôi, lại còn ngang nhiên đọc oang oang lên trước mặt bao nhiêu người, vậy mà cuối cùng cứ làm như thể tôi mới là người có lỗi không bằng. Anh ta đã không chủ động xuống nước trước, thì việc gì tôi phải mở lời?
Giờ nghỉ trưa, tôi nằm bò ra bàn giả vờ ngủ. Hình bóng phản chiếu trên cửa kính cho thấy anh ta đang đứng tựa vào tường ở ngoài hành lang uống nước, gương mặt nhìn nghiêng hiện rõ mồn một. Ai mà thèm để ý chứ, tôi bực bội quay mặt đi chỗ khác.
“ Tiểu Hòa.”
Một giọng nói ấm áp vang lên trên đỉnh đầu. Tôi ngước mắt lên, là chàng hot boy trường đang đứng cạnh bàn, trên tay nâng một ly trà sữa.
“ Nghe nói cậu thích uống món này, mình mua cho cậu đấy.”
Cậu ấy mỉm cười, nhẹ nhàng đặt ly trà sữa xuống góc bàn của tôi. Tôi liếc mắt nhìn về phía bức tường ngoài kia. Ngón tay đang cầm chai nước của Đơn Trì khựng lại một nhịp.
“ Cảm ơn cậu nha!”
Tôi vươn tay nhận lấy ly trà sữa, cố tình cao giọng:
“ Vẫn là cậu tâm lý nhất.”
Dứt lời, tôi thấy Đơn Trì đặt chai nước xuống. Anh ta chẳng thèm nhìn sang phía này lấy một cái, đứng dậy bước thẳng ra khỏi lớp, bờ vai căng cứng thành một đường thẳng tắp.
Tôi cầm ly trà sữa, hơi ấm từ lòng bàn tay từ từ thấm vào người, nhưng trong lòng lại như bị ai đó thắt lại. Trà sữa rất ngọt, nhưng uống đến cuối cùng lại thấy vị đắng chát.
Tôi cứ ngỡ anh ta sẽ giống như mọi khi, giận dỗi một tiết học rồi lại lân la lấy b.út chọc vào người tôi làm hòa. Thế nhưng anh ta không làm vậy.
Anh ta bắt đầu chiến tranh lạnh với tôi suốt cả một tuần trời. Sáng ra không đợi tôi đi cùng, tan học cũng cố tình đi đường vòng để né mặt. Tôi đưa vở ghi chép cho anh ta mượn, anh ta cũng chẳng thèm liếc mắt, đẩy trả thẳng về phía tôi. Thậm chí lúc vô tình chạm mặt ở hành lang, anh ta cũng coi tôi như người dưng nước lã.
Miệng tôi thì cứng lắm, vẫn luôn mồm bảo với nhỏ bạn cùng bàn là "Ai mà thèm chấp", nhưng đêm về cứ trằn trọc mãi, trong đầu toàn là hình bóng cái lưng cô độc của anh ta lúc bước ra khỏi lớp hôm ấy.
5.
Chiều thứ Sáu tan học.
Tôi cứ lề mề thu dọn sách vở, nấn ná cho đến khi cả lớp chẳng còn một bóng người. Gió ở cổng trường thổi l.ồ.ng lộng, tôi vừa định rảo bước về phía trạm xe buýt thì...
Cổ tay bất ngờ bị ai đó túm c.h.ặ.t lấy. Lực tay rất mạnh, cứ như thể người đó đã kiềm chế cơn giận này từ lâu lắm rồi.
Đơn Trì đang đứng dưới ánh đèn đường. Anh diện chiếc áo khoác đen dựng đứng cổ, tay nắm c.h.ặ.t chìa khóa xe mô tô. Chẳng đợi tôi kịp mở miệng, anh đã ấn thẳng tôi ngồi vào yên sau.
“ Đơn Trì! Anh làm cái gì thế? Buông tôi ra!”
Chiếc mũ bảo hiểm chụp xuống, ép c.h.ặ.t những lọn tóc rối bời trước trán tôi. Đầu ngón tay anh lướt qua vành tai, mang theo cái se lạnh của gió chiều.
“ Ngồi yên. Đừng có cựa quậy.”
Tiếng động cơ gầm rú, chiếc xe lao v.út đi. Theo bản năng, tôi ôm c.h.ặ.t lấy eo anh. Những ánh đèn đường lùi dần thành những vệt sáng nhòe nhoẹt, tôi vùi mặt vào tấm lưng rộng ấy.
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, tiếng nổ máy lịm dần, vị mặn mòi của biển tràn vào cánh mũi. Anh kéo tôi đi đến bên bãi đá ngầm cạnh bờ biển. Ánh hoàng hôn buông xuống sau lưng, dát lên đường nét gương mặt anh một lớp vàng mỏng manh.
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, giọng nói đầy vẻ căng thẳng:
“ Bây giờ em hãy đứng trước biển và hét to một trăm lần "Đơn Trì đẹp trai nhất". Nếu không thì...”
Yết hầu anh khẽ chuyển động:
“ Đêm nay cứ ở lại đây mà cho muỗi đốt đi.”
Tôi tức giận lườm anh cháy mắt. Anh cũng chẳng vừa, trừng mắt nhìn lại tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, quay mặt về phía đại dương mênh m.ô.n.g:
“ Đơn Trì đẹp trai nhất!”
“ Đơn Trì đẹp trai nhất!”
Đến lần thứ ba vừa thốt ra khỏi miệng, anh đột nhiên đưa tay bịt c.h.ặ.t lấy môi tôi. Lực tay không mạnh nhưng lại mang theo một nhiệt độ nóng hổi. Anh nghiêng đầu đi, chỉ để lộ cho tôi thấy một bên vành tai đang đỏ bừng lên. Giọng anh khàn đặc:
“ Đủ rồi, về nhà thôi.”
Tôi đứng ngây ra tại chỗ. Gió biển thổi tung vạt áo, lộ ra một vết bụi nhỏ dính bên hông anh. Anh đút tay vào túi áo khoác, quay lưng bước về phía chiếc mô tô.
Tôi vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng anh. Thủy triều xô vào bãi đá, tràn qua cả mũi giày. Anh đi phía trước, nhưng bước chân đã cố tình chậm lại chờ tôi.
6.
Sau buổi chiều đi biển về, chiến tranh lạnh với Đơn Trì coi như chính thức chấm dứt.
Anh ta vẫn duy trì thói quen đứng dưới lầu chờ tôi đi học mỗi sáng. Nhưng cái bản tính "đáng ghét" thì vẫn y nguyên, cứ thấy mặt tôi là lại nhíu mày cằn nhằn:
“ Bạch Tiểu Hòa, em nhanh cái chân lên được không?”
“ Cứ lề mề thế này là muộn học đấy.
Miệng thì mắng mỏ hung dữ thế thôi, nhưng tay anh đã nhanh thoăn thoắt giật lấy chiếc cặp sách của tôi, tự nhiên vắt vẻo lên vai mình mà đeo hộ.
Giờ giải lao, tôi ôm bình nước đi lấy nước. Vừa ra đến hành lang thì bị mấy đứa con gái chặn đường.
“ Ơ kìa, nhìn xem, chẳng phải Bạch Tiểu Hòa đây sao?”
“ Tao nghe nói rồi nhá, nó giỏi giả vờ ngây thơ nhất đấy, chuyên đi lừa tiền con trai thôi.”
“ Chả trách trước đây hot boy cứ xoay quanh nó như chong ch.óng, giờ đến cả Đơn Trì cũng bám theo suốt ngày.”
“ Hóa ra toàn là đi lừa lọc mà có à...”
Tiếng cười nhạo ch.ói tai vây lấy tôi. Tôi siết c.h.ặ.t bình nước, đầu ngón tay trắng bệch vì gồng sức. Tôi đột ngột ngẩng đầu, nhìn trừng trừng vào bọn họ:
“ Các cậu dựa vào đâu mà nói thế? Mắt nào nhìn thấy tôi lừa tiền hả?”
Bọn họ lại càng đắc ý, vẻ mặt như thể chỉ đợi tôi nổi điên lên là đúng ý đồ:
“ Quạu rồi, quạu rồi kìa!”
“ Chắc bị nói trúng tim đen rồi chứ gì?”
Cổ họng tôi nghẹn lại, chẳng thể thốt ra được lời nào nữa, đành lách qua vai bọn họ mà bước đi thật nhanh.
Kể từ ngày hôm đó, Đơn Trì bắt đầu bám theo tôi như hình với bóng. Anh cứ giữ khoảng cách không xa không gần, tầm ba năm bước chân.
Tôi đi lấy nước, anh đứng tựa vào tường cạnh cây nước lạnh, giọng lạnh lùng: "Đứng cạnh tôi này."
Tôi đi vệ sinh, anh đứng chờ ngay bậu cửa sổ cuối hành lang. Vừa thấy tôi ra, anh liền cất bước đi theo: "Đi, về lớp thôi."
Tôi vào lớp, anh cũng vào theo. Anh vòng từ cửa sau về chỗ ngồi, suốt cả quá trình không nói thêm một lời thừa thãi nào.
Nhưng có một điều lạ lùng là, những lời xì xào bàn tán hay những câu mỉa mai ngoài kia, kể từ khoảnh khắc hắn đứng sau lưng tôi, tất cả đều tự động rơi vào chế độ im lặng.
Vuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!