Chương 4

9.

Vụ hôn nhau ở nhà ăn đã làm nổ tung cả trường. Trên diễn đàn, các bài đăng mới hiện lên liên tục:

#Bạch Tiểu Hòa và Đơn Trì hôn nhau giữa bàn dân thiên hạ#

Tiết đầu tiên của buổi chiều là môn Thể d.ụ.c. Nhưng chúng tôi chẳng ra sân. Tiếng bước chân của thầy chủ nhiệm vọng lại từ đầu hành lang, tiếng giày da gõ cồm cộp trên nền đá.

“ Bạch Tiểu Hòa, Đơn Trì, hai em theo tôi lên văn phòng.”

Tôi đứng dậy, đầu ngón tay lạnh ngắt. Đơn Trì đi ngay bên cạnh, bước chân vẫn thong thả như không. Lúc đi qua góc cầu thang, anh buông tay xuống, khẽ móc lấy cổ tay tôi.

“ Đừng sợ.” — Anh nghiêng đầu, nói rất khẽ: “ Có anh ở đây rồi.”

Cửa văn phòng chủ nhiệm khép hờ. Ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ chớp, cắt thành từng vệt cam dài trên mặt bàn làm việc màu đỏ sẫm. Thầy chủ nhiệm ngồi sau bàn, đeo kính lên:

“ Bạch Tiểu Hòa, Đơn Trì. Hai em có biết mình sai ở đâu không?”

Thầy gõ gõ ngón tay xuống bàn:

“ Hôn nhau trước mặt bao nhiêu người, ảnh hưởng cực kỳ xấu. Cả trường bao nhiêu con mắt nhìn vào, ra cái thể thống gì nữa?”

Tôi lén liếc nhìn Đơn Trì một cái, ngón tay siết c.h.ặ.t lấy đường chỉ quần đồng phục. Đơn Trì tiến lên một bước, dùng vai che chắn cho tôi.

“ Thầy ạ.”

Anh rút từ túi trong áo đồng phục ra một vật — một chiếc b.út ghi âm.

“ Thầy đừng vội mắng bọn em, thầy nghe cái này trước đã.”

Anh nhấn nút phát, một giọng nói quen thuộc vang lên:

"Tiểu Trì à, con Tiểu Hòa nhà cô giao cho cháu quản đấy. Nó từ nhỏ đã nghe lời cháu nhất, cô nói mười câu chẳng bằng cháu nói một câu. Hai đứa bảo ban nhau, cùng nhau đỗ đại học xịn nhé!"

Đó là giọng của mẹ tôi, vừa dịu dàng vừa thân thiết. Đoạn ghi âm kết thúc, văn phòng im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng điều hòa chạy rì rì. Thầy chủ nhiệm há hốc mồm, mãi không ngậm lại được.

Đơn Trì cất b.út ghi âm đi, giọng điệu vẫn cực kỳ điềm tĩnh:

“ Phụ huynh sớm đã đồng ý rồi ạ.”

Anh dừng lại một chút, rồi tiếp tục:

“ Bọn em thế này gọi là... thanh mai trúc mã, cùng nhau tiến bộ.”

Lúc nói đến hai chữ "thanh mai trúc mã", anh liếc nhìn tôi một cái, đáy mắt giấu một nụ cười. Thầy chủ nhiệm nhìn qua nhìn lại hai chúng tôi một hồi, cuối cùng tháo kính ra, day day thái dương:

“ ... Thôi được rồi, được rồi. Hai đứa... không được làm gì quá trớn nữa đấy.”

Bước ra khỏi văn phòng, một cơn gió hạ lướt qua hành lang. Đơn Trì quay người lại, véo nhẹ vào má tôi. Đầu ngón tay anh mang theo hơi ấm khiến tôi thấy hơi nhồn nhột.

“ Anh lợi hại không?” — Anh nhướng mày, giọng điệu không giấu nổi vẻ đắc ý.

Tôi lườm anh nhưng cũng không né tránh bàn tay ấy:

“ Anh ghi âm lúc nào đấy?”

“ Tuần trước sang nhà em ăn cơm, anh đặc biệt mang theo đấy.” — Anh lắc lắc chiếc b.út ghi âm, nhếch môi cười — “Ai ngờ lại tình cờ ghi được câu này.”

Tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng. Anh rũ mắt nhìn tôi, nắm lấy bàn tay đang buông thõng của tôi. Giọng anh nhẹ bẫng như một chiếc lá rụng:

“ Đi thôi, Tiểu Hòa Miêu.”

Phía cuối hành lang, ánh hoàng hôn tràn vào, nhuộm vàng cả lối đi bằng một sắc cam ấm áp.

10.

Cậu hot boy trường bắt đầu tung tin đồn khắp nơi, rêu rao rằng tôi là loại con gái "bắt cá hai tay". Tin đồn cứ thế lan xa, dữ dội đến mức ngay cả mấy đứa con gái lớp bên cạnh cũng nhìn tôi bằng con mắt hình viên đạn.

Chiều thứ Sáu tan học, tôi ở lại một mình để vẽ bảng tin. Khi các bạn đã về hết, phòng mỹ thuật chỉ còn lại mình tôi. Tôi ngồi xổm dưới đất pha màu xanh lam, đầu cọ xoay tròn trong bảng màu. Hoàng hôn cứ thế lịm dần, những bức tượng thạch cao đổ bóng dài thườn thượt trên sàn.

Tôi mải mê chấm màu, chẳng hề nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Bất ngờ, một tiếng "cạch" vang lên, ổ khóa cửa đã bị vặn c.h.ặ.t. Tôi giật mình quay lại thì ngay lập tức, căn phòng tối sầm. Cầu d.a.o điện đã bị ai đó ngắt.

Tôi hoảng loạn, quờ quạng mò mẫm đi về phía trước. Chẳng may tôi va đổ giá vẽ, xô màu đổ nhào xuống đất. Phía sau cánh cửa vang lên tiếng cười đắc ý, nghe ch.ói tai như tiếng móng tay cào lên bảng đen.

Giọng một đứa con gái vang lên đầy ác ý:

“ Tận hưởng "thời gian nghệ thuật" của mày cho tốt nhé, Bạch Tiểu Hòa!”

Tôi lao đến cửa, lòng bàn tay đập mạnh vào tấm gỗ lạnh ngắt:

“ Mở cửa ra! Có giỏi thì đừng có núp ngoài đó chơi trò tiểu nhân!”

Tôi tung một cú đá vào cửa. Cánh cửa vẫn im lìm không nhúc nhích, chỉ có bàn chân tôi là tê dại đi vì chấn động. Bên ngoài hoàn toàn im lặng. Tôi đá thêm hai cái nữa, tiếng bước chân ngoài hành lang cứ thế xa dần rồi mất hẳn.

Thấy trời càng lúc càng tối, tôi chỉ còn cách quay sang phía cửa sổ. Bên ngoài là bãi cỏ phía sau tòa nhà dạy học, ánh hoàng hôn đã nhuộm cỏ thành một màu xanh thẫm. Phòng học ở tầng một, không cao lắm. Tôi đẩy cửa sổ ra, leo lên bệ rồi nhảy xuống.

Xui xẻo thay, khi tiếp đất, chân tôi đạp trúng một hòn đá. Cổ chân bị trẹo, cả người tôi quỵ xuống, đau đến mức nghiến răng hít một hơi khí lạnh.

Trong khi tôi đang xoa đầu gối thì phía sau vang lên một tiếng "thịch". Có người vừa nhảy từ cửa sổ xuống. Người đó hạ cánh rất vội vàng, loạng choạng một cái rồi lao nhanh về phía tôi.

“ Tiểu Hòa Miêu!”

Là Đơn Trì! Anh quỳ sụp xuống trước mặt tôi, mặt mũi trắng bệch. Hai tay anh chơi vơi bên cạnh, đầu ngón tay run rẩy liên hồi. Tôi chưa bao giờ thấy anh như vậy… trông cứ như thể trời vừa sập xuống đầu anh không bằng.

“ Em sao rồi? Đau ở đâu?”

Giọng anh run b.ắ.n, yết hầu không ngừng chuyển động.

“ Nói đi, Bạch Tiểu Hòa, em nói gì đi chứ.”

Anh muốn chạm vào người tôi nhưng lại không dám. Bàn tay anh cứ lơ lửng ngay sát đầu gối tôi, cách một khoảng không mỏng manh.

“ Đầu gối... và cả tay nữa.”

Tôi lật lòng bàn tay cho anh xem mấy vết trầy xước đang rớm m.á.u.

Anh rũ mắt, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp.

“ Thật ra cũng không đau lắm đâu...” — Tôi vỗ nhẹ vào lưng anh để trấn an — “Mà sao anh lại ở đây?”

Anh kéo tôi vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi:

“ Anh vừa ra chỗ để xe đợi em tận hai mươi phút. Mãi không thấy em ra, anh mới vào phòng mỹ thuật tìm. Thấy cửa bị khóa trái, anh...”

Tôi đột ngột ngẩng đầu lên, ngọn lửa giận dữ kìm nén trong lòng cuối cùng cũng bùng phát:

“ Một đứa con gái đã nhốt em ở trong đó.”

Đôi mày của Đơn Trì cau lại đầy giận dữ.

“ Lúc nãy... chắc là anh có nhìn thấy cô ta. Giọng anh trầm xuống — Cô ta đi về phía nhà vệ sinh rồi...”

Tôi chẳng đợi anh nói hết câu, mặc kệ cái đầu gối đang đau nhói, tôi đứng phắt dậy lao thẳng ra ngoài.

“ Tiểu Hòa!” — Anh hét lên đuổi theo — “Em đi chậm thôi! Đừng có cố quá!”

Chương 4
adsVuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!
(Một tab quảng cáo sẽ được mở ra)