Chương 2

2.
Trong khuê phòng thoang thoảng mùi trầm hương dịu nhẹ, nhưng đối với một kẻ đã từng trải qua cái chết như ta, mùi hương ấy lại nồng nặc một tử khí âm u. Ta ngồi bên cạnh mẫu thân, đôi mắt lướt qua lư hương bằng đồng thau chạm trổ hoa sen đang tỏa khói nghi ngút. Kiếp trước, chính vì sự hiền hậu và tin người của mẫu thân, cộng thêm sự ngu muội của ta, mà chúng ta đã rước sói vào nhà, coi độc dược là linh đan.

"Mẫu thân, lư hương này là từ đâu mà có?" – Ta khẽ hỏi, ngón tay nhẹ nhàng vân vê tà áo lụa.

Lâm thị mỉm cười, ánh mắt hiền từ nhìn ta: "Là Nhị nương của con sai người mang tới. Muội ấy nói đây là loại trầm hương thượng hạng giúp an thần, thấy ta dạo này sắc mặt không tốt nên đặc biệt quan tâm."

Ta cười lạnh trong lòng. An thần sao? Đây chính là "Mạn Đà La" trộn lẫn với xạ hương cực nặng, nếu ngửi lâu ngày sẽ khiến cơ thể suy nhược, tinh thần bấn loạn, cuối cùng là tâm kiệt mà chết mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Diệp thị thật đúng là có tâm cơ thâm độc, hạ độc thủ ngay dưới mắt ta một cách vô thanh vô tức.

"Thanh Trúc, mang lư hương này ra ngoài đổ đi, sau này không cần thắp loại hương này trong phòng mẫu thân nữa." – Ta nhàn nhạt ra lệnh, thanh âm không lớn nhưng đầy uy lực.

Lâm thị ngạc nhiên: "Hi nhi, con sao vậy? Đó là tâm ý của Nhị nương..."

"Mẫu thân," – Ta nắm lấy đôi bàn tay gầy yếu của bà, nhìn thẳng vào mắt bà với sự kiên định chưa từng có – "Tâm ý của người khác có khi là mật ngọt, cũng có khi là thạch tín. Sau này, phàm là đồ từ viện của Nhị nương đưa sang, người nhất định phải để con kiểm tra trước. Con không muốn mất người thêm một lần nào nữa."

Dù mẫu thân chưa hiểu hết ẩn ý trong lời nói của ta, nhưng thấy thần thái của ta khác lạ, bà cũng im lặng gật đầu. Đúng lúc đó, Thúy Nhi – một nha hoàn vốn thuộc quyền quản lý của viện ta nhưng thực chất là tai mắt của Diệp thị – bưng một bát canh hạt sen tiến vào.

"Tiểu thư, phu nhân, canh hạt sen đã nấu xong, mời hai vị dùng cho nóng ạ." – Thúy Nhi cúi đầu, giọng nói có phần run rẩy khi chạm phải ánh mắt sắc lẹm của ta.

Ta đứng dậy, chậm rãi bước tới trước mặt ả. Kiếp trước, chính ả là kẻ đã đánh tráo thuốc của mẫu thân, khiến bệnh tình của người trầm trọng hơn. Ta đưa tay bưng lấy bát canh, cảm nhận hơi nóng phả vào mặt, rồi bất ngờ buông tay.

"Xoảng!"

Bát sứ vỡ tan tành dưới sàn gạch, nước canh văng tung tóe lên đôi hài thêu của Thúy Nhi. ả kinh hãi quỳ sụp xuống, lắp bắp: "Tiểu thư bớt giận, nô tỳ đáng chết, là nô tỳ sơ ý..."

"Ngươi đúng là đáng chết." – Ta lạnh lùng ngắt lời ả – "Ai cho phép ngươi tự ý nấu canh mang lên đây khi chưa có sự đồng ý của Thanh Trúc? Trong bát canh này, ngươi đã thêm vào thứ gì?"

Thúy Nhi mặt cắt không còn giọt máu, dập đầu lia lịa: "Nô tỳ không dám, nô tỳ chỉ là muốn tận tâm phục vụ phu nhân và tiểu thư..."

"Tận tâm phục vụ hay là tận tâm tìm đường chết?" – Ta quay sang Thanh Trúc – "Mang ả ra ngoài sân, vạt miệng hai mươi cái, sau đó bán cho nha môn làm nô tỳ khổ sai. Thẩm phủ không chứa chấp loại nô tỳ tâm thuật bất chính."

Lâm thị hốt hoảng: "Hi nhi, chuyện này có phần hơi nặng tay chăng?"

"Mẫu thân, người chính là quá lương thiện nên bọn chúng mới dám trèo lên đầu cưỡi cổ. Hôm nay con không giết gà dọa khỉ, thì ngày mai cả cái Thẩm phủ này sẽ không còn ai coi Đích mẫu là chủ nhân nữa." – Ta trấn an mẫu thân, ánh mắt lại hướng về phía ngoài sân, nơi tiếng tát tai chát chúa và tiếng khóc lóc của Thúy Nhi vang lên.

Thanh trừng một nha hoàn nhỏ nhoi chỉ là bước đầu tiên. Ta biết, Diệp thị và Thẩm Nhược Tuyết chắc chắn sẽ sớm nhận được tin tức. Bọn họ sẽ kinh ngạc, sẽ lo sợ trước sự thay đổi của ta. Nhưng đó mới là điều ta muốn. Ta muốn bọn họ phải sống trong sự bất an, giống như cách ta đã từng thoi thóp trong lãnh cung năm ấy.

Chiều muộn, ta ngồi bên khung cửa sổ, tay thêu dở đóa mẫu đơn đỏ thắm. Tiếng gà gáy chiều vọng lại từ phía xa, mùi khói bếp nồng nàn lan tỏa trong không gian. Cảnh tượng bình dị này khiến lòng ta dịu lại đôi chút. Ta hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị cay nồng của sương đêm đang xuống.

Vận mệnh đã xoay chuyển, lưỡi hái của tử thần đã được ta bẻ gãy một nhịp. Bước tiếp theo, tại yến tiệc sinh thần của phụ thân, ta sẽ cho Thẩm Nhược Tuyết nếm mùi vị của sự nhục nhã, thứ mà ả hằng khao khát dùng để hãm hại ta.

Màn đêm buông xuống, che khuất những âm mưu đang rình rập trong bóng tối, nhưng không thể che khuất được ánh hàn quang trong đôi mắt của kẻ đã trở về từ cõi chết. Thẩm Nhược Hi ta, tuyệt đối không lùi bước.

3.
Tiết trời tháng ba, gió xuân hây hẩy mang theo hơi thở nồng nàn của trăm hoa đua nở. Thừa tướng phủ hôm nay đèn kết hoa giăng, rộn ràng tiếng tơ trúc chúc tụng sinh thần của phụ thân ta – Thẩm Hoài An. Khắp kinh thành, quan viên quyền quý đều tề tựu đông đủ, ai nấy đều muốn nhân cơ hội này để lấy lòng vị Thừa tướng đương triều đang nắm giữ quyền sinh quyền sát.

Ta ngồi trước gương đồng, mặc cho Thanh Trúc tỉ mỉ chải chuốt mái tóc đen nhánh như gỗ mun. Hôm nay, ta chọn một bộ nguyệt bạch sắc lưu tiên quần, thêu vân mây ẩn hiện bằng chỉ bạc. Không quá lộng lẫy, nhưng lại toát lên vẻ thanh tao, thoát tục như tiên tử giữa chốn hồng trần. So với vẻ diễm lệ, phô trương thường thấy của các tiểu thư khuê các, ta lại chọn sự tĩnh lặng của đầm sen đêm trăng.

"Tiểu thư, người thật đẹp." – Thanh Trúc khẽ thốt lên, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.

"Vẻ đẹp chỉ là lớp vỏ ngoài, Thanh Trúc ạ. Thứ bảo vệ được chúng ta chính là sự tỉnh táo trong đôi mắt này." – Ta nhàn nhạt đáp, ánh mắt phản chiếu trong gương đồng sắc lạnh như băng.

Kiếp trước, tại buổi yến tiệc này, Thẩm Nhược Tuyết đã cố tình sai người làm bẩn bộ lễ phục của ta, khiến ta phải ra mắt quan khách trong bộ dạng chắp vá, lúng túng. Không những thế, ả còn dùng điệu múa "Kinh Hồng" trứ danh để chiếm trọn hào quang, khiến ta – đích nữ chân chính – trở thành cái bóng mờ nhạt, vụng về trước mắt mọi người. Nhưng kiếp này, vở kịch ấy sẽ đổi vai.

Ta bước ra sảnh chính, nơi yến tiệc đang diễn ra vô cùng náo nhiệt. Phía trên cao, phụ thân ta ngồi chễm chệ, nụ cười đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt trung niên uy nghiêm. Bên cạnh người là mẫu thân ta, Lâm thị, đoan trang dịu dàng. Tuy nhiên, vị trí ngay dưới đó lại là Diệp thị – nhị nương của ta. Bà ta ăn vận lộng lẫy, thỉnh thoảng lại liếc nhìn mẫu thân ta bằng ánh mắt đầy khiêu khích.

"Đích nữ Nhược Hi, tham kiến phụ thân, chúc phụ thân phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn." – Ta hành lễ ung dung, phong thái thư thái khiến không ít quan khách phải trầm trồ khen ngợi.

Thẩm Hoài An gật đầu hài lòng: "Hi nhi miễn lễ, mau ngồi xuống bên cạnh mẫu thân con."

Vừa ngồi xuống, ta đã cảm nhận được một ánh mắt thiêu đốt từ phía đối diện. Thẩm Nhược Tuyết hôm nay diện bộ y phục màu thạch lựu rực rỡ, trang điểm đậm đà, đôi mắt phượng khẽ nheo lại khi thấy ta xuất hiện một cách hoàn mỹ. Ả khẽ đứng dậy, giọng nói nũng nịu vang lên:

"Phụ thân, hôm nay là ngày vui của người, Nhược Tuyết có chuẩn bị một bức họa 'Bách Điểu Triều Phượng' để dâng tặng người. Nhưng muội muội thiết nghĩ, tỷ tỷ vốn là tài nữ đệ nhất kinh thành, chắc chắn lễ vật của tỷ tỷ sẽ còn xuất chúng hơn muội nhiều."

Ả vừa dứt lời, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ta. Đây chính là cái bẫy quen thuộc: tâng bốc ta lên cao để lát nữa khiến ta ngã thật đau. ả biết rõ kiếp trước ta vì lo cho sức khỏe của mẫu thân mà xao nhãng việc luyện vẽ, bức tranh ta chuẩn bị vốn dĩ rất tầm thường, lại còn bị ả sai người bôi bẩn mực tàu.

"Nhược Tuyết muội muội quá khen rồi." – Ta khẽ mỉm cười, điềm tĩnh đáp trả – "Tâm ý của muội muội quý giá như thế, ta làm sao dám tranh công? Chỉ là, ta nghe nói để hoàn thành bức 'Bách Điểu Triều Phượng' này, muội muội đã phải thức đêm nhiều ngày, tâm huyết thật đáng trân trọng."

Thẩm Nhược Tuyết đắc thắng, ra hiệu cho nha hoàn mang bức tranh ra. Khi cuộn tranh mở ra, một tiếng ồ kinh ngạc vang lên. Trăm loài chim rực rỡ đang chầu quanh phượng hoàng, đường nét tinh xảo, màu sắc sống động. Thẩm Hoài An cười vang, không tiếc lời khen ngợi.

Thế nhưng, ta chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra điểm bất thường. Ta đứng dậy, bước lại gần bức tranh, vẻ mặt đầy thán phục nhưng lời nói lại mang theo dao găm:

"Quả là tuyệt tác! Nhưng muội muội ơi, có một điểm ta thắc mắc. Tại sao phượng hoàng giữa bức tranh này... lại thiếu mất một con mắt? Lẽ nào muội muội cố ý 'họa long điểm nhãn', chờ đến lúc này mới hoàn thiện để tặng phụ thân sự bất ngờ sao?"

Cả sảnh đường bỗng chốc im bặt. Thẩm Hoài An nhíu mày nhìn kỹ lại. Quả nhiên, phượng hoàng kiêu hãnh kia chỉ có một hốc mắt trống rỗng. Thẩm Nhược Tuyết mặt cắt không còn giọt máu, ả lắp bắp:

"Không... không thể nào! Lúc nãy muội kiểm tra vẫn còn..."

"Hay là," – Ta hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng – "Có kẻ tiểu nhân nào đó ghen tị với tài năng của muội muội nên đã lén lút phá hoại? Thật là to gan lớn mật, dám làm càn ngay trong yến tiệc sinh thần của phụ thân!"

Ta quay sang phụ thân, quỳ xuống khẩn khoản: "Phụ thân, xin người hãy tra xét rõ việc này. Lễ vật dâng lên người bị khiếm khuyết chính là điềm không lành. Nhược Tuyết muội muội dẫu vô tâm nhưng kẻ đứng sau chắc chắn có mưu đồ bất chính."

Lúc này, Diệp thị ngồi bên cạnh cũng bắt đầu bồn chồn. Thực tế, chính ta đã sai Thanh Trúc dùng một loại bột hóa học đặc biệt bôi lên mắt phượng hoàng vào tối qua. Loại bột này khi gặp nhiệt độ của nến trong sảnh tiệc sẽ từ từ biến mất. Thẩm Nhược Tuyết càng thanh minh, lại càng giống như đang che đậy sự cẩu thả của mình.

"Đủ rồi!" – Thẩm Hoài An đập bàn, cơn giận lôi đình hiện rõ – "Ngày vui của ta mà các người làm ăn thế này sao? Nhược Tuyết, lui xuống cho ta!"

Thẩm Nhược Tuyết uất ức đến phát khóc, ả nhìn ta bằng ánh mắt hận thù tột độ. Ta vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, quay về chỗ ngồi. Nhưng cuộc chơi chưa dừng lại ở đó.

"Phụ thân bớt giận," – Ta nhẹ nhàng lên tiếng – "Để tạ lỗi thay muội muội, Nhược Hi có chuẩn bị một màn biểu diễn nhỏ. Không phải họa tranh, cũng không phải múa hát, mà là thuật 'Thêu mù' gia truyền của mẫu gia Lâm thị đã thất truyền bấy lâu."

Ta ra hiệu cho Thanh Trúc mang ra một khung thêu và một dải lụa đen. Trước sự chứng kiến của hàng trăm quan khách, ta dùng dải lụa bịt chặt đôi mắt mình. Tiếng bàn tán xôn xao nổi lên, ngay cả Thẩm Hoài An cũng tò mò đứng dậy.

Đôi bàn tay ta thoăn thoắt đưa kim. Từng đường kim mũi chỉ chuẩn xác đến đáng sợ. Ta không dùng mắt để nhìn, mà dùng tâm để cảm nhận sợi chỉ. Kiếp trước trong lãnh cung, để đổi lấy một miếng cơm manh áo, ta đã phải thêu thùa trong bóng tối suốt mười năm ròng rã. Nỗi đau ấy, kỹ năng ấy, nay đã trở thành vũ khí sắc bén nhất của ta.

Chỉ sau một nén hương, dải lụa được tháo ra. Trên khung thêu là một đóa mẫu đơn đỏ thắm, sống động như thật, từng cánh hoa mềm mại, sương sớm đọng trên lá long lanh như hạt ngọc. Điều kỳ diệu nhất là bức thêu này có hai mặt hoàn toàn giống nhau, không thấy một sợi chỉ thừa.

"Tuyệt! Thật là tuyệt kỹ thiên hạ!" – Một vị đại thần thốt lên kinh ngạc.

Thẩm Hoài An cười rạng rỡ, vẻ mặt hãnh diện tột cùng: "Tốt lắm! Hi nhi quả không hổ danh là Đích nữ của Thẩm gia. Màn biểu diễn này mới thật sự là món quà ý nghĩa nhất dành cho ta."

Ta liếc nhìn Thẩm Nhược Tuyết đang đứng trong góc tối, gương mặt ả vặn vẹo vì đố kỵ và nhục nhã. Màn "vả mặt" này chỉ là món khai vị cho chuỗi ngày địa ngục của mẹ con ả sắp tới.

Yến tiệc kết thúc trong sự tán dương dành riêng cho ta. Ta dìu mẫu thân trở về viện, khói bếp từ hậu viện vẫn bay lên nhè nhẹ, tiếng gà gáy thưa thớt báo hiệu đêm đã về khuya. Ta biết, kể từ ngày hôm nay, vị thế của ta trong phủ đã hoàn toàn thay đổi. Phượng hoàng chân chính đã tung cánh, còn lũ sẻ sành hèn mọn kia, hãy chuẩn bị tinh thần để nhận lấy quả báo.

Chương 2
adsVuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!
(Một tab quảng cáo sẽ được mở ra)