Chương 2

4.
Khói trầm hương lượn lờ lờ mờ trong Ngự thư phòng, quyện với mùi long diên hương ngột ngạt. Phụ hoàng ngồi gục trên long ỷ, đưa tay day day thái dương, đuôi mắt hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi. Trận phong ba trên triều đường vừa qua đã khiến cả Đông Cung và cung Quý phi tổn thất nặng nề, cũng khiến triều cục rung chuyển.

Ta quỳ gối bên trái, Sở Cuồng quỳ gối bên phải. Cả hai đều cúi gằm mặt, cung kính lắng nghe những lời răn dạy thấm đẫm tình phụ tử.

"Huynh đệ các ngươi, một kẻ là Trữ quân, một kẻ là Hoàng trưởng tử, cớ sao cứ phải dồn nhau vào chỗ c.h.ế.t? Trẫm già rồi, triều chính mệt nhọc, chỉ mong thấy cảnh huynh đệ hòa thuận, hậu cung yên bình. Cớ sao các ngươi và mẫu phi các ngươi không thể để cho trẫm được thanh tâm vài ngày?" Giọng Phụ hoàng trầm thấp, mang theo sự bất lực của một người cha già trước cảnh cốt nhục tương tàn.

Sở Cuồng dập đầu, giọng nghẹn ngào: "Nhi thần biết lỗi, mong Phụ hoàng bớt giận."

Ta cũng dập đầu, trong lòng dâng lên một cỗ trào phúng lạnh lẽo. Vị Phụ hoàng cao cao tại thượng này, diễn kịch quả thực vô cùng xuất thần. Nếu người thực sự muốn dập lửa, đã sớm ra tay ngăn cản từ lúc mọi chuyện mới manh nha. Bậc Đế vương nắm trong tay ngàn vạn sinh s.á.t, sao có thể để mặc cho hai vị hoàng tử lũng đoạn triều cương đến mức này?

Sự thật chứng minh, dự cảm của ta chưa bao giờ sai.

Chỉ ba ngày sau, mượn cớ an ủi Quý phi vì sức khỏe dạo này hao tổn do lo nghĩ nhiều, Phụ hoàng bất ngờ hạ chỉ. Thánh chỉ ban xuống, không chỉ thưởng vô số kỳ trân dị bảo, mà còn phong cho thân ca ca của nàng ta là Trịnh Viễn làm Đô thống lĩnh, trực tiếp nắm giữ thêm hai vạn cấm quân tuần tra cửu thành.

Việc này chẳng khác nào ném một tảng đá khổng lồ xuống mặt hồ đang gợn sóng. Quyền lực chốn kinh thành lập tức nghiêng hẳn về phía gia tộc họ Trịnh.

Đêm khuya tại Tiêu Phòng điện, gió bấc rít gào ngoài cửa sổ. Mẫu hậu khoác phượng bào đỏ rực, ung dung gảy từng tàn nhang trong lư bách hợp.

"Uyên nhi, con có nhìn thấu nước cờ này của Phụ hoàng con không?" Mẫu hậu nhàn nhạt cất tiếng, đôi mắt phượng híp lại che đi tia sáng sắc lạnh.

"Nhi thần hiểu." Ta trầm giọng đáp. "Phụ hoàng tỏ vẻ đứng ra giảng hòa, thực chất là đang cố tình ban ân sủng cho nhà Quý phi, phá vỡ thế cân bằng. Người muốn mượn tay thế lực đang lên của họ Trịnh để dằn mặt Vương gia chúng ta, đồng thời ép chúng ta phải ra tay tàn nhẫn hơn để giành lại quyền kiểm soát."

Mẫu hậu mỉm cười, nụ cười đẹp đến câu hồn đoạt phách nhưng lại buốt giá tận xương tủy. Bà ném chiếc que gảy nhang vào đống tro tàn.

"Đế vương tâm thuật, vĩnh viễn là thứ vô tình nhất thế gian. Hắn đã muốn mượn đao g.i.ế.t người, muốn nhìn thấy hậu cung này m.á.u chảy thành sông, vậy thì bổn cung sẽ cho hắn toại nguyện. Nếu không dồn Quý phi vào chỗ c.h.ế.t, Vương gia chúng ta sẽ là kẻ bị d.i.ệ.t tộc."

5.
Mùa đông năm nay lạnh lẽo dị thường. Bão tuyết phủ kín mái ngói Tử Cấm Thành, nhưng chẳng thể dập tắt ngọn lửa hận thù đang rực cháy chốn hậu cung.

Tôn Quý nhân mang thai được năm tháng, thái y chẩn đoán cái thai đã thành hình nam hài, vô cùng quý giá. Phụ hoàng ngày đêm ban thưởng, nâng niu như hòn ngọc quý. Thế nhưng, vào một đêm khuya vắng, tiếng thét thất thanh xé toạc màn đêm của Hàm Phúc cung đã đập nát giấc mộng đế vương.

Tôn Quý nhân sẩy thai. Đứa trẻ c.h.ế.t lưu từ trong bụng, m.á.u tươi nhuộm đỏ cả thảm gấm tẩm điện.

Phụ hoàng giận dữ lật tung cả thái y viện. Thái y quỳ móp gối, run rẩy dâng lên một hạp hương liệu vớt ra từ lư hương tẩm cung. Trong đó, trộn lẫn lượng lớn Xạ Hương loại cực phẩm. Kẻ có khả năng tuồn thứ cấm dược tàn đ.ộ.c này vào cung một cách trót lọt, lại chỉ thẳng tới cữu cữu của Sở Cuồng là Trịnh Viễn, người vừa được Phụ hoàng giao quyền tuần tra cấm quân ban nãy.

Quan trọng hơn, cung nữ thiếp thân của Tôn Quý nhân gào khóc tố cáo, trước ngày xảy ra cớ sự, ma ma thân tín của Trữ Tú cung đã từng mang đồ ban thưởng đến, dặn dò phải dùng loại hương liệu này để an thần. Mũi giáo lập tức chĩa thẳng vào Quý phi.

"Tiện nhân. Ngươi dám h.ạ.i hoàng tự của trẫm." Phụ hoàng gầm lên, tát Quý phi ngã nhào xuống nền đá cẩm thạch lạnh ngắt. Quý phi ôm mặt khóc lóc kêu oan, lớp trang điểm tinh xảo lem luốc thảm h.ạ.i.

Mẫu hậu ta đứng lặng một bên, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cực kỳ tinh vi. Bà tiến lên, quỳ xuống, dùng giọng điệu đau xót tột cùng mà khẩn cầu: "Bệ hạ bớt giận. Chuyện này liên quan đến hoàng tự, tuyệt đối không thể bỏ qua. Xin Bệ hạ giao quyền điều tra cho thần thiếp, thần thiếp nhất định sẽ trả lại công bằng cho Tôn Quý nhân."

Phụ hoàng đang trong cơn thịnh nộ, lập tức giao phó toàn quyền cho Mẫu hậu, đồng thời hạ lệnh phong tỏa Trữ Tú cung, giam lỏng Quý phi chờ ngày xét xử.

Ngay trong đêm đó, Thận Hình Tư biến thành tu la tràng. Mẫu hậu mượn cớ tra hỏi hung thủ, lập tức bắt giữ toàn bộ nhãn tuyến của Quý phi cài cắm khắp lục cung. Tiếng roi da vụt xé gió, tiếng ván gỗ nện xuống da thịt, tiếng la hét thảm thiết vang vọng suốt ba ngày ba đêm. Cả hậu cung chìm trong sự kinh hoàng tột độ.

Hàng chục cung nữ, thái giám bị đ.á.n.h c.h.ế.t tươi để "bịt đầu mối", thi thể bị cuộn trong chiếu rách ném ra bãi tha ma. Những kẻ mưu đồ nhúng tay vào việc này, bất kể là người của phe phái nào, đều bị Mẫu hậu nhổ tận gốc rễ.

Ta đứng trên lầu các Đông Cung, nhìn ngọn lửa đỏ rực bập bùng cháy từ phía Thận Hình Tư, lòng lạnh lẽo như băng. Họa thủy đông dẫn, mượn gió bẻ măng. Mẫu hậu không chỉ nhẫn tâm tương kế tựu kế vu khống một vụ h.ạ.i thai để chặt đứt cánh tay vươn dài của Quý phi, mà còn nhân cơ hội tẩy thanh toàn bộ hậu cung, thu gom triệt để quyền lực.

Chốn thâm cung ngột ngạt này, mạng người rẻ rúng như cỏ rác. Hôm qua còn là sủng phi uy quyền tột đỉnh, hôm nay đã thành cá nằm trên thớt. Cuộc chiến vương quyền quả nhiên là một cái hố sâu không đáy, nuốt chửng mọi nhân tính của c.o.n n.g.ư.ờ.i.

6.
Bão táp ở hậu cung tưởng chừng đã bị Mẫu hậu dập tắt bằng thủ đoạn sấm sét, nhưng con thú bị dồn vào đường cùng phản kích mới là lúc nguy hiểm nhất. Quý phi dù bị giam lỏng, nhưng tai mắt và thế lực của Trịnh gia bên ngoài không hề bị tận d.i.ệ.t. Bọn chúng nằm im chờ thời, và khi vung kiếm, lại nhắm thẳng vào mạng sườn của Đông Cung.

Một buổi thiết triều đầu xuân, sương hàn chưa tan, Sở Cuồng bước ra khỏi hàng, dâng lên một xấp tấu chương dày cộp cùng hai rương sắt lớn.

"Khởi bẩm Phụ hoàng, nhi thần có tội lớn cần tấu trình. Cữu cữu của Thái tử, Lại bộ Thượng thư Vương Hữu, bề ngoài thanh liêm, nhưng thực chất đã ngầm cấu kết với bá quan vùng duyên hải, buôn lậu quan diêm suốt năm năm qua, thu lợi bất chính hơn trăm vạn lượng bạc trắng."

Lời vừa thốt ra, cả triều đường tĩnh lặng như tờ. Quan diêm là muối của triều đình, là huyết mạch của quốc khố, nghiêm cấm tư nhân mua bán. Kẻ nào vi phạm, t.r.u d.i cửu tộc.

Phụ hoàng chấn nộ, lập tức sai người mở rương. Bên trong là hàng loạt sổ cái ghi chép rành rọt từng chuyến hàng, từng số tiền đút lót, cùng ấn tín thư từ giao dịch mang chữ ký của cữu cữu ta. Đáng sợ hơn, Sở Cuồng còn áp giải lên điện ba tên quan lại địa phương và hai tên đầu sỏ buôn lậu. Bọn chúng vừa thấy long nhan đã dập đầu nhận tội, khai rành rọt từng đường đi nước bước của Vương Hữu.

Ta đứng sững giữa điện, cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng. Nước cờ này của Sở Cuồng quá tàn đ.ộ.c, quá kín kẽ. Hắn đã thu thập chứng cứ từ lâu, cắn răng nhẫn nhịn nhìn tay chân bị bẻ gãy ở Giang Nam, chỉ để chờ ngày đâm cho ta một nhát chí mạng này. Quả tang rành rành, bằng chứng như núi, Vương gia lần này dù có mọc thêm cánh cũng khó thoát.

"Thái tử, con giải thích thế nào về chuyện này?" Ánh mắt Phụ hoàng sắc như đao, phóng thẳng về phía ta. Trong ánh mắt ấy, ta không thấy sự bao dung, mà chỉ thấy sự nghi kỵ đến cực điểm. Hắn đang đợi ta biện minh, để tiện đà trị tội bao che, kéo luôn cả Mẫu hậu và ta xuống bùn lầy.

Ta siết chặt hai bàn tay giấu trong tay áo đến mức móng tay găm vào da thịt rỉ m.á.u. Cữu cữu là cột trụ của Vương gia, là cánh tay đắc lực nhất nâng đỡ ta trên triều đường. Lão sư từng dạy, Trữ quân phải có tình nghĩa, nhưng trong ván cờ hoàng quyền này, nếu hôm nay ta cố chấp bảo vệ ông ấy, Đông Cung sẽ sụp đổ, bao nhiêu mưu đồ bao năm nay sẽ hóa thành bọt nước.

Đại nghĩa d.i.ệ.t thân. Đó là con đường sống duy nhất.

Ta chậm rãi bước ra, quỳ dập đầu xuống nền gạch lạnh lẽo, giọng nói đanh thép vang vọng khắp Thái Hòa điện: "Nhi thần ngu muội, không nhìn thấu lòng tham của cữu cữu, để ông ấy gây ra tội tày đình, tổn h.ạ.i quốc gia. Nhi thần khẩn cầu Phụ hoàng minh xét, chiếu theo luật pháp triều đình mà nghiêm trị Vương Hữu, tuyệt đối không vì tình riêng mà nương tay."

Cữu cữu ta quỳ phía sau nghe vậy, sắc mặt trắng bệch, cả người run lên bần bật. Ông uất hận dập đầu khóc lớn, ánh mắt tuyệt vọng nhìn ta rồi gục ngã xuống điện.

Ngày hôm đó, Vương Hữu bị tước mũ ô sa, gia sản bị tịch thu toàn bộ, bản thân bị tống vào t.ử l.a.o chờ ngày hành hình. Một nhánh vây cánh hùng mạnh nhất của Đông Cung bị chặt đứt thảm khốc. Cả hoàng thành đều truyền tai nhau khen ngợi Thái tử chí công vô tư, nhưng chỉ ta mới biết, trái tim ta lúc ấy đã hoàn toàn nguội lạnh.

Bước ra khỏi cửa điện, Sở Cuồng đi ngang qua ta, khẽ buông một câu chế giễu: "Hoàng đệ quả nhiên là kẻ tâm tàn ý lãnh. Đến cả ruột thịt cũng không màng."

Chương 2
adsVuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!
(Một tab quảng cáo sẽ được mở ra)