Chương 1

1.

Tuyết rơi rồi. Những phiến tuyết linh tinh lang tang rơi xuống mái ngói lưu ly tiêu điều của lãnh cung, tựa như những mảnh hồn hoa vụn vỡ, phủ lên một màu tang tóc lạnh lẽo. Ta nằm trên nền gạch buốt giá, tấm chăn đơn rách nát chẳng thể che nổi cái rét căm căm của đêm đông Trường An. Hơi thở ta đứt quãng, mỗi lần hít vào là một cơn đau xé tâm can, mùi máu tanh nồng xộc lên từ cuống họng, đắng ngắt.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng vang vọng trong không gian u tịch khiến ta khẽ nheo mắt. Cánh cửa gỗ mục nát bị đẩy ra, một bóng dáng yểu điệu, diễm lệ bước vào. Đó là Thẩm Nhược Tuyết, muội muội "yêu quý" của ta, kẻ mà ta từng dốc lòng bảo bọc, nhường nhịn từng phân cẩm tú suốt mười mấy năm qua.

Hôm nay ả diện một bộ hỏa hồng sắc cung trang, thêu phượng hoàng lấp lánh dưới ánh nến leo lét. Trên đầu ả là chiếc kim bộ diêu bằng vàng ròng, thứ lẽ ra phải thuộc về ta – Đích nữ của Thừa tướng phủ, Hoàng hậu chính cung của Tiêu Thừa Dụ.

"Tỷ tỷ, nhìn xem, bộ y phục này có hợp với muội không?" – Giọng ả ngọt ngào như mật rót vào tai, nhưng lại khiến ta cảm giác như bị độc xà quấn thân.

Ả bước lại gần, ngồi xuống cạnh ta, đôi bàn tay ngọc ngà vuốt ve khuôn mặt gầy gò, đầy vết sẹo lồi lõm của ta. Ả mỉm cười, một nụ cười thanh thuần như đóa sen trắng nhưng tâm địa lại thâm độc khôn lường.

"Thừa Dụ nói, chàng không muốn thấy tỷ còn sống để cản đường đại nghiệp của chúng ta nữa. Phụ thân cũng đã ngầm ý gật đầu. Thừa tướng phủ dẫu sao cũng chỉ cần một vị Hoàng hậu, và người đó nhất định phải là muội."

Ta cố sức thốt lên một tiếng cười khàn đặc, đầy vẻ mỉa mai. Phụ thân ư? Người mà ta hằng kính trọng, người vẫn luôn giảng giải đạo lý làm người, nay lại vì tiền đồ vương giả mà đem đích nữ của mình ra làm vật tế thần. Còn Tiêu Thừa Dụ, kẻ nam nhân từng thề non hẹn biển, nay lại ban cho ta một chén độc tửu để tuyệt hậu hoạn.

"Mẫu thân ta... bà ấy thế nào rồi?" – Ta thều thào hỏi, tia hy vọng cuối cùng chỉ còn đặt vào người đàn bà hiền hậu ấy.

Nhược Tuyết che miệng cười khẽ, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt: "Ả đàn bà ngu muội đó sao? Bà ta đã hương tiêu ngọc vẫn từ ba năm trước rồi, tỷ tỷ ạ. Lẽ nào tỷ thật sự tin rằng bà ta đi chùa cầu an sao? Mẹ con ta đã sớm tiễn bà ta về cõi vĩnh hằng để nhường chỗ cho mẫu thân của muội lên làm chính thất."

Trái tim ta như bị vạn tiễn xuyên tâm. Mẫu thân của ta... cư nhiên đã bị bọn họ sát hại từ lâu! Sự thật tàn khốc này như một nhát đao cuối cùng chặt đứt sợi dây sinh mệnh mỏng manh của ta. Ta trừng mắt nhìn ả, dùng chút tàn lực cuối cùng để nguyền rủa:

"Thẩm Nhược Tuyết, nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành lệ quỷ, khiến các người vạn kiếp bất phục!"

Ả cười sằng sặc, đưa chén rượu độc lên môi ta. Chất lỏng lạnh lẽo trôi xuống cổ họng, nóng rát như hỏa thiêu. Tầm mắt ta mờ dần, bóng tối bủa vây. Ta cảm thấy linh hồn mình nhẹ bẫng, bay lên cao, nhìn thấy cái xác xơ xác của mình nằm cô độc giữa chốn lãnh cung hoang phế.

Hận... ta hận thấu xương tủy!

"Tiểu thư! Tiểu thư, người mau tỉnh lại đi, phu nhân đang chờ người qua dùng thiện tối đó."

Tiếng gọi lo lắng cùng một lực đẩy nhẹ vào vai khiến ta giật mình thoát khỏi cơn mộng mị. Ta bật dậy, mồ hôi đầm đìa, hơi thở dồn dập như kẻ vừa thoát chết từ vực sâu vạn trượng. Cảnh tượng trước mắt khiến ta bàng hoàng. Đây không phải là lãnh cung tiêu điều, cũng không phải là âm tào địa phủ.

Ta đang ngồi trên chiếc giường gỗ sưa chạm khắc tinh xảo, rèm lụa vân mây khẽ lay động trong làn gió xuân mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa đào. Ánh nắng chiều tà xuyên qua song cửa, dát vàng lên những bảo vật nội thất quen thuộc.

Thanh Trúc – nha hoàn thân cận của ta, người đã vì bảo vệ ta mà bị đánh chết ở kiếp trước – đang đứng ngay cạnh giường, gương mặt tròn trịa đầy vẻ lo âu.

"Tiểu thư, người lại gặp ác mộng sao? Sắc mặt người kém quá, hay là để nô tỳ gọi đại phu tới bắt mạch?"

Ta run rẩy đưa tay lên chạm vào mặt mình. Làn da mịn màng, ấm nóng, không hề có những vết sẹo do bị hành hạ. Ta nhìn xuống đôi bàn tay trắng ngần, thon dài của một thiếu nữ mười sáu tuổi, chưa hề bị vết chai sạn của những năm tháng khổ sai tàn phá.

Ta... ta cư nhiên đã trùng sinh?

"Thanh Trúc, hôm nay là ngày mấy, tháng mấy?" – Ta nắm chặt lấy tay con bé, thanh âm run rẩy không giấu giếm.

Thanh Trúc ngạc nhiên, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp: "Thưa tiểu thư, hôm nay là ngày mười lăm tháng ba, năm Thái Bình thứ mười sáu ạ. Người làm sao vậy? Lẽ nào ngủ quên đến mức lú lẫn rồi sao?"

Thái Bình năm thứ mười sáu! Đó là năm ta vừa tròn mười sáu, cái tuổi trăng tròn tươi đẹp nhất, cũng là thời điểm mọi bi kịch bắt đầu nhen nhóm. Phụ thân vừa thăng chức Thừa tướng, Nhị hoàng tử Tiêu Thừa Dụ bắt đầu dùng những lời đường mật để tiếp cận ta, và mẫu thân ta... người vẫn còn sống khỏe mạnh.

Một luồng khí nóng tràn ngập lồng ngực. Trời xanh có mắt! Ông trời đã cho ta một cơ hội để chuyển xoay càn khôn. Những huyết hận, những oan ức của kiếp trước, ta sẽ bắt bọn họ phải trả lại cả vốn lẫn lời.

"Mẫu thân... mẫu thân hiện đang ở đâu?" – Ta hỏi, lòng nôn nóng muốn thấy người ngay lập tức.

"Phu nhân đang ở sảnh chính trù tính cho yến tiệc sắp tới của Thừa tướng phủ ạ."

Ta không kịp mang hài, cứ thế chân trần chạy thẳng ra ngoài. Gió xuân lướt qua làn da, cảm giác thật chân thực đến từng lỗ chân lông. Ta băng qua dãy hành lang dài, đi qua những khóm mẫu đơn đang chớm nở, tiếng chim hót líu lo như đang reo mừng sự hồi sinh của đích nữ Thẩm gia.

Tại sảnh chính, một người phụ nữ trung niên với khí chất đoan trang, dịu dàng đang ngồi lật xem sổ sách. Đó là mẫu thân ta – Lâm thị. Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy, nước mắt ta trào ra như đê vỡ.

"Mẫu thân!" – Ta lao vào lòng bà, ôm chặt lấy như sợ rằng nếu buông tay, bà sẽ lại tan biến vào hư vô.

Lâm thị giật mình, vội buông sổ sách xuống, vuốt ve lưng ta đầy âu yếm: "Hi nhi, con sao thế này? Lớn tướng rồi mà còn nhõng nhẽo như đứa trẻ thế? Lại còn không đi hài, lỡ nhiễm phong hàn thì phải làm sao?"

Hơi ấm từ cơ thể bà, mùi hương trầm thảo mộc thanh khiết trên y phục bà khiến trái tim khô héo của ta như được tưới mát bởi cam lộ. Ta nức nở trong lòng bà, cảm nhận rõ rệt nhịp đập của sự sống. Mẫu thân vẫn còn đây, bà vẫn chưa bị mẹ con Thẩm Nhược Tuyết hãm hại.

"Con chỉ là... bỗng dưng rất nhớ người." – Ta nghẹn ngào nói, đôi mắt lấp lánh sự kiên định đến cực điểm.

Kiếp này, ta sẽ không để bất kỳ ai tổn hại đến một sợi tóc của người nữa. Thẩm phủ này, Tiêu Thừa Dụ kia... những kẻ mang danh người thân nhưng tâm địa sói lang, hãy đợi đấy. Thẩm Nhược Hi ta đã trở về từ địa ngục, và lần này, người phải xuống hoàng tuyền chính là các người.

Ta khẽ lau nước mắt, rời khỏi vòng tay mẫu thân, ngồi xuống ngay ngắn. Ánh mắt ta lướt qua đống sổ sách trên bàn, khẽ mỉm cười lạnh lẽo. Yến tiệc sắp tới sao? Đó chính là nơi Thẩm Nhược Tuyết dùng bộ mặt "trà xanh" để lấy lòng phụ thân và quyến rũ Nhị hoàng tử.

Nhưng lần này, ta sẽ khiến cho màn kịch của ả trở thành một trò cười ô nhục cho cả kinh thành.

"Mẫu thân, yến tiệc lần này, để con giúp người một tay nhé." – Ta nhẹ nhàng lên tiếng, thanh âm dịu dàng nhưng ẩn chứa một sức mạnh sát phạt đáng sợ.

Lâm thị nhìn ta, thoáng chút ngạc nhiên vì sự thay đổi đột ngột trong thần thái của nữ nhi, nhưng bà vẫn mỉm cười gật đầu: "Được, Hi nhi của ta đã trưởng thành rồi, biết lo lắng cho mẫu thân là điều tốt nhất."

Ta nhìn ra ngoài hiên, nơi khói bếp từ phía hậu viện đang lờ mờ bay lên trong ráng chiều. Tiếng gà gáy, tiếng nô tỳ đi lại bận rộn, tất cả những điều mộc mạc ấy đối với ta lúc này quý giá hơn vạn lượng vàng ròng. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và ta nhất định sẽ thắng, bởi ta không còn là quân cờ ngu ngơ của kiếp trước nữa.

Chương 1