Chương 6

Khi Tạ Thư Nam vừa khỏe lại, bà liền đưa người qua cho hắn.

Liên tiếp mấy ngày, Tạ Thư Nam mê đắm chốn ôn nhu, vui quên cả trời đất.

A Lan ở trang tử không biết từ đâu hay tin, trốn về, khóc lóc kể lể với hắn.

Dáng vẻ yếu đuối đáng thương lập tức khiến hắn lại sinh lòng thương xót.

Hai người trong màn ấm chăn êm, nối lại tình cũ.

Không ngờ, trong lúc kích động, cả hai cùng ngã xuống giường.

A Lan bị thương ở eo, còn Tạ Thư Nam thì liệt nửa người.

“Mấy ngày nay ta không hề gặp phu quân, sao có thể hại hắn?”

Ta nhìn công phụ và bà mẫu, bình thản nói:

“Hơn nữa, ta đã nói từ trước rồi, có được lợi ích thì phải trả giá. Theo tình hình hôm nay, e rằng hai vị chưa từng hỏi phu quân phải trả giá bằng cái gì.”

Công phụ và bà mẫu cứng họng, nhìn nhau không biết nói gì.

“Thật ra chuyện này rất dễ giải quyết.”

Nhân lúc hai người còn đang ngơ ngác, ta tiếp tục nói:

“Đưa ta hòa ly thư, ta và Tạ Thư Nam không còn quan hệ, nhân quả cắt đứt, cái giá phải trả cũng sẽ không còn.”

“Đừng hòng! Ngươi hại con trai ta đến mức này, còn muốn phủi tay bỏ đi, trên đời làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.”

Bà mẫu nghiến răng:

“Ta bảo ngươi cấm túc, ngươi lại ngày nào cũng ra ngoài lêu lổng, hoàn toàn không coi quy củ của phủ Hầu ra gì. Hôm nay ta phải dạy dỗ ngươi cho ra lẽ…”

“Phu nhân.”

Ta cắt ngang lời bà:

“Có khi nào người trừng phạt ta, thì lần phản phệ tiếp theo Tạ Thư Nam phải chịu không phải chỉ là liệt nửa người, mà là liệt toàn thân, hoặc mất mạng không?”

“Ngươi đừng nói bậy!”

Bà mẫu quát lớn, trong lúc hoảng loạn không nghĩ ra lời phản bác, quay sang nhìn công phụ cầu cứu.

Công phụ bình tĩnh hơn bà:

“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

“Ta đã nói từ lâu rồi, ta muốn hòa ly. Là hai vị không chịu, cứ nhất quyết ngăn cản. Nếu lúc trước hai vị không ngăn, Tạ Thư Nam cũng không đến nông nỗi này.”

“Thật sự không còn đường thương lượng sao?”

Công phụ nhíu mày, vẫn muốn cố chấp.

“Trừ khi người chấp nhận để Tạ Thư Nam ngày ngày gặp xui xẻo.”

Trên mặt công phụ hiện lên vẻ hung ác:

“Ngươi không sợ ta g.i.ế.t ngươi sao!”

“Chỉ cần Hầu gia gánh nổi hậu quả là được.”

Ta mỉm cười đáp:

“Tạ Thư Nam chỉ vì thất tín mà đã đến mức này. Nếu ta c.h.ế.t rồi…”

Ta không nói tiếp.

Dù sao, ta cũng không biết nếu ta thật sự c.h.ế.t, Tạ Thư Nam sẽ ra sao.

Công phụ cứng họng.

Ông không dám đánh cược, đành hứa sẽ sớm vào cung thỉnh tội.

13

Từ khi bị “cấm túc”, mỗi ngày ta đều ngủ đến khi mặt trời lên cao.

Lần này đã hoàn toàn xé rách mặt mũi với công phụ và bà mẫu, ta cứ nghĩ mình sẽ trở thành người vô hình trong phủ.

Không ngờ sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, đã bị nha hoàn đánh thức khỏi giấc mộng.

“Thiếu phu nhân, tam công tử Lý gia đến tìm người.”

Ta giật mình ngồi bật dậy.

Đợi mặc xong y phục, đầu óc cũng dần tỉnh táo lại:

“Nói với hắn, không gặp.”

Hắn đến tìm ta, chẳng qua là muốn hỏi tung tích của nhị tỷ.

“Nhưng Hầu gia và phu nhân đều đang ở đó, đặc biệt sai nô tỳ đến mời người. Nếu người không đi, nô tỳ…”

Nha hoàn vừa nói vừa quỳ xuống đất, có ý nếu ta không đồng ý thì sẽ không đứng dậy.

Chuyện này không liên quan đến nàng, ta không muốn nàng bị liên lụy vô tội, nên đành đáp ứng đi đến tiền viện.

Lý Văn Hoành thấy ta, trên mặt lộ vẻ vui mừng, vội vàng mở lời:

“Tiểu muội có biết nhị tỷ của muội đi đâu không? Hôm qua ta gặp phụ mẫu xong, quay về thì nàng đã không thấy đâu. Nếu ta có làm sai điều gì khiến nàng tức giận, nàng cứ nói ra, ta tự sẽ xin lỗi, tự kiểm điểm. Nay nàng cứ vậy mà bỏ đi, rốt cuộc là ý gì?”

“Tam công tử hà tất phải tự lừa mình dối người? Bản thân đã làm gì, nhị tỷ biết được bao nhiêu, Lý phu nhân không nói cho ngươi sao?”

Ta không chút lưu tình vạch trần bộ mặt giả tạo của hắn.

Lý Văn Hoành cứng họng, hồi lâu mới lên tiếng:

“Chỉ là diễn cho qua chuyện, ta không ngờ nàng lại để ý đến vậy.”

“Diễn cho qua chuyện?”

Ta cười lạnh:

“Nhị tỷ tài thư họa không kém gì ngươi, nếu nàng ở ngoài cùng bằng hữu giao lưu, say mê quên về, thậm chí đêm không về phủ, ngươi cũng thấy không có gì sao?”

“Nàng là nữ tử! Nữ tử sao có thể…”

“Nữ tử thì sao? Chẳng lẽ chỉ có thể làm bậc thang, nâng phu quân càng ngày càng cao, còn bản thân thì càng ngày càng thấp kém sao? Chỉ dựa vào lời nói hôm nay của ngươi, ta cũng sẽ không nói cho ngươi biết nhị tỷ đi đâu, ngươi không xứng.”

Ta cắt lời Lý Văn Hoành, nói ra những điều đã tích tụ trong lòng từ lâu,

“Nếu đã hứa hẹn, thì đừng dùng cái cớ ‘diễn cho qua chuyện’ để biện minh cho sự phong lưu của mình.”

Lý Văn Hoành đứng đó hồi lâu không hoàn hồn.

Hắn dường như hối hận, lại dường như không phục, biết không thể nghe được điều mình muốn từ ta, hắn ủ rũ rời đi.

Công phụ và bà mẫu kinh ngạc, dường như lần đầu tiên quen biết ta.

Không biết từ lúc nào, Tạ Thư Nam cũng đã đến, chống gậy, sắc mặt phức tạp.

Đã một thời gian ta không gặp hắn.

Hắn gầy đi rất nhiều, sắc mặt tái nhợt, trông vô cùng suy yếu.

“Nhược Tình, ta…”

“Phu quân đã nhớ lại lời ta nói đêm tân hôn chưa?”

Hắn cứng họng.

“Nếu phu quân nhớ ra rồi, bệnh cũng sẽ khỏi thôi.”

14

Ánh sáng ban mai le lói, mang theo chút se lạnh.

Ta trở về ngủ thêm một giấc, đến tận tối mới tỉnh dậy.

Bên ngoài viện truyền đến những âm thanh ồn ào.

Đại tỷ sai nha hoàn tới tìm ta, nhưng bị gia nhân canh giữ ở cửa ngăn lại.

Thấy ta bước ra, nha hoàn lộ vẻ mừng rỡ, vội vàng nói:

“Tam tiểu thư, Nhị tiểu thư bị Tam thiếu gia đưa về phủ Thừa tướng rồi. Đại tiểu thư đã chạy qua đó, sai nô tỳ tới báo cho Tam tiểu thư một tiếng.”

Ta kinh hãi, vội vàng chỉnh tề y phục, chạy về phía phủ Thừa tướng.

Vốn tưởng phải trải qua một phen trắc trở mới vào được phủ, không ngờ gia nhân đã đứng chờ sẵn ở cổng, đợi ta và đại tỷ.

Công bà cũng có mặt, sắc mặt đầy vẻ suy sụp, hiển nhiên đã từ miệng phu thê Thừa tướng biết được chân tướng của sự phản phệ.

“Đại tỷ, tiểu muội.”

Vừa bước vào cửa, nhị tỷ đã nhào về phía chúng ta, nước mắt lưng tròng.

Lý Văn Hoành nhìn cánh tay trống không của mình, thoáng sững sờ.

Hắn định kéo nhị tỷ lại, nhưng bị Thừa tướng đại nhân ngăn cản.

“Hoành nhi.”

Thừa tướng lên tiếng ngăn lại:

“Con và Thẩm nhị tiểu thư đã hòa ly. Hôm nay làm ra chuyện này vốn đã không thỏa đáng, đừng gây thêm rối nữa.”

“Phụ thân!”

Lý Văn Hoành không phục: “Con không muốn hòa ly.”

“Con im miệng!”

Thừa tướng quát: “Con đã làm những gì, tự mình rõ ràng. Nếu Nhược Vũ còn niệm tình cũ, không khiến con biến lại thành kẻ ngốc, đã là phát thiện tâm rồi. Con đừng dây dưa nữa.”

“Thừa tướng đại nhân nói rất phải. Nhị muội ta và Tam công tử vốn không có duyên phu thê, nay kết thúc cũng coi như kịp thời dừng tổn thất.”

Đại tỷ nhìn Thừa tướng, không kiêu không nịnh:

“Nhìn dáng vẻ Tam công tử, dường như vẫn chưa cam tâm. Mong đại nhân sau này quản thúc Tam công tử cho tốt, đừng để xảy ra chuyện ngang nhiên cướp dân nữ vào phủ như hôm nay nữa.”

“Đó là lẽ đương nhiên.”

Thừa tướng gật đầu.

Đại tỷ lại nhìn sang công phụ:

“Hầu gia từng hứa với tam muội sẽ xin chỉ hòa ly, không biết tiến triển ra sao rồi?”

Công phụ thở dài, chậm rãi từ trong ngực lấy ra tờ hòa ly thư.

Ông định đưa cho đại tỷ, nhưng bị Tạ Thư Nam ngăn lại:

“Phụ thân, không được, con nhớ ra rồi.”

Hắn có phần kích động: “Con nhớ lại lời hứa khi tân hôn rồi. Những ngày qua là con sai, sau này con sẽ sửa.”

Tạ Thư Nam nhìn ta, ánh mắt tràn đầy tình ý.

“Thư Nam, thôi đi. Phúc khí của nữ nhi Thẩm gia, chúng ta không gánh nổi.”

Chương 6