Chương 8

18.

Tiếng chuông kết thúc môn thi cuối cùng của kỳ thi đại học vang lên.

Tôi đặt b.út xuống, trút một hơi thở phào nhẹ nhõm.

Bước ra khỏi phòng thi, ánh nắng ch.ói chang chiếu thẳng vào mắt. Phía ngoài cổng trường là biển người đông nghịt, phụ huynh người thì giơ điện thoại quay phim, người thì ôm hoa chờ đón. Tôi kiễng chân, dáo dác đưa mắt tìm kiếm khắp nơi.

Đơn Trì đang đứng dưới gốc cây ngô đồng già. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng, tay áo xắn cao đến khuỷu tay, trên tay ôm một bó hồng đỏ thắm, những cánh hoa vẫn còn đọng lời những giọt nước li ti.

Thấy tôi, đôi mắt anh cong lại, nụ cười vừa dịu dàng vừa điển trai đến lạ. Tôi rảo bước chạy thật nhanh về phía đó.

"Sao anh ra nhanh thế? Rõ ràng tiếng chuông thu bài vừa mới dứt mà."

Anh đưa bó hoa cho tôi, giọng cưng chiều như đang dỗ dành trẻ con:

"Anh nộp bài sớm. Phải ra đây đợi Tiểu Hòa Miêu của anh thi xong chứ."

Tôi cúi đầu nhận hoa, đầu ngón tay chợt chạm phải một miếng giấy cứng cứng giấu dưới lớp cánh hoa. Tôi lật ra xem rồi bỗng chốc cứng đờ người.

Đó chính là tấm ảnh "lịch sử đen tối" hồi nhỏ bị tè dầm, trông nhăn nhúm và xấu xí vô cùng!

"Đơn Trì!"

"Anh vẫn còn giữ tấm hình này à!"

Tôi vừa thẹn vừa giận, giơ tay định cướp lại. Anh đã có chuẩn bị từ trước, giơ cao tấm ảnh quá đầu mình. Tôi kiễng chân cố với, tức đến mức nhảy dựng cả lên:

"Trả cho em! Nhanh lên! Xấu hổ c.h.ế.t đi được!"

Anh cười hì hì né tránh, đáy mắt toàn là vẻ trêu chọc:

"Không trả, đây là báu vật đấy."

Tôi tức mình đ.ấ.m thình thịch vào tay anh. Anh đột nhiên dừng lại.

Ánh nắng lọt qua khe lá ngô đồng, đậu trên bờ vai, vắt vẻo nơi chân mày anh. Nụ cười của anh nhạt dần, ánh mắt bỗng trở nên vô cùng nghiêm túc.

Giọng anh dịu dàng mà kiên định:

"Bạch Tiểu Hòa."

"Những 'lịch sử đen tối' này của em, anh định sẽ thay em bảo quản cả đời."

Đầu ngón tay anh khẽ lướt qua đỉnh đầu, vén lọn tóc mai ra sau tai tôi:

"Em có đồng ý không?"

Tôi đứng ngây ra tại chỗ, đầu óc vang lên một tiếng "uỳnh". Tôi ngước lên, đắm mình trong ánh mắt sâu thẳm đầy tình si của anh. Trong mắt anh có ánh sáng, có hình bóng tôi, và có cả sự chân thành đầy ắp.

Trên cây ngô đồng, tiếng ve kêu râm ran. Đằng xa là tiếng phụ huynh gọi con cái. Nhưng vào khoảnh khắc này, cả thế giới như bỗng chốc lặng thinh.

Phải mất một lúc lâu sau, tôi mới đỏ hoe mắt, khẽ gật đầu một cái. Giọng tôi nghẹn ngào:

"Em đồng ý."

Đáy mắt anh lập tức sáng bừng lên, anh cười rạng rỡ như một tên ngốc, cẩn thận cất tấm ảnh vào túi áo n.g.ự.c. Sau đó, anh dang tay ôm trọn tôi vào lòng.

"Tiểu Hòa Miêu."

"Từ năm năm tuổi đến giờ, anh bảo vệ em. Sau này, anh cũng sẽ bảo vệ em cả đời."

Tôi vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, hít hà mùi hương sạch sẽ quen thuộc, khóe môi không tự chủ được mà cong lên:

"Vậy anh không được lấy ảnh xấu ra trêu em nữa đâu đấy. Nếu không em sẽ đổi ý!"

Anh bật cười thành tiếng, xoa xoa mái tóc tôi:

"Được. Tất cả nghe theo em."

Nắng vừa đẹp, hương hoa ngào ngạt khắp nơi. Chúng tôi nắm tay nhau, cùng bước trên con đường trở về nhà.

19.

Trải qua kỳ nghỉ hè dài đằng đẵng, cuối cùng cũng đến ngày nhập học đại học.

Đơn Trì xách vali, cùng tôi sánh bước trong khuôn viên trường. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá của hàng cây long não, để lại những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất.

"Không ngờ chúng mình thật sự đỗ cùng một trường đại học nhỉ." – Tôi mỉm cười nói.

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, đưa tay xoa xoa mái tóc:

"Đã nói là phải ở bên em mà..."

Đúng lúc đó, một bạn nữ mặc váy trắng rảo bước tiến về phía này. Cô nàng có nét mặt thanh tú, nụ cười dịu dàng, đi thẳng tới trước mặt Đơn Trì:

"Chào bạn nhé. Mình ở khoa bên cạnh, cho mình xin phương thức liên lạc để kết bạn được không?"

Vừa nói, cô ấy đã mở sẵn mã QR trên điện thoại.

Đơn Trì ngước mắt lên, đang định mở lời từ chối bằng giọng điệu bình thản như mọi khi thì bỗng khựng lại. Anh chẳng nói chẳng rằng, vòng tay kéo tuột tôi vào lòng ôm thật c.h.ặ.t. Lúc này anh mới ngẩng đầu lên, nở một nụ cười lịch sự nhưng đầy vẻ ngông nghênh với bạn nữ kia:

"Xin lỗi nhé."

Giọng anh vừa có chút lưu manh, vừa nồng nặc sự cưng chiều:

"Nhà tôi có người hay ghen lắm, cái bệnh này có từ năm năm tuổi rồi cơ. Là tôi chiều hư đấy."

Tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, mặt tôi nóng bừng lên ngay lập tức, nhưng khóe môi lại không tự chủ được mà cong lên. Tôi lén đưa tay ra, cấu nhẹ vào eo anh một cái.

Gương mặt bạn nữ kia thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, vội vàng xua tay:

"Xin lỗi, xin lỗi nhé, mình làm phiền rồi."

Nói xong liền vội vàng quay lưng rời đi.

Đợi người ta đi xa rồi, tôi mới ngước lên lườm anh:

"Ai hay ghen hả? Anh toàn nói bậy!"

Anh bật cười thành tiếng, càng ôm tôi c.h.ặ.t hơn:

"Được rồi, được rồi, là anh nói bậy. Nhưng mà, Tiểu Hòa Miêu của anh có ghen thì anh cũng cam lòng chiều chuộng."

Tôi c.ắ.n môi, không thèm cãi lại nữa. Anh một tay đẩy vali, một tay nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi. Ánh nắng rải đều lên người hai đứa, vừa ấm áp, vừa êm đềm.

Từ thuở thiếu thời cho đến tận bây giờ... anh bảo vệ tôi, trước giờ luôn nói được làm được.

Chương 8
adsVuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!
(Một tab quảng cáo sẽ được mở ra)