16.
Bước ra khỏi góc sân vận động, Đơn Trì cứ thế nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi. Mười ngón tay đan vào nhau, lòng bàn tay áp sát lòng bàn tay.
Chúng tôi vừa rẽ vào con hẻm nhỏ thì bị ba gã du côn trông vẻ ngoài lưu manh chặn đường. Gã cầm đầu ngậm điếu t.h.u.ố.c, nhìn Đơn Trì với ánh mắt đầy vẻ bất thiện.
"Là mày đúng không?"
Hắn tiến lên một bước, gạt tàn t.h.u.ố.c về phía Đơn Trì:
"Đại ca tụi tao bảo phải cho mày một bài học, biết điều thì tự đứng yên mà chịu đòn đi."
Đơn Trì lập tức kéo tuột tôi ra sau lưng, siết c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
"Cút."
Ba gã đó sững người mất một nhịp.
"Ồ, cũng ghê gớm đấy nhỉ?"
Gã du côn cười khẩy, vung nắm đ.ấ.m lao về phía anh.
Anh giơ tay gạt phăng cú đ.ấ.m đó, rồi phản đòn bằng một cú đ.ấ.m thẳng vào cằm đối phương. Cả ba tên cùng xông vào một lúc. Tôi đứng phía sau, sợ đến mức cả người run cầm cập. Tôi muốn lao lên giúp nhưng lại sợ mình chỉ làm vướng chân anh.
Trong lúc hỗn chiến, có kẻ vớ lấy khúc gỗ dựng bên tường.
"Đơn Trì—Cẩn thận phía sau!"
Tôi hét lớn để cảnh báo.
Khúc gỗ vẫn đập trúng vào cẳng tay anh. Anh hừ nhẹ một tiếng, động tác khựng lại trong giây lát rồi xoay người đá văng tên đó ra. Khi tên cuối cùng gục xuống, anh tựa vào tường, thở dốc nặng nề. Máu rớm ra từ vết rách, anh dùng mu bàn tay quệt đi.
Tôi lao tới như phát điên, nước mắt tuôn rơi lã chã.
"Đơn Trì!"
"Anh sao rồi? Có đau không? Em đưa anh đi băng bó—"
Anh véo nhẹ vào má tôi, khóe môi khẽ cong lên:
"Khóc cái gì mà khóc."
Tôi kéo tay anh, loạng choạng chạy đến tiệm tạp hóa gần đó mượn hộp y tế. Tôi ngồi bệt xuống đất, vừa khóc vừa xử lý vết thương cho anh. Tay tôi run cầm cập đến mức cầm cái tăm bông cũng không vững, càng băng bó lại càng rối tung lên.
Bất chợt, anh đưa tay ra nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay tôi để ngăn lại. Giọng anh có chút yếu ớt nhưng vô cùng nghiêm túc:
"Tiểu Hòa Miêu."
"Nếu hôm nay anh thực sự xảy ra chuyện, em sẽ tính sao?"
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nước mắt rơi lã chã trên mu bàn tay anh, giọng run run đáp:
"... Em sẽ trả thù cho anh."
Anh sững người một chút, rồi bật cười thành tiếng. Đang cười dở thì chạm vào vết thương nơi khóe miệng, anh khẽ xuýt xoa vì đau.
"Được, công sức nuôi bấy lâu không uổng phí."
Đáy mắt anh tràn ngập vẻ cưng chiều pha chút bất lực. Anh dùng ngón tay cái lau đi nước mắt trên má tôi.
"Lần sau cứ nấp sau lưng anh."
"Đừng có làm loạn."
"Có anh ở đây, anh sẽ không để em bị trầy da tróc vảy dù chỉ một chút."
Tôi nhào vào lòng anh, vừa khóc vừa đ.ấ.m thình thịch vào vai anh:
"Em sợ... em sợ anh gặp chuyện—"
Anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi, động tác vô cùng dịu dàng:
"Đừng sợ, anh không sao."
"Vì em, anh cũng không thể để mình gặp chuyện được."
17.
Vụ Đơn Trì bị thương vừa mới êm xuôi thì rắc rối lại tìm đến tận cửa.
Chẳng biết ai đã "mách lẻo" chuyện của chúng tôi đến tai mẹ tôi. Chiều thứ Tư, tôi vừa tan học thì nghe thấy ngoài hành lang có tiếng xôn xao.
"Đấy có phải là mẹ của Bạch Tiểu Hòa không?"
"Nhìn bác ấy giận dữ ghê kìa!"
Tim tôi thình thịch trốn chạy, vừa quay đầu lại đã thấy mẹ tôi đang đùng đùng nổi giận bước tới. Mẹ khoác túi, mặt mày xanh mét, nhìn chằm chằm vào Đơn Trì.
"Đơn Trì!"
Tiếng quát ấy làm cả hành lang im phăng phắc. Mẹ tôi sấn sổ bước lại gần:
"Cô gửi con Tiểu Hòa vào trường là để đi học, thế mà cháu lại dắt nó đi quậy phá lung tung thế này à?"
Tôi sợ đến mức cả người cứng đờ, chân tay bủn rủn. Đơn Trì khẽ nghiêng người che chắn cho tôi ở phía sau. Anh đứng thẳng lưng, giọng điệu vô cùng kính trọng:
"Cô ơi, cô bớt giận đã ạ. Mọi chuyện không phải như cô nghĩ đâu, cô nghe cháu giải thích."
Mẹ tôi lườm anh, hốc mắt đã đỏ hoe:
"Cô nhìn cháu lớn lên từ nhỏ! Cô tin tưởng bảo cháu trông nom nó, chứ không phải bảo cháu dắt nó đi yêu đương sớm!"
Xung quanh toàn là bạn học, tiếng xì xào bàn tán mỗi lúc một lớn. Tôi nắm c.h.ặ.t vạt áo Đơn Trì, lí nhí:
"Mẹ ơi, bọn con thật sự không có..."
"Con im ngay!"
Mẹ ngắt lời tôi, nhưng trong ánh mắt vẫn hiện rõ vẻ xót con.
Đơn Trì đưa tay ra sau, vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi trấn an. Anh lấy từ trong cặp sách ra một tập hồ sơ, dùng cả hai tay kính cẩn đưa cho mẹ tôi.
"Cô ơi, cháu biết cô đang giận. Cháu chưa bao giờ làm ảnh hưởng đến tương lai của em ấy, càng không dám làm bậy. Cô xem cái này đi ạ."
Mẹ tôi nhận lấy tập hồ sơ, vừa lật ra xem đã sững người. Đó là đơn đăng ký chương trình liên kết đào tạo của trường đại học tốt nhất thành phố. Cái tên "Bạch Tiểu Hòa" và "Đơn Trì" nằm ngay cạnh nhau, nét chữ chỉnh tề, rõ rệt.
Đơn Trì đứng thẳng tắp:
"Cô cũng biết là từ nhỏ cháu đã muốn bảo vệ em ấy rồi. Bọn cháu không phải là hứng chí nhất thời. Cháu muốn đi cùng em ấy một đoạn đường dài thật dài. Cháu sẽ cùng em ấy nỗ lực để cả hai cùng đỗ vào ngôi trường đại học mơ ước, không phụ sự tin tưởng của cô."
Mẹ tôi nhìn chằm chằm vào tờ đơn, im lặng hồi lâu. Hành lang yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng gió thổi. Nửa ngày sau, mẹ mới thở dài một tiếng:
"Cái thằng bé này, làm việc gì cũng có tính toán cả rồi."
Mẹ chỉ tay vào Đơn Trì:
"Cô nói trước cho cháu biết, nếu làm ảnh hưởng đến việc học của Tiểu Hòa thì cô không tha cho cháu đâu."
Lòng tôi nhẹ nhõm hẳn đi, hốc mắt thấy nóng nóng. Tôi ngước lên nhìn Đơn Trì, đúng lúc anh cũng quay sang mỉm cười với tôi. Bàn tay đang giấu phía sau của anh khẽ vươn tới, đầu ngón tay lướt nhẹ trêu chọc trong lòng bàn tay tôi.