7.
Gió xuân tháng ba mang theo hơi ẩm của đất trời, thổi qua những tán cây cổ thụ trong Thừa tướng phủ, tạo nên những thanh âm rì rào như tiếng thì thầm của những âm mưu bị che giấu. Kể từ sau yến tiệc sinh thần, mẫu thân ta – Lâm thị đã lấy lại được quyền quản gia từ tay Diệp thị. Tuy nhiên, quyền lực trong phủ vốn dĩ như rễ cây đại thụ, chằng chịt và bám sâu qua nhiều năm tháng, không dễ gì một sớm một chiều có thể nhổ sạch.
Sáng hôm ấy, ta ngồi bên cửa sổ, tay lật giở những cuốn sổ cái dày cộp của trung đình. Khói từ lò sưởi nhỏ tỏa ra mùi hương thanh khiết của vỏ quýt khô, một thói quen mộc mạc mà ta mang về từ những ngày gian khổ ở kiếp trước. Ánh mắt ta dừng lại ở một khoản chi tiêu bất thường của hiệu thuốc gia đình – nơi vốn dĩ do Quản sự Lý, tâm phúc của Diệp thị cai quản.
"Thanh Trúc, mang cho ta bộ trâm ngọc màu xanh biếc mà phụ thân vừa ban tặng." – Ta khẽ ra lệnh, khóe môi hiện lên một nụ cười thâm trầm.
Ta biết rõ, Diệp thị vốn có tính đa nghi, lại thêm bà vú nuôi là Vương bà bà luôn bên cạnh hiến kế. Hai người này như hai cánh tay trái phải của Diệp thị, phối hợp vô cùng nhịp nhàng. Muốn chặt đứt quyền lực của bà ta, trước hết phải khiến hai cánh tay này tự tàn sát lẫn nhau.
Ta cầm bộ trâm ngọc, đi thẳng về phía Tây sương phòng – nơi Diệp thị đang nghỉ ngơi. Đi ngang qua vườn hoa, ta tình cờ gặp Vương bà bà đang chỉ huy nô tỳ dọn dẹp. Ta cố ý để rơi chiếc trâm ngọc xuống thảm cỏ xanh mướt, rồi vờ như không hay biết mà bước tiếp.
Chỉ một khắc sau, ta quay lại với vẻ mặt hốt hoảng, lớn tiếng hỏi han các nô tỳ về chiếc trâm mất tích. Đúng như dự đoán, Vương bà bà với bản tính tham lam đã giấu nhẹm chiếc trâm vào trong ống áo rộng của mình. Ta không vạch trần ngay, mà lặng lẽ đi tới thư phòng của phụ thân.
"Phụ thân, Nhược Hi có lỗi, đã làm mất bộ trâm ngọc quý giá người ban." – Ta quỳ xuống, đôi mắt long lanh nước như một nữ nhi yếu đuối đang sợ hãi.
Thẩm Hoài An đang phê duyệt công văn, nghe vậy liền nhíu mày: "Chỉ là một bộ trâm, mất thì thôi, sao phải hốt hoảng như vậy?"
"Nhưng... thần nữ nghe nói, bộ trâm đó là vật đính ước năm xưa của người và mẫu thân. Thần nữ sợ có kẻ tiểu nhân nhặt được rồi mang ra ngoài bán, làm tổn hại đến thanh danh của phủ." – Ta nức nở, lời nói vừa khéo chạm vào lòng tự trọng của một vị Thừa tướng.
Phụ thân lập tức hạ lệnh khám xét toàn phủ. Khi quân lính tiến vào viện của Diệp thị, không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ. Diệp thị đứng ra ngăn cản, sắc mặt xanh mét vì cho rằng ta đang cố ý làm nhục bà ta. Thế nhưng, dưới sự uy nghiêm của phụ thân, không ai dám kháng lệnh.
Đúng lúc quân lính sắp lục soát đến người của Vương bà bà, ta liếc nhìn Quản sự Lý đang đứng khúm núm ở góc sân. Ta đã sai người mật báo cho hắn rằng Vương bà bà đang giữ bằng chứng hắn tham ô hiệu thuốc để tống tiền hắn. Quản sự Lý vì lo sợ bị lộ chuyện tham ô, đã không ngần ngại "giúp" ta một tay.
Hắn giả vờ vấp ngã, xô mạnh vào Vương bà bà. Chiếc trâm ngọc xanh biếc từ ống áo bà ta rơi leng keng trên nền gạch đá, lấp lánh dưới ánh nắng chiều như một bằng chứng đanh thép nhất.
"Vương bà bà! Bà... sao bà dám?" – Diệp thị thốt lên kinh ngạc, không tin nổi người vú nuôi thân cận nhất lại phản bội mình.
Vương bà bà sợ hãi dập đầu, nhưng trong lúc cuống quýt, bà ta lại chỉ tay về phía Quản sự Lý: "Lão phu nhân, là Quản sự Lý đưa cho nô tỳ! Hắn nói muốn dùng cái này để lấy lòng nô tỳ, bảo nô tỳ giấu đi những khoản nợ ở hiệu thuốc!"
Quản sự Lý cũng không vừa, hắn lập tức gào lên: "Bà nói dối! Chính bà đã ép ta phải chia tiền tham ô, nếu không sẽ nói với phu nhân để đuổi cổ ta ra khỏi phủ!"
Hai kẻ tâm phúc của Diệp thị bắt đầu lôi ra những chuyện thâm cung bí sử, những khoản tiền mờ ám và cả những âm mưu hãm hại mẫu thân ta trong quá khứ. Diệp thị đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt vặn vẹo vì tức giận và nhục nhã. Bà ta không ngờ rằng, những kẻ mình tin tưởng nhất lại cắn xé nhau thảm thiết đến vậy.
Phụ thân đập mạnh tay xuống bàn đá, giọng nói lạnh lùng như băng: "Đủ rồi! Lôi cả hai ra ngoài, đánh năm mươi trượng rồi tống vào nha môn. Diệp thị, bà quản giáo người của mình thật tốt!"
Trận đấu trí kết thúc bằng tiếng kêu la thảm thiết của hai kẻ phản phúc. Diệp thị bị cấm túc trong viện, quyền lực bị tước bỏ hoàn toàn, chỉ còn lại một cái danh hư phận. Ta đứng bên cạnh mẫu thân, nhẹ nhàng dìu bà về viện.
Khói bếp từ phía hậu viện lại bay lên, mùi thơm của cháo gạo mới lan tỏa trong không gian. Ta nhìn đôi bàn tay mình, dù không dính máu nhưng đã nhuốm màu của sự toan tính. Ta biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng mỗi bước đi, ta lại càng vững chãi hơn. Những kẻ muốn làm tổn thương người thân của ta, ta sẽ khiến bọn chúng phải tự hủy diệt lẫn nhau.
Ánh trăng non treo trên đầu cành liễu, soi rõ lối đi về thanh tịnh. Ta hít một hơi sâu, cảm nhận vị ngọt của sự tự do đang dần hiện rõ. Phượng hoàng dẫu có dùng đến độc kế, cũng chỉ vì muốn bảo vệ mảnh đất bình yên dưới chân mình.
8.
Tiết trời tháng ba lất phất mưa phùn, đỉnh núi Linh Sơn quanh năm mây mù bao phủ, tiếng chuông chùa ngân vang xa xăm, gột rửa đi phần nào sự xô bồ của chốn kinh thành hoa lệ. Ta dìu mẫu thân bước lên những bậc đá rêu phong, mùi hương trầm thanh khiết quyện cùng vị thanh tân của sương sớm khiến lòng người thư thái. Thế nhưng, ẩn sau vẻ thanh tịnh ấy, một bàn cờ sinh t.ử đã được bày sẵn, chờ đợi con mồi tự bước vào.
"Hi nhi, dạo này con có vẻ tâm tư nặng nề, hôm nay chúng ta thành tâm lễ Phật, mong cầu một đời bình an là đủ rồi." – Mẫu thân vỗ nhẹ lên muôi bàn tay ta, ánh mắt hiền từ chan chứa tình thương.
"Mẫu thân yên tâm, con chỉ muốn cầu cho người bách niên giai lão, những kẻ muốn hại chúng ta đều sẽ phải trả giá." – Ta mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm như gió xuân nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.
Tại trai đường phía sau chùa, Tiêu Thừa Dụ đã chờ sẵn. Hắn vận một bộ thanh y nhã nhặn, tay cầm quạt giấy, ra vẻ một vị hoàng tử khiêm nhường, nho nhã. Thấy ta bước tới, hắn vội vàng đứng dậy, ánh mắt lấp lánh sự si mê giả tạo mà kiếp trước ta từng lầm tưởng là chân tình.
"Nhược Hi tiểu thư, không ngờ lại gặp nàng ở đây, quả là duyên phận thiên định." – Hắn khẽ cúi đầu, giọng nói trầm ấm như tiếng đàn tranh.
"Tham kiến Nhị hoàng tử điện hạ. Thần nữ cùng mẫu thân đến cầu phúc, không dám làm phiền nhã hứng của người." – Ta hành lễ xa cách, không chút gợn sóng.
Hắn không bỏ cuộc, lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp ngọc tinh xảo, tỏa ra mùi hương lạ kỳ: "Ta nghe nói dạo này nàng vất vả vì chuyện phủ đệ, đây là 'Tuyết Cơ Cao' quý giá từ Tây Vực, có tác dụng dưỡng nhan cực tốt, mong nàng nhận cho."
Ta nhìn chiếc hộp ngọc, lòng thầm cười lạnh. Kiếp trước, chính loại cao này đã khiến gương mặt ta bị hủy hoại, lở loét, khiến ta không còn mặt mũi nào nhìn ai, cuối cùng phải cam chịu sự sắp đặt của hắn. Hắn muốn dùng thứ này để khống chế ta thêm một lần nữa sao? Thật là nằm mộng giữa ban ngày.
Đúng lúc này, một bóng hắc y lướt qua tán tùng già bên cạnh điện thờ. Ta biết, Tiêu Diệc Thần đã tới. Ta khẽ hắng giọng, giả vờ vô ý làm rơi chiếc khăn tay xuống đất. Tiêu Thừa Dụ vội vàng cúi xuống nhặt, đúng lúc đó, một cơn gió lớn từ đâu ập tới, thổi bay chiếc hộp ngọc trên tay hắn rơi vào lư hương rực lửa giữa sân chùa.
"A!" – Hắn hốt hoảng lao tới định nhặt lại.
Nhưng đã quá muộn, chiếc hộp ngọc tiếp xúc với lửa nóng, dược chất bên trong bị kích phát, tỏa ra một làn khói tím nồng nặc. Ta nhanh chóng kéo mẫu thân lùi lại, dùng khăn tẩm nước che mũi. Tiêu Thừa Dụ vì đứng quá gần, bị làn khói độc ấy phả thẳng vào mặt.
Hắn gào lên đau đớn, hai tay ôm lấy khuôn mặt đang dần đỏ ửng và xuất hiện những vết bỏng rộp đáng sợ. Làn khói ấy không g.i.ế.t người ngay lập tức, nhưng nó sẽ khiến da thịt thối rữa, để lại những vết sẹo vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Đây chính là "món quà" mà hắn định dành cho ta, nay ta trả lại không thiếu một phân.
"Nhị hoàng tử! Người sao vậy?" – Ta giả vờ hốt hoảng kêu lên, thu hút sự chú ý của các tăng ni và quan khách đang có mặt tại chùa.
Tiếng huyên náo động đến cả đình nghỉ mát phía trên, nơi hoàng đế đang bí mật vi hành. Ngài bước xuống, nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn và đứa con trai vốn luôn giữ hình tượng thanh cao nay lại nằm lăn lộn dưới đất, mặt mũi biến dạng vì trúng độc thuốc của chính mình, long nhan lập tức đại biến.
"Tiêu Thừa Dụ! Ngươi mang thứ tà vật gì lên chốn thanh tịnh này?" – Tiếng quát của hoàng thượng như sấm bên tai.
Giữa lúc đó, Tiêu Diệc Thần từ bóng tối bước ra, thần thái hiên ngang, giọng nói lạnh lùng truyền khắp không gian: "Khởi bẩm hoàng huynh, thần đệ tình cờ phát hiện Nhị hoàng tử đang tàng trữ cấm dược từ Tây Vực, định dùng để hãm hại nữ tử nhà lành. Hành động này không chỉ trái đạo lý mà còn bôi nhọ thanh danh hoàng tộc."
Hoàng đế nhìn con trai bằng ánh mắt thất vọng tột cùng. Một hoàng tử mang theo độc dược dưỡng nhan nhưng thực chất là tà thuật hủy dung, lại còn bị bắt quả tang ngay tại chùa Linh Sơn, đây là nỗi nhục không thể rửa sạch.
Tiêu Thừa Dụ bị lính canh lôi đi trong sự nhục nhã, gương mặt hắn đã bắt đầu rớm máu. Hắn nhìn ta bằng ánh mắt vặn vẹo, oán hận, nhưng ta chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn hắn trôi dần vào bóng tối. Vết sẹo trên mặt hắn sẽ là lời nhắc nhở vĩnh viễn về những nợ máu mà hắn đã gây ra cho ta ở kiếp trước.
Khi mọi người đã tản đi, Tiêu Diệc Thần bước lại gần ta, đôi mắt thâm trầm như chứa cả bầu trời đêm: "Thẩm tiểu thư, vở kịch này nàng diễn rất tốt. Nhưng hãy nhớ, chơi với lửa có ngày c.h.ế.t cháy."
"Đa tạ điện hạ đã tương trợ. Nhược Hi biết rõ mình đang làm gì. Lửa này, vốn dĩ là để thiêu rụi lũ sâu bọ mà thôi." – Ta cúi đầu, giọng nói bình thản nhưng đầy uy lực.
Khói bếp từ gian bếp nhỏ của chùa bắt đầu bay lên, mùi cơm chay thanh đạm lan tỏa. Ta dìu mẫu thân xuống núi, lòng nhẹ bẫng. Một quân cờ quan trọng của Tiêu Thừa Dụ đã bị loại bỏ, danh tiếng của hắn đã hoen ố. Phượng hoàng đã bắt đầu thực hiện cuộc thanh trừng đầu tiên, và bóng tối phía sau lưng ta, chính là sự bảo hộ vững chắc nhất mà ta đã dày công tìm kiếm.
9.
Nắng hạ chói chang đổ xuống những rặng liễu rủ bên hồ, mang theo cái nóng hầm hập khiến lòng người thêm phần xao động. Sau sự cố tại chùa Linh Sơn, Diệp thị tuy bị cấm túc nhưng vẫn không ngừng ngầm cấu kết với các thế lực cũ trong phủ, mưu đồ lật ngược thế cờ tại đại thọ của Thái phu nhân – người quyền lực nhất hậu viện Thẩm gia.
Ta ngồi trong đình hóng gió, tay cầm một phong thư cũ nát, ố vàng theo năm tháng. Đây là di vật của vị đại phu già từng trị bệnh cho mẫu thân năm xưa, được Minh Nguyệt bí mật tìm thấy tại một hiệu thuốc hoang phế ngoại thành. Từng dòng chữ xiêu vẹo như những vết dao khía vào tim ta; ông ta thú nhận vì bị Diệp thị uy hiếp tính mạng cả gia đình nên đã lén lút thêm "Xạ Hương" và "Hàn Thực Tán" vào thang thuốc bồi bổ của mẫu thân, khiến người dù không c.h.ế.t ngay nhưng lục phủ ngũ tạng dần suy kiệt.
"Tiểu thư, sương đã xuống rồi, người đừng đứng ngoài gió lâu quá." – Thanh Trúc nhẹ nhàng khoác lên vai ta chiếc áo choàng bằng lụa mỏng.
"Thanh Trúc, mối thù g.i.ế.t mẹ kiếp trước, hôm nay ta nhất định phải đòi lại cả vốn lẫn lời." – Ta nắm chặt phong thư, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía sảnh chính đang rộn rã tiếng nhạc chúc thọ.
Đại thọ của Thái phu nhân diễn ra vô cùng linh đình. Các vị phu nhân, tiểu thư danh giá khắp kinh thành đều tề tựu đông đủ. Diệp thị dẫu đang mang án phạt nhưng vì là kẻ khéo léo lấy lòng Thái phu nhân nên hôm nay vẫn được đặc cách xuất hiện, mặc một bộ lụa là gấm vóc, ra vẻ một vị nhị nương hiền đức, đảm đang.
Ả đứng bên cạnh Thái phu nhân, tươi cười rót trà, thỉnh thoảng lại liếc nhìn mẫu thân ta bằng ánh mắt đắc ý. Thái phu nhân vốn trọng nam khinh nữ, lại thêm sự tác động của Diệp thị bấy lâu nay nên đối với đích mẫu Lâm thị của ta luôn có phần xa cách.
"Khởi bẩm Thái phu nhân, Nhược Hi có một món quà đặc biệt muốn dâng tặng người, cũng là để giải tỏa một nỗi oan khuất bấy lâu nay của Thẩm gia." – Ta bước ra giữa sảnh, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực khiến cả khán phòng bỗng chốc im bặt.
Ta không dâng lên trâm vàng hay lụa quý, mà lại dẫn vào một người đàn ông gầy gò, đôi mắt đờ đẫn – đó chính là người học trò năm xưa của vị đại phu đã qua đời. Hắn quỳ sụp xuống, run rẩy lấy ra những đơn thuốc cũ và một gói nhỏ chứa bã thuốc còn sót lại.
"Thái phu nhân, Thừa tướng đại nhân! Kẻ hèn này tội đáng m.u.ô.n c.h.ế.t. Năm xưa vì nhận bạc của Diệp phu nhân mà đã cùng sư phụ hạ độc vào thuốc của Lâm phu nhân, khiến người bấy lâu nay thân thể suy nhược, suýt chút nữa là hương tiêu ngọc vẫn!"
Cả sảnh đường xôn xao như ong vỡ tổ. Thẩm Hoài An đập bàn đứng dậy, sắc mặt xanh mét vì kinh hãi và nhục nhã. Diệp thị mặt cắt không còn giọt máu, ả lắp bắp định thanh minh nhưng ta đã nhanh hơn một bước, ném phong thư của vị đại phu già lên bàn.
"Đây là thủ bút của sư phụ hắn trước khi qua đời! Diệp thị, bà còn gì để chối cãi? Bà vì muốn thâu tóm quyền lực hậu viện, vì muốn đưa Nhược Tuyết lên vị trí đích nữ mà không ngần ngại dùng thủ đoạn bẩn thỉu để g.i.ế.t hại đích mẫu! Hành động này trời không dung, đất không tha!"
Thái phu nhân vốn dĩ là người coi trọng danh tiếng dòng tộc hơn cả mạng người, nay thấy sự việc bị phơi bày trước mặt bao nhiêu quan khách, bà tức giận đến mức run rẩy, chỉ tay vào mặt Diệp thị: "Đồ tiện nhân! Ta vốn tưởng ngươi là kẻ biết điều, ai ngờ lại là loài rắn rết tâm địa độc ác đến thế!"
Diệp thị quỳ sụp xuống, gào khóc thảm thiết, nhưng lần này không còn ai đứng ra bảo vệ bà ta nữa. Phụ thân ta vì giữ thể diện cho Thừa tướng phủ, lập tức hạ lệnh tước bỏ mọi danh phận của bà ta, giáng xuống làm nô tỳ khổ sai ở điền trang xa xôi, vĩnh viễn không được bước chân về kinh thành. Thẩm Nhược Tuyết đứng trong góc tối, nhìn mẫu thân mình bị lôi đi như một con chó rách, ánh mắt ả chứa đầy sự hận thù và tuyệt vọng.
Ta đứng giữa sảnh đường, ánh nến lung linh soi rõ gương mặt thanh tú nhưng đầy khí chất của một đích nữ độc tôn. Ta quay sang dìu mẫu thân, người vẫn còn đang bàng hoàng vì sự thật vừa được phơi bày.
"Mẫu thân, từ nay về sau, không còn ai có thể làm hại người nữa." – Ta thầm thì, lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ.
Khói bếp từ phía hậu viện bắt đầu bay lên, mùi hương trầm từ điện thờ phảng phất trong không gian. Một góc tối của Thẩm phủ đã được ánh sáng công lý soi rọi. Ta biết, đây chỉ mới là sự bắt đầu của chuỗi ngày lụi tàn của những kẻ phản phúc. Phượng hoàng đã chính thức đoạt lại vương vương miện của mình, và dưới chân ta, bùn lầy đã được gột rửa sạch sẽ.
10.
Section 10: Danh vang thiên hạ, cứu dân độ thế
Kinh thành những ngày cuối hạ bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến lạ thường. Không phải cái nóng hầm hập của nắng oai, mà là một bầu không khí u ám, tử khí bao trùm lên từng mái ngói lưu ly. Dịch bệnh bùng phát từ phía Nam rồi lan nhanh như tằm ăn lá dâu, khiến vùng đất vốn dĩ phồn hoa nhất thiên hạ nay tiêu điều, xác xơ. Tiếng gà gáy trưa không còn mang lại cảm giác bình yên, mà thay vào đó là tiếng khóc ai oán vang lên từ những ngõ nhỏ, nơi những chiếc quan tài thô sơ được khiêng đi trong lặng lẽ.
Ta đứng trên lầu cao của Thừa tướng phủ, nhìn ra xa nơi những làn khói đen bốc lên từ các bãi hỏa táng ngoại thành. Mùi thuốc nam đắng ngắt quyện cùng mùi nhang khói khiến lòng người thắt lại. Kiếp trước, chính trận dịch này là bàn đạp để Tiêu Thừa Dụ giả nhân giả nghĩa, dùng bạc của quốc khố để mua chuộc lòng dân, tạo dựng danh tiếng "hiền vương". Nhưng kiếp này, ta sẽ không để hắn có cơ hội chạm tay vào công đức ấy.
"Tiểu thư, hiệu thuốc của chúng ta đã chuẩn bị xong. Dược liệu từ điền trang đã được vận chuyển vào thành trong đêm qua." – Thanh Trúc bước lại gần, đôi bàn tay con bé vốn dĩ mịn màng nay đã hằn lên những vết chai vì cùng ta phân loại dược thảo suốt mấy đêm liền.
"Tốt. Thanh Trúc, mang bộ y phục vải thô cho ta. Chúng ta ra ngoại thành." – Ta bình thản đáp, ánh mắt kiên định nhìn vào hư không.
Phụ thân ta, Thẩm Hoài An, lúc này đang bận rộn trong cung bàn kế sách, còn mẫu thân Lâm thị thì lo lắng không yên. Ta hiểu lòng người, nhưng đạo lý làm người không cho phép ta đứng nhìn bá tánh rơi vào cảnh lầm than. Ta cởi bỏ trâm vàng, tháo xuống lụa là, chỉ diện một bộ đồ xám tro giản dị, tóc búi cao bằng một chiếc trâm gỗ đơn sơ. Đôi bàn tay đích nữ Thừa tướng phủ, vốn dĩ chỉ nên cầm bút vẽ, nay nồng nặc mùi gừng già và bồ kết.
Tại trạm phát thuốc ngoại thành, cảnh tượng hãi hùng hơn ta tưởng tượng. Những người dân gầy gò, mặt mày xám xịt, nằm co quắp dưới những tấm bạt rách. Ta không hề ghê tởm, chậm rãi quỳ xuống bên một sản phụ đang ôm đứa con nhỏ lả đi vì sốt cao.
"Uống đi, đây là nước rễ cỏ tranh và kim ngân hoa, sẽ giúp hạ hỏa." – Ta dịu dàng dâng bát thuốc nóng hổi.
Khói bếp từ những nồi thuốc khổng lồ bốc lên nghi ngút, nhạt nhòa trong ánh hoàng hôn. Ta cùng Minh Nguyệt và những người ở Vân Y Phường không quản hiểm nguy, lăn lộn giữa chốn dịch bệnh. Ta dạy dân chúng cách dùng vôi bột khử trùng, cách nấu nước lá xông để thanh lọc cơ thể. Từng bát cháo loãng, từng gói thuốc nam được trao đi từ chính đôi bàn tay đã bắt đầu xuất hiện những vết chai sạn của ta.
Đúng lúc danh tiếng của một "nữ tử vô danh" đang lan truyền, thì Nhị hoàng tử Tiêu Thừa Dụ xuất hiện. Hắn mặc mãng bào lộng lẫy, dắt theo một đoàn thầy thuốc, hùng hổ tuyên bố đã tìm ra "linh dược" cứu dân. Thực chất, đó chỉ là những phương thuốc bồi bổ đắt tiền nhưng không hề có tác dụng triệt để với chứng dịch này. Hắn cho người dựng đài cao, phát ngôn dõng dạc về lòng nhân từ của hoàng gia, hòng che mắt thiên hạ.
"Nhị hoàng tử điện hạ thật là cao thượng, nhưng phương thuốc của người e rằng chỉ chữa được ngọn mà không trị được gốc." – Ta bước ra từ đám đông dân chúng, bộ dạng lấm lem bùn đất và ám mùi khói thuốc.
Tiêu Thừa Dụ sững sờ khi nhận ra ta: "Nhược Hi? Sao nàng lại ở nơi bẩn thỉu này?"
"Chốn dân lầm than sao gọi là bẩn thỉu? Điện hạ nói tìm ra linh dược, nhưng tại sao những người uống thuốc của người bệnh tình lại trầm trọng hơn? Ngược lại, phương thuốc đơn sơ từ cỏ cây của thần nữ lại giúp hàng ngàn người lui cơn sốt?" – Ta dõng dạc hỏi, tay chỉ về phía những người dân đã bắt đầu tỉnh táo sau khi dùng thuốc của ta.
Dân chúng bắt đầu xôn xao. Một vị lão nông già nua bước ra, quỳ sụp dưới chân ta: "Điện hạ, chúng tôi không cần linh dược đắt tiền, chúng tôi chỉ cần sự thật. Chính vị cô nương này đã ở bên chúng tôi suốt mười ngày qua, dùng chính đôi tay mình để cứu lấy từng mạng người c.h.ế.t hụt."
Tiêu Thừa Dụ mặt cắt không còn giọt máu. Hắn định dùng quyền lực để trấn áp, nhưng đúng lúc đó, tiếng tù và vang dội. Nhiếp Chính vương Tiêu Diệc Thần xuất hiện cùng với thánh chỉ của Hoàng thượng. Hắn nhìn ta bằng ánh mắt thâm trầm, một tia tán thưởng lướt qua nhanh như gió.
"Hoàng thượng có chỉ! Đích nữ Thừa tướng phủ Thẩm Nhược Hi có công cứu dân độ thế, không quản thân mình, trí tuệ hơn người. Nay sắc phong làm 'Trấn Quốc Quận chúa', ban phủ đệ riêng, thưởng vạn lượng vàng!"
Cả liễu trường ngoại thành vỡ òa trong tiếng hoan hô. Tiêu Thừa Dụ đứng chôn chân tại chỗ, công lao hắn định mưu đồ nay trở thành trò cười. Ta quỳ xuống nhận chỉ, trán chạm vào nền đất lạnh, nhưng lòng bừng sáng như ánh lửa bếp đêm đông.
Danh hiệu Quận chúa này không chỉ là vinh hiển, mà là lớp giáp bảo vệ ta và mẫu thân khỏi những mưu đồ g.i.ế.t người không dao trong cung cấm. Ta nhìn về phía hoàng thành, nơi khói bếp kinh kỳ đang bắt đầu bay lên bình yên trở lại. Phượng hoàng dẫu có niết bàn, cũng phải từ lòng dân mà vút bay. Những vết thương lòng từ kiếp trước đang dần được chữa lành bởi tình người và lòng trắc ẩn giữa muôn vàn gian khó.
Vuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!