Chương 3

4.
Sau dư âm của yến tiệc sinh thần, danh tiếng của Đích nữ Thừa tướng phủ như đóa mẫu đơn nở rộ sau đêm mưa, hương thơm lan tỏa khắp kinh thành. Phụ thân ta, Thẩm Hoài An, vốn là kẻ trọng danh lợi, nay thấy ta mang lại thể diện cho gia tộc thì thái độ đối với ta cũng ôn hòa hơn hẳn. Thế nhưng, ta biết rõ, sự sủng ái của người chưa bao giờ là vô điều kiện.

Sáng sớm hôm nay, khi ta đang cùng mẫu thân dùng điểm tâm, quản gia đã tới truyền lời, báo phụ thân muốn gặp ta tại thư phòng. Ta khẽ đặt chén trà thanh khiết xuống, nụ cười nhàn nhạt hiện trên môi. Cuối cùng, thời điểm này cũng tới.

Tại thư phòng phảng phất mùi mực tàu và gỗ đàn hương, Thẩm Hoài An đang chấp tay đứng bên cửa sổ, dáng vẻ trầm tư. Thấy ta bước vào, người quay lại, ánh mắt chứa đựng sự tính toán thâm sâu của một vị lão thần trên chính trường.

"Hi nhi, ngồi đi." – Người lên tiếng, giọng nói mang theo uy nghiêm vốn có. "Hôm qua con thể hiện rất tốt. Nhị hoàng tử – Tiêu Thừa Dụ điện hạ sau khi xem màn thêu của con đã vô cùng tán thưởng. Điện hạ đã có ý muốn cùng Thẩm gia chúng ta kết thành thông gia, sắc phong con làm Nhị hoàng tử phi."

Nghe đến cái tên "Tiêu Thừa Dụ", lồng ngực ta bỗng chốc nhói lên một cơn đau âm ỉ. Hình ảnh hắn cầm chén độc tửu, lạnh lùng nhìn ta chết trong lãnh cung kiếp trước hiện về rõ mồn một. Ta hít một hơi thật sâu, nén lại sự căm hận đang chực trào dâng, đôi mắt bình thản nhìn thẳng vào phụ thân.

"Phụ thân, Nhị hoàng tử điện hạ thiên tư thông tuệ, dã tâm bừng bừng, quả thực là rồng trong loài người. Nhưng Nhược Hi tự thấy bản thân hèn mọn, không gánh nổi trọng trách Hoàng tử phi, càng không muốn dấn thân vào chốn hoàng cung đầy rẫy mưu mô ấy."

Thẩm Hoài An sững người, đôi mày ngài nhíu chặt lại: "Con nói cái gì? Kết hôn với Hoàng tử là vinh dự mà bao tiểu thư khuê các mơ ước không được. Hơn nữa, nếu con trở thành Hoàng tử phi, vị thế của Thẩm gia ta trong triều sẽ càng thêm vững chắc. Đây là chuyện hệ trọng, không phải lúc để con nhõng nhẽo."

"Phụ thân, Nhược Hi không hề nhõng nhẽo." – Ta đứng dậy, giọng nói đanh thép, rõ ràng từng chữ. "Người là Thừa tướng đương triều, dưới một người trên vạn người. Việc kết giao với Hoàng tử vào lúc này chính là tự đặt mình lên đầu sóng ngọn gió. Các vị hoàng tử khác sẽ nhìn Thẩm gia thế nào? Bệ hạ đang độ sung sức, người có thực sự muốn thấy Thừa tướng phủ sớm chọn phe cánh hay không?"

Thẩm Hoài An hơi khựng lại, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc trước tư duy nhạy bén của ta. Ta bồi thêm một nhát dao chí mạng vào lòng tham của người:

"Nhị hoàng tử bề ngoài nho nhã, nhưng bên trong lại nuôi dưỡng dã tâm không nhỏ. Nếu người gả con cho hắn, nghĩa là Thẩm gia đã hoàn toàn bị trói buộc vào con thuyền của hắn. Thắng thì không nói, nhưng nếu bại... cả Thẩm tộc sẽ vạn kiếp bất phục. Con từ hôn, không chỉ vì bản thân, mà còn vì sự an nguy của cả gia tộc."

Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng nha hoàn thông báo: "Khởi bẩm Thừa tướng, Nhị hoàng tử điện hạ giá lâm."

Một bóng dáng thanh tú trong bộ y phục thêu mãng xà vàng kim bước vào. Tiêu Thừa Dụ vẫn như kiếp trước, gương mặt tuấn tú với nụ cười ấm áp như gió xuân, nhưng trong mắt ta, đó chỉ là lớp mặt nạ của một con quỷ dữ. Hắn nhìn thấy ta, ánh mắt thoáng qua một tia chiếm hữu.

"Thẩm Thừa tướng, Nhược Hi tiểu thư, xem ra bản vương đến không đúng lúc?" – Hắn khẽ mỉm cười, phong thái ung dung tự tại.

Thẩm Hoài An lúng túng định hành lễ thì ta đã nhanh chóng bước lên phía trước, hành lễ một cách xa cách nhưng vô cùng chuẩn mực: "Thần nữ tham kiến Nhị hoàng tử điện hạ. Thần nữ vừa đang thỉnh cầu phụ thân cho phép từ hôn, mong điện hạ thứ lỗi vì sự đường đột này."

Nụ cười trên môi Tiêu Thừa Dụ cứng lại. Hắn dường như không tin vào tai mình: "Nhược Hi, nàng nói gì? Từ hôn sao? Lẽ nào nàng có điều gì không hài lòng về bản vương?"

"Điện hạ cao quý, Nhược Hi chỉ là một nữ tử tầm thường, chỉ mong tìm được một phu quân bình phàm, cùng nhau trải qua những ngày tháng khói bếp bình dị, không tranh với đời. Điện hạ là chí hướng ở thiên hạ, Nhược Hi không dám làm gánh nặng cho người." – Ta đáp, giọng điệu kiên định đến mức tuyệt tình.

Thẩm Hoài An đứng bên cạnh, mặt mày tái mét vì sợ đắc tội với Hoàng tử, nhưng trước sự cứng cỏi của ta và những lý lẽ về phe cánh lúc nãy, người bỗng chốc im lặng không dám lên tiếng ép buộc.

Tiêu Thừa Dụ nhìn sâu vào mắt ta, ánh mắt hắn từ kinh ngạc chuyển sang lạnh lẽo, rồi lại hiện lên một sự hứng thú kỳ lạ. Hắn cười khẩy: "Thật không ngờ, tiểu thư Thẩm gia lại có tính cách thú vị đến vậy. Được, nếu nàng đã nói vậy, bản vương sẽ không ép buộc ngay lúc này. Nhưng Nhược Hi, hãy nhớ lấy, thứ mà Tiêu Thừa Dụ ta muốn, chưa bao giờ có chuyện không đạt được."

Hắn xoay người bước đi, tà áo thêu mãng xà lướt qua sàn gỗ tạo nên tiếng sột soạt lạnh lùng. Ta đứng lặng trong thư phòng, cảm nhận mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Ta biết, từ giây phút này, ta đã chính thức đối đầu với kẻ thù lớn nhất đời mình. Nhưng ta không sợ. Ta đã từng chết một lần, còn gì để mất đâu?

Ta quay sang nhìn phụ thân, người vẫn chưa hết bàng hoàng: "Phụ thân, từ hôm nay, xin người hãy để con tự quyết định hôn sự của mình. Con hứa sẽ mang lại cho Thẩm gia một chỗ dựa vững chắc hơn cả Nhị hoàng tử."

Bóng chiều tà đổ xuống thư phòng, khói hương trầm vẫn bay lên nhạt nhòa. Ta biết, bước đi này tuy mạo hiểm nhưng đã chặt đứt sợi dây duyên nghiệt đầu tiên. Phượng hoàng muốn niết bàn, trước hết phải dám tự thiêu rụi cái lồng vàng giả tạo.

5.
Sau lần cự tuyệt Nhị hoàng tử tại thư phòng, không khí trong Thẩm phủ tựa như mặt hồ trước cơn bão, yên tĩnh đến mức áp lực. Phụ thân nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp, vừa có phần kiêng dè trí tuệ của ta, vừa không cam lòng trước miếng mồi ngon mang tên "thông gia hoàng tộc". Còn Thẩm Nhược Tuyết, ả dường như thu mình lại, nhưng ta biết rõ, dưới lớp vỏ ngoan hiền ấy là những âm mưu đang sục sôi như nham thạch.

Tiết trời chuyển sang cuối xuân, Hoàng gia tổ chức cuộc săn bắn thường niên tại Tây Sơn liệp trường. Đây không chỉ là nơi các hoàng tử phô diễn võ nghệ, mà còn là bàn cờ chính trị của các đại thần kinh thành. Ta dìu mẫu thân lên kiệu, lòng đã có những toan tính riêng. Kiếp trước, tại nơi rừng sâu nước độc này, ta từng bị kẻ gian hãm hại ngã ngựa, khiến danh tiết hoen ố, buộc phải gả cho Tiêu Thừa Dụ để cầu sự vẹn toàn. Kiếp này, ta muốn biến nơi đây thành bàn đạp để tiếp cận người đàn ông quyền lực nhất thiên hạ – Nhiếp Chính vương Tiêu Diệc Thần.

Tây Sơn liệp trường sừng sững giữa mây ngàn, tiếng tù và vang vọng khắp các thung lũng. Giữa đám đông rộn ràng, ta liếc nhìn phía đài cao. Một bóng dáng mặc hắc y thêu kim long bốn móng, ngồi lặng lẽ như một pho tượng tạc từ băng tuyết. Đó chính là Tiêu Diệc Thần, vị hoàng thúc của đương kim hoàng đế, người nắm trong tay binh quyền, tính tình lãnh đạm, sát phạt quyết đoán khiến vạn dân bái phục.

"Nhược Hi tỷ tỷ, nghe nói tỷ vốn không giỏi cưỡi ngựa, hay là cứ ở lại doanh trại bầu bạn với mẫu thân, kẻo lại xảy ra bất trắc." – Thẩm Nhược Tuyết tiến lại gần, giọng điệu quan tâm nhưng ánh mắt lại lấp lánh ý cười hiểm độc.

Ta khẽ nhếch môi, lướt qua ả để tiến về phía chuồng ngựa: "Muội muội đa nghi rồi. Cỏ cây Tây Sơn tuy rậm rạp, nhưng cũng không đáng sợ bằng lòng người khó đoán. Ta đi một chút rồi về."

Ta chọn một con hắc mã có vẻ ngoài hung dữ, dứt khoát leo lên lưng ngựa trước sự kinh ngạc của quan khách. Ta không đi sâu vào vùng trung tâm đầy rẫy thú dữ, mà rẽ lối men theo con suối nhỏ về phía rừng tùng – nơi ta biết Tiêu Diệc Thần thường lui tới để tìm sự thanh tịnh.

Tiếng vó ngựa lạch cạch trên thảm lá khô. Bất chợt, một mũi tên xé gió từ bụi rậm lao thẳng về phía ta. Ta nghiêng người, mũi tên sượt qua vai áo, cắm phập vào thân cây cổ thụ. Ngay sau đó, ba kẻ bịt mặt cầm đoản kiếm lao ra, sát khí đằng đằng.

Ta không hề hoảng loạn. Ta rút con dao găm giấu trong ủng, ghì chặt cương ngựa. Một kẻ lao tới, ta dùng đà ngựa đá văng hắn, đồng thời lộn người xuống đất, đâm một nhát chí mạng vào bắp đùi kẻ thứ hai. Thế nhưng, kẻ thứ ba lại là một cao thủ, hắn vung kiếm chém tới, ta lùi lại, lưng chạm vào vách đá lạnh lẽo.

Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm chỉ còn cách cổ ta một gang tay, một tiếng "vút" lạnh lùng vang lên. Một chiếc lá tùng nhỏ xíu, mang theo kình lực kinh người, xuyên thủng cổ tay kẻ thích khách. Thanh kiếm rơi keng xuống đất.

"Bản vương chưa từng thấy nữ tử nào đối diện với tử thần mà mắt không chớp một cái như tiểu thư."

Một thanh âm trầm thấp, mang theo khí lạnh thấu xương vang lên từ phía tán cây đại thụ. Tiêu Diệc Thần từ từ bước ra, đôi mắt thâm trầm như đầm nước sâu, nhìn xoáy vào ta như muốn nhìn thấu tâm can.

Ta hít một hơi thật sâu, thu lại dao găm, cúi người hành lễ: "Thần nữ Thẩm Nhược Hi, tham kiến Nhiếp Chính vương điện hạ. Đa tạ điện hạ cứu mạng."

Hắn tiến lại gần, mũi giày đen thẫm dẫm lên vệt máu của kẻ thích khách, thần thái ung dung như đang dạo chơi giữa vườn hoa: "Ngươi biết bản vương sẽ ở đây? Ngươi dùng tính mạng của mình để đặt cược cho một cuộc gặp gỡ, Thẩm tiểu thư, gan của ngươi thật không nhỏ."

Ta ngước mắt, nhìn thẳng vào đôi đồng tử lạnh lẽo ấy, nụ cười trên môi ta mang theo sự sắc sảo của kẻ đã từng đi qua địa ngục: "Điện hạ anh minh. Thần nữ không chỉ dùng mạng mình để gặp người, mà còn mang tới một món quà mà điện hạ chắc chắn sẽ hứng thú."

"Ồ?" – Tiêu Diệc Thần nhướng mày, bàn tay thon dài khẽ vân vê chuôi kiếm khảm ngọc – "Nói thử xem."

"Bản danh sách những kẻ đang ngầm cấu kết với quân địch phương Bắc, hiện đang nằm trong tay Nhị hoàng tử. Điện hạ muốn dẹp loạn vương triều, bảo vệ biên cương, chẳng lẽ không cần thứ này sao?"

Không khí bỗng chốc đông cứng. Tiêu Diệc Thần bước tới sát bên ta, hơi lạnh từ cơ thể hắn phả vào mặt ta, một bàn tay hắn bóp chặt lấy cằm ta, buộc ta phải đối diện với sát khí bừng bừng: "Ngươi lấy đâu ra thứ đó? Và tại sao bản vương phải tin một nữ nhi yếu đuối như ngươi?"

"Vì thần nữ và điện hạ có chung một mục tiêu: Khiến những kẻ tham tàn phải trả giá." – Ta đáp, giọng nói không chút run rẩy – "Nếu điện hạ không tin, mười ngày sau tại chùa Linh Sơn, thần nữ sẽ chứng minh lòng thành."

Hắn nhìn ta thật lâu, rồi đột ngột buông tay, bật cười một tiếng trầm đục: "Thú vị. Thẩm Nhược Hi, bản vương sẽ chờ xem màn kịch của ngươi. Nhưng nhớ lấy, nếu ngươi lừa gạt ta, kết cục của ngươi sẽ thê thảm hơn cái chết của những kẻ nằm đây gấp vạn lần."

Hắn xoay người, bóng hắc y biến mất nhanh như một cơn gió độc. Ta đứng lặng giữa rừng tùng, cảm nhận nhịp tim đang dần bình ổn lại. Gió chiều thổi qua, mang theo mùi khói bếp xa xăm từ doanh trại. Cuộc gặp gỡ này chính là nước cờ mạo hiểm nhất, nhưng cũng là nước cờ đưa ta thoát khỏi kiếp nạn của một quân cờ bị động. Tiêu Diệc Thần, vị Nhiếp Chính vương vạn người kính sợ, nay đã chính thức bước vào bàn cờ của Thẩm Nhược Hi ta.

6.
Trở về từ liệp trường, ta không vội vã đối đầu trực diện với Diệp thị hay muội muội Nhược Tuyết. Kẻ đi săn khôn ngoan nhất là kẻ biết nhẫn nại, chờ đợi con mồi tự bước vào cạm bẫy do chính mình giăng ra. Nhưng muốn xoay chuyển càn khôn, chỉ có trí tuệ thôi chưa đủ; ta cần tiền bạc để vận hành thông tin và cần những cánh tay đắc lực trung thành tuyệt đối.

Sáng sớm, sương mù còn bao phủ những mái ngói rêu phong của Thừa tướng phủ, ta thay một bộ nam trang giản dị bằng vải thô, tóc búi cao bằng trâm gỗ, lẳng lặng cùng Thanh Trúc lẻn ra cửa sau. Kinh thành buổi sớm mai rộn rã tiếng rao hàng, mùi bánh nướng thơm lừng hòa quyện trong làn khói bếp mỏng manh. Ta băng qua những con phố sầm uất, rẽ vào một con ngõ nhỏ nằm khuất sau khu chợ phía Đông – nơi tập trung những kẻ khốn cùng nhưng cũng là nơi che giấu nhiều kỳ nhân dị sĩ nhất.

Điểm dừng chân của ta là "Vân Y Phường", một cửa tiệm thêu thùa cũ nát, bảng hiệu đã phai màu theo năm tháng. Kiếp trước, nơi này sau này sẽ trở thành xưởng thêu lớn nhất thiên hạ dưới trướng của Nhị hoàng tử, là nguồn tài lực khổng lồ giúp hắn nuôi binh mã. Người nắm giữ linh hồn của phường thêu này là Minh Nguyệt – một nữ tử tài hoa nhưng bị chính gia đình chồng bạc đãi, ép vào đường cùng.

Bước vào tiệm, mùi vải ẩm mốc và tiếng ho khan của trẻ nhỏ xộc vào mũi. Một người phụ nữ gầy gò, đôi mắt thâm quầng nhưng ánh nhìn sắc sảo đang cặm cụi bên khung thêu. Thấy ta bước vào, nàng không ngẩng đầu, giọng khàn đặc:

"Vị công tử này, tiệm đã hết tơ lụa tốt, nếu muốn đặt hàng xin mời đi nơi khác."

"Ta không đến để mua vải, ta đến để mua lại cuộc đời của ngươi." – Ta bình thản ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã lung lay, đôi mắt nhìn thẳng vào đôi bàn tay chằng chịt vết chai sạn của nàng.

Minh Nguyệt khựng lại, ngước mắt nhìn ta, sự cảnh giác hiện rõ: "Công tử nói giỡn rồi. Một kẻ thân tàn ma dại như ta thì có gì để mua?"

Ta không nói lời thừa thãi, đặt lên bàn một túi bạc nặng trịch cùng một tờ khế ước. "Trong này là năm trăm lượng bạc. Ta muốn ngươi dùng số tiền này để khôi phục Vân Y Phường, thu nhận những nữ tử bị ruồng bỏ nhưng có tay nghề thêu thùa. Ta sẽ dạy ngươi kỹ thuật 'Thêu hai mặt' và 'Thêu ẩn vân' của Lâm gia. Ngược lại, nơi này sẽ trở thành trạm thu nhận tin tức của ta. Mọi lời đồn đại trong kinh thành, mọi giao dịch của các quan viên, ngươi phải báo cáo không sót một chữ."

Đôi bàn tay Minh Nguyệt run rẩy khi chạm vào túi bạc. Đây là hy vọng cuối cùng để nàng cứu lấy đứa con đang bạo bệnh và thoát khỏi gã chồng nghiện ngập. Nàng nhìn ta, dập đầu xuống nền đất bụi bặm:

"Nếu chủ tử có thể cứu mẹ con ta, Minh Nguyệt nguyện đem cái mạng này giao phó, vạn kiếp không phản."

"Tốt. Từ nay về sau, ngươi là Minh chưởng quầy của ta. Nhớ kỹ, ta cần một Vân Y Phường lộng lẫy nhất kinh thành để thu hút những phu nhân quyền quý, nhưng ta cũng cần một mạng lưới tình báo thâm sâu như vực thẳm." – Ta đỡ nàng dậy, thanh âm lạnh nhạt nhưng chứa đựng sức nặng của một lời thề.

Rời khỏi Vân Y Phường, ta lại ghé qua một tiệm thuốc nhỏ ở ngoại ô, bí mật mua lại một khoảnh đất hoang ven sông. Với kiến thức về nông nghiệp và y thuật tích lũy từ kiếp trước, ta bắt đầu trù tính việc trồng các loại dược liệu quý hiếm. Đất đai vốn dĩ chân chất, chỉ cần đổ mồ hôi, nó sẽ trả lại trái ngọt. Những hạt mầm thế lực đầu tiên đã được gieo xuống lớp đất nâu ẩm ướt của kinh thành.

Trở về Thẩm phủ khi nắng đã lên cao, khói bếp từ phía hậu viện bay lên nhạt nhòa. Ta nhìn những khóm mẫu đơn trong sân, tâm thế đã hoàn toàn khác biệt. Tiền bạc đang dần chảy vào túi, tai mắt đã được cài cắm khắp nơi. Tiêu Thừa Dụ, ngươi muốn dùng vinh hoa để trói buộc ta? Để xem, khi ta cắt đứt nguồn tài mạch của ngươi, ngươi sẽ lấy gì để tranh đoạt thiên hạ.

Bước chân ta ung dung qua dãy hành lang, mỗi nhịp đi đều vững chãi như bàn thạch. Phượng hoàng dẫu có niết bàn từ đống tro tàn, thì việc đầu tiên phải làm chính là xây dựng một tổ ấm kiên cố bằng thép lạnh, để không một cơn gió độc nào có thể lay chuyển được nữa

Chương 3