14.
Nghỉ ngơi được hai ngày, cổ tay và đầu gối của tôi đã đỡ hơn nhiều.
Vừa đến giờ giải lao, tôi đã nghe thấy đám bạn trong lớp bàn tán xôn xao về việc cậu hot boy trường định tổ chức một trận bóng rổ để lấy lại thể diện. Tôi huých vai nhỏ bạn cùng bàn:
“ Cậu ta định đấu với Đơn Trì thật à?”
Nhỏ bạn gật đầu cái rụp:
“ Ch- chứ còn gì nữa, cậu ta còn mạnh miệng tuyên bố là sẽ thắng Đơn Trì cho cậu xem đấy.”
Tôi thở dài ngao ngán, nhưng trong lòng lại có chút mong chờ xem Đơn Trì sẽ thể hiện thế nào.
Chiều hôm đó, sân bóng rổ bị vây kín đến mức con kiến cũng không chui lọt. Khán đài chật nêm người, ngay cả rìa đường chạy cũng bị chặn đứng. Tôi vừa mới tìm được một chỗ ngồi trống thì nghe thấy có tiếng gọi:
“ Tiểu Hòa Miêu.”
Giọng nói vang lên từ phía sau, có chút dồn dập. Tôi quay lại, thấy Đơn Trì đang đứng trên bậc thang. Anh mặc bộ đồng phục bóng rổ số 7, mấy sợi tóc trước trán đã thấm ướt mồ hôi.
“ Sao anh lại ra đây? Không khởi động à?”
Tôi vội vàng đứng dậy. Anh nắm lấy tay tôi, lực tay rất đỗi dịu dàng:
“ Phải tìm em trước đã. Đi theo anh, có chuyện này anh muốn nói cho em biết.”
Tôi bị anh kéo đi về phía rìa sân, hai má nóng bừng bừng.
“ Chuyện gì thế?” — Tôi khẽ trách — “Bao nhiêu người đang nhìn kìa, anh đừng có quậy nữa!”
Anh ngoảnh lại cười với tôi:
“ Đây không phải là quậy đâu nhé.”
Đi xuyên qua khán đài, hàng nghìn ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn về phía hai đứa. Anh dừng lại bên cạnh sân, móc trong túi quần ra một cây b.út lông dầu, thân b.út còn dán một miếng băng keo nhỏ.
“ Đưa tay đây.”
Tôi hơi do dự một chút nhưng rồi cũng ngoan ngoãn xòe lòng bàn tay ra.
“ Viết cái gì vậy?”
Anh nhướng mày, ra vẻ bí mật:
“ Lát nữa em sẽ biết.”
Đầu b.út chạm vào lòng bàn tay, ngưa ngứa như có kiến bò trong tim. Tôi theo bản năng định rụt tay lại, anh liền giữ c.h.ặ.t ngón tay tôi, giọng trầm xuống:
“ Đừng động đậy. Sắp xong rồi.”
Từng nét, từng nét một, ngang bằng sổ thẳng. Một số "7" rõ mồn một hiện ra trong lòng bàn tay tôi. Vết mực còn ướt, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Anh ngước mắt lên, ánh nhìn từ từ di chuyển từ lòng bàn tay lên khuôn mặt tôi:
“ Nhìn cho rõ ai mới là người đàn ông của em. Đừng để mấy đứa dở hơi bám theo nữa.”
Cả người tôi run lên một cái, vẫn cố cãi chày cãi cối:
“ Anh nói bậy gì thế? Anh mới không phải là...”
Anh cười khẽ, ghé sát vào tai tôi, hơi thở lướt qua vành tai:
“ Hay là mình đ.á.n.h cược một ván đi?”
Tôi nghiêng đầu né tránh:
“ Cược cái gì?”
Anh lùi lại nửa phân:
“ Thắng một trận, em hôn anh một cái.”
Mặt tôi càng nóng hơn, tôi giơ tay đẩy anh ra:
“ Dựa vào đâu chứ? Em không cược đâu!”
Anh cứ để mặc cho tôi đẩy, người vẫn đứng im như bàn thạch:
“ Vậy nếu anh thua, anh sẽ thực hiện cho em một điều ước.”— Anh dịu giọng xuống — “Thế nào?”
Mắt tôi sáng lên, nhưng cố kìm nén lại:
“ Thật không? Nói lời phải giữ lấy lời đấy nhé?”
“ Đương nhiên, anh đã lừa em bao giờ chưa.”
Anh xoa xoa mái tóc tôi.
“ Đơn Trì! Đừng có làm mất thời gian nữa!”
Tiếng của cậu hot boy từ đằng xa chọc thủng bầu không khí. Cậu ta đang đứng ở vạch ném phạt, mặt mũi xanh mét. Đơn Trì liếc nhìn cậu ta một cái, ánh mắt đầy vẻ khinh khỉnh:
“ Gấp cái gì?”
Anh quay lại nhìn tôi, giọng điệu kiên định:
“ Nhớ kỹ nhé, số 7 trong lòng bàn tay chính là anh. Dù thắng hay thua, em vẫn là người của anh.”
Tôi siết c.h.ặ.t lòng bàn tay có số "7", lí nhí lẩm bẩm:
“ ... Biết rồi mà.”
Anh mỉm cười quay người bước vào sân đấu:
“ Chuẩn bị hôn anh đi nhé!”
Tôi nhìn theo bóng lưng anh, tim đập thình thịch, khóe môi không tự chủ được mà nhếch lên. Ở phía đối diện, cậu hot boy đang nắm c.h.ặ.t quả bóng rổ đến mức nổi đầy gân xanh, ánh mắt hừng hực vẻ không cam lòng.
15.
Trận đấu vừa bắt đầu, tôi đã nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, dưới sân ra sức hò hét cổ vũ:
"Đơn Trì cố lên! Số 7 là nhất!"
"Đừng để thua cậu ta!"
Tiếng của tôi vang dội khắp cả sân đấu. Hét xong rồi tôi mới nhận ra mọi người xung quanh đều đang đổ dồn ánh mắt về phía mình. Vành tai nóng bừng, tôi vội vàng rụt người lại, thu mình vào trong chỗ ngồi.
Trận đấu diễn ra cực kỳ gay cấn, tỉ số liên tục bám đuổi sát nút. Cậu hot boy trường như phát điên, điên cuồng tranh cướp bóng. Đơn Trì cũng chẳng vừa, hai người cứ thế so kè từng chút một, chạy dọc từ đầu sân này sang đầu sân kia.
Tiếng còi mãn cuộc vang lên.
78-71.
Đội của Đơn Trì giành chiến thắng.
Đồng đội ùa tới vỗ vai chúc mừng, nhưng anh chẳng mảy may để ý đến một ai. Anh xuyên qua nửa sân bóng, chạy thẳng về phía tôi.
"Ơ..."
Tôi còn chưa kịp đứng dậy thì cổ tay đã bị anh tóm c.h.ặ.t lấy.
"Anh làm gì thế! Còn bao nhiêu người đang nhìn kia kìa!"
Tôi cuống quýt định vùng ra, nhưng anh chẳng thèm nghe, cứ thế kéo tuột tôi về phía góc sân vận động. Tôi bị lôi đi, phải chạy lạch bạch theo sau.
Anh kéo tôi đến dưới gốc cây ngô đồng vắng người, rồi ép tôi vào thân cây. Đáy mắt anh tràn ngập ý cười không thể giấu giếm:
"Thực hiện lời hứa cá cược đi chứ, Tiểu Hòa Miêu."
Mặt tôi bỗng chốc nóng bừng như lửa đốt:
"Cái... cái cá cược gì cơ..."
"Em nói xem!" – Anh nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch lên.
Tôi quay mặt đi chỗ khác từ chối:
"Không đâu! Lúc nãy là nói đùa thôi mà!"
"Nói đùa à?"
Anh tiến lại gần hơn một chút, đưa tay nâng cằm tôi xoay lại:
"Anh đã phải dốc hết sức mới thắng được trận này đấy. Em định quỵt nợ sao?"
Tôi mím môi không nói gì, vành tai nóng đến mức tưởng chừng như sắp bốc khói đến nơi. Anh lại hạ giọng, dùng tông giọng dịu dàng hết mực để dỗ dành:
"Ngoan nào."
"Chỉ hôn một cái thôi."
"Một cái thôi mà, nhé?"
Tôi siết c.h.ặ.t vạt áo, vẫn im lặng. Anh lại xích lại gần hơn, hơi thở gần như chạm sát vào tai tôi:
"Nếu không... để anh hôn em nhé!"
Tôi giật mình ngẩng đầu lên. Anh vốn dĩ chẳng hề có ý định cử động, đáy mắt toàn là vẻ trêu chọc. Tôi hít một hơi thật sâu, kiễng chân lên, nhanh như chớp chạm nhẹ vào má anh một cái.
Ngay sau đó, tôi lập tức cúi gầm mặt xuống, vùi mặt vào cổ áo anh. Cảm giác nóng hổi lan ra tận cổ. Chữ "7" trong lòng bàn tay bị nắm c.h.ặ.t đến mức phát nhiệt, vết mực như muốn nhòe đi.
Anh sững người mất hai giây, rồi vươn tay ôm lấy eo tôi. Lực tay rất nhẹ, cứ như thể anh đang nâng niu một món đồ dễ vỡ.
"Chỉ một cái thế này thôi à?"
"Như thế là quá hời hợt với anh rồi đấy."
Tôi vùi mặt sâu hơn, lí nhí lẩm bẩm:
"Thế là tốt lắm rồi... không được tham lam đâu."
Anh bật cười thành tiếng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi:
"Trêu em thôi."
"Anh mãn nguyện rồi."
Lá ngô đồng xào xạc trên đầu. Tôi tựa vào lòng Đơn Trì, lắng nghe tiếng tim đập của anh, khóe môi không tự chủ được mà cong lên. Cách đó không xa, cậu hot boy trường vẫn đứng nguyên tại chỗ. Cậu ta nhìn về phía này từ bên kia sân bóng, ánh mắt tràn đầy vẻ không cam tâm.
Vuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!