Trước khi c.h.ế.t, bà đã kéo theo phụ thân, không cho ông tiếp tục lợi dụng ba tỷ muội chúng ta để mưu lợi nữa.
16
“Vậy nên, chỉ vì ta có con, nàng liền để ta mất hết tất cả vào lúc rực rỡ nhất sao?”
Cố Hữu Ôn mặt đầy giận dữ, gào lên:
“Dù gì chúng ta cũng từng là phu thê, sao nàng lại tàn nhẫn như vậy?”
Hắn bị thương là vào lúc khải hoàn hồi triều, đột nhiên ngựa kinh mà ngã.
Vì không thể tiếp tục ra chiến trường, hoàng thượng ban cho vô số phần thưởng, nhưng lại không phong quan.
“Chính vì từng là phu thê, ta mới không muốn làm mọi chuyện trở nên quá khó coi.”
Đại tỷ bình thản nói xong, buông rèm xe xuống, ra hiệu cho xe ngựa tiếp tục đi.
Sắc giận trên mặt Cố Hữu Ôn dần bị hối hận thay thế.
Hắn còn muốn dây dưa, nhưng bị thiếp thất được gọi tới chặn lại đường.
“Đại tướng quân, ngài thật sự muốn đuổi mẫu tử chúng ta đi sao? Ta không có bản lĩnh gì, con còn nhỏ, sau này chúng ta biết sống thế nào?”
Thiếp thất ôm chân Cố Hữu Ôn khóc lóc:
“Phu nhân đã đi rồi, sẽ không quay lại nữa đâu.”
Tiếng khóc của thiếp thất rất lớn, người qua đường nhao nhao dừng lại xem náo nhiệt.
Cố Hữu Ôn vừa dỗ được thiếp thất, thì đứa trẻ trong tã đặt bên cạnh lại bật khóc vang dội.
Hắn vừa tức giận vừa xấu hổ, dứt khoát không để ý tới thiếp thất nữa, cũng không màng tới đứa trẻ đang khóc, hoảng hốt bỏ chạy.
17
Tin tức ba tỷ muội Thẩm gia khiến phu gia náo loạn trời long đất lở rồi hòa ly lan truyền khắp phố phường chỉ trong một ngày.
Chúng ta đi đến đâu cũng bị người ta chỉ trỏ bàn tán.
Đặc biệt là khi ta dẫn từng xe từng xe tài vật rời khỏi Tạ phủ, càng gây nên chấn động lớn.
Có kẻ nhân danh chính nghĩa, tiến lên cướp đoạt tài vật.
May mà tiêu sư do đại tỷ sắp xếp kịp thời ra tay, mới không xảy ra biến cố.
Trở về sơn trang của đại tỷ, chúng ta bắt đầu suy tính chuyện sau này.
Đại tỷ nói, nàng muốn đến biên quan.
Công đức mà quốc sư ban, nếu đã có thể vượng gia, thì không nên chỉ vượng cho một gia đình nhỏ.
Những người đồng lòng đều có thể trở thành một gia đình.
Nàng muốn đem phúc trạch đó ban cho nhiều người hơn, cho những người xứng đáng hơn.
Nhị tỷ không có chí lớn, bình thường chỉ thích viết viết vẽ vẽ.
Nay nàng lại có thêm thú vui mới: viết thoại bản.
Viết về quý nữ và kẻ ở rể, viết về nữ tử độc thân lập thân nơi đời.
Còn ta, chỉ thích gảy bàn tính, từ nhỏ đến lớn, chưa từng thay đổi.
Ta muốn tiếp tục mở cửa hàng, hy vọng có một ngày, cửa hiệu Thẩm gia có thể mở khắp non sông nam bắc, đi đến đâu cũng có người nói một câu: đồ của Thẩm gia, chất lượng tốt mà giá lại phải chăng.
18
Thời gian trôi qua, năm năm chớp mắt đã qua.
Trong khoảng thời gian ấy, hoàng đế băng hà, tân hoàng đăng cơ, lại mở ra một cục diện hoàn toàn mới.
Biên quan xuất hiện một nữ tướng quân.
Võ nghệ siêu quần, mưu lược xuất chúng.
Quan trọng hơn là, chỉ cần cùng nàng tác chiến, bất kể thế cục hiểm ác đến đâu, cuối cùng cũng có thể chuyển nguy thành an.
Kinh thành cũng có thêm một người viết sách khác biệt.
Trong sách của nàng, giai nhân chưa chắc phải sánh cùng tài tử, quý nữ cũng không chỉ có một con đường liên hôn.
Tài tử tìm được giai nhân, trèo lên cành cao, sau khi đạt được mong muốn thì phần lớn trở mặt vô tình, không nhận lại con đường đã đi qua.
Nữ tử không cần dựa vào nam nhân, học lấy một kỹ năng, cũng có thể chống đỡ cả một gia đình.
Vì thế, nữ tử hết sức ủng hộ nàng, theo đuổi bản thân; còn nam nhân thì ra sức chửi mắng, cho rằng đảo lộn cương thường.
Nhưng bất kể bị mắng chửi, bôi nhọ thế nào, cũng không thể thay đổi việc thoại bản của nàng được cải biên thành hí khúc, lời ca, truyền qua hết làng này đến trấn khác, lọt vào tai ngày càng nhiều người, khiến không biết bao nhiêu nữ tử đang ở trong cảnh khốn cùng có đủ dũng khí đứng lên phản kháng, bước ra một con đường hoàn toàn khác.
Cũng không thể ngăn cản việc nàng cưới được một phu quân ở rể tuấn tú, sinh một đôi long phượng thai, sống tự tại an nhàn.
Lại càng không thể ngăn nàng, sau khi kiếm tiền đầy túi, mở ra thư viện dành cho nữ tử đầu tiên, dạy nữ tử đọc sách biết chữ, nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn.
Còn cửa hiệu của ta đã mở khắp nam bắc.
Cửa hiệu dùng người không phân biệt nam nữ, chỉ xét năng lực, số nữ quản sự thậm chí từng vượt qua nam nhân.
Đi trên phố, khi bị người nhận ra, không còn ai nói nữ nhi Thẩm gia khắc phu khắc thân nữa, những lời bôi nhọ chửi rủa cũng biến thành nụ cười đón chào.
19
Biên quan giành được chiến thắng lớn nhất kể từ khi khai triều, nước địch đầu hàng, lập ra ước định hòa bình ba mươi năm.
Ta và nhị tỷ vào thành mua sắm, chuẩn bị đón đại tỷ trở về.
Trong cửa tiệm bị người nhận ra, người đó kể rất nhiều về tình cảnh của phu gia cũ.
Cố Hữu Ôn nghe nói đại tỷ có uy vọng rất lớn ở biên quan, vừa tức giận vừa hối hận.
Hắn oán hận thiếp thất đã dụ dỗ mình, mới gây ra tai họa về sau.
Sau khi chán ghét cả thiếp lẫn con, hắn liền suy sụp từ đó.
Suốt ngày uống rượu tìm vui, thân thể hoàn toàn suy sụp.
Tướng quân và phu nhân không muốn tuổi già còn bị người đời chỉ trỏ, liền từ quan, đưa phu nhân và cháu trai về quê, không còn quản sống c.h.ế.t của Cố Hữu Ôn nữa.
Lý Văn Hoành vẫn mê đắm thơ họa, nhưng tác phẩm tầm thường, không có chút linh khí nào, dần dần chìm vào vô danh.
Hắn không chấp nhận được việc từ trên cao rơi xuống, sau khi không thể níu kéo nhị tỷ, liền nhốt mình trong phòng, ăn uống thất thường, khổ luyện thi họa.
Giờ đây thân hình tiều tụy, tuy không điên dại, nhưng đã gần như tẩu hỏa nhập ma.
Vận thế của những người khác trong phủ Thừa tướng cũng không tốt.
Thừa tướng bất đồng chính kiến với tân hoàng, có xu hướng bị gạt ra bên lề.
Trưởng tử vì làm việc không tốt, bị giáng chức, không biết còn cơ hội phục chức hay không.
Phu nhân Thừa tướng suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt, hối hận vì không sớm phát hiện dấu hiệu, mới rơi vào tình cảnh như hôm nay.