Chương 3

Các đại phu run rẩy, nhìn nhau không biết làm sao.

Trong lúc lúng túng, cuối cùng có một người lên tiếng:

“A Lan cô nương đang mang thai mà ngày đêm túc trực bên thiếu gia, thật sự quá vất vả, hay là để nàng tạm thời sang nơi khác nghỉ ngơi?”

Công phụ nghe ra ý trong lời, suy nghĩ hồi lâu, bất chấp A Lan khóc lóc, cho người đưa nàng ta đến một viện xa nhất cách Tạ Thư Nam.

A Lan vừa đi, Tạ Thư Nam quả nhiên có dấu hiệu tỉnh lại.

Công phụ và bà mẫu rất vui, sai người đến mời ta, nói rằng đã đuổi A Lan đi, sau này để ta đích thân chăm sóc hắn.

Ta ngẩng mắt nhìn đại nha hoàn mà bà mẫu phái tới:

“Bà mẫu không sợ ta tức giận phu quân bất trung, khiến hắn vĩnh viễn không tỉnh lại sao?”

Nha hoàn kinh ngạc vì ta nói thẳng như vậy, không nói thêm gì, chỉ bảo sẽ thuật lại nguyên lời với bà mẫu.

Ta không hề để tâm, tiếp tục xem sổ sách.

Khi bà mẫu tìm đến viện của ta, trên mặt vẫn còn giận dữ.

“Nhược Tình, ta cứ tưởng con là người tốt.”

Bà vừa mở miệng đã là trách cứ:

“Đừng nói một A Lan, cho dù ba bốn người, cũng là chuyện bình thường…”

“Cạch” một tiếng, những hạt bàn tính va vào nhau phát ra âm thanh giòn tan, cắt ngang lời bà.

“Ngày phu quân hôn mê, con đã nói rồi, cưới con, nhận lấy phúc đức mà quốc sư ban là có điều kiện. Điều kiện là gì, con không thể nói với người. Con chỉ có thể nói, để tránh hắn cả đời không tỉnh lại, con không thể đi chăm sóc hắn.”

“Con… con… con sao có thể ác độc như vậy, hắn là phu quân của con!”

Ngực bà phập phồng, không còn vẻ hiền từ như trước:

“Tạ gia ta đúng là xui xẻo tám đời mới cưới con về!”

“Không phải ác độc, mà điều kiện là như vậy.”

Ta không hề tức giận, bình tĩnh nhìn bà,

“Người đừng ở chỗ ta mà nổi giận nữa, vẫn nên trở về chăm sóc phu quân, cầu cho hắn sớm tỉnh lại thì hơn.”

Tin bà mẫu bị tức đến ngất xỉu, phải khiêng ra khỏi viện của ta nhanh chóng lan truyền.

Không biết bị ai truyền ra ngoài phố.

Cắt đầu cắt đuôi, liền biến thành nữ nhi Thẩm gia ỷ vào mệnh cách vượng phu mà không thuận theo trượng phu, bất kính với công bà.

Ngay cả chuyện đại tỷ phu và nhị tỷ phu gặp nạn cũng bị đổ lên đầu đại tỷ và nhị tỷ.

Lời đồn nói rằng đại tỷ và nhị tỷ đức hạnh có thiếu sót, không xứng với phúc đức quốc sư ban, nên mới bị phản phệ lên phu quân.

Phủ tướng quân và phủ thừa tướng đều tin.

Đại tỷ và nhị tỷ bị liên lụy, bị phạt quỳ từ đường, nói là để cầu phúc cho phu quân gặp nạn.

Ta lo lắng cho hai người, sai người đi hỏi thăm, nhận được câu trả lời giống hệt nhau:

“Không cần lo lắng, đã có cách ứng phó.”

6

Không lâu sau, đại tỷ truyền tin đến, nàng quỳ trong từ đường chưa đầy một canh giờ thì phòng của Cố Hữu Ôn đã xảy ra chuyện.

Hắn đang ân ái với thiếp thất, giữa chừng ngã khỏi giường, cái chân vốn còn lành lặn bị gãy xương, lại còn kéo theo vết thương cũ, đau đến gào thét suốt một đêm.

Tính cách đại tỷ thẳng thắn, tùy tiện, từ trước đến nay không được vị tướng quân phu nhân khuê các ưa thích.

Nay tai họa liên tiếp xảy ra, tướng quân phu nhân cũng không còn muốn giả vờ hòa nhã nữa.

Bà thẳng thừng nói đại tỷ đã xúc phạm tổ tiên, muốn đuổi nàng ra trang tử.

Tướng quân không đồng ý.

Thế lực phủ tướng quân ngày càng suy yếu, bọn họ không dám làm mất mặt hoàng thượng.

Liên tiếp mấy ngày, tình trạng của Cố Hữu Ôn không hề chuyển biến.

tướng quân phu nhân ngày nào cũng lau nước mắt, tướng quân cũng liên tục thở dài.

Thấy tình hình như vậy, đại tỷ chủ động tìm đến phu phụ tướng quân, xin hai người thay con trai viết thư hưu thê.

Hai người do dự không quyết, đại tỷ thay đổi vẻ lạnh nhạt thường ngày, nước mắt nước mũi giàn giụa:

“Quốc sư tuy ban cho con dâu công đức, nói sẽ hóa thành khí vận, vượng phu vượng gia, nhưng chưa từng nói rõ sau khi hưng thịnh rồi có phản phệ hay không.”

“Phu quân vốn đã có chuyển biến tốt, nay bệnh tình lại nặng thêm, có lẽ chính là vì bị phản phệ. Nếu phụ mẫu lo việc hưu con sẽ khiến hoàng thượng không vui, chi bằng con cùng hai người vào cung thỉnh tội, xin hoàng thượng cho phép con và phu quân hòa ly.”

“Xét tình phu quân vì nước chinh chiến, lập nhiều chiến công hiển hách, hoàng thượng nhất định sẽ đồng ý.”

Phu phụ tướng quân suy nghĩ ba ngày, cuối cùng quyết định làm theo lời đại tỷ.

Ba người cùng vào cung thỉnh tội, như nguyện hòa ly.

Ngoài dân gian đồn rằng, phu phụ tướng quân hiểu rõ đại nghĩa, không muốn con dâu còn trẻ mà phải cả đời trói buộc bên người con trai bệnh nặng, không chỉ chủ động viết thư phóng thê, mà còn lấy ra hơn nửa số ban thưởng nhiều năm của thiếu tướng quân để bồi thường, bảo đảm nàng sống an ổn về sau.

Ngược lại, danh tiếng của đại tỷ vì thế mà rơi xuống đáy vực.

Người ta nói nàng xu nịnh quyền thế, bạc tình bạc nghĩa.

Nói rằng nếu không có nàng, Cố Hữu Ôn vẫn có thể chữa khỏi bệnh, ra trận g.i.ế.t địch, còn có thể tránh được tai họa hiện giờ; nàng không phải vượng phu, mà là khắc phu.

Đối với những điều này, đại tỷ hoàn toàn không để tâm.

Nàng thu dọn gia sản vạn quan, dọn đến trang tử suối nước nóng mới tu sửa ở ngoại thành để ở, trở thành người đầu tiên trong ba tỷ muội chúng ta thoát khỏi bể khổ.

7

Nhị tỷ cũng gửi tin đến.

Chương 3