Chương 4

10.
Ta ngây người. Sở Cuồng bên kia song sắt cũng chấn động đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập. Mười mấy năm hận thù, hóa ra chỉ là một vở kịch cẩu h.u.y.ế.t khổng lồ.

"Nhưng..." Sở Cuồng cau mày, ánh mắt tràn ngập sự khó hiểu, "Nếu hai người đã không thiết tha gì ân sủng, vậy tại sao còn sinh ra chúng ta? Tại sao ép chúng ta phải gánh vác kỳ vọng của gia tộc, tàn s.á.t lẫn nhau giành giật ngai vàng?"

Quý phi nghe vậy, nụ cười trên môi càng thêm trào phúng. Nàng thong thả bước tới, vận nội công, chỉ dùng một tay bóp nát chiếc gông sắt trên cổ tay Sở Cuồng nhẹ nhàng như bẻ một cành củi khô.

"Sinh ra các con? Các con nghĩ tên hoàng đế kia là cái thá gì mà có tư cách chạm vào vạt áo của bọn ta?"

Lời nói của Quý phi như một đạo thiên lôi giáng thẳng xuống đỉnh đầu.

Mẫu hậu tiến lại gần, ánh mắt mang theo sự cưng chiều xót xa mà từ trước đến nay ta chưa từng được thấy, nhẹ nhàng cởi trói cho ta. Bà đưa tay vuốt lại mái tóc rối bù của ta: "Uyên nhi, Cuồng nhi. Hai đứa có từng thắc mắc, vì sao dung mạo của hai đứa lại có nét hao hao giống nhau, trong khi cả hai đều không giống tên cẩu hoàng đế kia không?"

Ta sững người. Quả thực, đường nét quai hàm của ta và Sở Cuồng lại giống nhau đến kỳ lạ.
"Bởi vì, các con vốn là long phượng thai." Quý phi chậm rãi nói. "Phụ thân thực sự của các con, chính là đại ca của ta, Trịnh Viễn."

Bức tường thành cuối cùng trong tâm trí ta sụp đổ hoàn toàn. Sở Cuồng lùi lại nửa bước, môi run rẩy: "Cữu cữu... ngài ấy mới là phụ thân? Vậy huyết mạch hoàng gia..."

"Phi. Huyết mạch cái rắm." Quý phi nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống nền ngục. "Năm xưa, tên cẩu hoàng đế kia muốn mượn cớ thanh trừng Vương - Trịnh. Bọn ta không thể ngồi chờ c.h.ế.t, liền ngầm hạ đ.ộ.c mạn tính, biến hắn thành thái giám từ mười mấy năm trước rồi. Sau đó, ta và Uyển nhi đồng loạt giả mang thai. Khi tẩu tẩu của ta qua đời lúc sinh khó, bọn ta đã bí mật tráo đổi."

Ta quay sang nhìn Sở Cuồng. Hắn cũng đang nhìn ta, nhưng ánh mắt dường như... quá kinh ngạc, vượt xa cả sự thật về thân thế.

"Đợi đã... mẫu phi," Sở Cuồng lắp bắp, nuốt nước bọt một cái thật khó khăn, "Người... ngườivừa mới nói... long... long phượng thai?"

Ta mỉm cười cay đắng. Ta quên mất rằng, cú lừa này không chỉ dành cho Hoàng đế.

Ta đưa thanh kiếm lên, lạnh lùng chém sạch những dải băng nịt ngực cuối cùng đang siết chặt lồng ngực mình suốt mười lăm năm qua. Ta tháo tung búi tóc, xõa mái tóc dài xuống ngang lưng. Vóc dáng Đông Cung từng uy phong lẫm liệt, nay trở nên mềm mại mảnh mai lạ thường dưới lớp áo tù nhân xám xịt.

Sở Cuồng đứng chết trân. Hắn lùi lại, mắt trợn trừng nhìn ta, há hốc miệng nhưng không thốt nên lời. Gương mặt hắn từ đỏ gay vì phẫn nộ chuyển sang trắng bệch vì chấn động, rồi lại đỏ bừng vì sự bối rối tột độ. Kẻ thù không đội trời chung, đối thủ mạnh nhất cuộc đời hắn, đứa đệ đệ hắn từng thề phải d.i.ệ.t trừ... lại là một nữ nhân.

Mười lăm năm qua, hắn đấu đá điên cuồng... với em gái ruột của mình sao?

Mẫu hậu cười khẩy, vỗ vai Sở Cuồng một cái thật mạnh để kéo hồn hắn về: "Con trai, cái nết kiêu ngạo của Trịnh gia nhà con, mười năm trước đã thua xa khí chất của muội muội con rồi."

"Muội muội..." Sở Cuồng ngơ ngác gọi một tiếng, giọng khàn đặc, rồi hắn đột nhiên ngửa mặt lên trời cười điên dại. Tiếng cười vỡ òa, vang vọng khắp ngục tối. "Cẩu hoàng đế kia... ha ha ha! Hắn còng lưng dốc cạn tài nguyên nuôi dưỡng con của kẻ thù! Hắn đội trên đầu cái sừng xanh ngắt bao la mà vẫn cho rằng mình thao túng cả hậu cung! Ha ha ha! Thật đáng thương!"

Ta nhịn không được, cũng bật cười thành tiếng.

"Được rồi, cười đủ chưa?" Quý phi ném cho ta và Sở Cuồng mỗi người một thanh kiếm sáng rực. "Đã đến lúc hạ màn rồi. Cấm quân hoàng thành đã bị phụ thân các con khống chế toàn bộ. Đêm nay, chúng ta đi b.ứ.c c.u.n.g."

Ta nắm chặt chuôi kiếm. Sở Cuồng xốc lại vóc dáng cao lớn bừng bừng s.á.t khí. Hắn nhìn ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngang tàng, ánh mắt hoàn toàn lột bỏ sự thù địch, thay vào đó là sự bao bọc vững chãi của một người ca ca chân chính.

"Sở Uyên... à không, Trịnh Uyên muội muội," Hắn vung gươm chém đứt xiềng xích vướng víu dưới chân, "Đêm nay, chúng ta cùng nhau đi lật tung cái hoàng thành này lên."

Ta mỉm cười: "Được, ca ca."

11.
Bước ra khỏi cửa thiên lao, gió đêm lạnh buốt tạt vào mặt, cuốn đi thứ mùi ẩm mốc mục nát. Bầu trời Tử Cấm Thành đêm nay không trăng không sao, đen kịt như một tấm màn tang khổng lồ đang từ từ hạ xuống che phủ cả vương triều.

Bên ngoài ngục tối, không có đao phủ, cũng chẳng có ngự lâm quân mai phục. Thay vào đó là ba vạn cấm quân võ trang đầy đủ, hắc giáp sáng loáng dưới ánh đuốc bập bùng, đứng im phăng phắc như một dải thành đồng.

Đứng đầu hàng quân là một nam tử trung niên vóc dáng khôi ngô, khuôn mặt có bảy phần uy dũng, ba phần sương gió. Chính là Trịnh Viễn - cữu cữu mang danh đi đày của Sở Cuồng, vị Đô thống lĩnh nắm giữ binh quyền cường đại nhất kinh kỳ, và cũng là... phụ thân ruột thịt của hai huynh muội ta.

Thấy chúng ta bước ra, Trịnh Viễn kích động tiến lên một bước. Đôi mắt hổ rưng rưng nhìn ta và Sở Cuồng, sau đó, ngài dứt khoát quỳ một chân xuống đất, hai tay dâng lên hai thanh trảm phong kiếm: "Mạt tướng Trịnh Viễn, cung nghênh Tân Hoàng, cung nghênh Trưởng Công chúa điện hạ!"

Ba vạn cấm quân phía sau đồng loạt quỳ rạp, âm thanh áo giáp va chạm rung chuyển cả nền đá xanh: "Cung nghênh Tân Hoàng! Cung nghênh Trưởng Công chúa điện hạ!"

Sở Cuồng sững sờ trong giây lát, rồi nhanh chóng khôi phục vẻ ngạo nghễ thường ngày. Hắn bước tới, vững vàng đỡ Trịnh Viễn đứng dậy, giọng điệu trầm ổn nhưng mang theo sức nặng ngàn cân: "Phụ... Trịnh tướng quân vất vả rồi. Món nợ mười lăm năm nay, đêm nay chúng ta cùng nhau đòi lại."

Ta khoác lên mình tấm ngân giáp do hạ thuộc dâng lên, cảm nhận sức nặng của kim loại ôm sát lấy cơ thể. Không còn là sự bức bối của dải băng nịt ngực giả dối, mà là sự kiêu hãnh của một nữ chiến thần thực thụ.

Đại quân bắt đầu chuyển bánh. Không cờ xí rợp trời, không tiếng kèn trống huyên náo, ba vạn thiết kỵ di chuyển trong tĩnh lặng, tựa như một cơn sóng ngầm đen ngòm cuồn cuộn đổ về phía Thái Cực điện - nơi kẻ tự xưng là chân long thiên t.ử đang say giấc mộng vàng.

Cùng lúc đó, bên trong tẩm điện lộng lẫy, cẩu hoàng đế c.h.ó m.á kia đang ngả ngớn trên long sàng, tay ôm ấp Nhu Phi, tay nâng ly rượu bồ đào đỏ rực. Tiếng đàn trúc tấu lên khúc nhạc hoan hỉ, bọn chúng đang ăn mừng cho một ván cờ tưởng chừng như đã thắng lợi rực rỡ. Hắn đắc ý nghĩ rằng ngày mai, chỉ cần hai ly rượu đ.ộ.c, hắn sẽ dọn sạch mọi chướng ngại vật, đường hoàng trải thảm đỏ cho bạch nguyệt quang và đứa con trai bé bỏng của hắn an tọa trên ngai vàng vạn tuế.

Nhưng mộng đẹp rốt cuộc cũng đến lúc phải tỉnh.

Rầm!

Tiếng cổng lớn Thái Cực điện bị khúc mộc tông phá vỡ vang lên chát chúa, chấn động đến mức làm rơi vài mảng ngói lưu ly trên mái hiên.

"Có thích khách! Hộ giá! Hộ giá!" Tiếng thái giám the thé gào thét lập tức bị cắt ngang bởi một đạo kiếm quang sắc lạnh.

Lớp phòng thủ yếu ớt của ngự lâm quân trực điện nháy mắt bị nghiền nát dưới gót sắt của ba vạn cấm quân. Không có một cuộc t.ử chiến nào diễn ra, bởi lẽ đại đa số thống lĩnh ngự lâm quân đã sớm bị Trịnh Viễn ngầm thu phục từ lâu. Bọn họ thức thời hạ vũ khí, quỳ gối dạt sang hai bên, nhường ra một con đường rộng thênh thang nhuốm chút m.á.u tươi dẫn thẳng vào tẩm điện.
Cẩu hoàng đế giật mình đánh thót, ly rượu bằng ngọc lưu ly tuột khỏi tay, vỡ tan tành trên mặt đất. Dung mạo đắc ý ban nãy phút chốc tái mét. Nhu Phi hét lên một tiếng thất thanh, co rúm người lùi vào góc giường, run lẩy bẩy như một con chim cút mắc mưa.

Cửa tẩm điện bị một cước đá văng. Gió lạnh mang theo mùi m.á.u tanh tưởi ùa vào, thổi tắt quá nửa số nến đỏ trong phòng.

Mẫu hậu trong bộ ngân giáp uy dũng đi đầu, tay nắm chặt lấy tay Quý phi mặc xích giáp đỏ rực rỡ. Theo sau là ta và Sở Cuồng, trên tay mỗi người đều nắm chặt trường kiếm sát khí đằng đằng. Bốn người chúng ta lạnh lùng đứng chắn giữa cửa, dùng ánh mắt giễu cợt nhất nhìn xuống kẻ đang ngồi run rẩy trên long sàng.

"Bệ hạ," Mẫu hậu mỉm cười, nụ cười khuynh quốc khuynh thành nhưng lại mang theo s.á.t cơ lạnh buốt tận xương tủy. "Đêm khuya thanh vắng, thần thiếp mang binh tới b.ứ.c c.u.n.g, không biết có làm phiền nhã hứng của ngài và Nhu muội muội không?"

12.
Hoàng đế trừng mắt nhìn chúng ta, hốc mắt đỏ ngầu như sắp nứt toạc. Hắn lắp bắp, ngón tay chỉ vào Mẫu hậu và Quý phi run lẩy bẩy như lá mùa thu, lồng ngực phập phồng kịch liệt: "Các... các ngươi... Không thể nào! Cấm quân đâu? Ngự lâm quân đâu? Dám để nghịch tặc xông vào tẩm điện, trẫm phải ch.é.m đầu, t.r.u d.i cửu tộc các ngươi!"

Tiếng gầm thét của hắn khàn đặc, tuyệt vọng vang lên giữa Thái Cực điện rộng lớn, nhưng đáp lại chỉ là sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc của ba vạn binh lính đứng bên ngoài. Không một ai bước lên hộ giá.
"Đừng gào thét vô ích nữa, Bệ hạ." Quý phi phẩy phẩy trường tiên trên tay, âm thanh xé gió chan chát vang lên dập tắt chút hy vọng cuối cùng của hắn. "Cấm quân Hoàng thành từ trên xuống dưới đều là người của gia tộc bọn ta. Ngay cả con chó canh cổng hoàng cung lúc này cũng chỉ sủa khi nghe lệnh của đại ca ta thôi."

Hoàng đế loạng choạng lùi lại, ngã ngồi xuống mép giường. Ánh mắt hắn dời từ bộ chiến giáp uy dũng của hai vị nương nương, lướt qua đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau của họ, rồi dừng lại ở ta và Sở Cuồng. Hắn trợn trừng mắt khi thấy ta xõa mái tóc dài, thân mặc giáp bạc, dung mạo nữ nhi rành rành không còn bị che giấu.

"Ngươi... Sở Uyên... ngươi là nữ nhi?" Hắn hoảng hốt kêu lên, não bộ dường như không thể tải nổi những cú sốc liên tiếp đang giáng xuống đầu.

Nhu Phi lúc này mới hoàn hồn. Ả ta vội vàng lăn xuống khỏi giường, bò lết trên mặt đất lạnh lẽo đến ôm lấy chân Mẫu hậu, nước mắt đầm đìa làm nhòe nhoẹt cả lớp phấn son: "Hoàng hậu nương nương bớt giận! Quý phi nương nương bớt giận! Tất cả đều là do Hoàng thượng ép buộc thần thiếp... Thần thiếp chỉ là nữ tử yếu đuối, chỉ xin nương nương tha mạng cho mẹ con thần thiếp..."

Ánh trăng sáng đoan trang, dịu dàng trong lòng đế vương, khi đứng trước ranh giới sinh t.ử, lại hèn hạ quay c.ắ.n ngược lại chính nam nhân bảo bọc mình.

Một cước không lưu tình t.h.ư.ơ.n.g của Mẫu hậu đạp văng Nhu Phi ra xa ba trượng. Ả kêu lên một tiếng thảm thiết, hộc m.á.u rồi ngất lịm ngay tại chỗ.

"Tiện nhân ồn ào." Mẫu hậu rút khăn tay lau mũi giày, giọng điệu ghét bỏ như vừa đạp phải gián.
Hoàng đế chứng kiến bạch nguyệt quang của mình bị đ.á.n.h, nhưng bản thân lại hèn nhát co rúm lại, không dám bước tới đỡ. Hắn gắt gao bám lấy cột rồng chạm trổ, cắn răng cố vớt vát lại chút tôn nghiêm cuối cùng của bậc thiên tử: "Hoàng hậu, Quý phi! Các ngươi làm phản... Các ngươi nghĩ bá quan văn võ sẽ phục sao? Bọn chúng là con cờ của trẫm, trẫm muốn g.i.ế.t thì g.i.ế.t. Các ngươi yêu đương dơ bẩn, làm ô uế hoàng gia, trời tru đất d.i.ệ.t!"

Ta bước lên một bước, mũi kiếm sắc lạnh trực tiếp kề sát cổ họng hắn, mỉm cười nhạt nhòa: "Hoàng đế, ngài vẫn chưa hiểu ra vấn đề sao? Ngài nghĩ ta và ca ca là con cờ của ngài, nhưng ngài có từng tự hỏi, bản thân ngài mới là con rối đáng thương nhất trong vở kịch mười lăm năm nay không?"

Sở Cuồng đứng bên cạnh, lấy từ trong ngực ra một xấp mật thư đ.ậ.p thẳng vào mặt Hoàng đế. Những tờ giấy trắng mực đen rơi lả tả như mưa tuyết.

"Mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho kỹ. Xem xem giang sơn này, từ mười lăm năm trước, rốt cuộc là mang họ Sở của ngươi, hay đã sớm đổi sang họ Trịnh và họ Vương rồi!" Sở Cuồng gằn giọng.

Hoàng đế run rẩy nhặt một tờ lên xem. Con dấu của bá quan văn võ triều đình, danh sách bố trí binh lực các châu phủ, thư tín đầu hàng của các tướng lĩnh biên cương... tất cả đều nằm gọn trong tay Vương gia và Trịnh gia.

Ngai vàng của hắn, quyền lực của hắn, từ lâu đã chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, được chống đỡ bằng ảo mộng quyền thuật do chính hắn tự huyễn hoặc hằng đêm. Cả thiên hạ này đã sớm nằm trong lòng bàn tay của hai người phụ nữ mà hắn luôn cho rằng mình có thể dễ dàng đùa giỡn.

Chương 4
adsVuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!
(Một tab quảng cáo sẽ được mở ra)