Chương 3

7.

Ánh mắt cậu hot boy nhìn tôi bắt đầu có gì đó không ổn, trong đáy mắt ẩn hiện vẻ không cam tâm. Mỗi khi đi ngang qua, cậu ta còn lườm Đơn Trì cháy mặt. Tôi cảm thấy bất an nhưng cũng không để tâm quá nhiều.

Chiều thứ Sáu tan học, sợ lại gặp rắc rối, tôi chọn đi vòng vào con hẻm nhỏ quen thuộc. Vừa đi được vài bước, ánh sáng nơi đầu hẻm đã bị mấy cái bóng đen chặn đứng. Bốn nam sinh lạ mặt đang đứng lù lù ở đó, đồng phục phanh ra, cổ áo xộc xệch.

“ Bạch Tiểu Hòa?”

Tên cầm đầu hất hàm nhìn tôi một lượt rồi cười khẩy:

“ Thằng đó không lừa bọn mình thật.”

Tim tôi chùng xuống. Tôi lùi lại một bước, đế giày nghiến lên những mảnh ngói vỡ.

“ Các người định làm gì?” – Giọng tôi khàn đặc, nghẹn lại nơi cổ họng –“ Tôi sẽ hét lên đấy!”

Hắn xông tới, bịt c.h.ặ.t lấy miệng tôi. Tôi vùng vẫy trong vô vọng, chỉ phát ra được những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Đúng lúc đó, một bóng người từ phía sau lao ra như một mũi tên.

Đơn Trì tung một cú đá sấm sét vào hông tên đó, khiến hắn đập mạnh vào tường phát ra tiếng "bốp" khô khốc. Anh xoay người, bồi thêm một cú đ.ấ.m vào tên khác. Tiếng nắm đ.ấ.m chạm vào xương gò má nghe rợn người, bọn chúng kêu la t.h.ả.m thiết rồi lùi lại.

Anh kéo tuột tôi vào lòng, giọng lạnh lùng như được tẩm đá:

“ Ai cho phép bọn mày động vào cô ấy?”

Từ đầu hẻm, nhóm người đi cùng anh ùa vào, đè nghiến bốn tên kia xuống đất, dùng đầu gối khóa c.h.ặ.t khiến chúng không thể nhúc nhích.

Đơn Trì đưa tay lên, định chạm vào bờ vai đang run rẩy của tôi thì khựng lại một nhịp.

“ Đừng sợ.”

Giọng anh nhẹ bẫng như sợ làm tôi giật mình. Rồi ánh mắt anh lạnh lẽo lướt qua vai tôi, nhìn về phía đống phế liệu cuối hẻm:

“ Cút ra đây.”

Sau đống thùng giấy cũ nát nơi góc tường, một bóng người chậm chạp nhích ra. Là cậu hot boy trường, mặt cắt không còn giọt m.á.u. Cậu ta bị người ta túm cổ áo lôi ra, không ngừng giãy giụa:

“ Làm gì thế? Buông tôi ra!”

Đơn Trì buông tôi ra, tiến về phía cậu ta. Anh xách cổ áo cậu ta lên, kéo sát lại gần:

“ Thuê người quấy rối cô ấy... định diễn trò anh hùng cứu mỹ nhân à?”

Mặt cậu ta đỏ bừng như gan lợn, môi run rẩy:

“ Tôi... tôi không có...”

Đơn Trì quay đầu lại nhìn tôi. Cái vẻ lạnh lùng trong mắt anh tan biến từng chút một, thay vào đó là vẻ bồn chồn mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

“ Tiểu Hòa.”

“ ... Em cần ai cứu?”

Anh chỉ tay về phía cậu hot boy, rồi lại chỉ vào chính mình, giọng trầm hẳn xuống, không giấu nổi vẻ căng thẳng:

“ Chọn cậu ta, hay chọn tôi?”

Tôi tựa lưng vào tường, đầu gối mềm nhũn ra, run rẩy không ngừng. Tôi muốn mở miệng nhưng cổ họng như bị nhét một nắm bông, không thốt nổi một chữ. Tầm nhìn mờ dần, nước mắt cứ thế trào ra, từng giọt từng giọt rơi lã chã xuống cổ áo đồng phục.

Thấy tôi như vậy, Đơn Trì cuống quýt cả lên. Anh lập tức buông cậu hot boy ra, lao đến ôm chầm lấy tôi.

“ Xin lỗi em.”

Giọng anh khàn đặc:

“ Là anh khốn nạn, anh không nên hỏi em lúc này. Anh đưa em đến bệnh viện ngay.”

Nói rồi anh cúi xuống, bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa, không thèm ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng ra khỏi hẻm. Tiếng bước chân dồn dập, giẫm nát cả ráng chiều tĩnh lặng.

8.

Từ sau khi ở bệnh viện về, Đơn Trì đối xử với tôi lại càng thêm phần cẩn trọng, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Ngày ba bữa anh đều túc trực bên cạnh, cứ như sợ tôi sẽ phải chịu thêm một chút uất ức nào nữa không bằng.

Giờ nghỉ trưa thứ Tư, nhà ăn ồn ào như một cái vạc dầu sôi. Dòng người xếp hàng lấy cơm cứ vặn vẹo, xô đẩy nhau. Tôi và Đơn Trì vất vả lắm mới tìm được một cái bàn trống, vừa mới đặt khay cơm xuống thì...

“ Đơn Trì!” — Một tiếng quát lớn vang lên, sắc lẹm như nhát d.a.o đ.â.m xuyên qua không gian huyên náo.

Cả nhà ăn đột ngột im phăng phắc. Cậu hot boy trường lao ra từ đám đông, sấn sổ bước đến trước bàn chúng tôi, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ dữ tợn.

“ Những điều cậu nói... rốt cuộc có phải sự thật không?” — Cậu ta đột ngột quay sang, nhìn chằm chằm vào mặt tôi —" Hai người... rốt cuộc là quan hệ gì?”

Đơn Trì hơi nghiêng người, che chắn cho tôi ở phía sau.

“ Cậu muốn làm gì?”

Tôi khẽ túm lấy vạt áo anh. Anh không ngoảnh đầu lại, ánh mắt vẫn găm c.h.ặ.t vào đối phương đầy cảnh cáo. Không khí căng thẳng giằng co mất một lúc.

Tôi bất ngờ đứng dậy, bước lên phía trước Đơn Trì, khóe môi khẽ cong lên:

“ Là thật đấy.”

Giọng tôi không quá lớn, nhưng đủ để lọt vào tai tất cả những người đang hóng hớt xung quanh.

“ Ngày trước trốn học, anh ấy canh chừng cho tôi. Lúc tôi đ.á.n.h nhau, tôi đổ tội cho anh ấy gánh. Bài tập làm không xong, hai giờ sáng gọi điện anh ấy vẫn bắt máy. Còn bây giờ...”

Tôi nhướng mày liếc nhìn họ một lượt, rồi bất ngờ đưa tay nắm lấy chiếc cà vạt đang buông thõng trước n.g.ự.c Đơn Trì, dùng lực kéo mạnh xuống. Anh không kịp đề phòng, cúi thấp người xuống đối diện với tôi. Tôi kiễng chân lên, đặt một nụ hôn lên bờ môi hơi lành lạnh của anh.

Ngay sau đó, tôi buông anh ra, quay sang mỉm cười ngọt ngào với cậu hot boy:

“ Bây giờ, ngay cả nụ hôn đầu... cũng là của anh ấy rồi.”

Sắc mặt cậu hot boy tái nhợt đi từng chút một, đôi môi run rẩy nhưng không thể thốt ra lời nào. Đơn Trì thì c.h.ế.t trân tại chỗ mất đúng ba giây. Ngay sau đó, anh đưa tay ra sau gáy, giữ c.h.ặ.t lấy tôi. Anh cúi xuống làm sâu đậm thêm nụ hôn ấy, một lực đạo vừa dịu dàng nhưng cũng đầy chiếm hữu.

Trong hơi thở dồn dập, giọng anh khàn đục đầy vẻ cưng chiều:

“ Thế này mới giống em chứ. Tiểu Hòa Miêu của anh.”

Cậu hot boy mặt trắng bệch như tờ giấy, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, lầm lũi quay lưng rời đi trong sự t.h.ả.m hại.

Chương 3