11.
Section 11: Tình cảm giữa phong ba, lời thề dưới mưa
Trận đại dịch đi qua, kinh thành đón nhận những cơn mưa đầu hạ như một sự gột rửa linh thiêng. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói lưu ly, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ các máng xối, tạo nên một bản nhạc thanh bình sau chuỗi ngày tang tóc. Ta ngồi trong tiểu đình giữa phủ Quận chúa mới được ban tặng, tay vân vê chén trà thanh khiết, mùi hương trà sen dịu nhẹ quyện cùng hơi ẩm của đất trời khiến tâm hồn ta tĩnh lặng đến lạ kỳ.
Trên chiếc bàn gỗ sưa, khói từ lò than nhỏ vẫn bốc lên nhàn nhạt, nơi ấm trà đang reo lên những tiếng thanh tao. Những vết chai sạn trên đôi bàn tay ta, kết quả của những ngày lăn lộn giữa bùn đất cứu dân, nay đã mờ dần nhưng vẫn là minh chứng cho một kiếp người không khuất phục. Ta nhìn ra màn mưa trắng xóa, lòng chợt dâng lên một nỗi niềm hoài cổ về kiếp trước, nơi ta cũng từng ngồi trong cô độc giữa lãnh cung, nghe tiếng mưa rơi mà lòng tan nát.
"Quận chúa, Nhiếp Chính vương điện hạ tới." – Thanh Trúc khẽ bước vào, giọng nói nhỏ nhẹ để không làm vỡ tan bầu không khí thanh tịch.
Ta khẽ giật mình, đặt chén trà xuống. Bóng dáng cao lớn của Tiêu Diệc Thần hiện ra giữa màn mưa mờ ảo. Hắn không ngồi kiệu, cũng không có đoàn tùy tùng rầm rộ, chỉ vận một bộ hắc y đơn giản, tay cầm chiếc ô giấy dầu màu thâm, bước từng bước vững chãi qua những bậc đá thấm đẫm vũ thủy.
Hắn bước vào đình, thu ô lại, hơi lạnh từ những hạt mưa còn vương trên vai áo phả vào không gian ấm áp. Đôi mắt thâm trầm như chứa cả càn khôn của hắn nhìn xoáy vào ta, rồi hắn tự nhiên ngồi xuống đối diện, như thể chúng ta đã quen biết từ muôn vàn kiếp trước.
"Trà thơm, cảnh đẹp, nhưng lòng người tựa hồ vẫn còn trĩu nặng." – Tiêu Diệc Thần lên tiếng, giọng nói trầm thấp hòa cùng tiếng mưa rơi rỉ rả.
"Điện hạ đại giá quang lâm, Nhược Hi chưa kịp nghênh đón, thật là thất lễ." – Ta khẽ mỉm cười, đôi tay thon dài rót một chén trà nóng dâng lên cho hắn.
Hắn đón lấy chén trà, nhưng không uống ngay, mà nhìn vào những làn khói trắng bay lơ lửng: "Nhược Hi, nàng đã cứu vạn dân khỏi cái c.h.ế.t, đã đứng vững trước mưu đồ của hoàng tử, nay lại được sắc phong Quận chúa. Thiên hạ đều ngưỡng mộ nàng, nhưng bản vương chỉ thấy một nữ nhi đang gồng mình chống chọi với cả thế gian."
Ta khựng lại, trái tim bỗng chốc lỗi nhịp. Giữa chốn kinh thành đầy rẫy những kẻ chỉ nhìn vào danh lợi và quyền lực, hắn là người duy nhất nhìn thấu sự mỏi mệt ẩn sau lớp vỏ bọc kiên cường của ta.
"Điện hạ quá lời rồi. Nhược Hi chỉ là muốn bảo vệ những gì quý giá nhất đối với mình, dẫu phải dùng đến mưu hèn kế bẩn hay đôi bàn tay lấm lem bùn đất." – Ta nhàn nhạt đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn không chút né tránh.
Bất chợt, Tiêu Diệc Thần đặt chén trà xuống, vươn tay nắm lấy đôi bàn tay ta. Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền sang, mạnh mẽ và kiên định đến mức khiến ta run rẩy.
"Nhược Hi, bản vương chinh chiến sa trường mười mấy năm, trái tim vốn dĩ đã nguội lạnh như sắt đá. Nhưng kể từ lần gặp nàng tại liệp trường, thấy nàng đối diện với kẻ g.i.ế.t người mà mắt không chớp, thấy nàng lấm lem trong khói bếp cứu dân... bản vương biết mình đã tìm thấy người duy nhất có thể cùng ta đứng trên đỉnh cao quyền lực này."
Mưa bên ngoài bỗng đổ dồn dập hơn, tiếng sấm rền vang xa xăm. Hắn nhìn ta, đôi mắt không còn sự lạnh lẽo thường thấy, mà đong đầy một sự chân thành đến nao lòng: "Bản vương muốn cưới nàng làm vương phi. Không phải vì danh tiếng Quận chúa, không phải vì Thừa tướng phủ, mà vì nàng là Thẩm Nhược Hi. Nàng có dám cùng ta đánh cược cả cuộc đời này không?"
Ta nhìn sâu vào đôi đồng tử đen thẫm ấy, cảm nhận được nhịp đập chân thực của trái tim mình. Kiếp trước, ta gả cho Tiêu Thừa Dụ vì sự mù quáng, để rồi kết thúc bằng một chén độc tửu. Kiếp này, ta không còn tin vào những lời thề non hẹn biển suông, ta chỉ tin vào thực tại và sức mạnh bảo vệ bình yên.
Ta từ từ rút tay lại, gương mặt trở nên nghiêm nghị nhưng thanh thoát lạ thường: "Điện hạ, Nhược Hi ta vốn là kẻ thực dụng. Ta không cần một phu quân chỉ biết ngâm thơ vịnh nguyệt hay thề thốt yêu đương. Ta chỉ gả cho người đủ quyền lực để che chở cho mẫu thân ta, đủ mạnh mẽ để bảo vệ thái bình cho vạn dân, và đủ thâm sâu để dẹp tan mọi mưu đồ bẩn thỉu trong hoàng thành này."
Tiêu Diệc Thần khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ của bậc quân vương: "Vậy thì nàng đã tìm đúng người rồi. Thiên hạ này, ngoài Tiêu Diệc Thần ta ra, còn ai đủ tư cách đó?"
Ta cầm lấy chén trà đã nguội, đổ đi và rót vào đó một dòng nước trà nóng hổi, nghi ngút khói: "Vậy thì xin mời điện hạ dùng trà. Hôn ước này, không phải là sự trói buộc, mà là một lời thề ước giữa hai linh hồn muốn tìm thấy ánh sáng giữa bóng tối quyền lực."
Mưa dần ngớt, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên lá mẫu đơn khẽ rơi xuống đất. Tiếng gà gáy chiều vọng lại từ phía xa, mùi đất ẩm nồng nàn lan tỏa. Trong gian đình nhỏ, một khởi đầu mới đã được nhen nhóm. Ta biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy máu và nước mắt, nhưng lần này, bên cạnh ta không còn là sự cô độc. Phượng hoàng đã tìm thấy bầu trời của riêng mình, và lần này, ta sẽ cùng hắn viết nên một trang sử mới, nơi sự chữa lành bắt đầu từ chính sự can trường và lòng tin tưởng tuyệt đối.
12.
Section 12: Tương kế tựu kế, dụ rắn khỏi hang
Kinh thành những ngày cuối thu, gió heo may thổi bạc cả những rặng lau sậy bên bờ sông Hộ Thành. Không khí trong phủ Trấn Quốc Quận chúa tuy yên tĩnh nhưng lại mang theo một sự căng thẳng ngấm ngầm, tựa như mặt hồ lặng sóng trước khi cơn giông bão ập đến. Ta ngồi bên bàn trang điểm, đôi bàn tay chậm rãi tháo xuống chiếc trâm ngọc quý giá, ánh mắt nhìn vào gương đồng phản chiếu khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ suy tư.
Phía sau, mẫu thân ta – Lâm thị, đang tỉ mỉ thắp lại ngọn đèn dầu lạc. Mùi dầu thơm dìu dịu lan tỏa, hòa cùng khói bếp từ phía hậu viện bay lên nhạt nhòa. Mẫu thân tiến lại gần, đặt tay lên vai ta, giọng nói hiền từ chứa chan sự lo lắng:
"Hi nhi, dạo này ta thấy con thức khuya dậy sớm, sắc mặt có phần xanh xao. Chuyện triều đình dẫu quan trọng, nhưng thân thể con mới là điều ta quan tâm nhất. Hay là ngày mai, ta nấu cho con bát canh hạt sen long nhãn để bồi bổ?"
Ta xoay người lại, nắm lấy bàn tay ấm áp của người, lòng bỗng thấy mềm yếu đi đôi chút: "Mẫu thân yên tâm, con vẫn ổn. Chỉ là có vài quân cờ cứng đầu cần phải sắp xếp lại cho đúng vị trí mà thôi. Sau khi chuyện này kết thúc, con sẽ cùng người về điền trang hái rau, nuôi gà, hưởng những ngày tháng bình yên nhất."
Mẫu thân mỉm cười, nụ cười ấy như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim ta giữa đêm đông giá rét. Người không biết rằng, bên ngoài cánh cổng phủ vững chãi này, một âm mưu động trời đang dần thành hình.
Tiêu Thừa Dụ sau khi mất sạch danh tiếng trong trận dịch bệnh và bị phụ hoàng ghẻ lạnh, hắn như một con thú bị dồn vào đường cùng. Kẻ điên rồ nhất chính là kẻ không còn gì để mất. Theo tin tức từ Minh Nguyệt gửi về, hắn đang âm thầm liên kết với những dư đảng cũ của quân đội phương Bắc, âm mưu nhân lúc hoàng thượng lâm trọng bệnh để tiến hành ép cung, đoạt lấy ngai vàng trong một đêm m.á.u chảy thành sông.
"Quận chúa, có thư của Nhiếp Chính vương." – Thanh Trúc lẳng lặng bước vào, đưa cho ta một mảnh giấy nhỏ cuộn tròn trong ống tre.
Ta mở thư, chỉ thấy vỏn vẹn bốn chữ: "Dục cầm cố túng" (Muốn bắt thì phải thả).
Ta nhếch môi cười lạnh. Tiêu Diệc Thần và ta quả nhiên tâm đầu ý hợp. Hắn muốn ta làm "mồi nhử", dùng chính thân phận Quận chúa và sự "sơ hở" của Thừa tướng phủ để dụ Tiêu Thừa Dụ xuất quân sớm hơn dự kiến. Khi kẻ thù tưởng rằng mình đã nắm chắc phần thắng, đó chính là lúc bọn chúng bước chân vào cửa t.ử.
Sáng hôm sau, ta cố ý để lộ tin đồn rằng Nhiếp Chính vương Tiêu Diệc Thần đã bí mật rời kinh đi dẹp loạn ở biên thùy phía Tây, đồng thời bản thân ta đang mắc phải một chứng bệnh lạ, phải đóng cửa phủ không tiếp khách. Thẩm phủ lúc này cũng rơi vào cảnh hỗn loạn khi phụ thân ta bị cuốn vào vụ án tham ô ngân khố do ta ngầm sắp đặt. Tất cả tạo nên một vẻ bề ngoài rệu rã, yếu ớt của phe cánh chính thất.
Đúng như dự đoán, Tiêu Thừa Dụ không thể kiềm chế được nữa. Hắn cho rằng thời cơ ngàn năm có một đã tới. Đêm mười lăm tháng mười, khi ánh trăng mờ đục bị những đám mây đen che khuất, tiếng vó ngựa dồn dập bắt đầu vang lên từ phía cửa Đông kinh thành.
Ta ngồi trong mật thất của phủ Quận chúa, trước mặt là bàn cờ vây đã bày sẵn thế trận. Khói trầm hương bay lên nghi ngút, tạo nên một không gian u huyền. Tiêu Diệc Thần đã lặng lẽ xuất hiện phía sau ta từ lúc nào, hắc y của hắn dường như hòa làm một với bóng tối.
"Nàng không sợ sao? Nếu ta đến chậm một bước, quân của hắn sẽ huyết tẩy phủ Quận chúa này đầu tiên." – Tiêu Diệc Thần lên tiếng, giọng nói trầm thấp mang theo khí lạnh của sương đêm.
"Sợ? Trong từ điển của Thẩm Nhược Hi ta không có chữ đó. Ta chỉ sợ kẻ thù không đủ can đảm để bước vào cái bẫy này thôi." – Ta bình thản hạ một quân cờ đen xuống góc t.ử của bàn cờ.
Bên ngoài, tiếng hò reo g.i.ế.t chóc đã bắt đầu vang dội. Tiêu Thừa Dụ dẫn theo ba ngàn tinh binh, hùng hổ tiến thẳng vào hoàng thành. Hắn cứ ngỡ rằng cấm vệ quân đã bị hắn mua chuộc, cứ ngỡ rằng Nhiếp Chính vương đang ở cách xa hàng dặm. Hắn đứng trước điện Thái Hòa, tay cầm thanh kiếm vương vãi m.á.u, cười cuồng loạn:
"Phụ hoàng! Người già rồi, thiên hạ này nên giao lại cho kẻ có tài như nhi thần! Tiêu Diệc Thần đã bỏ rơi người, Thẩm Nhược Hi cũng đã thoi thóp. Hôm nay, vương vị này thuộc về ta!"
Thế nhưng, đáp lại lời hắn chỉ là sự im lặng đáng sợ. Đột ngột, hàng ngàn ngọn đuốc từ bốn phía hoàng thành đồng loạt thắp sáng, soi rõ quân đội phục kích của Nhiếp Chính vương đang vây chặt lấy quân phản loạn. Tiêu Diệc Thần bước ra từ trong bóng tối của đại điện, thần thái uy nghiêm như một vị thần cai quản t.ử sinh.
"Nhị hoàng tử, ngươi muốn vương vị, hay muốn một nấm mồ xanh?"
Tiêu Thừa Dụ bàng hoàng lùi lại, thanh kiếm trong tay rơi keng xuống đất. Hắn nhìn thấy ta đứng bên cạnh Tiêu Diệc Thần, gương mặt hồng hào không chút vẻ bệnh tật, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn như nhìn một kẻ đáng thương.
"Ngươi... các người... tất cả là một vở kịch?" – Hắn thốt lên, giọng nói run rẩy vì tuyệt vọng.
"Phải, là một vở kịch để đưa ngươi về đúng nơi ngươi thuộc về: Địa ngục." – Ta nhàn nhạt lên tiếng.
Trận chiến kết thúc nhanh chóng mà không tốn quá nhiều xương m.á.u của binh sĩ. Những kẻ phản bội bị bắt sống, m.á.u của lũ tham tàn nhuộm đỏ những bậc thềm đá cẩm thạch. Ta quay người bước đi, không buồn nhìn lại kẻ bại trận đang gào khóc thảm thiết.
Trở về phủ khi trời đã hửng sáng, mùi khói bếp nồng nàn từ gian bếp của mẫu thân lại bay lên. Người vẫn thức đợi ta, trên bàn là bát canh hạt sen còn nghi ngút khói. Ta hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị ngọt của chiến thắng và sự bình yên vô giá của tình thân. Con rắn độc đã bị nhổ răng, bàn cờ kinh thành từ nay sẽ do ta và người nam nhân ấy định đoạt. Phượng hoàng đã thật sự làm chủ bầu trời, và m.á.u của kẻ thù chính là thứ phân bón tốt nhất cho mảnh vườn bình yên mà ta hằng ao ước.
13.
Section 13: Huyết tẩy hoàng thành, Thừa tướng phủ sụp đổ
Ánh bình minh của ngày mới run rẩy len qua những tầng mây xám xịt, rót xuống hoàng thành một thứ ánh sáng nhạt nhòa, đơn độc. Mùi m.á.u tanh nồng của đêm loạn lạc vẫn còn lẩn khuất trong từng cơn gió lạnh, vương trên những kẽ gạch của điện Thái Hòa. Những xác người phản loạn đã được dọn dẹp, nhưng những vệt m.á.u sẫm màu thấm sâu vào đá cẩm thạch thì chẳng thể nào gột rửa ngay trong một sớm một chiều.
Ta ngồi bên khung cửa sổ của phủ Trấn Quốc Quận chúa, tay vân vê vạt áo lụa đã hơi sờn. Thanh Trúc vừa bưng vào một khay trà gừng nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút, mang theo mùi cay nồng dìu dịu giúp trấn an thần trí.
"Tiểu thư, bên ngoài... Thừa tướng phủ đã bị niêm phong rồi." – Thanh Trúc hạ thấp giọng, đôi mắt lộ rõ vẻ phức tạp.
Ta khẽ gật đầu, lòng không chút gợn sóng. Đó là kết cục tất yếu mà Thẩm Hoài An phải nhận lấy. Kiếp trước, ông ta vì danh lợi mà dẫm đạp lên mạng sống của ta và mẫu thân. Kiếp này, ông ta lại vì tham vọng viển vông mà ngầm tiếp tay, bao che cho những hành động của Tiêu Thừa Dụ. Khi Nhị hoàng tử bại trận, cái danh hiệu Thừa tướng dưới một người trên vạn người ấy cũng chỉ còn là một tấm thẻ bài t.ử thần.
Lúc ta cùng Tiêu Diệc Thần bước vào đại sảnh của Thẩm phủ, cảnh tượng nơi đây tiêu điều đến phát nghẹn. Những nô tỳ trước kia vốn dĩ hống hách nay quỳ rạp dưới đất, run rẩy như lá mùa thu. Thẩm Hoài An ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế chủ vị, mũ quan đã lệch, áo bào xộc xệch. Thấy ta, ông ta bỗng chốc bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ thù hận nhưng cũng đầy cầu khẩn.
"Nhược Hi! Con là Quận chúa, con có ơn cứu giá, con mau nói với Nhiếp Chính vương... ta không hề có ý phản nghịch! Tất cả là do Tiêu Thừa Dụ ép buộc ta!"
Ta dừng bước, nhìn người đàn ông từng là chỗ dựa duy nhất của mình bằng ánh mắt lạnh lẽo hơn cả sương đêm: "Phụ thân, khi người ngầm đồng ý cho Diệp thị hạ độc mẫu thân, khi người làm ngơ để Tiêu Thừa Dụ ban độc tửu cho con ở kiếp trước... à không, khi người tính toán gả con đi như một món hàng, người có từng nghĩ đến tình phụ tùng không? Luật pháp công minh, mưu phản chính là tội d.i.ế.t tộc. Nhiếp Chính vương nể tình con có công, mới xin Hoàng thượng giữ lại mạng sống cho người và mẫu thân, đó đã là sự khoan hồng tột bậc."
Tiêu Diệc Thần bước lên phía trước, tay cầm thánh chỉ vàng rực, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp gian sảnh: "Thẩm Hoài An nghe chỉ! Thừa tướng Thẩm Hoài An sơ suất trong việc quản giáo, dung túng cho quân phản loạn, nay phế truất mọi chức tước, tịch thu tài sản, đày ra biên thùy khổ sai vĩnh viễn không được ân xá. Thẩm Nhược Tuyết cấu kết với quân nghịch, ban cho lụa trắng tự tận."
Tiếng gào khóc của Thẩm Nhược Tuyết vang lên từ phía hậu viện, xé toạc không gian tĩnh mịch. Ả ta, đóa hoa lê trắng muốt của kinh thành, nay chỉ còn là một cánh hoa tàn tạ rơi vào bùn lầy.
Ta xoay người, không muốn nhìn thêm cảnh tượng lụn bại này. Dưới chân ta, tấm bảng hiệu "Thừa tướng phủ" rớt xuống, vỡ tan tành thành hai mảnh. Một thời đại lẫy lừng của gia tộc họ Thẩm đã chính thức khép lại trong sự tủi hổ.
Trở về viện nhỏ nơi mẫu thân đang đợi, ta thấy người đang cặm cụi nhóm lửa bếp. Mùi khói bếp nồng nàn, ấm áp lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của hoàng thành đầy rẫy g.i.ế.t chóc. Mẫu thân không hỏi về phụ thân, cũng không hỏi về sự sụp đổ của Thẩm phủ. Người chỉ lặng lẽ đưa cho ta một bát canh nóng, đôi bàn tay gầy gộc vuốt ve mái tóc ta.
"Hi nhi, về nhà là tốt rồi. Từ nay, chúng ta chỉ cần bình yên mà sống."
Nước mắt ta bỗng chốc trào ra. Hóa ra, sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là thấy kẻ thù c.h.ế.t chóc, mà là sau tất cả bão giông, ta vẫn còn có thể cùng người thân yêu ngồi bên bếp lửa, ăn một bữa cơm đạm bạc nhưng tràn đầy tình thâm. Phượng hoàng đã thật sự rũ bỏ lớp lông vũ cũ kỹ của quá khứ, vươn cánh bay cao trên đống đổ nát của hận thù, tìm về chốn bình yên chân chính.
Phía sau lưng ta, Tiêu Diệc Thần lẳng lặng đứng đó, bóng hắc y của hắn hòa cùng ráng chiều đỏ rực. Hắn không nói gì, nhưng sự hiện diện ấy lại khiến ta cảm thấy vững chãi vô cùng. Một chương đời tăm tối đã đóng lại, mở ra một trang sử mới nơi ta không còn phải cô độc chiến đấu nữa.