14.
Section 14: Đối mặt trong hầm ngục, sự thật phơi bày
Đại lao của Hình bộ nằm sâu dưới lòng đất, nơi ánh mặt trời không bao giờ chạm tới, chỉ có hơi lạnh thấu xương và mùi ẩm mốc của những bức tường đá cũ kỹ. Tiếng nước nhỏ giọt thánh thót khô khốc như tiếng gõ của đồng hồ t.ử thần, vang vọng trong không gian u tối, khiến lòng người không khỏi rùng mình kinh hãi.
Ta cầm trên tay một chiếc lồng đèn nhỏ, bước chân nhẹ nhàng lướt qua những dãy xà lim chật hẹp. Nhiếp Chính vương Tiêu Diệc Thần lẳng lặng đi sau ta, bóng dáng cao lớn của hắn che chắn cho ta khỏi những luồng gió lạnh rít qua khe cửa. Hắn không nói gì, chỉ để ta tự mình đối diện với những chấp niệm cuối cùng của quá khứ.
Điểm dừng chân của ta là gian ngục biệt lập cuối hành lang. Bên trong, Thẩm Nhược Tuyết không còn vẻ diễm lệ kiều diễm của một vị thiên kim tiểu thư, ả ngồi bệt dưới đống rơm rạ bẩn thỉu, bộ y phục trắng toát rách nát, mái tóc rối bù che khuất nửa khuôn mặt hốc hác. Cạnh đó là Tiêu Thừa Dụ, kẻ từng mơ mộng ngồi lên ngai vàng, giờ đây chỉ còn là một kẻ điên dại với đôi mắt đờ đẫn, tay không ngừng lẩm bẩm những lời vô nghĩa.
"Nhược Tuyết, muội muội của ta, cảm giác này thế nào?" – Ta nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói thanh thoát nhưng lại lạnh lẽo như sương muối.
Nhược Tuyết giật mình ngẩng đầu, khi nhìn thấy ta, đôi mắt ả bỗng chốc bừng lên ngọn lửa hận thù hừng hực. ả lao tới song sắt, đôi bàn tay gầy guộc chộp lấy những thanh gỗ chắc chắn, gào lên trong tuyệt vọng:
"Thẩm Nhược Hi! Ngươi là con quỷ! Tại sao ngươi lại biết trước mọi chuyện? Tại sao ngươi lại tàn nhẫn g.i.ế.t c.h.ế.t tương lai của ta? Ta vốn dĩ phải là Hoàng hậu, ta vốn dĩ phải đứng trên vạn người!"
Ta nhìn ả, khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi mang theo sự xót thương đến lạ kỳ: "Ngươi hỏi tại sao ta biết trước ư? Vì ta đã từng trải qua tất cả rồi. Ta đã từng thấy ngươi cầm chén độc tửu đưa cho ta trong lãnh cung, đã từng nghe ngươi kể về cái c.h.ế.t của mẫu thân ta, và đã từng thấy phụ thân quay lưng lại với con gái ruột của mình."
Nhược Tuyết khựng lại, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh hãi: "Ngươi... ngươi nói cái gì? Ngươi điên rồi! Ngươi đang nói nhảm cái gì vậy?"
"Ngươi không tin cũng phải." – Ta tiến lại gần sát song sắt, hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai người nghe – "Ở kiếp trước, các người đã thắng. Ta đã c.h.ế.t trong thảm kịch, m.á.u ta đã nhuộm đỏ nền gạch lãnh cung lạnh lẽo. Nhưng ông trời có mắt, đã cho ta trở lại năm mười sáu tuổi để đòi lại món nợ huyết lệ này. Nhược Tuyết à, ngươi thua không phải vì ngươi không đủ thông minh, mà vì ngươi đã đối đầu với một linh hồn trở về từ địa ngục."
Ả ta đổ ụp xuống đất, run rẩy dữ dội. Lời nói của ta như một đòn giáng chí mạng vào tâm trí vốn đã lung lay của ả. Còn Tiêu Thừa Dụ, nghe thấy hai chữ "lãnh cung", hắn bỗng chốc cười rộ lên, tiếng cười quái dị vang vọng khắp đại lao:
"Lãnh cung... Hoàng hậu... M.á.u! Có m.á.u trên tay ta! Nhược Hi... nàng đừng đi... đừng uống..."
Hắn đã phát điên thật rồi. Chút lý trí cuối cùng đã bị bóng ma của tội lỗi và sự thật tàn khốc nghiền nát. Nhìn kẻ thù lớn nhất đời mình rơi vào cảnh điên dại, lòng ta không hề cảm thấy khoái lạc như ta từng tưởng tượng. Ngược lại, ta chỉ thấy một sự thanh thản lạ lùng. Chấp niệm bấy lâu nay đã được buông bỏ.
"Đi thôi." – Ta quay sang nói với Tiêu Diệc Thần.
"Nàng đã hài lòng chưa?" – Hắn hỏi, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.
"Hài lòng ư? Không, điện hạ. Ta chỉ là đã hoàn thành nốt trang cuối của một cuốn sách cũ rách nát mà thôi. Giờ là lúc để ta viết nên một trang sử mới, nơi không có hận thù, chỉ có khói bếp bình yên và những luống rau xanh mướt."
Ta bước ra khỏi đại lao, bỏ lại sau lưng tiếng gào khóc và tiếng cười điên dại. Ánh nắng ban mai rực rỡ bên ngoài khiến ta phải nheo mắt lại. Gió xuân thổi qua, mang theo hương thơm của hoa cỏ và vị thanh tân của tự do. Mọi nợ nần đã được thanh toán, mọi oan khuất đã được rửa sạch. Phượng hoàng đã thật sự thoát xác, bỏ lại đống tro tàn của quá khứ để vút bay về phía chân trời thái bình.
15.
Section 15: Phượng Hoàng Niết Bàn – Thiên Hạ Thái Bình
Nắng vàng rực rỡ nhuộm thắm cả hoàng thành Trường An, rải lên những mái ngói lưu ly một lớp mật ngọt lịm của mùa thái hòa. Hôm nay, không khí không còn vương mùi m.á.u tanh của những cuộc thanh trừng, mà nồng nàn hương mẫu đơn cùng tiếng chuông khánh hân hoan vang vọng khắp chín tầng trời.
Ta đứng trước gương đồng lớn, khoác lên mình bộ phượng bào đỏ thẫm thêu kim tuyến lộng lẫy. Chiếc phượng quan nặng trĩu trên đầu, đính mười hai viên minh châu lấp lánh, mỗi viên đều như chứa đựng một giọt nước mắt của ta từ kiếp trước. Thanh Trúc vừa cài lại dải lụa thắt lưng cho ta, đôi mắt con bé nhòe lệ vì xúc động.
"Hoàng hậu nương nương, người thật sự đã làm được rồi."
Ta khẽ mỉm cười, nhìn vào bóng dáng kiêu sa trong gương. Kiếp trước, ta t.ử nạn trong cô độc, héo mòn nơi lãnh cung lạnh lẽo. Kiếp này, ta bước lên đỉnh cao quyền lực, không phải bằng sự tàn nhẫn mù quáng, mà bằng sự can trường và khát vọng bảo vệ những điều bình dị nhất.
Tiếng nhạc lễ vang lên rộn rã. Ta chậm rãi bước ra khỏi cung điện, nhìn thấy Tiêu Diệc Thần – nay đã là vị Tân đế uy nghiêm – đang đứng đợi ta ở cuối con đường trải thảm đỏ. Hắn vận hoàng bào thêu long vân mạnh mẽ, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng như băng nay lại đong đầy sự ôn nhu khi nhìn thấy ta. Hắn không đứng đợi trên ngai cao, mà bước xuống từng bậc đá, vươn tay ra đón lấy bàn tay ta trước sự chứng kiến của vạn dân trăm họ.
"Nhược Hi, thiên hạ này từ nay là của trẫm, cũng chính là của nàng."
Ta đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay ấm áp của hắn, cảm nhận một sự che chở vững chãi như đại sơn. Lễ sắc phong diễn ra trong sự trang nghiêm tột bậc, tiếng hô "Vạn tuế" của quan viên và dân chúng vang động cả trời đất. Thế nhưng, giữa sự hào nhoáng ấy, tâm trí ta lại trôi về một góc nhỏ nơi hậu viện của phủ Quận chúa cũ.
Ở đó, mẫu thân ta – nay là Thái phu nhân tôn quý – đang cùng những nô tỳ thân cận hái những ngọn rau cải xanh mướt trong mảnh vườn nhỏ mà ta đã giữ lại. Người không ham danh lợi, không thích chốn hậu cung đầy rẫy mưu mô. Người chọn sống một đời bình an, thỉnh thoảng lại nhìn khói bếp bay lên từ gian bếp nhỏ mà mỉm cười thanh thản. Đối với ta, sự chữa lành lớn nhất không phải là vương miện hoàng hậu, mà là nụ cười không còn lo âu trên gương mặt mẫu thân.
Sau đại lễ, Tiêu Diệc Thần thực hiện lời hứa năm xưa. Hắn không nạp thiếp, không lập phi, hậu cung ba ngàn mỹ nữ chỉ có một mình ta là chủ. Hắn cùng ta rong ruổi trên những chuyến vi hành về phương Nam, nơi những cánh đồng lúa chín vàng óng và tiếng hò reo của dân chài vang vọng trên sông nước. Chúng ta cùng ngồi bên bếp lửa của một nhà nông xa lạ, cùng ăn bát cơm gạo mới thơm nồng và nghe họ kể về cuộc sống thanh bình sau cơn đại dịch.
Những kẻ từng hãm hại ta, Tiêu Thừa Dụ giờ đây chỉ là một phế nhân điên dại trong chùa hoang, Thẩm Nhược Tuyết đã tan thành mây khói theo t.ự t.ận. Hận thù đã lùi xa, chỉ còn lại tình yêu và trách nhiệm đối với vương triều này.
Một buổi chiều tà tại Giang Nam, ta cùng Tiêu Diệc Thần đứng trên mạn thuyền, nhìn hoàng hôn nhuộm đỏ mặt nước mênh mông. Khói bếp từ những xóm chài ven sông bắt đầu bay lên nhạt nhòa, hòa cùng sương mờ sương khói. Ta tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận nhịp đập bình yên của trái tim.
"Diệc Thần, chàng có biết không? Khói bếp chính là hơi ấm của nhân gian."
Hắn ôm chặt lấy vai ta, nụ cười rạng rỡ như ánh dương: "Vậy trẫm sẽ vì nàng mà giữ gìn làn khói ấy mãi mãi không tắt."
Phượng hoàng dẫu có kinh qua vạn kiếp trầm luân, dẫu có trùng sinh từ trong huyết hận, cuối cùng cũng tìm thấy chốn dừng chân giữa giang sơn như họa. Một đời này, ta không còn nợ quá khứ, không còn sợ tương lai. Ta là Thẩm Nhược Hi, và ta đã tìm thấy thái bình chân chính của đời mình.
Vuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!