Chương 3

7.
Mùa hè năm đó, cái nóng ngột ngạt bao trùm khắp Tử Cấm Thành, tựa như một chiếc lồng hấp khổng lồ b.ứ.c t.ử mọi sinh linh. Trận chiến giữa Đông Cung và Đại hoàng tử đã đi đến hồi t.ử chiến, không còn đường lui, cũng chẳng còn ai nương tay.

Trong vòng một tháng, xe ngựa của Sở Cuồng trên đường hành hương bị hơn mười tên hắc y nhân tập kích, bả vai hắn trúng một mũi tên tẩm kịch đ.ộ.c, suýt chút nữa vứt bỏ mạng sống. Đổi lại, trong bát yến sào của ta cũng xuất hiện bột trúc đào, cung nữ thử đ.ộ.c vừa nuốt vào một ngụm đã hộc m.á.u t.ắ.t t.h.ở ngay tại chỗ. Báo cáo dâng lên ngự án như tuyết lở, triều thần hai phe liên tục bị cách chức, lưu đày hoặc g.i.ế.t b.ỏ. Thế lực của hai nhà ngoại thích bị vắt kiệt đến giọt m.á.u cuối cùng. Khố ngân cạn kiệt, binh lực rệu rã. Lưỡng bại câu thương, ta và hắn đều mang trên mình đầy thương tích, oán hận ngút trời.

Cho đến đêm rằm tháng bảy.

Khi sương lạnh bắt đầu giăng kín ngự hoa viên, tiếng chuông lớn ở Thái Hòa điện đột ngột vang lên dồn dập. Không phải thiết triều, mà là chuông báo động hoàng thành.

Ta còn chưa kịp khoác hoàng bào, hàng trăm cấm quân tay lăm lăm giáo mác đã phá toang cổng Đông Cung. Đi đầu là Lý Công Công, tổng quản thái giám tâm phúc nhất của Phụ hoàng. Lão ta vuốt cây phất trần, ánh mắt lạnh lẽo không còn nửa điểm cung kính thường ngày, the thé tuyên chỉ:

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Thái tử Sở Uyên và Đại hoàng tử Sở Cuồng kết bè kết phái, mưu đồ tạo phản, làm lũng đoạn triều cương, dồn ép trung lương vào cõi c.h.ế.t. Nay lột bỏ tước vị, tước binh quyền hai nhà Vương - Trịnh, giam hai nghịch t.ử vào thiên lao chờ ngày tam ty hội thẩm. Khâm thử."

Trời đất quay cuồng. Ta quỳ trên nền gạch lạnh ngắt, đại não trống rỗng, sau đó là cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Ngư ông cuối cùng đã cất vó.

Phụ hoàng dung túng cho Vương gia và Trịnh gia đấu đá bao năm, không phải vì bất lực, mà vì hắn đang kiên nhẫn chờ đợi. Hắn chờ đến khi hai con hổ kiêu hãnh cắn xé nhau đến sức cùng lực kiệt, vây cánh trụi lủi, mới chính thức ra tay dọn dẹp cục diện. Lấy cớ chúng ta kết đảng dinh tư, hắn một mũi tên trúng hai đích, đường hoàng thu lại toàn bộ binh quyền của hai nhà ngoại thích mà không mang tiếng là hôn quân phụ nghĩa.

Chiếc khóa sắt xích thô bạo tròng vào cổ tay ta. Đông Cung hoa lệ từng là biểu tượng của quyền lực tối thượng nay biến thành phế tích bỉ ổi. Bị áp giải qua dãy hành lang tăm tối ẩm mốc của thiên lao, ta chợt khựng lại. Ở buồng giam đối diện, Sở Cuồng cũng đang khoác bộ áo tù nhân xám xịt, mái tóc rối bù, cổ tay mang gông sắt nhếch nhác khôn cùng.

Bốn mắt nhìn nhau xuyên qua song sắt. Không có sự đắc ý của kẻ thắng cuộc, cũng chẳng có sự hả hê khi thấy kẻ thù sa cơ. Mười mấy năm đấu đá m.á.u chảy đầu rơi, g.i.ế.t hại không biết bao nhiêu người, rốt cuộc chỉ là những quân cờ đáng thương để bậc Đế vương thao túng. Bức màn thiên lao khép lại âm u, giam hãm mọi sinh lộ của hai vị hoàng tử từng hô mưa gọi gió chốn kinh kỳ.

8.
Ba ngày trong thiên lao, bóng tối và sự ẩm mốc gặm nhấm chút kiêu ngạo cuối cùng của hai kẻ từng đứng trên vạn người. Ta và Sở Cuồng ngồi đối diện nhau qua song sắt, im lặng đến đáng sợ. Cả hai đều đã kiệt quệ, chỉ còn biết chờ đợi chiếu chỉ định đoạt mạng sống.

Nhưng thứ ta đợi được, lại là một màn kịch hoang đường và tàn nhẫn nhất thế gian.

"Hoàng thượng giá lâm! Nhu Quý phi nương nương giá lâm!"

Tiếng xướng của thái giám lanh lảnh vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của ngục tối. Cửa thiên lao mở ra, ánh đuốc chói lòa chiếu rọi. Phụ hoàng bước vào, nhưng không khoác hoàng bào uy nghiêm thường thấy, mà mặc một thân thường phục gấm vóc, dung mạo bừng sáng sự sảng khoái của kẻ vừa gỡ bỏ được gánh nặng ngàn cân.

Và điều khiến ta mở to mắt sững sờ, là bàn tay hắn đang đan chặt vào tay một nữ nhân.

Nữ nhân ấy mặc phượng bào lộng lẫy chỉ dành cho Hoàng hậu, trên đầu cài trâm phượng ngậm châu rực rỡ. Dung mạo thanh tú mang theo vài phần mảnh mai, nhưng ánh mắt lại cao ngạo bễ nghễ thiên hạ. Đó... dĩ nhiên lại là Nhu Phi! Vị Tần phi vô danh, nhút nhát, hễ gió thổi là bệnh, quanh năm suốt tháng chỉ biết rụt rè nấp ở góc điện trong những buổi thỉnh an Mẫu hậu.

Đi theo sau lưng họ, là Thất hoàng t.ử rụt rè ngày nào, nay đã oai phong lẫm liệt khoác trên mình bộ mãng bào Thái tử mà ba ngày trước ta còn mặc.

"Nghịch t.ử, thấy trẫm và Tân Hậu, còn không mau dập đầu?" Phụ hoàng đứng trước song sắt, nụ cười trên môi mang theo sự chế giễu tột độ.

Ta nắm chặt song sắt, giọng khàn đặc: "Tân Hậu? Vậy Mẫu hậu và Quý phi nương nương thì sao? Phụ hoàng... ngài rốt cuộc đã làm gì?"

Nhu Phi bật cười, tiếng cười lanh lảnh nhọn hoắt, xé nát cái vẻ thục đức giả tạo bao năm nay: "Tỷ tỷ tốt của bổn cung và Quý phi kiêu ngạo kia, hiện đang quỳ rạp dưới chân bổn cung ở lãnh cung, nếm thử tư vị bị sỉ nhục là như thế nào rồi. Bọn họ tranh đấu cả đời, h.ạ.i c.h.ế.t bao nhiêu người, có nằm mơ cũng không ngờ tới, giang sơn này, hậu vị này, ngay từ đầu Bệ hạ đã định sẵn là dành cho mẹ con ta!"

Phụ hoàng âu yếm vỗ lên mu bàn tay Nhu Phi, rồi quay sang nhìn ta và Sở Cuồng bằng ánh mắt lạnh như băng tuyết: "Các ngươi thật sự nghĩ mình là rồng phượng trong loài người sao? Mười lăm năm qua, trẫm sủng ái Hoàng hậu và Quý phi, dung túng cho hai nhà Vương - Trịnh các ngươi tác oai tác quái, chẳng qua chỉ để biến các ngươi thành tấm bia đỡ đạn! Các ngươi đấu đá nhau, tàn s.á.t nhau, gánh hết mọi sự chú ý và hãm h.ạ.i của triều thần, nhờ thế mà bạch nguyệt quang của trẫm và Hoàng nhi chân chính của trẫm mới được bình yên vô sự lớn lên."

Sở Cuồng nghe xong, gân xanh trên trán nổi lên bần bật. Hắn điên cuồng lao tới song sắt, gào thét: "Lão tặc! Ngươi khốn kiếp! Mẫu phi ta vì ngươi mà hai tay nhuốm đầy m.á.u, cữu cữu ta vì ngươi mà xông pha khói lửa... Ngươi coi chúng ta là con cờ sao?"

"Kẻ làm vua, thiên hạ đều là bàn cờ, huống hồ là mấy con chó săn các ngươi?" Phụ hoàng hừ lạnh, phất tay áo. "Hôm nay trẫm đến đây, chỉ để cho các ngươi c.h.ế.t được nhắm mắt. Ngày mai, lụa trắng và đ.ộ.c dược sẽ được ban xuống. Vương gia và Trịnh gia... trẫm sẽ cho t.r.u d.i tam tộc, vĩnh viễn tuyệt hậu!"

Nói xong, hắn ôm eo nữ nhân của mình, mang theo vị Tân Thái tử kiêu ngạo bước ra khỏi ngục tối. Tiếng cười đắc ý của Nhu Phi vọng lại, từng nhát từng nhát lăng trì màng nhĩ của ta.

Ta ngồi bệt xuống nền cỏ khô lạnh lẽo, nhìn Sở Cuồng đang đấm mạnh hai tay vào vách đá đến mức m.á.u thịt be bét. Đau đớn, phẫn nộ, uất ức... tất cả như một ngọn núi lửa chực chờ bùng nổ, b.ứ.c t.ử nốt chút dưỡng khí cuối cùng nơi thiên lao tăm tối. Kẻ đi săn cả đời ngạo nghễ, đến phút cuối cùng mới cay đắng nhận ra mình chỉ là thứ con mồi bị nhốt trong lồng sắt chờ ngày lên thớt.

9.
Đêm dần về khuya. Sự tĩnh lặng của thiên lao phảng phất mùi ẩm mốc và rêu xanh, tựa như hơi thở của thần c.h.ế.t đang chực chờ cắn nuốt hai kẻ cùng đường. Ta và Sở Cuồng tựa lưng vào vách đá lạnh ngắt. Cả hai không ai nói với ai câu nào, chỉ lẳng lặng chờ đợi thời khắc bình minh lên, cũng là lúc rượu đ.ộ.c và lụa trắng được ban xuống.

Đột nhiên, từ phía cuối dãy hành lang tối tăm, một tràng âm thanh dồn dập vang lên.

Keng... cạch... rầm!

Không phải là tiếng bước chân rón rén của lũ thái giám bưng khay rượu đ.ộ.c, cũng không phải tiếng xích sắt nặng nề của ngục tốt. Đó là tiếng áo giáp va chạm vào nhau, dứt khoát, uy dũng và mang theo s.á.t khí bức người.

Cửa ngục bị một cước đạp tung. Ánh đuốc sáng rực hắt vào khiến ta chói mắt. Phải mất một lúc, ta mới định thần nhìn rõ những kẻ vừa bước vào.

Đồng tử ta co rút lại tột độ. Sở Cuồng bên kia ngục cũng sững sờ há hốc miệng, bám chặt lấy song sắt đến mức quên cả hô hấp.

Đứng trước mặt chúng ta, không phải đao phủ, không phải thị vệ, mà là... Mẫu hậu và Quý phi!
Hai người họ không hề tiều tụy, không hề khoác áo vải thô kệch hay khóc lóc thảm thương như lời Nhu Phi mô tả ở lãnh cung. Ngược lại, Mẫu hậu ta khoác trên mình bộ ngân giáp bạc chói lóa, tay cầm thanh nhuyễn kiếm sắc lạnh. Quý phi vận xích giáp đỏ rực rỡ, hông đeo trường tiên uy phong lẫm liệt. Hai vị nương nương uy quyền nhất hậu cung, lúc này chẳng khác nào hai nữ chiến thần giáng thế.

Nhưng điều khiến ta và Sở Cuồng hoang mang đến mức vỡ vụn cả tam quan, là việc Mẫu hậu và Quý phi — hai kẻ thù không đội trời chung, cứ dăm bữa nửa tháng lại hạ đ.ộ.c, cắn xé nhau sứt đầu mẻ trán — lúc này đang... mười ngón tay đan chặt vào nhau!

"Mẫu... Mẫu hậu? Quý phi nương nương?" Ta lắp bắp, quên cả việc xưng hô.

Sở Cuồng bên kia cũng ngơ ngác nhìn Quý phi: "Mẫu phi... người... hai người... sao lại nắm tay nhau? Chẳng phải lão cẩu hoàng đế kia nói hai người đang bị đày đọa ở lãnh cung sao?"

Quý phi bật cười, một nụ cười sảng khoái và kiêu ngạo, vứt bỏ sạch sẽ cái vẻ nũng nịu yểu điệu ngụy tạo bao năm qua. Nàng ta siết chặt tay Mẫu hậu ta, ánh mắt đong đầy sự ôn nhu đến khó tin.

"Đày đọa? Bằng mấy tên thị vệ quèn của hắn mà đòi giam lỏng được ta và Uyển nhi sao?" Quý phi nhướng mày. Uyển nhi là khuê danh của Mẫu hậu ta, cái tên mà đã mười mấy năm nay không một ai dám gọi.

Mẫu hậu thong thả bước tới, một kiếm chém đứt ổ khóa sắt to bằng miệng bát, lạnh lùng mở cửa ngục. Bà đưa tay nâng cằm ta lên, chậc lưỡi: "Nhìn cái vẻ mặt ngốc nghếch của hai đứa kìa. Cứ tưởng các con thông minh lắm, ai ngờ cũng bị diễn xuất của bọn ta lừa cho xoay mòng mòng."
"Lừa? Ý Mẫu hậu là..." Đầu óc ta quay cuồng, những điểm nghi vấn vụn vặt bấy lâu nay đột nhiên ráp nối lại với nhau.

"Ta và Mẫu phi của con," Mẫu hậu mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và chân thật nhất mà ta từng thấy, "vốn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã thề non hẹn biển. Nếu không vì gia tộc ép buộc gả vào cái lồng son dơ bẩn này, hai người chúng ta đã sớm cao chạy xa bay. Bọn ta hận tên hoàng đế c.h.ó m.á kia tận xương tủy, làm gì có chuyện tranh sủng vì hắn?"

Ta sững sờ. Sở Cuồng đứng chết trân.

"Những trận cung đấu ác liệt... m.á.u chảy thành sông... những lần ám s.á.t lật đổ nhau..." Ta run rẩy lên tiếng.

"Đều là kịch bản bọn ta viết ra để che mắt tên hoàng đế tự cao tự đại kia cả đấy." Quý phi tiếp lời, giọng điệu đầy trào phúng. "Trận sẩy thai giả của Tôn Quý nhân là để mượn cớ tẩy sạch nhãn tuyến của Hoàng đế ở hai cung. Chuyện cữu cữu của Uyên nhi bị lưu đày, thực chất là để đường hoàng chuyển dời toàn bộ tài sản và tâm phúc của Vương gia ra khỏi kinh thành, giao cho ca ca ta ở biên ải tiếp ứng. Đám t.ử s.ĩ ám s.á.t các con đều là người của bọn ta, cố tình để lại sơ hở nhằm thổi bùng sự thù hận trên triều đường."

Ta hít một ngụm khí lạnh, cảm thấy da đầu tê rần. Cú lừa thế kỷ! Một cú lừa quá mức hoàn mỹ và điên rồ!

Hai người phụ nữ này, vì để bảo vệ nhau, vì để che giấu mối tình kinh thế hãi tục, đã không ngần ngại dắt mũi cả thiên hạ, biến Hoàng đế cùng cả triều đình vạn c.o.n n.g.ư.ờ.i thành những quân cờ ngốc nghếch trên sân khấu do chính họ làm đạo diễn.
Mùa hè năm đó, cái nóng ngột ngạt bao trùm khắp Tử Cấm Thành, tựa như một chiếc lồng hấp khổng lồ b.ứ.c t.ử mọi sinh linh. Trận chiến giữa Đông Cung và Đại hoàng tử đã đi đến hồi t.ử chiến, không còn đường lui, cũng chẳng còn ai nương tay.

Trong vòng một tháng, xe ngựa của Sở Cuồng trên đường hành hương bị hơn mười tên hắc y nhân tập kích, bả vai hắn trúng một mũi tên tẩm kịch đ.ộ.c, suýt chút nữa vứt bỏ mạng sống. Đổi lại, trong bát yến sào của ta cũng xuất hiện bột trúc đào, cung nữ thử đ.ộ.c vừa nuốt vào một ngụm đã hộc m.á.u t.ắ.t t.h.ở ngay tại chỗ. Báo cáo dâng lên ngự án như tuyết lở, triều thần hai phe liên tục bị cách chức, lưu đày hoặc g.i.ế.t b.ỏ. Thế lực của hai nhà ngoại thích bị vắt kiệt đến giọt m.á.u cuối cùng. Khố ngân cạn kiệt, binh lực rệu rã. Lưỡng bại câu thương, ta và hắn đều mang trên mình đầy thương tích, oán hận ngút trời.

Cho đến đêm rằm tháng bảy.

Khi sương lạnh bắt đầu giăng kín ngự hoa viên, tiếng chuông lớn ở Thái Hòa điện đột ngột vang lên dồn dập. Không phải thiết triều, mà là chuông báo động hoàng thành.

Ta còn chưa kịp khoác hoàng bào, hàng trăm cấm quân tay lăm lăm giáo mác đã phá toang cổng Đông Cung. Đi đầu là Lý Công Công, tổng quản thái giám tâm phúc nhất của Phụ hoàng. Lão ta vuốt cây phất trần, ánh mắt lạnh lẽo không còn nửa điểm cung kính thường ngày, the thé tuyên chỉ:

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Thái tử Sở Uyên và Đại hoàng tử Sở Cuồng kết bè kết phái, mưu đồ tạo phản, làm lũng đoạn triều cương, dồn ép trung lương vào cõi c.h.ế.t. Nay lột bỏ tước vị, tước binh quyền hai nhà Vương - Trịnh, giam hai nghịch t.ử vào thiên lao chờ ngày tam ty hội thẩm. Khâm thử."

Trời đất quay cuồng. Ta quỳ trên nền gạch lạnh ngắt, đại não trống rỗng, sau đó là cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Ngư ông cuối cùng đã cất vó.

Phụ hoàng dung túng cho Vương gia và Trịnh gia đấu đá bao năm, không phải vì bất lực, mà vì hắn đang kiên nhẫn chờ đợi. Hắn chờ đến khi hai con hổ kiêu hãnh cắn xé nhau đến sức cùng lực kiệt, vây cánh trụi lủi, mới chính thức ra tay dọn dẹp cục diện. Lấy cớ chúng ta kết đảng dinh tư, hắn một mũi tên trúng hai đích, đường hoàng thu lại toàn bộ binh quyền của hai nhà ngoại thích mà không mang tiếng là hôn quân phụ nghĩa.

Chiếc khóa sắt xích thô bạo tròng vào cổ tay ta. Đông Cung hoa lệ từng là biểu tượng của quyền lực tối thượng nay biến thành phế tích bỉ ổi. Bị áp giải qua dãy hành lang tăm tối ẩm mốc của thiên lao, ta chợt khựng lại. Ở buồng giam đối diện, Sở Cuồng cũng đang khoác bộ áo tù nhân xám xịt, mái tóc rối bù, cổ tay mang gông sắt nhếch nhác khôn cùng.

Bốn mắt nhìn nhau xuyên qua song sắt. Không có sự đắc ý của kẻ thắng cuộc, cũng chẳng có sự hả hê khi thấy kẻ thù sa cơ. Mười mấy năm đấu đá m.á.u chảy đầu rơi, g.i.ế.t hại không biết bao nhiêu người, rốt cuộc chỉ là những quân cờ đáng thương để bậc Đế vương thao túng. Bức màn thiên lao khép lại âm u, giam hãm mọi sinh lộ của hai vị hoàng tử từng hô mưa gọi gió chốn kinh kỳ.

8.
Ba ngày trong thiên lao, bóng tối và sự ẩm mốc gặm nhấm chút kiêu ngạo cuối cùng của hai kẻ từng đứng trên vạn người. Ta và Sở Cuồng ngồi đối diện nhau qua song sắt, im lặng đến đáng sợ. Cả hai đều đã kiệt quệ, chỉ còn biết chờ đợi chiếu chỉ định đoạt mạng sống.

Nhưng thứ ta đợi được, lại là một màn kịch hoang đường và tàn nhẫn nhất thế gian.

"Hoàng thượng giá lâm! Nhu Quý phi nương nương giá lâm!"

Tiếng xướng của thái giám lanh lảnh vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của ngục tối. Cửa thiên lao mở ra, ánh đuốc chói lòa chiếu rọi. Phụ hoàng bước vào, nhưng không khoác hoàng bào uy nghiêm thường thấy, mà mặc một thân thường phục gấm vóc, dung mạo bừng sáng sự sảng khoái của kẻ vừa gỡ bỏ được gánh nặng ngàn cân.

Và điều khiến ta mở to mắt sững sờ, là bàn tay hắn đang đan chặt vào tay một nữ nhân.

Nữ nhân ấy mặc phượng bào lộng lẫy chỉ dành cho Hoàng hậu, trên đầu cài trâm phượng ngậm châu rực rỡ. Dung mạo thanh tú mang theo vài phần mảnh mai, nhưng ánh mắt lại cao ngạo bễ nghễ thiên hạ. Đó... dĩ nhiên lại là Nhu Phi! Vị Tần phi vô danh, nhút nhát, hễ gió thổi là bệnh, quanh năm suốt tháng chỉ biết rụt rè nấp ở góc điện trong những buổi thỉnh an Mẫu hậu.

Đi theo sau lưng họ, là Thất hoàng t.ử rụt rè ngày nào, nay đã oai phong lẫm liệt khoác trên mình bộ mãng bào Thái tử mà ba ngày trước ta còn mặc.

"Nghịch t.ử, thấy trẫm và Tân Hậu, còn không mau dập đầu?" Phụ hoàng đứng trước song sắt, nụ cười trên môi mang theo sự chế giễu tột độ.

Ta nắm chặt song sắt, giọng khàn đặc: "Tân Hậu? Vậy Mẫu hậu và Quý phi nương nương thì sao? Phụ hoàng... ngài rốt cuộc đã làm gì?"

Nhu Phi bật cười, tiếng cười lanh lảnh nhọn hoắt, xé nát cái vẻ thục đức giả tạo bao năm nay: "Tỷ tỷ tốt của bổn cung và Quý phi kiêu ngạo kia, hiện đang quỳ rạp dưới chân bổn cung ở lãnh cung, nếm thử tư vị bị sỉ nhục là như thế nào rồi. Bọn họ tranh đấu cả đời, h.ạ.i c.h.ế.t bao nhiêu người, có nằm mơ cũng không ngờ tới, giang sơn này, hậu vị này, ngay từ đầu Bệ hạ đã định sẵn là dành cho mẹ con ta!"

Phụ hoàng âu yếm vỗ lên mu bàn tay Nhu Phi, rồi quay sang nhìn ta và Sở Cuồng bằng ánh mắt lạnh như băng tuyết: "Các ngươi thật sự nghĩ mình là rồng phượng trong loài người sao? Mười lăm năm qua, trẫm sủng ái Hoàng hậu và Quý phi, dung túng cho hai nhà Vương - Trịnh các ngươi tác oai tác quái, chẳng qua chỉ để biến các ngươi thành tấm bia đỡ đạn! Các ngươi đấu đá nhau, tàn s.á.t nhau, gánh hết mọi sự chú ý và hãm h.ạ.i của triều thần, nhờ thế mà bạch nguyệt quang của trẫm và Hoàng nhi chân chính của trẫm mới được bình yên vô sự lớn lên."

Sở Cuồng nghe xong, gân xanh trên trán nổi lên bần bật. Hắn điên cuồng lao tới song sắt, gào thét: "Lão tặc! Ngươi khốn kiếp! Mẫu phi ta vì ngươi mà hai tay nhuốm đầy m.á.u, cữu cữu ta vì ngươi mà xông pha khói lửa... Ngươi coi chúng ta là con cờ sao?"

"Kẻ làm vua, thiên hạ đều là bàn cờ, huống hồ là mấy con chó săn các ngươi?" Phụ hoàng hừ lạnh, phất tay áo. "Hôm nay trẫm đến đây, chỉ để cho các ngươi c.h.ế.t được nhắm mắt. Ngày mai, lụa trắng và đ.ộ.c dược sẽ được ban xuống. Vương gia và Trịnh gia... trẫm sẽ cho t.r.u d.i tam tộc, vĩnh viễn tuyệt hậu!"

Nói xong, hắn ôm eo nữ nhân của mình, mang theo vị Tân Thái tử kiêu ngạo bước ra khỏi ngục tối. Tiếng cười đắc ý của Nhu Phi vọng lại, từng nhát từng nhát lăng trì màng nhĩ của ta.

Ta ngồi bệt xuống nền cỏ khô lạnh lẽo, nhìn Sở Cuồng đang đấm mạnh hai tay vào vách đá đến mức m.á.u thịt be bét. Đau đớn, phẫn nộ, uất ức... tất cả như một ngọn núi lửa chực chờ bùng nổ, b.ứ.c t.ử nốt chút dưỡng khí cuối cùng nơi thiên lao tăm tối. Kẻ đi săn cả đời ngạo nghễ, đến phút cuối cùng mới cay đắng nhận ra mình chỉ là thứ con mồi bị nhốt trong lồng sắt chờ ngày lên thớt.

9.
Đêm dần về khuya. Sự tĩnh lặng của thiên lao phảng phất mùi ẩm mốc và rêu xanh, tựa như hơi thở của thần c.h.ế.t đang chực chờ cắn nuốt hai kẻ cùng đường. Ta và Sở Cuồng tựa lưng vào vách đá lạnh ngắt. Cả hai không ai nói với ai câu nào, chỉ lẳng lặng chờ đợi thời khắc bình minh lên, cũng là lúc rượu đ.ộ.c và lụa trắng được ban xuống.

Đột nhiên, từ phía cuối dãy hành lang tối tăm, một tràng âm thanh dồn dập vang lên.

Keng... cạch... rầm!

Không phải là tiếng bước chân rón rén của lũ thái giám bưng khay rượu đ.ộ.c, cũng không phải tiếng xích sắt nặng nề của ngục tốt. Đó là tiếng áo giáp va chạm vào nhau, dứt khoát, uy dũng và mang theo s.á.t khí bức người.

Cửa ngục bị một cước đạp tung. Ánh đuốc sáng rực hắt vào khiến ta chói mắt. Phải mất một lúc, ta mới định thần nhìn rõ những kẻ vừa bước vào.

Đồng tử ta co rút lại tột độ. Sở Cuồng bên kia ngục cũng sững sờ há hốc miệng, bám chặt lấy song sắt đến mức quên cả hô hấp.

Đứng trước mặt chúng ta, không phải đao phủ, không phải thị vệ, mà là... Mẫu hậu và Quý phi!
Hai người họ không hề tiều tụy, không hề khoác áo vải thô kệch hay khóc lóc thảm thương như lời Nhu Phi mô tả ở lãnh cung. Ngược lại, Mẫu hậu ta khoác trên mình bộ ngân giáp bạc chói lóa, tay cầm thanh nhuyễn kiếm sắc lạnh. Quý phi vận xích giáp đỏ rực rỡ, hông đeo trường tiên uy phong lẫm liệt. Hai vị nương nương uy quyền nhất hậu cung, lúc này chẳng khác nào hai nữ chiến thần giáng thế.

Nhưng điều khiến ta và Sở Cuồng hoang mang đến mức vỡ vụn cả tam quan, là việc Mẫu hậu và Quý phi — hai kẻ thù không đội trời chung, cứ dăm bữa nửa tháng lại hạ đ.ộ.c, cắn xé nhau sứt đầu mẻ trán — lúc này đang... mười ngón tay đan chặt vào nhau!

"Mẫu... Mẫu hậu? Quý phi nương nương?" Ta lắp bắp, quên cả việc xưng hô.

Sở Cuồng bên kia cũng ngơ ngác nhìn Quý phi: "Mẫu phi... người... hai người... sao lại nắm tay nhau? Chẳng phải lão cẩu hoàng đế kia nói hai người đang bị đày đọa ở lãnh cung sao?"

Quý phi bật cười, một nụ cười sảng khoái và kiêu ngạo, vứt bỏ sạch sẽ cái vẻ nũng nịu yểu điệu ngụy tạo bao năm qua. Nàng ta siết chặt tay Mẫu hậu ta, ánh mắt đong đầy sự ôn nhu đến khó tin.

"Đày đọa? Bằng mấy tên thị vệ quèn của hắn mà đòi giam lỏng được ta và Uyển nhi sao?" Quý phi nhướng mày. Uyển nhi là khuê danh của Mẫu hậu ta, cái tên mà đã mười mấy năm nay không một ai dám gọi.

Mẫu hậu thong thả bước tới, một kiếm chém đứt ổ khóa sắt to bằng miệng bát, lạnh lùng mở cửa ngục. Bà đưa tay nâng cằm ta lên, chậc lưỡi: "Nhìn cái vẻ mặt ngốc nghếch của hai đứa kìa. Cứ tưởng các con thông minh lắm, ai ngờ cũng bị diễn xuất của bọn ta lừa cho xoay mòng mòng."
"Lừa? Ý Mẫu hậu là..." Đầu óc ta quay cuồng, những điểm nghi vấn vụn vặt bấy lâu nay đột nhiên ráp nối lại với nhau.

"Ta và Mẫu phi của con," Mẫu hậu mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và chân thật nhất mà ta từng thấy, "vốn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã thề non hẹn biển. Nếu không vì gia tộc ép buộc gả vào cái lồng son dơ bẩn này, hai người chúng ta đã sớm cao chạy xa bay. Bọn ta hận tên hoàng đế c.h.ó m.á kia tận xương tủy, làm gì có chuyện tranh sủng vì hắn?"

Ta sững sờ. Sở Cuồng đứng chết trân.

"Những trận cung đấu ác liệt... m.á.u chảy thành sông... những lần ám s.á.t lật đổ nhau..." Ta run rẩy lên tiếng.

"Đều là kịch bản bọn ta viết ra để che mắt tên hoàng đế tự cao tự đại kia cả đấy." Quý phi tiếp lời, giọng điệu đầy trào phúng. "Trận sẩy thai giả của Tôn Quý nhân là để mượn cớ tẩy sạch nhãn tuyến của Hoàng đế ở hai cung. Chuyện cữu cữu của Uyên nhi bị lưu đày, thực chất là để đường hoàng chuyển dời toàn bộ tài sản và tâm phúc của Vương gia ra khỏi kinh thành, giao cho ca ca ta ở biên ải tiếp ứng. Đám t.ử s.ĩ ám s.á.t các con đều là người của bọn ta, cố tình để lại sơ hở nhằm thổi bùng sự thù hận trên triều đường."

Ta hít một ngụm khí lạnh, cảm thấy da đầu tê rần. Cú lừa thế kỷ! Một cú lừa quá mức hoàn mỹ và điên rồ!

Hai người phụ nữ này, vì để bảo vệ nhau, vì để che giấu mối tình kinh thế hãi tục, đã không ngần ngại dắt mũi cả thiên hạ, biến Hoàng đế cùng cả triều đình vạn c.o.n n.g.ư.ờ.i thành những quân cờ ngốc nghếch trên sân khấu do chính họ làm đạo diễn.

Chương 3