Chương 1

1.

Ngày cửa cung bị phá, ta đang cuộn mình trong góc lãnh cung chép kinh Phật.

Tiếng chém giết từ xa vang trời, ánh lửa nhuộm đỏ nửa bầu trời đêm.

Mà ta, lục công chúa không được sủng ái nhất, ngay cả tư cách chạy trốn cũng không có.

"Rầm."

Cửa điện bị người ta thô bạo đạp tung, gió lạnh cuốn theo mùi máu tanh tràn vào.

Ta ngẩng đầu, đối diện với một đôi mắt đen như mực.

Người đó mặc giáp đen dính máu, tay cầm trường kiếm, những giọt máu chưa khô trên mũi kiếm nhỏ giọt suốt đường đi.

Hắn từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt như lưỡi dao từng tấc một lướt qua mặt ta, cuối cùng dừng lại ở dưới mắt.

Ta theo bản năng giơ tay che lại, nhưng bị hắn nắm chặt cổ tay.

"Đừng động."

Giọng hắn trầm thấp lạnh lẽo, nhưng ngón tay cái lại cực kỳ nhẹ nhàng vuốt ve nốt ruồi lệ ở khóe mắt ta, lực đạo dịu dàng đến mức kỳ lạ.

Toàn thân ta cứng đờ, không dám nhúc nhích.

"Quả nhiên..." Hắn lẩm bẩm, trong mắt cuộn trào những cảm xúc mà ta không thể hiểu được.

Ngón tay siết chặt khiến xương cổ tay ta đau nhức.

"Ngươi và tỷ tỷ của ngươi thật sự giống nhau, ngay cả vị trí nốt ruồi này cũng y hệt."

Ta sững sờ, không hiểu hắn đang nói gì.

"Tỷ tỷ?" Ta mơ hồ lắc đầu: "Ta không có tỷ tỷ."

Ánh mắt hắn đột nhiên lạnh đi, ngón tay hung hăng bóp chặt cằm ta: "Nói dối!"

Ta đau đến mức hốc mắt cay xè, nhưng vẫn bướng bỉnh trừng mắt nhìn hắn: "Mẫu phi ta chỉ sinh một mình ta, trong cung ai mà không biết?"

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, như muốn tìm ra sơ hở trên mặt ta.

Một lúc lâu sau, mới cười lạnh một tiếng, hất ta ra: "Mang đi."

Hai thị vệ lập tức tiến lên giữ chặt ta.

Ta giãy giụa quay đầu lại, chỉ thấy bóng lưng cao lớn của hắn hòa vào ánh lửa, như một Tu La đòi mạng.

Thù diệt quốc, nhục nhã bị giam cầm.

Ta cắn chặt răng, ép nước mắt chảy ngược vào.

Tên điên này.

2.
Tân quân tên là Bùi Nghiễn.

Hắn ở Đại Ung, cũng như ta ở Đại Ngụy, đều là hoàng thân không có chút tồn tại nào.

Nhưng trong cung này, không được sủng ái chính là tội không thể tha thứ.

Nếu không hắn cũng sẽ không bị coi là con cờ bỏ đi mà đưa đến Đại Ngụy, làm con tin sống nay chết mai.

Ta bị giam trong một cung điện hẻo lánh, không danh không phận, ngay cả cung nữ thấp kém nhất cũng dám thì thầm to nhỏ ngoài hành lang.

"Nghe nói chưa? Bệ hạ ngày mai sẽ xử tử các phi tần cũ và những đại thần không chịu quy hàng ở Huyền Vũ Môn..."

"Suỵt, nhỏ tiếng thôi! Vị kia còn ở trong thiên điện đấy, ai biết Bệ hạ giữ nàng ta lại làm gì?"

"Còn có thể làm gì? Ngươi không thấy nàng ta và người trong bức họa kia..."

Tiếng nói dần xa, nhưng lòng ta lại chìm xuống đáy.

Hắn muốn giết tất cả mọi người sao?

Ta đột nhiên đứng dậy, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.

Mẫu phi mất sớm, ta ở trong cung chịu đủ sự lạnh nhạt, có điều những phi tần đó tuy không đối xử tốt với ta, nhưng cũng không đáng chết.

Huống chi, còn có những lão thần thà chết không hàng đó...

Ta cắn răng, đẩy cửa điện ra.

Thị vệ ngang kiếm chặn lại: "Bệ hạ có lệnh, người không được ra ngoài."

"Ta muốn gặp Bùi Nghiễn." Ta nhìn thẳng vào lưỡi kiếm sắc bén, đầu ngón tay ấn sâu vào lòng bàn tay để kìm nén sự run rẩy: "Nếu không cho đi, ta sẽ đâm đầu chết ở đây."

Sắc mặt thị vệ hơi biến, do dự một lát, cuối cùng cũng đi thông báo.

Trong Ngự thư phòng, Bùi Nghiễn đang phê duyệt tấu chương.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn không ngẩng đầu: "Sao, cuối cùng cũng chịu đến cầu xin trẫm rồi à?"

Ta quỳ rạp trên đất, trán chạm vào gạch vàng lạnh lẽo: "Cầu Bệ hạ khai ân, tha cho hậu cung và các đại thần đó."

Hắn cười khẽ một tiếng, đầu bút lướt trên giấy tạo thành một vệt mực sắc bén: "Dựa vào cái gì?"

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, "Ngài giữ ta lại, chẳng phải vì ta giống “tỷ tỷ” trong lời ngài nói sao? Ta có thể học từng lời nói, hành động của nàng ấy, làm cái bóng của nàng ấy... Chỉ cầu ngài tha cho những người vô tội."

Bùi Nghiễn từ từ đặt bút xuống, đi đến trước mặt ta.

Hắn đưa tay bóp chặt cằm ta, ép ta ngẩng mặt lên: "Học nàng ấy? Ngươi xứng sao?"

Ngón tay cái của hắn nặng nề miết qua nốt ruồi lệ dưới mắt ta, đau đến mức hốc mắt ta đỏ hoe.

"Nhưng..." Hắn đột nhiên cúi người, thì thầm bên tai ta: "Nếu ngươi đã tự tiến cử mình, trẫm sẽ thành toàn cho ngươi."

Đêm đó, ta bị đưa vào tẩm cung của hắn.

Không có sắc phong, không có nghi lễ, chỉ có một căn phòng đầy nến đỏ chói mắt và ánh mắt lạnh lùng của nam nhân.

Hắn bóp eo ta, ép ta thân mật gọi hắn "A Nghiễn".

Nhưng lại dừng lại hành động tiếp theo khi thấy vẻ mặt khó xử muốn tránh né của ta.

"Cút đi."

Bàn tay đang giữ sau lưng buông lỏng, ta như được đại xá, chạy như bay về Tân Thiên Điện.

Ta cắn chặt môi, cho đến khi nước mắt hòa lẫn máu tanh chảy xuống.

Thì ra làm người thế thân, còn khó chịu hơn cả cái chết.

Ba ngày sau, một đạo thánh chỉ truyền đến, nữ quyến triều cũ bị giáng làm thứ dân, đại thần bị lưu đày biên cương.

Còn ta, được phong làm "Minh Phi".

Các cung nhân quỳ xuống chúc mừng, nhưng ta lại nhìn mình trong gương đồng, ngồi thẫn thờ cả ngày.

3.
Bùi Nghiễn không bao giờ đặt chân đến cung điện của ta nữa.

Những lời đồn đại trong cung dần lan truyền, đều nói rằng công chúa địch quốc như ta chỉ là phù du, giờ đây đã thất sủng.

Ta cả ngày đóng cửa không ra ngoài, nhìn chằm chằm vào những món quà quý giá đầy phòng mà thất thần: ngọc trai Nam Hải, gấm Thục, tranh danh họa triều trước, mỗi thứ đều giá trị liên thành.

"Nương nương, Bệ hạ đây là..." Tiểu cung nữ mới đến muốn nói lại thôi.

"Làm cho thiên hạ xem." Ta vuốt ve một tấm lụa mỏng như mây: "Để bách tính biết, ngay cả công chúa địch quốc cũng được đối đãi hậu hĩnh như vậy, tân triều khoan dung đến mức nào."

Vị tân quân này, quả thật thủ đoạn cao siêu.

Cho đến ngày đó, thái giám tuyên chỉ đột nhiên mang đến một khẩu dụ: "Bệ hạ lệnh người điều tra kỹ lưỡng tông phả triều cũ, xác nhận nương nương quả thật... Không có tỷ muội."

Trán hắn ta toát mồ hôi lạnh: "Bệ hạ nói... Để nương nương yên tâm."

Chén trà trong tay ta "loảng xoảng" rơi xuống đất.

Đêm đó mưa bão dữ dội, ta đang chuẩn bị đi ngủ thì cửa điện đột nhiên bị phá tung một cách thô bạo.

Bùi Nghiễn ướt sũng xông vào, mùi rượu hòa lẫn mùi long diên hương xộc thẳng vào mặt.

Mắt hắn đầy tơ máu, trong tay còn nắm một nửa cuộn thẻ tre rách nát.

"Không có... Thật sự không có..."

Giọng hắn khàn khàn đến đáng sợ, thẻ tre "bộp" một tiếng rơi xuống chân ta.

Đó là ngọc điệp hoàng thất triều Ngụy, ghi rõ ràng lục công chúa là nhi nữ độc nhất.

Hắn loạng choạng bóp cổ ta, nhưng khi chạm vào da thịt ta thì run rẩy: "Vậy nàng ấy là ai... Người đã dạy ta viết chữ, nấu thuốc cho ta, nói sẽ đợi ta... Là ai?"

Nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt ta: "Mười năm làm con tin... Nếu không có nàng ấy, ta đã chết trong đêm tuyết đó rồi..."

Bàn tay siết chặt khiến ta khó thở, nhưng ta lại nhìn rõ sự hoảng sợ tuyệt vọng trong mắt hắn.

"Bệ hạ..." Ta khó khăn mở miệng: "Có lẽ... Đó thật sự là một giấc mơ..."

"Mơ?" Hắn đột nhiên buông tay, cười điên dại: "Vậy cái này cũng là mơ sao?"

Hắn xé toạc cổ áo, trên ngực có một vết sẹo mũi tên ghê rợn: "Mũi tên này nàng ấy đỡ cho ta cũng là mơ sao?"

Mưa lớn đập vào cửa sổ, hắn trượt xuống đất, như một đứa trẻ lạc đường: "Nàng ấy nói... Muốn ta làm một minh quân... Nhưng ta đã diệt quốc của nàng ấy..."

Ta cứng đờ tại chỗ, đột nhiên đầu đau như búa bổ.

Trong mơ hồ, ta thấy tuyết bay đầy trời, một thiếu nữ mặc hoa phục ôm lấy thiếu niên hấp hối vào lòng, cảnh tượng mũi tên xuyên qua tim nàng như điện xẹt qua...

"A... Nghiễn..." Ta vô thức lẩm bẩm.

Bùi Nghiễn đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt mở to không thể tin được.

Nhưng khi nhìn rõ mặt ta, hắn lại buông tay, loạng choạng lùi lại hai bước, cười tự giễu: "Không đúng... Ngươi không phải nàng ấy."

Ta như tỉnh mộng, giật mình nhận ra mình vừa thốt ra điều gì, ôm cổ ho khan, nước mắt trào ra.

Hắn thất thần ngồi bên giường, cúi đầu nhìn tay mình, lẩm bẩm: "Nàng ấy chưa bao giờ nhìn ta bằng ánh mắt này..."

Ánh nến lung lay, nửa khuôn mặt hắn ẩn trong bóng ta, toát ra vài phần yếu ớt.

Ta như bị ma xui quỷ khiến mà đưa tay ra, nhưng lại cứng đờ khi sắp chạm vào ống tay áo hắn.

Ta rốt cuộc đang làm gì?

"Cút ra ngoài." Hắn đột nhiên lạnh giọng nói.

Ta sững sờ.

Nhưng đây là cung điện của ta.

Ngay sau đó ta lại nghĩ với chút cay đắng, trong cung này còn nơi nào là chỗ dung thân của ta nữa.

"Trẫm bảo ngươi cút!" Hắn giận dữ hất chén trà trên án xuống đất, mảnh vỡ bắn vào váy ta.

Ta chợt tỉnh, vội vàng lùi xuống, nhưng khi đóng cửa lại nghe thấy một tiếng nức nở cực khẽ.

Như một con thú bị thương.

Sau đêm đó, Bùi Nghiễn bệnh ba ngày.

Sáng sớm ngày thứ tư, trước cửa cung của ta xuất hiện một hộp thuốc mỡ.

Hộp sứ xanh nhỏ, bên trong là chất kem màu xanh nhạt, ngửi có mùi bạc hà.

Là để trị vết bầm.

Nhưng một người thế thân cũng đáng để hắn cẩn thận như vậy sao?

Chương 1