Chương 5

13.
Hoàng đế buông thõng hai tay. Những tờ mật thư rơi lả tả xuống nền gạch lưu ly, mang theo cả vương triều kiêu hãnh của hắn vỡ vụn thành từng mảnh. Ánh mắt hắn mờ đục, dại ra như một kẻ điên. Hắn không thể tin, cũng không dám tin.

Mẫu hậu bước lên, gót giày chiến giáp giẫm nát tờ thánh chỉ sắc phong Thế t.ử vừa mới viết dở trên ngự án. Bà cúi xuống, dùng ánh mắt thương hại nhất, trào phúng nhất để nhìn nam nhân từng là bầu trời của cả thiên hạ.

"Bệ hạ, ngài mưu sâu kế hiểm, dùng mười lăm năm thanh xuân của ta và Quý phi làm bia đỡ đạn, lót đường cho Nhu phi và đứa con của ả ta. Ngài tự đắc lắm sao? Vậy hôm nay, để thần thiếp tặng ngài một sự thật nữa, coi như là quà tống chung."

Hoàng đế ngước lên, đôi môi tái nhợt run lập cập: "Ngươi... tiện nhân, ngươi còn muốn nói gì?"
Mẫu hậu mỉm cười, một nụ cười đoan trang tuyệt mỹ nhưng lại cất giấu nọc đ.ộ.c tàn nhẫn nhất: "Ngài có nhớ chén canh sâm hoàng kỳ mà thần thiếp đích thân hầm dâng lên cho ngài mỗi đêm từ mười lăm năm trước không? Trong đó, mỗi ngày thần thiếp đều ngầm bỏ thêm một chút Tức Mạch Tán. Vị đ.ộ.c này vô sắc vô vị, không làm tổn h.ạ.i tính mạng, nhưng lại khiến nam nhân vĩnh viễn tuyệt tự."

Lời vừa thốt ra, cả Thái Cực điện tĩnh lặng như tờ. Hoàng đế mở to mắt, đồng tử co rút kịch liệt, cổ họng phát ra những tiếng khò khè như t.ắ.t t.h.ở.

"Ngươi nói láo." Hắn gầm lên, chỉ tay về phía góc điện, nơi Nhu phi đang nằm bất tỉnh. "Trẫm có Thất hoàng t.ử. Nhu nhi đã sinh cho trẫm một đứa con nối dõi. Trẫm không thể nào tuyệt tự."

Lúc này, Quý phi bật cười lanh lảnh. Nàng bước tới, mũi giày đá nhẹ vào mặt Nhu phi: "Bệ hạ à, ngài thật sự nghĩ trên đời này chỉ có ngài biết chơi trò giấu giếm sao? Thất hoàng t.ử kia ư? Ngài thử gọi một tên thị vệ trực đêm ở Hàm Phúc cung vào đối chiếu xem dung mạo có giống nhau đến bảy tám phần không? Bạch nguyệt quang của ngài, vì muốn củng cố địa vị, thấy ngài mãi không thể gieo hạt, nên đã sớm mượn giống kẻ khác để dâng lên cho ngài một cái sừng dài đến tận trời xanh rồi."

"Không... Không." Hoàng đế ôm đầu, cào cấu mái tóc lộn xộn. Hắn điên cuồng lắc đầu, cắn rách cả môi trào m.á.u để từ chối tiếp nhận hiện thực tàn khốc này.

Ta tiến lên thu lại trường kiếm, châm biếm ném thêm một mồi lửa: "Chưa hết đâu. Ngài dùng bao nhiêu tâm huyết, dốc cạn khố ngân, mời những vị danh nho uyên bác nhất thiên hạ để bồi dưỡng ta và ca ca. Ngài nghĩ mình đang nuôi chó c.ắ.n nhau mua vui, mượn cớ để triệt hạ ngoại thích. Nhưng ngài nhìn cho kỹ đi, dung mạo của ta và Sở Cuồng, rốt cuộc là giống ngài, hay giống vị Đô thống lĩnh uy dũng đang đứng chờ ngoài kia?"

Sở Cuồng khoanh tay trước ngực, cười vang bồi thêm đòn chí mạng: "Đa tạ cẩu hoàng đế đã dốc cạn tài nguyên bồi dưỡng cốt nhục của Trịnh gia bọn ta thành tài. Phần ân tình còng lưng 'đổ vỏ' này, huynh muội ta nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm."

Nghe đến đây, lồng ngực Hoàng đế phập phồng dữ dội như thùng bễ rách. Mười lăm năm ròng rã, hắn hao tâm tổn trí, diễn một vở kịch thâm tình dối trá, để rồi kết cục lại tự tay nuôi dưỡng con của kẻ thù, tự tay dâng giang sơn cho những kẻ hắn căm hận nhất. Con bài bạch nguyệt quang bị bóc trần hèn hạ, đứa con trai duy nhất là nghiệt chủng của kẻ khác. Cả cuộc đời làm vua của hắn, hóa ra chỉ là một trò hề.

Sự kiêu ngạo của một vị đế vương bị giẫm đạp không thương tiếc dưới chân bùn lầy. Hắn chỉ tay vào mặt bốn người chúng ta, miệng lẩm bẩm những tiếng nguyền rủa đứt quãng, sắc mặt từ đỏ gay chuyển sang tím tái.

"Phụt."

Một búng m.á.u đen từ miệng Hoàng đế phun ra rải rác trên nền gạch lưu ly. Hai mắt hắn lật trắng, thân hình mặc đồ ngủ bằng lụa mềm oặt ngã vật xuống long sàng, triệt để hôn mê sâu trong sự sỉ nhục tột cùng. Kẻ tự xưng là thợ săn tài ba nhất, cuối cùng lại bị chính màng lưới của mình siết c.h.ế.t một cách thảm h.ạ.i nhất.

14.
Ánh bình minh mờ ảo xuyên qua mây mù, chiếu những tia sáng lạnh lẽo đầu tiên lên mái ngói lưu ly của Thái Cực điện. Đêm dài m.á.u lửa rốt cuộc cũng khép lại, nhường chỗ cho một cục diện niết bàn tái sinh từ trong đống tro tàn của sự lừa dối.

Chỉ trong một đêm, ba vạn cấm quân của phụ thân ta đã khống chế toàn bộ hoàng thành. Những kẻ ngoan cố chống cự đều bị ch.é.m c.h.ế.t không tha, m.á.u tươi rửa sạch những bậc thềm ngọc thạch. Bá quan văn võ bừng tỉnh trong cơn ác mộng, vội vã đội mão mặc triều phục chạy đến quỳ rạp dưới sân chầu. Bọn họ run rẩy, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng, ngoan ngoãn lắng nghe đạo thánh chỉ "tự nguyện nhượng ngôi" do chính tay Mẫu hậu thảo ra, được đóng dấu ngọc tỷ truyền quốc đỏ chót.

Cẩu hoàng đế tỉnh lại sau cơn bạo bệnh, nhưng nửa người đã b.ạ.i l.i.ệ.t, khóe miệng méo xệch không thể nói thành lời. Hắn bị phế làm Thái Thượng Hoàng, tước bỏ mọi đặc quyền, lột sạch long bào. Nhu Phi và đứa con của ả cũng bị giáng xuống làm thứ dân, vĩnh viễn tước bỏ thân phận hoàng tộc.

Theo đúng "tâm nguyện" muốn bảo vệ tình yêu đích thực của hắn năm xưa, Mẫu hậu đã vô cùng từ bi ban cho bọn họ một ân điển: Giam lỏng vĩnh viễn tại Vĩnh Hạng. Đó là khu lãnh cung tồi tàn, hoang vu và ẩm thấp nhất tận cùng Tử Cấm Thành, nơi chuột bọ hoành hành và cỏ dại mọc lút đầu người.

Ngày cánh cửa gỗ mục nát của lãnh cung khóa trái, ta và ca ca đứng trên lầu cao nhìn xuống. Bạch nguyệt quang Nhu Phi kiều điễm ngày nào, khi đối mặt với những bữa cơm ôi thiu hôi hám, chiếc giường gỗ lạnh ngắt và một lão già t.à.n p.h.ế chỉ biết ú ớ dãi rớt, đã hoàn toàn lột bỏ lớp vỏ bọc thục đức e lệ.

Ả điên cuồng gào thét, túm tóc tát thẳng vào mặt Thái Thượng Hoàng, nguyền rủa hắn vô dụng, mắng chửi hắn đã phá hỏng tiền đồ vinh hoa phú quý của ả. Cẩu hoàng đế từng hô mưa gọi gió, nay chỉ có thể nằm liệt trên ổ rơm rách, trừng mắt nhìn tiện nhân mình từng dốc cả thiên hạ ra để yêu thương sỉ nhục mình. Sống không bằng c.h.ế.t, ngày đêm bị vò xé trong sự ân hận, nhục nhã và tuyệt vọng cùng cực. Khúc ca tình yêu cẩu h.u.y.ế.t của bọn họ, cứ để bọn họ tự c.ắ.n xé nhau trong bóng tối đến hết phần đời còn lại.

Trở lại Thái Hòa điện, tiếng chuông lớn vang lên chín hồi uy nghiêm. Mây mù tản đi, ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi long ỷ bằng vàng ròng.

Ca ca ta, Sở Cuồng, nay đã khôi phục vóc dáng uy dũng của huyết mạch Trịnh gia, khoác lên mình bộ long bào thêu chín con kim long nanh vuốt tợn trừng. Bước chân hắn vững chãi, từng bước một đạp lên thềm ngọc, danh chính ngôn thuận ngồi lên ngôi vị Cửu ngũ chí tôn, quân lâm thiên hạ.

Khác với kẻ tiền nhiệm hẹp hòi và đa nghi, ca ca mang trong mình khí phách của một bậc kiêu hùng. Hắn phất tay áo, oai phong lẫm liệt nhận sự triều bái của bá quan văn võ. Tiếng hô "Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế" vang vọng khắp cửu trùng thiên, báo hiệu một thời kỳ h.u.y.ế.t tẩy triều cương đã kết thúc, mở ra một trang sử mới cường thịnh và quang minh hơn.

Đứng dưới bậc thềm ngọc, ta ngước nhìn bóng lưng vững chãi của vị Tân Hoàng đế, khóe môi khẽ nhếch lên. Ngai vàng đã đổi chủ, ván cờ chốn thâm cung đã ngã ngũ. Giờ đây, đã đến lúc ta rũ bỏ lớp vỏ bọc Trữ quân nam trang ngột ngạt này, để tự tay giật lấy vinh quang rực rỡ nhất thuộc về chính bản thân mình.

15.
Thánh chỉ đạo thứ hai ban xuống, làm chấn động cả triều dã, vang dội khắp thiên hạ.

Ngay trên điện Kim Loan, trước mặt bá quan văn võ, ta cởi bỏ lớp mãng bào Thái tử nặng nề, tháo viên minh châu trên đỉnh đầu, xõa tung suối tóc đen nhánh. Mười lăm năm giấu mình trong bóng tối ngột ngạt của lớp băng nịt ngực, gánh chịu bao mũi dùi giáo mác, nay ta đường hoàng khoác lên mình bộ cung trang đỏ rực thêu phượng hoàng tung cánh, đầu đội kim quan uy nghiêm lộng lẫy.

Bá quan văn võ phía dưới trố mắt nhìn nhau, có kẻ râu ria run lẩy bẩy định bước ra dùng giáo lý nho gia hủ lậu để can gián. Nhưng khi ta rút thanh trảm phong kiếm cắm phập xuống nền ngọc, đồng thời giơ cao Hổ phù điều động binh mã cường đại nhất thiên hạ, toàn bộ triều đường phút chốc câm như hến. Kẻ nắm giữ sức mạnh tuyệt đối, chính là kẻ viết nên chân lý.

Ca ca ta ngồi trên long ỷ, cao giọng tuyên chỉ: "Phong Trịnh Uyên làm Nhiếp Chính Trưởng Công Chúa, ban cho quyền kiếm lí sơn hà, thống lĩnh lục quân. Kể từ nay, nữ nhân trong thiên hạ được phép lập hộ tịch độc lập, mở rộng ân khoa, cho phép nữ tử tham gia khoa cử, tự do buôn bán, không còn bị ép gả làm công cụ liên hôn."

Từng câu từng chữ rơi xuống như một cơn mưa xuân tắm mát cả một thời kỳ tăm tối. Đạo thánh chỉ ấy đập nát những gông cùm trói buộc nữ nhân hàng trăm năm qua. Từ nay trở đi, nữ tử trong thiên hạ không cần phải luồn cúi dưới trướng nam nhân, không cần phải giở mưu hèn kế bẩn c.ắ.n x.é nhau chốn hậu viện chỉ để tranh giành một chút ân sủng bố thí. Nữ nhân tự nắm giữ vận mệnh của chính mình.

Ba năm sau.

Tiết trời tháng ba, Giang Nam xuân ấm hoa nở, liễu rủ ven hồ Tây rực rỡ như một bức tranh thủy mặc. Trên chiếc thuyền hoa sang trọng lững lờ trôi giữa dòng nước trong vắt, có hai nữ nhân dung mạo tuyệt mỹ, khí chất cao quý đang thong dong tựa vào nhau ngắm cảnh.

Người mặc áo gấm xanh lục, tay gảy đàn tranh là Hoàng hậu uy nghi thuở nào. Người vận váy lụa mỏng màu hồng đào, bóc từng quả nho đưa tận miệng người kia, chính là Quý phi kiêu ngạo nức tiếng một thời. Hiện tại, họ đã rũ bỏ hoàn toàn mọi thân phận giả tạo chốn hoàng cung, không còn là Thái hậu hay Thái phi vướng bận quyền lực. Họ chỉ là hai người tri kỷ thanh mai trúc mã, ngày ngày chèo thuyền, ngắm hoa, ủ rượu, đi dạo xưng bá giang hồ, viên mãn hưởng thụ cuộc đời tự do tự tại mà bọn họ đã dùng cả thanh xuân và vô số mưu lược để đánh đổi.

Thế nhưng, bức tranh tươi đẹp nhàn nhã ấy lại hoàn toàn đối lập với cảnh tượng ở kinh thành xa xôi.

Trong Ngự thư phòng chất đống tấu chương cao như núi, Tân Hoàng đế Sở Cuồng, à không, Trịnh Cuồng vò đầu bứt tai, quầng thâm dưới mắt đen như gấu. Hắn ném bệch cây bút lông ngự tứ xuống bàn, ngửa cổ than trời: "Muội muội, Giang Nam lại dâng tấu xin cấp ngân lượng tu sửa đê điều. Ta phê tấu chương đến mức tay sắp gãy rồi đây này."

Ta ngồi ở án thư bên cạnh, tay cầm chu sa gạch xóa liên tục trên giấy, đầu cũng lười ngẩng lên, nghiến răng nghiến lợi đáp: "Ca ca bớt than vãn đi. Huynh nghĩ ta nhàn hạ lắm sao? Bộ Lễ vừa nộp danh sách ba ngàn nữ t.ử đỗ đạt tú tài năm nay, ta còn phải phân bổ chức quan cho từng người đây này."

Ca ca gục mặt xuống đống giấy tờ, lẩm bẩm đầy oán hận: "Hai vị mẫu thân đại nhân thật quá đáng. Bọn họ lừa gạt cẩu hoàng đế, lừa gạt cả thiên hạ, dùng mưu kế tuyệt đỉnh dẹp sạch chướng ngại vật... rốt cuộc chỉ để vứt lại cái gánh nặng giang sơn này cho huynh muội chúng ta còng lưng gánh vác, còn bọn họ thì ung dung đi hưởng tuần trăng mật."

Ta nghe vậy, nhịn không được bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp Tử Cấm Thành uy nghiêm.

Quả thực, bọn họ là những kẻ giật dây xuất sắc nhất, cũng là những người mẹ tàn nhẫn nhất khi biến chúng ta thành hai c.o.n t.r.â.u cày tấu chương. Nhưng nhìn vương triều đang từng ngày thay da đổi thịt, nhìn bách tính an cư lạc nghiệp và những nữ t.ử đang tự tin bước đi ngoài phố xá, ta biết, cái hố lửa quyền lực này, huynh muội chúng ta tự nguyện nhảy vào.

Ngoài hiên, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi, xua tan đi vĩnh viễn sự ngột ngạt và mùi m.á.u tanh của một thời quá vãng. Chốn thâm cung này, nay đã thực sự đón một kỷ nguyên vạn trượng quang mang.

Chương 5