Chương 5

11.

Cánh cửa nhà vệ sinh nữ khép hờ, một tia đèn trắng bệch hắt ra từ khe cửa.

Tôi dừng lại ngay sát lối vào, bên trong văng vẳng tiếng ngân nga hát hò đầy đắc ý. Tôi dứt khoát vơ lấy cây chổi lau nhà dựng ở góc tường, thọc mạnh cán chổi vào tay nắm cửa, chèn cứng ngắc ngay sau cánh cửa.

“ Ai ở bên ngoài đấy?”

Tiếng hát im bặt, thay vào đó là một tiếng hét thảng thốt.

"Rầm!"

Cánh cửa rung lên bần bật.

“ Bạch Tiểu Hòa! Tao biết là mày!” — Giọng cô ta vừa nhọn hoắt vừa giận dữ — “Mở cửa ra ngay!”

Tôi chẳng thèm chấp, lôi cái ghế dựa cạnh tường đến sát cửa rồi bước hẳn lên trên. Vừa vặn thay, cô ta cũng đang ngước mặt lên, ánh mắt hai đứa chạm nhau tóe lửa. Cô ta trừng mắt nhìn tôi, tay vẫn còn nắm c.h.ặ.t chùm chìa khóa.

“ Mày định làm gì?”

Tôi vịn tay vào cửa, kéo dài giọng cười cợt:

“ Hửm... mày đoán xem!”

Nói đoạn, tôi nhếch môi cười với nó một cái, rồi dứt khoát x.é to.ạc hộp màu trong tay, trút hết sạch xuống dưới không chừa một giọt.

Thứ màu xanh lam đặc quánh đổ ập xuống, thấm đẫm đỉnh đầu cô ta, tràn qua trán, qua má, rồi nhỏ tong tỏng xuống nền gạch trắng tinh. Trong phòng vệ sinh vang lên tiếng hét thất thanh đầy kinh hãi. Cô ta đưa tay quệt loạn xạ lên mặt, càng quệt màu càng lem nhem, trông bẩn không chịu nổi.

Tôi đứng trên ghế, cao cao tại thượng nhìn xuống:

“ Loại màu mà mày yêu thích nhất đấy.”

“ Tận hưởng cho kỹ vào nhé... Xì Trum!”

Cô ta hé mắt nhìn qua kẽ tay dính đầy màu vẽ, cả người nhếch nhác t.h.ả.m hại. Đôi môi cô ta run bần bật, ánh mắt đầy rẫy sự phẫn nộ lẫn sợ hãi:

“ Bạch Tiểu Hòa... mày là đồ điên! Mày dám hắt màu vào tao?”

Tôi cười khẩy, giọng điệu càng thêm hờ hững:

“Hắt vào mày? Thế này còn là nhẹ đấy.”

“ Con khốn! Tao sẽ không tha cho mày đâu!”— Cô ta gào thét điên cuồng.

“ Lúc mày nhốt tao, sao không nghĩ đến việc chính mình cũng có ngày hôm nay?”

Nước mắt cô ta cuối cùng cũng trào ra, tiếng khóc than vừa nhọn vừa vỡ vụn:

“ Tao sẽ mách giáo viên... tao sẽ khiến mày bị đuổi học, cút xéo khỏi trường Nhất Trung này!”

Tôi cười rồi nhảy xuống khỏi ghế, động tác đầy vẻ thỏa mãn. Tôi ghé sát vào cửa, cong ngón tay gõ "cộc cộc" hai cái lên tấm gỗ lạnh lẽo:

“ Mày cũng phải tận hưởng "thời gian nghệ thuật" của mình cho thật tốt đấy nhé!”

Bên trong lặng đi một giây, rồi lập tức nổ tung bằng những tiếng gào khóc, c.h.ử.i rủa cay nghiệt hơn:

“ Bạch Tiểu Hòa, mày sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu! Đồ đàn bà lòng lang dạ thú! Mày tưởng có Đơn Trì bảo kê thì ngon lắm chắc?”

Cô ta lấy nắm đ.ấ.m đ.ấ.m thình thịch vào cửa. Tôi thong dong đáp lại:

“ Đúng thế đấy!”

“ Có người bảo kê đúng là ngon thật mà!”

12.

Tiếng c.h.ử.i bới trong nhà vệ sinh lịm dần, chỉ còn lại những tiếng nức nở đứt quãng.

Tôi phủi phủi mấy vệt màu dính trên tay, vừa quay người lại đã thấy Đơn Trì đang đứng cách đó không xa. Tôi rảo bước tới chỗ anh, đứng định thần rồi cố ý hất hàm đầy vẻ đắc ý:

“ Giải quyết xong xuôi rồi nhé!”

Anh tiến lên một bước, dùng đầu ngón tay lau đi vệt màu còn sót lại trên má tôi. Ánh mắt anh tràn ngập vẻ cưng chiều, giọng nói thì dịu dàng hết mực:

“ Cứ nhốt cô ta mãi thế có ổn không đấy?”

Tôi nhướng mày trêu chọc, giọng điệu đầy vẻ thách thức:

“ Sao thế, anh xót người ta à?”

Anh bật cười bất lực, đưa tay gõ nhẹ lên trán tôi một cái:

“ Cái đồ ngốc này.”

“ Anh xót em vì em nghịch mệt rồi, chứ không phải xót cô ta.”

Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ấm áp, nhưng cái miệng thì vẫn chẳng chịu thua:

“ Ai bảo là em nghịch mệt chứ, em có nghịch gì đâu.”

Anh không tranh cãi với tôi nữa, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi:

“ Đi thôi.”

“ Đưa em về nhà, cứ nấn ná thêm chút nữa là mấy vết thương kia bắt đầu đau đấy.”

Tôi cứ thế để mặc anh dắt tay kéo đi. Lúc xuống cầu thang, anh cố tình đi chậm lại để chờ tôi. Tôi đi sau anh nửa bước, cứ nhìn chằm chằm vào cái gáy của anh mà lẩm bẩm:

“ Anh yên tâm đi.”

“ Chút xíu nữa là cô ta tự ra được ấy mà.”

Đơn Trì cúi xuống nhìn cổ tay hơi đỏ lên của tôi, đôi mày hơi nhíu lại:

“ Ừ.”

Chiếc đèn cảm biến trên hành lang vụt sáng rồi lại tắt ngấm. Tôi mím môi, khẽ hỏi:

“ Anh không trách em quá bốc đồng à?”

Anh siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, chẳng hề lưỡng lự lấy một giây:

“ Không trách.”

“ Là cô ta gây sự với em trước.”

“ Miễn là em không sao, em làm gì cũng được.”

13.

Anh đưa tôi về đến tận cửa nhà.

“ Anh vào với em.”

“ Phải bôi t.h.u.ố.c cho em đã, nhìn xem, sưng vù lên thế này rồi.”

Mặt tôi nóng bừng, hơi ngượng nghịu:

“ Không cần đâu mà, em tự làm được.”

“ Ngoan, nghe anh, để anh làm.”

Anh chẳng đợi tôi đồng ý đã đi thẳng vào phòng ngủ. Anh ngồi xổm trước mặt tôi, lấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ từ trong túi ra, vặn nắp rồi nặn một chút kem màu trắng sữa lên đầu ngón tay. Anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi, tỉ mỉ thoa t.h.u.ố.c lên đó.

“ Em nhìn xem.”

Anh rũ mắt, giọng điệu đầy xót xa:

“ Sưng đến mức này rồi cơ mà.”

Tôi quay mặt đi chỗ khác, nhìn chằm chằm vào bông hoa thêu bị lệch trên rèm cửa, lí nhí trong miệng:

“ ... Cảm thấy hơi ngại.”

Anh bật cười trầm thấp, giữ lấy tay tôi. Đầu ngón tay anh xoay nhẹ thành những vòng tròn trong lòng bàn tay tôi, lực đạo nhẹ bẫng như một chiếc lông vũ.

“ Ngại cái gì chứ?”

“ Hồi nhỏ em ngã rách đầu gối, cũng là anh bôi t.h.u.ố.c cho em còn gì.”

Tôi sững người, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh của buổi chiều năm đó: Trên sân trường năm lớp ba, tôi ngã sóng soài bên đường chạy. Anh cũng ngồi xổm trước mặt tôi như thế này, quần đồng phục dính đầy bụi đất nơi đầu gối. Khi đó, anh cũng y như bây giờ, im lặng cúi đầu vặn nắp tuýp t.h.u.ố.c, chẳng nói một lời.

“ Đơn Trì này.”

“ Hửm?”

“ Có phải từ lúc đó anh đã thích em rồi không?”

Ngón tay anh khựng lại một nhịp. Rồi anh lại tiếp tục bôi t.h.u.ố.c, không hề ngẩng đầu lên:

“ Không phải.”

“ Hả?”

Tôi nghiêng đầu nhìn anh. Anh dừng hẳn động tác lại, ngước mắt lên nhìn tôi bằng tất cả sự chân thành:

“ Anh là "luôn luôn" thích em!”

Vành tai tôi nóng bừng lên như phải bỏng. Anh không nhìn tôi nữa mà cúi xuống xoáy c.h.ặ.t nắp tuýp t.h.u.ố.c.

“ Đừng lo lắng quá.”

“ Chuyện của đứa con gái kia anh sẽ giải quyết ổn thỏa. Sẽ không để em phải chịu uất ức thêm lần nào nữa đâu.”

Tôi nhìn anh, trong mắt ngập tràn hơi ấm:

“ Cảm ơn anh, Đơn Trì.”

Anh vén mấy lọn tóc rối trên mặt tôi, ánh mắt càng thêm phần cưng chiều:

“ Khách sáo với anh làm gì.”

Anh vẫn không yên tâm, lại cúi xuống nhìn chằm chằm vào vòng t.h.u.ố.c vừa bôi xong:

“ Đừng chạm vào nước nhé, cũng đừng vận động mạnh. Nếu đau quá thì gọi điện cho anh, anh sẽ qua ngay.”

Anh cứ lải nhải dặn dò không biết bao nhiêu lần, mắt vẫn không rời vết thương. Tôi không nhịn được mà phì cười:

“ Anh nói câu này ba lần rồi đấy.”

“ ... Thế à?”

Tôi gật đầu, đôi mắt sáng lấp lánh. Lúc này anh mới yên tâm đứng dậy:

“ Anh về đây.”

Anh bước ra ngoài, tôi tiễn anh ra đến tận cửa. Anh thay giày xong, tay đã đặt lên nắm cửa rồi vẫn còn ngoái lại nhìn tôi:

“ Nhớ bôi t.h.u.ố.c đúng giờ đấy nhé.”

“ Biết rồi mà.”

Tôi mỉm cười gật đầu:

“ Anh về nhanh đi...”

Gió đêm thổi lướt qua làm tấm rèm cửa khẽ lay động, phía dưới lầu vọng lại tiếng xích xe đạp quay đều lách tách.

Chương 5