“Phụ thân, người thật sự muốn có một đứa con ăn chơi trác táng bị người đời khinh bỉ sao? Con thật sự sẽ sửa, sau này… sau này con và Nhược Tình sẽ sống thật tốt, không còn trêu hoa ghẹo nguyệt nữa.”
“Phụt.”
Đại tỷ bật cười: “Tạ công tử, rốt cuộc ngươi là không nỡ tiểu muội của ta, hay là không nỡ khí vận mà muội ấy mang đến cho ngươi?”
Tạ Thư Nam không nói.
Đại tỷ tiếp lời: “Ngươi bội ước, khí vận tiêu tán, vận rủi quấn thân. Giữ tiểu muội ta lại, chẳng qua là muốn mượn khí vận của nàng để bắt đầu lại từ đầu. Đợi ngươi thăng quan tiến chức, danh tiếng lên cao thêm một bậc, ngươi thật sự có thể quản được bản thân sao?”
Hắn vẫn im lặng, nhìn ta rồi lại nhìn mọi người, dường như đã hạ quyết tâm rất lớn, giơ tay định phát thệ.
Nhưng công phụ đã nhanh hơn một bước, nắm lấy tay hắn, bất đắc dĩ nói:
“Tạ gia không có người chung tình. Hôm nay con thề, sau này lại bội ước, rồi lại đi một vòng như thế này, ta và mẫu thân con phải làm sao?”
“Phụ thân.”
Tạ Thư Nam suy sụp:
“Con không muốn biến lại thành một kẻ vô dụng. Hơn nữa, nếu không phải phụ thân đánh con quá nặng, sao con lại trọng thương, sao lại thân thể suy nhược đến mức này.”
“Chát!”
Bà mẫu bước lên, hung hăng tát Tạ Thư Nam một cái, nghiến răng nói:
“Con phạm sai trước, phụ thân con vì muốn giữ người lại mới bất đắc dĩ làm vậy, giờ lại thành cái cớ để con trách móc, con thật sự không phân biệt được đúng sai nữa sao?”
Tạ Thư Nam cúi đầu không nói, trơ mắt nhìn tờ hòa ly thư rơi vào tay đại tỷ, rồi lại đến tay ta, trong lòng không cam tâm nhưng cũng không dám phản bác thêm nữa.
15
Đại tỷ và nhị tỷ cùng ta trở về phủ thu dọn hành lý.
Trên đường, gặp Cố Hữu Ôn được người khiêng tới.
Không còn sự phản phệ nhân quả với đại tỷ, lại được thái y tận tâm chăm sóc, thương thế của hắn đã khá hơn nhiều.
Cánh tay có thể hơi dùng lực, chân cũng bắt đầu có cảm giác.
Thấy đại tỷ, hắn có chút kích động.
“Thật sự là vì ta có thiếp thất và con, nên mới gặp phải những chuyện này sao?”
Hắn thấp thỏm hỏi.
Đến lúc này, đại tỷ cũng không cần lừa hắn, bình thản nói:
“Lúc mới thành thân, ta từng nói qua, nếu có một ngày ngươi muốn nạp thiếp, hãy báo trước cho ta. Vì sao ngươi không nói cho ta biết?”
Sắc mặt Cố Hữu Ôn lập tức trắng bệch.
“Khi bà mẫu đưa người tới, vì sao ngươi cũng không nói cho ta biết?”
Sắc mặt hắn càng trắng thêm vài phần, biện bạch:
“Mẫu thân đưa người tới chăm sóc ta, ta không nghĩ nhiều, ta uống say rồi…”
“Đại tướng quân thật lợi hại, một lần say là hai năm.”
Đại tỷ thở ra một hơi, chậm rãi nói:
“Ai cũng biết nữ nhi Thẩm gia được quốc sư ban công đức. Nhưng không ai biết, vì sao công đức đó lại rơi vào ba tỷ muội chúng ta.”
Những năm cuối đời, tiên hoàng xa hoa vô độ.
Vì sủng phi mà đại tu cung điện, thuế má tăng lên mấy lần, khiến dân chúng oán thán khắp nơi.
Quốc sư khuyên can không được, ngược lại còn bị hạ lệnh xử tử.
Có đệ tử liều c.h.ế.t bảo vệ mới chạy thoát khỏi hoàng cung.
Đêm đó họ trốn đến bến đò, đánh lui truy binh, nhưng các đệ tử không ai sống sót, quốc sư cũng trọng thương.
Khi ấy, thuyền buôn của mẫu thân vừa cập bến, cứu được quốc sư.
Quốc sư nói khí số của mình đã tận, nhờ mẫu thân đưa thi thể ông về quê an táng.
Để báo đáp, có thể đem nửa đời công đức tặng cho phụ thân.
Công đức có thể hóa thành khí vận, phù hộ cả nhà một đời thuận lợi.
Mẫu thân đồng ý đưa quốc sư về quê, nhưng chỉ muốn giữ công đức lại cho ba tỷ muội chúng ta.
Quốc sư không muốn, mẫu thân liền lý lẽ tranh luận.
Cuối cùng, hai người đạt được thỏa thuận: công đức sẽ trao cho nữ nhi, sau khi thành thân sẽ ứng nghiệm, vượng phu vượng gia.
Nghe đại tỷ kể xong, Cố Hữu Ôn im lặng trong chốc lát, rồi bùng phát cơn phẫn nộ dữ dội:
“Ban đầu mệnh thư không hề nói có phản phệ. Quốc sư là người đại công đức, sao lại viết ra thứ phản phệ vô tình, hại người mất mạng như vậy? Các ngươi đã động tay chân gì?”
Cảm xúc của đại tỷ không hề dao động vì hắn, tiếp tục kể.
Sau khi quốc sư viết xong mệnh thư, giao cho mẫu thân.
Mẫu thân hỏi: “Nếu con gái ta làm vượng phu gia, mà phu gia lại không nhân hậu, đối xử với con gái ta không tốt, vậy phu gia sẽ ra sao?”
Quốc sư nhắm mắt không đáp.
Mẫu thân kiên quyết: “Con gái ta sau này gả cho ai, người đó nhất định phải một lòng một dạ. Nếu vi phạm ước định, hưởng công đức ban cho, thì phải hoàn trả toàn bộ.”
Quốc sư không muốn, mẫu thân liền định xé mệnh thư ngay tại chỗ rời đi:
“Ta mong con gái mình cả đời thuận lợi, không phải để nó vì một gia đình xa lạ mà trả giá cả đời vẫn không được c.h.ế.t tử tế.”
“Nếu lợi ích của mệnh thư này đối với con gái ta chỉ là đánh cược vào nhân phẩm của phu gia, vậy thà không cần còn hơn.”
Quốc sư thoi thóp hơi tàn nhìn bến đò hoang vắng, e rằng không thể đợi được người thứ hai, đành phải đáp ứng yêu cầu của mẫu thân, viết thêm phần phản phệ ở mặt sau.
Chữ viết rất nhỏ, khó mà phát hiện.
Sau khi mệnh thư mang về nhà, phụ thân nổi giận, trách mẫu thân vì sao không cầu cho ông, ngược lại lại tiện nghi cho ba đứa con gái.
Mẫu thân không so đo với ông, bán đi một phần ruộng đất và cửa tiệm, sau khi hỏi ý thích của ba chúng ta, liền mời danh sư về dạy.
Đại tỷ thích võ, mời võ sư.
Nhị tỷ thích thi họa, mời nữ phu tử.
Ta thích kinh thương tính toán, mẫu thân đích thân dạy ta.
Tiên hoàng băng hà, tân hoàng truy điệu quốc sư, phụ thân vì thế nảy sinh tâm tư lệch lạc.
Ông lên kinh, đem chuyện mệnh thư truyền ra ngoài, khiến vô số người có ý đồ tìm đến cầu thân.
Tướng quân phủ muốn dùng hôn sự xung hỉ cho Cố Hữu Ôn đang hấp hối, đánh cược một đường sống, liền vào cung cầu thánh chỉ ban hôn.
Không ngờ, Cố Hữu Ôn quả thật không lâu sau khi thành thân đã hồi phục khỏe mạnh.
Có tướng quân phủ làm chỗ dựa, phụ thân được nhận một chức quan nhỏ trong bộ Công.
Người tới cầu thân càng nhiều, nhị tỷ cũng trở thành vật hy sinh.
Mẫu thân biết được, tức giận đến mức muốn đoạn tuyệt với phụ thân.
Bà không muốn đại tỷ và nhị tỷ rơi vào hố lửa, nhưng đã vô lực xoay chuyển.
Sau đó, bà muốn bảo vệ ta, nhưng thân phận thấp kém, lời nói không có trọng lượng.
Mẫu thân mang theo không cam lòng và oán hận, u uất mà qua đời.