Hầu phủ lại càng chìm trong mây mù u ám.
Tạ Thư Nam sau khi cùng thiếp thất hoan ái mà bị liệt nửa người, từ đó sinh ra bóng ma tâm lý.
Dù thân thể đã hồi phục, hắn cũng không dám gần gũi nữ nhân nữa.
Hầu phủ không muốn tuyệt tự, dùng đủ mọi cách nhưng vẫn không thành.
Tạ Thư Nam còn phát hiện, năng lực phá án của hắn giảm sút.
Những manh mối trước kia có thể dễ dàng phán đoán, nay lại liên tục sai lầm, gây ra không ít rắc rối.
Hắn cuối cùng cũng nhận rõ hiện thực, rời khỏi ta thì không thể bước lên địa vị cao.
Chỉ là, hắn vẫn còn chút tự biết mình, biết quan lộ vô vọng, chủ động xin hoàng thượng từ chức Thị lang, trở lại làm một kẻ ăn chơi như trước.
Khác ở chỗ, trước kia chỉ ăn chơi hưởng lạc, không dính tới cờ bạc gái gú.
Còn bây giờ, kết giao một đám hồ bằng cẩu hữu, không kiêng dè gì, có xu hướng sa đọa đến cùng.
Tiền tài của Hầu phủ bị tiêu xài cạn kiệt, chủ nợ ngày ngày tới cửa, khiến phu phụ Hầu gia không chịu nổi quấy nhiễu.
Người kể chuyện nói một cách sinh động, nhưng trong lòng ta và nhị tỷ lại không có nhiều dao động.
Dù sao, bọn họ ra sao, từ khoảnh khắc hòa ly, đã không còn liên quan gì đến chúng ta nữa.
20
Trước một ngày đại tỷ hồi kinh, trong nhà có một vị khách đặc biệt đến.
Cửu hoàng tử năm xưa, nay đã là thiên tử.
Dung mạo hắn vẫn tuấn lãng như trước, chỉ là nhiều thêm vài phần uy nghiêm, nghiêm nghị:
“Tam nương tử, đã lâu không gặp.”
Trước khi gả cho Tạ Thư Nam, ta từng gặp hắn một lần.
Khi đó, mệnh cách vượng phu của đại tỷ và nhị tỷ đã được chứng thực, tiên hoàng có ý định gả ta cho hắn.
Cửu hoàng tử để tỏ ý coi trọng, đích thân đưa tới không ít thứ tốt.
Hắn là người khiêm khiêm quân tử, ôn nhuận như ngọc, nhưng đã có chính thê, lại có vài thiếp thất.
Ta thẳng thắn nói ra suy nghĩ trong lòng.
Hắn không dây dưa, hôn sự cũng vì thế mà không thành.
Không lâu sau đó, ta nhận được thánh chỉ ban hôn gả cho Tạ Thư Nam.
Khi bị ta từ chối, tuy hắn ngoài mặt không biểu lộ, nhưng trong lòng khó tránh khỏi có chút không cam.
Nhìn sắc mặt hắn lúc này, bình hòa ung dung, trong lòng ta cũng an tâm hơn vài phần.
Ta cúi người hành lễ cung kính, nhưng bị hắn giơ tay ngăn lại:
“Hôm nay trẫm đến gặp tam nương tử, là có việc muốn bàn.”
Tổ phụ của hoàng thượng vào những năm cuối đời đã tiêu xài cạn kiệt quốc khố.
Tiên hoàng kế vị, hết sức muốn xoay chuyển cục diện, nhưng ngoại địch rình rập, chiến tranh liên miên, quân phí tiêu hao khổng lồ, tài chính thâm hụt nghiêm trọng, lực bất tòng tâm.
Nay ngoại địch đã đầu hàng, trong nước yên ổn, chính là thời điểm tốt để phát triển kinh tế, cải thiện dân sinh.
Hắn muốn mượn khí vận của ta, sớm làm cho quốc khố dồi dào trở lại.
“Trẫm phong ngươi làm hoàng thương, hưởng đãi ngộ tương đương quan viên chính tam phẩm.”
Điều kiện ưu đãi như vậy, ta không có lý do để từ chối.
Trước khi rời đi, ta tiễn hắn ra tận cửa.
Hắn đột nhiên quay đầu nhìn ta, ánh mắt sâu xa:
“Tam nương tử đã có người trong lòng chưa? Năm đó nàng từ chối hôn sự, trẫm cứ tưởng…”
Nói đến đây, hắn khẽ thở dài, rồi thản nhiên nói:
“Thôi vậy, đều là chuyện đã qua, không nhắc nữa. Sau này nếu tam nương tử có người thật sự trong lòng, bất kể là ai, trẫm nhất định sẽ thành toàn.”
“Đa tạ hoàng thượng.”
Ta cung kính đáp.
“Sau này không cần khách khí như vậy. Tam nương tử, ngày mai chúng ta lại gặp.”
21
Đại quân khải hoàn hồi triều, hoàng thượng đích thân ra khỏi thành nghênh đón.
Quần thần đứng chỉnh tề trước cổng thành, hắn đứng ở phía trước nhất, tự tay đỡ dậy mấy vị võ tướng có phẩm cấp cao nhất.
Trong đó có cả đại tỷ.
Ta và nhị tỷ đứng trong đám người, liếc mắt đã thấy đại tỷ bị gió cát thổi đến thô ráp, trong lòng vừa đau xót lại vừa vui mừng.
Hoàng thượng đưa mắt quét nhìn bốn phía, ta vô ý ngẩng đầu, lại vừa lúc chạm phải ánh mắt hắn.
Trong khoảnh khắc, lòng ta bỗng nhiên rối loạn không rõ nguyên do, vội vàng cúi đầu xuống.
Đến khi ngẩng lên lần nữa, đại quân đã vào thành.
Hoàng thượng đặc cách cho ta và nhị tỷ tham dự yến tiệc khánh công.
Trong buổi tiệc, nghe thái giám trước mặt mọi người tuyên đọc thánh chỉ phong ta làm hoàng thương, nỗi bất an trong lòng ta đột nhiên tan biến.
Tiếng chúc mừng vang lên không ngớt, đặc biệt là các võ tướng, cảm tạ những năm qua ta đã vô điều kiện cung cấp lương thảo và y phục, giúp họ vượt qua hết mùa đông này đến mùa đông khác.
Danh tiếng của ba tỷ muội chúng ta hoàn toàn được xoay chuyển.
Nhìn lại quá khứ, tựa như đã cách một đời.
Từ đây về sau, giống như được tái sinh.
- Hoàn văn -